VietBF

VietBF (https://www.vietbf.com/forum/index.php)
-   School | Kiến thức 2006-2019 (https://www.vietbf.com/forum/forumdisplay.php?f=273)
-   -   Những câu chuyện để học hỏi (https://www.vietbf.com/forum/showthread.php?t=1280322)

florida80 09-29-2019 21:32

Thấm thoắt đă lại gần Tết, cái Tết thứ nh́ trong tù cải tạo. Các trại viên sau hơn một năm bị tù, dường như đă cam phận hơn và chấp nhận thân phận tù đày không biết ngày ra. Trong hoàn cảnh ấy, làm ǵ cho vui một chút th́ vẫn hơn là rầu rĩ, suốt ngày nh́n trời hiu quạnh! Cán bộ trại cũng ra lệnh cho trại viên sửa soạn văn nghệ đón Xuân để ra điều là “an tâm cải tạo”.





Các đội, tổ được phân công dựng sân khấu ngay tại hội trường chính. Anh Nguyễn Thanh Thu xin cán bộ cung cấp vải và sơn để trang trí sân khấu. Anh thực hiện hai tấm vải treo dọc hai bên cánh gà, vẽ hai con hạc rất đẹp, đối xứng với nhau, ngóc mỏ nh́n lên mặt trăng màu vàng trên nền trời đêm đen bạc. Cán bộ xuống xem, tấm tắc khen. Anh Thu nói nhỏ với tôi :”Mấy thằng cán bộ này ngu thiệt! Tôi vẽ hai con hạc đứng một ḿnh này có ư nghĩa là bọn ḿnh cô đơn trong tù, nh́n trăng nhớ nhà, rầu thúi ruột, mà tụi nó không hiểu, cứ khen tới…”





Ngày mồng một Tết năm ấy, trại viên cũng làm đầu lân bằng tre và giấy bồi, đi múa khắp trại, có cả ông Địa phe phẩy quạt. Giáo Ngạn mặc quần tây, áo sơ mi trắng đem theo từ lúc đi tŕnh diện cải tạo, chơi thêm cái cà-vạt làm bằng bao cát, đi ṿng ṿng chúc Tết anh em “mau chóng cải tạo tốt để được về sớm”. Tôi phụ trách ban nhạc gồm hơn chục anh em, mỗi người một cây đàn tôn, cũng ráo riết tập dợt. Trong buổi tŕnh diễn đón Xuân, Giáo Ngạn vẫn trong bộ đồ kẻng, đeo cà-vạt, làm MC. Có lẽ đó là lần làm MC đầu tiên trong đời của hắn, có thể cũng là điềm báo hiệu sự nghiệp MC sau này chăng?





Ban nhạc chúng tôi th́ ngoài mấy cây đàn guitare tôn, c̣n có một bộ trống cũng g̣ bằng tôn, phất giấy có thoa nước cơm đặc nhiều lần cho cứng, và một cây contre-basse làm bằng một cái thùng phuy cưa đôi, dây bật ph́nh ph́nh, cũng xôm tụ ra phết. Chúng tôi ḥa tấu bài “Those were the days” (khi nộp chương tŕnh văn nghệ cho “khung”, tôi khai là nhạc Liên xô). Bài hát này thời trước 75 khá phổ thông, và lời ca tiếng Anh, nếu ai biết, cũng rất thấm thía đối với hoàn cảnh chúng tôi bấy giờ, ngụ ư nhớ tiếc những ngày vui cũ: “Those were the days, my friend - We thought they'd never end - We'd sing and dance forever and a day - We'd live the life we choose - We'd fight and never lose - 'Cause we were young and sure to have our way…” Dĩ nhiên anh em tù cải tạo rất khoái, vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt. Cũng may là không có tay ăng-ten nào đâm thọc, nên chúng tôi không bị rắc rối. Tối về th́ tổ anh nuôi phát cho anh em mỗi người một mẩu thịt heo bé tí, đặc ân của “Cánh mạng” đăi ngộ bọn tù nhân dịp Xuân về… Từng nhóm nhỏ, chúng tôi gom chung đồ tiếp tế, pha cà phê hoặc trà, nấu nồi chè đậu xanh, ngồi quây quần tṛ chuyện tới khuya, ngậm ngùi nhắc những kỷ niệm Tết vui những ngày xưa cũ…





