![]() |
Quote:
|
Tao thấy lũ ba-que tin tức hồi đó tràn lan BBC, CBS, ABC, NBC, vv...vvv có bưng bít ǵ đâu; nên vừa mới nghe phong thanh bị VC hù tắm màu là chỉ biết vứt hết súng ống vô thùng rác, và cắm đầu cắm cổ mà chạy... chạy... và chạy..... Tới 44 năm sau cũng éo dám quay đầu lại nghía... Nhục nhă quá mà!!!! Tiên sư cha chúng nó!!!!
|
Quote:
|
Quote:
|
Quote:
|
Tạ Duy Anh: Vài chuyện nhỏ tí về Đài Loan
Những chuyện lớn về Đài Loan như GDP cao hàng đầu châu Á, là trung tâm cung cấp chip cho thế giới... th́ hầu như ai cũng đă biết qua. Tôi có thói quen đến đâu cũng dành sự quan tâm t́m hiểu những chuyện nhỏ nhặt, gắn với đời sống và thói quen hàng ngày của người dân. Ví dụ tôi để ư, ở Đài Loan, từ già đến trẻ, đều rất thích được người khác yêu cầu giúp đỡ. Tôi từng thấy một cụ ông đi cả cây số để "chỉ đường" cho khách, mặt rạng ngời hạnh phúc. Đây là lần thứ hai tôi đến Đài Loan. Lần trước chỉ loanh quanh Đài Bắc và Đài Trung, hai thành phố phát triển nhất. Lần này đến thẳng Đài Nam, thành phố được xem là "nghèo" nhất nước. Tuy nhiên ấn tượng từ sáu năm trước, về một đất nước Đài Loan thanh b́nh, bao dung, an toàn, sạch sẽ, người dân tốt bụng, hạnh phúc th́ vẫn không thay đổi. Trên đường đi đến điểm du lịch Thánh Sơn, huyện Nam Đầu, nơi tưởng niệm những anh hùng của Đài Loan, cách Đài Nam 150 km, tôi ghi nhanh lại vài điều trông thấy, nghe kể và trải nghiệm. Hệ thống đường giao thông vẫn không t́m thấy điểm ǵ để chê, với mạng lưới kết nối dày đặc rất tiện lợi, mà lại đầy chất thơ và tạo cảm giác an tâm cho những người từ phương xa đến. Ví dụ đoạn đường chúng tôi qua có bốn làn xe cho cả hai chiều, thua cao tốc Hà Nội-Hải Pḥng một làn. Tuy nhiên mặt đường không lượn sóng, không có gờ ở những vị trí cống ngầm chạy ngang bên dưới, hoặc có th́ cũng không đáng kể, điều có vẻ rất "khó thực hiện" ở Việt Nam? Hệ thống biển báo, vách ngăn chống ồn, khả năng thoát nước mưa, trạm dừng nghỉ... th́ thuộc loại cực tốt. Trạm dừng nghỉ trên đường cao tốc Đài Loan tôi mới chỉ thấy ở châu Âu. Có thu phí quư vị ạ. Phí được tính giảm dần theo quăng đường. 20 km đầu free. Từ 20 km trở lên đến 60 km, mỗi km khoảng 1000 đồng tiền Việt. Nếu đi trên 100 km đến 200 km, th́ quy đều mỗi cây cho cả quăng đường là 700 đồng. Ví dụ, từ Hà Nội xuống Hưng Yên, nếu đi trên cao tốc Đài Loan, không tính tiền. Đi tiếp đến Hạ Long khoảng 150km, phí đường cho ô tô con (xe lớn thu phí mức cao hơn chút) tầm 105.000 đồng, bằng một nửa mức thu hiện tại của Việt Nam. Theo lời kể của thạc sĩ, nhà dịch thuật Lù Việt Hùng, người đă sinh sống và thành rể Đài Loan hơn 20 năm, th́ cặp vợ chồng nào đẻ một con, thị trưởng thành phố li x́ ngay 10 triệu đồng. Đẻ đứa thứ hai, ĺ x́ 15 triệu đồng. Từ đứa thứ ba trở đi, ĺ x́ 20 triệu đồng. Sinh đôi hay ba th́ cứ mức đó nhân với số con. Vẫn theo Hùng, bất kể đứa trẻ nào sinh ra và sống ở Đài Loan, không phân biệt quốc tịch bố mẹ, từ 0 đến 6 tuổi, đều được nhà nước trợ cấp tiền sữa, bỉm... khoảng 5-6 triệu đồng một tháng. Xe ô tô nào mà có chở trẻ con, đến mọi điểm đỗ đều có chỗ đỗ riêng và tất nhiên free. Khi sản phụ đến ḱ sinh nở, chỉ cần đăng kí thời gian, địa điểm, đúng giờ bác sĩ phải có mặt và trong thời gian lưu tại bệnh viện hầu như mọi thứ miễn phí. Nói hầu như, v́ bố mẹ vẫn phải trả một khoản nhỏ. Ví dụ, vợ Lù Việt Hùng phải đẻ mổ, được ở trong pḥng riêng đầy đủ tiện nghi cho cả người nhà, sau năm ngày, tổng chi phí phải trả khoảng 10 triệu đồng. C̣n lại kệ xác bảo hiểm đi mà lo nốt phần lớn c̣n lại. Nông dân Đài Loan, với mức đóng bảo hiểm không đáng kể, cứ từ 65 tuổi trở lên, đều có trợ cấp, gọi là lương hưu cũng được. Mức hiện tại ở thành phố Đài Nam là 5,5 triệu đồng một tháng, quy ra tiền Việt. Riêng chuyện xuất bản sách, th́ cứ như chuyện bịa. Không ai phải xin giấy phép xuất bản. Nhà nước không kiểm soát nội dung. Nhưng xin mă ISBN th́ bắt buộc. Mà là mă sống, chứ không phải mă h́nh thức, tức là có thể tra cứu toàn bộ thông tin về cuốn sách. Thời gian xin nhiều nhất 3 ngày và không phải nộp một xu nào. Chính phủ Đài Loan đang khuyến khích mảng sách giấy, v́ thế hiện tại, ngoài miễn thuế thu nhập đánh trên mỗi cuốn sách căn cứ giá bán, họ luôn chờ để hỗ trợ tác giả xuất bản cũng như phát hành. Ví dụ, bạn có bản thảo tiểu thuyết "Mối chúa" hoặc "Đất mồ côi", phản ánh hiện thực hoặc lịch sử đất nước, nhà nước cực ḱ hoan nghênh và bạn hăy cho chính quyền biết dự định xuất bản, số lượng, để họ hỗ trợ thêm về tài chính và tạo điều kiện quảng bá. Ngoài ra có rất nhiều quỹ văn hóa, quỹ văn học... luôn chờ bạn yêu cầu để tiếp sức. Điều bắt buộc duy nhất là bạn phải nộp hai cuốn sách mỗi loại cho Thư viện quốc gia. Thực ḷng, riêng chuyện này, tôi rất muốn và cứ cầu mong đó là... CHUYỆN BỊA! Chả hiểu sao... |
Giáo sư, nhà thơ Tưởng Vi Văn, người cực kỳ yêu quư Việt Nam, tổ chức cho chúng tôi tới thăm bảo tàng văn học Đài Nam. Một không gian thực sự ấn tượng về mặt kiến trúc, nhưng ấn tượng nhất với tôi có lẽ là bức ảnh một nhà văn ngồi bên cửa sổ sáng tác. Bên ngoài là bầu trời cao rộng, mây trắng thanh thản bay, tượng trưng cho tự do. Nhưng ngồi phía bên trong cửa sổ, bóng ông nhà văn nh́n từ phía sau th́ như muốn thu người lại, v́ ư thức rất rơ xung quanh ông có vô số những cặp mắt đang bí mật theo dơi. Ông có thể bị tố cáo, bị tống vào tù bất cứ lúc nào, bởi những điều ḿnh viết.