Không lâu sau cái Tết năm ấy, trại viên lại được lệnh “biên chế”, từng đội từng tổ lại bị xé ra, ráp trở lại thành những nhóm mới, đi đến những địa điểm tù khác nhau. Th́ ra đây cũng nằm trong kỹ thuật “giam tù phản động” của Cộng sản: họ sợ rằng để bọn tù ở chung với nhau lâu ngày th́ sẽ kết bè kết nhóm, thân nhau tin nhau đủ để có thể âm mưu tổ chức trốn trại hoặc nổi loạn. V́ thế cứ độ hơn một năm là họ “biên chế”, chẻ nát các đội, tổ, xào xáo lung tung và chia thành nhiều nhóm mới, chuyển đến nhiều trại mới khác nhau để tránh hậu họa. Kỹ thuật này do quan thầy Liên Xô và Trung Cộng nghiên cứu và áp dụng thành công từ bao nhiêu năm, nay đệ tử Việt Cộng dùng để khống chế bọn tù “ngụy”.





Mới đó mà đă ba mươi mấy năm. Những bạn tù hồi đó, người may mắn vượt thoát ra ngoại quốc, kẻ c̣n ở lại sống chật vật dưới chế độ CS. Điều lạ lùng là có những người trước đây ở trong tù khốn khổ th́ giữ được tư cách, lập trường, đáng mặt trượng phu, mà khi vượt biên thành công, ra ngoài sống thoải mái ở nước tự do th́ lại dần dà biến chất, lập trường chao đảo một cách quái đản khó hiểu, thậm chí c̣n ra mặt ca tụng cảnh “phồn vinh” bây giờ của Saigon, thán phục tŕnh độ ăn chơi sang trọng của tầng lớp cán bộ CS ăn trên ngồi trước mà nay họ được “hân hạnh” quen biết! Nói chuyện với những người ấy, có khi ḿnh có cảm tưởng là thằng bạn tù ngày xưa đă chết, người ḿnh đang gặp đây là một nguời khác, một người hoàn toàn xa lạ! Giáo Ngạn th́ từ mười mấy năm nay, kể từ sau vụ Paris By Night “B40”, chắc là ngượng ngùng nên dù qua Úc nhiều lần nhưng chẳng liên lạc với ai nữa. Th́ thôi! Điểm chung đă không c̣n, có gặp nhau cũng chỉ là gượng gạo, thà là nghỉ cho rồi!

florida80 09-29-2019 21:33

Trại tù L9T5 Long Khánh của chúng tôi có được hơn chục anh em cựu tù cùng sống tại Sydney, từ 1994 đến nay năm nào cũng họp mặt mỗi cuối năm, hàn huyên chuyện cũ chuyện mới. Những mái đầu xanh ngày xưa giờ đă lốm đốm bạc. Trong nhóm cũng đă có người ra đi vĩnh viễn. Vài anh em ở đây hàng năm vẫn chung góp để tiếp tế cho một vài bạn tù hồi đó nay c̣n ở VN, giúp họ có được một cái Tết tương đối tươm tất cho gia đ́nh.





Nhớ lại những kỷ niệm xưa mà ḷng không khỏi bồi hồi. Và buồn v́ không biết bao giờ mới được về thăm một quê hương Việt Nam, khi thực sự có tự do dân chủ...

florida80 09-29-2019 21:34

Tổ Tiên Đă Lưu Lại Cho Chúng Ta 27 Bí Quyết, Thực Sự Rất Hữu Ích













Bạn có biết tổ tiên chúng ta đời xưa lưu lại bảo bối dưỡng sinh ǵ không?


1, Ăn no không gội đầu, đói không tắm. Rửa mặt nước lạnh, vừa đẹp vừa khỏe. Mồ hôi chưa khô, đừng tắm nước lạnh. Đánh răng nước ấm, chống ê chắc răng.

2, Ăn gạo có trấu, thức ăn có chất sơ. Nam không thể thiếu rau hẹ, nữ không thể thiếu ngó sen. Củ cải trắng, sống không tốt nhưng chín th́ bổ. Ăn không quá no, no không nên nằm.

3, Dưỡng sinh là động, dưỡng tâm là tĩnh. Tâm không thanh tịnh, ưu tư vọng tưởng dễ nảy sinh. Tâm thần an b́nh, bệnh sao đến được. Nhắm mắt dưỡng thần, tĩnh tâm ích trí.

4, Dược bổ thực bổ, đừng quên tâm bổ. Coi tiền như cỏ, coi thân như bảo. khói hun cháy lửa, tốt nhất không ăn. Chiên dầu ngâm ướp, ít ăn th́ tốt.

5, Cá thối tôm rữa, lấy mạng oan gia. Ăn mặc giữ ấm, nhất thân là xuân. Lạnh chớ chạm răng, nóng chớ chạm môi. Đồ chín mới ăn, nước chín mới uống.

6, Ăn nhiều rau quả, ít ăn đồ thịt. Ăn uống chừng mực, ngủ dậy đúng giờ. Đầu nên để lạnh, chân nên giữ ấm. Vui chơi biết đủ, không cầu an dật.

7, Dưỡng sinh là cần cù, dưỡng tâm là tĩnh tại.

8, Người đến tuổi già, th́ phải rèn luyện, đi bộ chạy chậm, luyện công múa kiếm; đừng sợ giá lạnh, quét sạch sân nhà, hội họa thêm vui, tấm ḷng rộng mở;

9, Nghe tiếng gà gáy, đừng cố nằm thêm, trồng hoa nuôi chim, đọc sách ngâm thơ; chơi cờ hát kịch, không ham pḥng the, việc tư không nhớ, không chiếm lợi riêng.

10, Ẩm thực không tham, bữa tối ăn ít, khi ăn không nói, không nên hút thuốc; ít muối ít đường, không ăn quá mặn, ít ăn chất béo, cơm không quá nhiều;

11, Mỗi ngày ba bữa, thức ăn phù hợp, rau xanh hoa quả, ăn nhiều không sợ; đúng giờ đi ngủ, đến giờ th́ dậy, nằm dậy nhẹ nhàng, không gấp không vội;

12, Uống rượu có độ, danh lợi chớ tham, chuyện thường không giận, tấm ḷng phải rộng.

13, Tâm không bệnh, nên pḥng trước, tâm lư tốt thân thể khỏe mạnh; tâm cân bằng, phải hiểu biết, cảm xúc ổn định bệnh tật ít;

14, Luyện thân thể, động cùng tĩnh, cuộc sống hài ḥa tâm khỏe mạnh; phải thực dưỡng, no tám phần, tạng phủ nhẹ nhơm tự khai thông;

15, Người nóng giận, dễ già yếu, thổ lộ thích hợp người người vui; thưởng thức thư họa, bên suối thả câu, lựa chọn sở thích tự do chơi;

16, Dùng đầu óc, không mệt nhọc, bớt lo dưỡng tâm ít náo nhiệt; có quy luật, sức khỏe tốt, cuộc sống thường ngày phải hài ḥa;

17, Tay vận động, tốt cho năo, pḥng ngừa bị lạnh và cảm cúm.

18, Mùa hè không ngủ trên đá, mùa thu không ngủ trên phản. Mùa xuân không hở rốn, mùa đông không che đầu. Ban ngày hoạt động, tối ngủ ít mơ.

19, Tối ngủ rửa chân, hơn uống thuốc bổ. Buổi tối mở cửa, hễ ngủ là say. Tham mát không chăn, không bệnh mới lạ.

20, Ngủ sớm dậy sớm, tinh thần sảng khoái, tham ngủ tham lạc, thêm bệnh giảm thọ. Tranh căi buổi tối, ruột như sát muối.

21, Một ngày ăn một đầu heo, không bằng nằm ngủ ngáy trên giường.