Hóa ra trước khi bất cứ ai ở Đài Loan cũng có quyền sáng tác và xuất bản, như một quyền tự do không thể bàn căi và bất khả xâm phạm như những ǵ tôi đă viết, quốc gia này từng có một quá khứ kiểm duyệt đáng hổ thẹn. Chế độ độc đảng của Tưởng Giới Thạch và sau đó là Tưởng Kinh Quốc luôn run sợ trước tiếng nói của sự thật, cảnh giác với những ám chỉ về cái ác, những tư tưởng hướng đến tự do. V́ thế họ kiểm soát văn nghệ sỹ và kiểm duyệt tác phẩm của họ rất gắt gao và tạo ra không ít bi hài. Một từ, một câu thơ, một h́nh tượng, thậm chí một cái tên đồng âm với vấn đề nhạy cảm, cũng bị quy cho tội "Bôi xấu chế độ". Giờ đây cái quá khứ ấy được trưng ra trước thanh thiên bạch nhật theo một cách sắp đặt mang tính tố cáo và có giá trị như tư liệu lịch sử. Xung quanh mỗi cuốn sách, mỗi không gian sáng tạo đều luôn được bao bọc bởi những bóng đen hắc ám đầy tính khủng bố. Người viết không chỉ bị theo dơi, mà c̣n bị vấy bẩn, bị đe dọa tinh thần, bị hành hung bằng bạo lực. Ai trực tiếp thực hiện điều đó? Chúng là lũ cảnh sát tư tưởng (lời của George Orwell), mật thám văn hóa. Chúng là lũ hậu kiểm đốn mạt có amidan và thùy năo ở hậu môn. Chúng là bầy chỉ điểm hèn hạ. Chúng là vô số cộng tác viên tại các nhà xuất bản, nhà in, ṭa soạn báo, quán bar nơi các văn nghệ sỹ hay tụ tập. Và bao trùm lên tất cả là cái chế độ coi các quyền cơ bản của người dân như tự do ngôn luận, tự do phổ biến quan điểm, tự do sáng tác và hưởng thụ nghệ thuật... là những thứ nguy hiểm cho quyền cai trị bất chính của họ. Tuy người Đài Loan đă tha thứ cho quá khứ, nhưng họ sẽ không quên. Việc họ trưng bày những hiện vật, h́nh ảnh về thời cấm đoán, đàn áp sáng tạo, không phải để trả thù, mà để truyền đi thông điệp: Quốc gia này dứt khoát đoạn tuyệt với phần quá khứ ô nhục ấy. P/S: Khi tôi đang viết những ḍng này, th́ nghe tin hàng triệu người dân Cu Ba đang xuống đường, điều cũng suưt xảy ra ở Đài Loan bốn thập kỷ trước, không phải do đói khát, mà v́ bị tước đoạt tự do. Ngày đó, ở vào phút chót, Tưởng Kinh Quốc (người mà ông Lư Quang Diệu ca ngợi hết lời), thay v́ đàn áp khốc liệt với lực lượng hùng hậu được chuẩn bị, đă nghe thấy TIẾNG GỌI CỦA LỊCH SỬ, nên dừng tay đúng lúc. Và đảng Dân Tiến, đảng hiện đang cầm quyền ra đời, cùng với một đất nước Đài Loan thịnh vượng, tự do, đầy ḷng vị tha như ngày nay chúng ta chứng kiến. Không biết những người Cu Ba đang đ̣i điều ǵ trước: Cơm áo hay tự do? Có lẽ cả hai. |
Tác giả: Joseph S. Nye, Jr./ Đỗ Kim Thêm dịch
Nhiều sự việc thay đổi kể từ thập niên 1970 khi Richard Nixon và Mao Trạch Đông nghĩ ra công thức "một Trung Quốc" cho sự dị biệt của họ đối với quy chế Đài Loan. Nhưng nếu kết hợp với các biện pháp khác để tăng cường việc răn đe chống lại bất kỳ hành động xâm lược bất ngờ nào, chính sách này trong 50 năm qua vẫn có thể giúp cho việc ǵn giữ ḥa b́nh. Liệu Trung Quốc có thể cố tấn công Đài Loan vào năm 2027 không? Philip Davidson, Tư lệnh măn nhiệm của Bộ Tư lệnh Ấn Độ - Thái