22, Ba ngày ăn một con dê, không bằng rửa chân rồi mới lên giường.

23, Gối đầu chọn không đúng, càng ngủ người càng mệt. Tâm ngủ trước, người ngủ sau, ngủ vậy sẽ thành mỹ nhân.

24, Đầu hướng gió thổi, ấm áp dễ chịu, chân hướng gió thổi, hăy mời thầy lang.

25, Không ngủ nơi ngơ hẻm, độc nhất khi gió lùa.

26, Đi ngủ không thắp đèn, sáng dậy không chóng mặt.

27, Muốn ngủ để tấm thân nhẹ nhơm, chân không hướng tây đầu không hướng đông

Nếu bạn thấy bài viết hay, hăy chia sẻ nó với bạn bè:

florida80 09-29-2019 21:35

Người Thắng Và Kẻ Thua









Người thắng luôn có cách giải quyết vấn đề, kẻ thua luôn gặp rắc rối khi giải quyết.




Người thắng cuộc luôn có sẵn chương tŕnh. Người bị thua luôn có sẵn lời bào chữa.




Người thắng nói: “Để tôi thực hiện việc đó cho bạn”, kẻ thua bảo: “Đó không phải là công việc của tôi".




Người thắng nh́n thấy cách giải quyết cho mỗi trở ngại, kẻ thua nh́n thấy trở ngại trong mỗi lời giải.




Người thắng cuộc nói: “Có lẽ khó nhưng tôi có thể làm được”, kẻ bị thua bảo: “Tôi làm được nhưng nó khó quá”.




Khi người thắng phạm sai lầm, anh ta nhận: “Tôi đă sai” c̣n khi kẻ thua phạm sai lầm, anh ta phân bua: “Đó không phải lỗi của tôi”.




Người thắng thực hiện những lời cam kết, kẻ thua thực hiện những lời hứa hẹn.




Người thắng có những ước mơ, kẻ thua có một âm mưu.






Người thắng nói: “Tôi phải làm điều ǵ đó”, kẻ thua nói: “Điều đó phải được làm”.




Người thắng là một bộ phận của tập thể, kẻ thua nằm bên ngoài tập thể.




Người thắng nh́n thấy lợi ích, kẻ thua nh́n thấy đau khổ.




Người thắng nh́n thấy những khả năng, kẻ thua nh́n thấy trở ngại.




Người thắng tin rằng tất cả mọi người sẽ chiến thắng, kẻ thua tin rằng họ chiến thắng những người thua cuộc.




Người thắng như là một máy điều nhiệt, kẻ thua như là cái nhiệt kế.




Người thắng thích những điều ḿnh nói, kẻ thua nói những điều họ thích.




Người thắng sử dụng những lư lẽ cứng rắn bằng ngôn từ mềm mại.

Kẻ thua sử dụng những lư lẽ mềm mại bằng ngôn từ cứng rắn.




Người thắng kiên định với những giá trị cao đẹp nhưng bỏ qua những điều nhỏ nhặt, kẻ thua cứng rắn với những điều nhỏ nhặt nhưng bỏ qua những giá trị cao đẹp.




Người thắng sống theo triết lư của sự cảm thông: “Đừng làm những điều mà bạn không muốn người khác làm cho ḿnh”, kẻ thua sống bằng lư lẽ: “Hăy làm điều đó trước khi nó làm cho ḿnh”.

florida80 09-29-2019 21:35

Đêm Giáng Sinh & Người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa - Hàn Giang Trần Lệ Tuyền








Đêm nay, đêm Giáng Sinh – Đêm Thánh Vô Cùng – Đêm chia hai lịch sử của nhân loại. Mọi người ở trên mặt địa cầu này, dù có tin Chúa hay không; nhưng mỗi lần đặt bút xuống, để ghi lại một ngày tháng nào đó, dù là ngày vui hay là một ngày buồn, th́ chính họ, mặc nhiên công nhận: đó là ngày đánh dấu niên lịch của sự kiện Chúa Cứu Thế đă Giáng Sinh.