B́nh Dương của Mỹ, nghĩ như vậy hồi năm 2021 và gần đây ông đă tái khẳng định việc đánh giá của ḿnh. Nhưng liệu Hoa Kỳ và Trung Quốc có định sẵn cho cuộc chiến trên ḥn đảo này không, đó là một vấn đề khác. Trong khi nguy hiểm là có thật, một kết quả như vậy không phải là không thể tránh khỏi. Trung Quốc coi Đài Loan là một tỉnh nổi loạn và là tàn dư của cuộc nội chiến Trung Quốc trong thập niên 1940. Mặc dù mối quan hệ Mỹ-Trung đă được b́nh thường hóa vào thập niên 1970, Đài Loan vẫn là một điểm gây tranh căi. Tuy nhiên, một công thức ngoại giao trên giấy tờ để giải quyết các bất đồng đă được t́m thấy: Người Hoa ở cả hai bờ eo biển Đài Loan đồng ư rằng, chỉ có "một Trung Quốc". Đối với người Mỹ, việc từ chối công nhận bất kỳ lời tuyên bố độc lập nào về mặt pháp lư của Đài Loan sẽ bảo đảm rằng, mối quan hệ của ḥn đảo với lục địa sẽ được giải quyết bằng đàm phán, không phải bằng vũ lực. Tuy nhiên, Trung Quốc không bao giờ loại trừ việc sử dụng vũ lực. Trong nhiều năm, chính sách của Mỹ được gọi là "sự mơ hồ chiến lược", nhưng nó có thể được mô tả tốt hơn là "răn đe kép". Mỹ muốn ngăn chặn Trung Quốc trong việc sử dụng vũ lực, nhưng cũng ngăn chặn Đài Loan khiêu khích Bắc Kinh bằng cách tuyên bố t́nh trạng độc lập chính thức. Điều đó có nghĩa là, [Mỹ] cung cấp cho Đài Loan các vũ khí để tự vệ, nhưng không đưa ra lời bảo đảm chính thức về an ninh, v́ điều đó có thể cám dỗ cho Đài Bắc tuyên bố độc lập. Do đó, khi tôi đến thăm Bắc Kinh vào năm 1995 với tư cách là một quan chức trong chính quyền Clinton và được hỏi, liệu Hoa Kỳ có thực sự mạo hiểm chiến tranh để bảo vệ Đài Loan không, tôi đă trả lời rằng điều đó có thể, mặc dù không ai có thể chắc chắn. Tôi chỉ ra rằng, vào năm 1950, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Dean Acheson đă tuyên bố Triều Tiên nằm ngoài vành đai quốc pḥng của chúng tôi. Tuy nhiên, trong ṿng một năm, Trung Quốc và Mỹ đă giết hại lẫn nhau trên bán đảo Triều Tiên. Bài học lịch sử là, Trung Quốc không nên gây mạo hiểm. Năm sau, sau khi tôi rời chính phủ, tôi được yêu cầu tham gia một nhóm cựu quan chức lưỡng đảng đến thăm Đài Loan. Chúng tôi đă gặp Tổng thống Trần Thuỷ Biển, là người có chuyến thăm "không chính thức" trước đây tới Mỹ, đă gây ra một cuộc khủng hoảng, trong đó Trung Quốc bắn tên lửa ra biển và Mỹ triển khai các tàu sân bay ra ngoài khơi của Đài Loan. Chúng tôi đă cảnh báo ông Trần rằng, nếu ông tuyên bố độc lập, ông không thể trông cậy vào sự hỗ trợ của Mỹ. Đó là "sự mơ hồ chiến lược". Trong nửa thế kỷ, bất chấp sự khác biệt về cách giải thích, công thức "một Trung Quốc" và học thuyết mơ hồ chiến lược của Mỹ đă ǵn giữ ḥa b́nh. Nhưng hiện nay, một số nhà phân tích đang kêu gọi sự rơ ràng hơn về chiến lược trong việc bảo vệ Đài Loan. Họ lưu ư rằng, Trung Quốc trở nên mạnh mẽ hơn nhiều so với năm 1971 hoặc năm 1995 và nước này đang phản đối mạnh mẽ hơn đối với các giai đoạn như chuyến thăm Đài Loan của Chủ tịch Hạ viện khi đó là Nancy Pelosi vào năm 2022. Thêm vào tiềm năng cho t́nh h́nh bất ổn, hai tổng thống gần đây nhất của Đài Loan thuộc đảng Dân Tiến, mà họ chính thức ủng hộ t́nh trạng độc lập, và các cuộc thăm ḍ dư luận cho thấy rằng, hầu hết người Đài Loan không tự coi ḿnh là người Trung Quốc. Liệu việc răn đe kép vẫn c̣n tác dụng không? Về phần ḿnh, Tổng thống Mỹ Joe Biden đă đưa ra bốn lời tuyên bố, cho thấy, ông sẽ bảo vệ Đài Loan nếu Trung Quốc sử dụng vũ lực. Nhưng mỗi lần [ông Biden tuyên bố], Nhà Trắng đều "làm rơ" rằng Mỹ không thay đổi chính sách của ḿnh. Do đó, chính quyền đă cố gắng tăng cường khả năng răn đe quân sự để chống lại một cuộc tấn công của Trung Quốc, trong khi không kích động cho Trung Quốc đi vào một hành vi rủi ro hơn, bằng cách đặt vấn đề về chính sách "một Trung Quốc". Mục tiêu là kéo dài hiện trạng vô thời hạn. Liệu việc này sẽ hữu hiệu? Theo Henry Kissinger, người làm trung gian trong việc b́nh thường hóa hồi thập niên 1970, Mao Trạch Đông đă nói với Richard Nixon rằng, Trung Quốc có thể đợi một thế kỷ cho việc thu hồi Đài Loan. Nhưng Tập Cận B́nh, nhà lănh đạo hiện nay của Trung Quốc, có vẻ như thiếu kiên nhẫn hơn nhiều. Mối quan tâm chính của ông ta là kiểm soát đảng Cộng sản Trung Quốc và bảo đảm đảng CSTQ tiếp tục kiểm soát Trung Quốc. Mặc dù một cuộc xâm lược Đài Loan thất bại có thể gây nguy hiểm cho cả hai phe, một lời tuyên bố độc lập của Đài Loan cũng có thể khiến ông [Tập] cảm thấy bị đe dọa ở trong nước và sẵn sàng chấp nhận các rủi ro lớn hơn. Lời nói của các quan chức nhà nước có thể ảnh hưởng đến sự cân bằng tinh tế này. Nhưng trong ngành ngoại giao, các hành động có ư nghĩa lớn nhất và có một số hành động mà Mỹ có thể thực hiện để tăng cường việc răn đe. V́ một ḥn đảo có 24 triệu dân không bao giờ có thể đánh bại một quốc gia với hơn một tỷ dân về mặt quân sự, Đài Loan phải có khả năng kháng cự đủ mạnh để làm thay đổi sự tính toán của Tập Cận B́nh. Người ta phải làm cho Tập hiểu rằng, ông ta không thể thực hiện một sự đă rồi nhanh chóng. Để đạt được điều đó, Đài Loan không chỉ cần máy bay và tàu ngầm tiên tiến, mà c̣n cần các tên lửa có thể được giấu trong hang động để tồn tại lâu dài hơn trong cuộc tấn công đầu tiên của Trung Quốc. Nó phải trở thành một con nhím mà không sức mạnh nào có thể nuốt chửng nhanh gọn được. Là một ḥn đảo cách bờ biển Trung Quốc 100 dặm (161 km), Đài Loan được hưởng lợi từ một con hào rộng lớn khiến cho một cuộc xâm lược trở nên khó khăn. Nhưng vùng biển này cũng có nghĩa là Trung Quốc có thể thực thi một cuộc phong tỏa hải quân để buộc Đài Loan phải khuất phục. Do đó, Đài Loan cần tăng cường dự trữ lương thực và nhiên liệu, Mỹ và các đồng minh phải nói rơ rằng, họ sẽ không tôn trọng việc phong tỏa của Trung Quốc. Điều đó có nghĩa là, bố trí các hệ thống quân sự của Mỹ ở Nhật, Úc và Philippines có thể vươn tới Đài Loan trong ṿng một tuần. Điều này sẽ làm giảm sự mơ hồ trong khả năng răn đe của Mỹ. Đồng thời, Mỹ không nên từ bỏ các đặc điểm cơ bản của việc răn đe kép. Ngăn chặn một cuộc chiến đ̣i hỏi phải cho Trung Quốc thấy rằng, Mỹ và các đồng minh có khả năng bảo vệ Đài Loan, và nhắc nhở các nhà lănh đạo của ḥn đảo rằng, việc tuyên bố độc lập về mặt pháp lư sẽ là sự khiêu khích và không thể chấp nhận được. Đă có nhiều thay đổi kể từ khi Nixon và Mao phát minh ra công thức "một Trung Quốc". Nhưng công thức đó, nếu kết hợp với các biện pháp khác được nêu ở trên, vẫn có thể giúp ngăn chặn cuộc chiến Đài Loan. _______ Tác giả: Joseph S. Nye, Jr., là giáo sư hồi hưu của trường Harvard Kennedy và là cựu Trợ lư Bộ trưởng Quốc pḥng Hoa Kỳ. Ông c̣n là tác giả của cuốn sách: Do Morals Matter? Presidents and Foreign Policy from FDR to Trump (do NXB Oxford University Press ấn hành năm 2020) và "A Life in the American Century" (do NXB Polity Press ấn hành năm 2024). |
Hôm nay, bà Thái Anh Văn chính thức rời Phủ Tổng thống Đài Loan, nơi bà đă đảm đương trọng trách từ năm 2016 đến nay (2 nhiệm kỳ).
Người kế nhiệm Lại Thanh Đức cùng Phó Tổng thống Tiêu Mỹ Cầm hứa hẹn sẽ tiếp nối di sản của bà, đặc biệt là lập trường không nhượng bộ trước Trung Quốc. |
Tạ Duy Anh: Ngày cuối cùng trên cương vị tổng thống Đài Loan
Bà Thái Anh Văn sinh ngày 31 tháng 8 năm 1956, tại huyện B́nh Đông, Đài Loan. Bà tốt nghiệp Luật khoa tại Đại học quốc lập Đài Loan năm 1978, lấy bằng Thạc sĩ Đại học Cornell năm 1980 và bằng Tiến sĩ Trường Kinh tế và Khoa học Chính trị Luân Đôn năm 1984. Bà đă giữ nhiều chức vụ chuyên môn ở nhiều trường đại học cho đến năm 1993, trước khi chính thức bước vào con đường hoạt động chính trị. Bà Thái không xây dựng gia đ́nh, sống giản dị, chân thành và đề cao các giá trị tinh thần. Hàng ngày bà vẫn trực tiếp làm những việc nhà, việc cá nhân như một công dân b́nh thường. Nghe nói, ngoài thời gian làm việc ở Phủ tổng thống, bà ở trong một căn chung cư chưa đầy 100 mét vuông? Người dân Đài Loan, nhất là giới trẻ, giới trí thức cấp tiến rất ngưỡng mộ bà. Trong 8 năm dưới thời bà làm Tổng thống, Đài Loan có nhiều cải cách quan trọng, trong đó nhiều chính sách rất có lợi cho người Việt làm việc và sinh sống tại Đài Loan. Mặc dù căng thẳng với Trung Quốc lên rất cao do lập trường cứng rắn của bà Thái, nhưng người dân Đài Loan luôn nhiệt thành ủng hộ bà. Theo nhà thơ, giáo sư Tưởng Vi Văn, cách nay hơn 70 năm về trước, 80% người dân Đài Loan coi Trung Quốc đại lục là đất mẹ. Ngày nay 80% người dân ở quốc gia này cho biết họ là công dân Đài Loan và Trung Quốc đại lục là một nước láng giềng ở phía tây. (Và tất nhiên rất hung hăng). Hiện Đài Loan là nền kinh tế lớn thứ 12 thế giới, với GDP danh nghĩa đầu người là 33.000 USD/ năm, gấp gần 8 lần Việt Nam và gần 3 lần Trung Quốc. Xin gửi lời chúc tốt đẹp nhất của cá nhân tôi tới bà Tổng thống Thái Anh Văn. Chúc bà mạnh khỏe và có những năm tháng nghỉ ngơi tuyệt vời nhất. Nhân dịp này xin giới thiệu bài viết trên Facebook cuối cùng của bà Thái Anh Văn trên cương vị tổng thống Đài Loan, qua bản dịch của Thạc sĩ Lù Việt Hùng, Đại học Thành Công, Đài Nam, Đài Loan. *** Hôm nay là ngày cuối cùng tôi làm việc tại Phủ Tổng thống. Gần đây tôi có rất nhiều lịch tŕnh, đều là lần cuối cùng, và tôi cũng đă gặp gỡ rất nhiều bạn bè, họ tranh thủ cơ hội để chụp ảnh cùng tôi. Sau khi chụp ảnh, họ thường nói một câu “Cảm ơn Tổng thống”, nhưng thực ra, người nên nói “cảm ơn” nhất, chính là tôi. Cảm ơn nhân dân Đài Loan, tám năm trước đă cho tôi cơ hội và chính họ đă gửi gắm những mong muốn và kỳ vọng thay đổi Đài Loan cho tôi. Tôi đă đặt trọn niềm tin vào công cuộc cải cách khi bước vào Phủ Tổng thống. Tôi vẫn nhớ, trong buổi lễ nhậm chức tám năm trước, tôi đă nói rằng tôi sẽ khiến cho mọi người thấy được sự thay đổi của đất nước này. V́ vậy, chúng tôi đă thành lập Ủy ban công lư lịch sử các tộc người nguyên trú (Indigenous Historical Justice and Transitional Justice Committee), thành lập Ủy ban xúc tiến công lư chuyển đổi* (Transitional Justice Commission), nỗ lực thực thi công lư lịch sử và công lư chuyển đổi của Đài Loan, thể hiện giá trị dân chủ của Đài Loan. Chúng tôi cũng thúc đẩy nâng cấp nền công nghiệp, ổn định nền kinh tế, góp phần xây dựng đất nước Đài Loan, nâng cao năng lực cạnh tranh của quốc gia, giúp Đài Loan đóng vai tṛ quan trọng trong nền kinh tế và sự thịnh vượng toàn cầu, đồng thời đặt nền móng vững chắc cho các thế hệ sau của chúng ta. Ngoài ra, chúng tôi c̣n thực thi quyền b́nh đẳng hôn nhân, cải cách hệ thống lương hưu, cải cách quốc pḥng, tự chủ quốc pḥng, chuyển đổi năng lượng, mặc dù trong quá tŕnh thực hiện c̣n có vô vàn thử thách và khó khăn, nhưng với niềm tin và khát khao để đất nước trở nên tốt đẹp hơn, cuối cùng chúng ta đă thấy một Đài Loan tiến bộ và đổi thay. Cảm ơn mọi người, đă cùng tôi tạo ra nhiều lần đầu tiên cho Đài Loan, để tự do dân chủ, công bằng chính nghĩa, tôn trọng bao dung, được sinh sôi nảy nở trên mảnh đất này, viết nên trang sử mới cho Đài Loan, cũng như thúc đẩy sự phát triển toàn diện của quốc gia. Tôi từng nói rằng nhiệm kỳ của tôi sẽ kết thúc vào ngày 20 tháng 5, nhưng đất nước của chúng ta luôn tiếp tục tiến về phía trước. Nếu được hỏi muốn để lại câu nói nào cho Đài Loan, tôi sẽ nói, tôi hy vọng Đài Loan là một Đài Loan đoàn kết. Chúng ta phải có niềm tin vào bản thân, nếu chúng ta hợp tác sâu rộng, miễn là việc tốt cho đất nước, th́ chắc chắn có thể làm được. Tám năm qua đă là như vậy, tôi tin rằng, những ngày sắp tới cũng sẽ như vậy. Một lần nữa, cảm ơn mọi người dân Đài Loan, trong tương lai, dù ở trên cương vị nào đi chăng nữa, tôi vẫn sẽ tiếp tục đồng hành cùng các bạn, cùng Đài Loan tiến bước về phía trước. ______ *Chú thích của người dịch: “Công lư chuyển đổi” là những việc mà các quốc gia tự do dân chủ thực hiện để khắc phục những hành vi vi phạm pháp luật và bất công do chế độ chuyên chế độc tài trước đây đă thực hiện. |
| All times are GMT. The time now is 04:30. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.