Cùng giao ḥa với sự đổi thay của đất Trời, để nhân loại có một niên lịch vĩnh cửu như hôm nay; chúng ta, những người Việt đang sống đời vong quốc ở khắp bốn phương Trời; hồi tưởng về những năm tháng cũ của một thời chinh chiến; đặc biệt, với những chàng thư sinh đă từng t́nh nguyện xếp bút nghiên theo việc đao binh, từ giă mái trường cùng bè bạn thân yêu, lên đường ṭng quân, với nguyện ước để bảo vệ đồng bào, bảo vệ miền Nam Tự Do, v́ đó là bổn phận của người thanh niên giữa thời đất nước đang lâm vào cơn nguy biến.

Những ngày tháng đầu tiên nơi “Thao trường đổ mồ hôi, Chiến trường bớt đổ máu”; lần đầu tiên khoác chiến y, trở thành người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa, những “Đoạn Đường Chiến Binh” đầy thử thách, nhưng với chí nam nhi các anh đều vượt qua tất cả, để làm tṛn trách nhiệm: đem sinh mạng của chính ḿnh, để bảo vệ non sông.




Từ những năm tháng ấy, gót chinh nhân đă từng lưu dấu trên khắp Bốn Vùng Chiến Thuật, mà có khi cả năm, các anh không được một lần về phép, để sum họp cùng người thân bên mái ấm gia đ́nh. Cho đến khi những đám mây đen vần vũ trên khắp đầu non, và những ngọn gió Đông giá buốt xoáy vào những chốn rừng sâu, ở các đơn vị nơi biên pḥng giới tuyến, th́ các anh bỗng nhớ đến rằng: Mùa Vọng và Giáng Sinh lại trở về giữa chốn núi rừng hoang lạnh, thế rồi, với những đôi tay khéo léo như một nghệ nhân của các anh – các chị – các cô Chiến Sĩ Tâm Lư Chiến của đơn vị, đă gom góp những tấm cạt-tông, những tờ giấy xi-măng được tách ra, những cọng cỏ, rơm khô, những nắm đất sét mềm mại vàng nâu, những viên đá, viên sỏi… những cục nhựa đặc biệt mềm và dẻo của loại cây Sưng (sâng) có một mầu vàng trong suốt… và để có những sắc mầu trang trí cho Hang Đá, th́ các anh đă lấy mầu vàng từ cốt nước của loại lá Dung, mầu đỏ từ cốt nước của thân cây Vang ở ven rừng… rồi pha thêm thành nhiều mầu khác, sau đó, đem trộn lẫn với một chất keo chiết từ lá khoai lang, cộng thêm với những nhánh Thạch Thảo, thế là đă đủ, để các anh-các chị-các cô Chiến Sĩ Tâm Lư Chiến cứ vừa hát vừa biến tất cả thành những chiếc Hang Đá thật tự nhiên, tái hiện một Hang Bê-Lem của từ ngh́n năm trước, và được đem đặt ở một nơi trang trọng nhất của đơn vị, có nơi là một Pḥng Văn Khang; để đêm về người Chiến Sĩ quỳ bên máng cỏ, hoặc ở một nơi nào đó của đơn vị và cất tiếng hát giữa đêm thâu bài: Đêm Nguyện Cầu, với những lời như bài Kinh Nguyện thiết tha:

“…. Thượng Đế hỡi … có thấu cho người dân hiền, v́ đất nước đang c̣n ưu phiền, c̣n tiếng khóc đi vào đêm trường triền miên… Thượng Đế hỡi … Quê Hương non nước tôi ai gây hận thù, tội t́nh, nhà Việt Nam yêu dấu ơi! Bao giờ thanh b́nh… Thượng Đế hỡi! Thượng Đế hỡi … Quê Hương non nước tôi ai gây hận thù, tội t́nh, nhà Việt Nam yêu dấu ơi! Bao giờ thanh b́nh…”

Quê Hương non nước tôi, ai gây hận thù, tội t́nh? Câu hỏi trong bài hát Đêm Nguyện Cầu cũng như trong một bài thơ khác

florida80 09-29-2019 21:36

“Ai gây nên cuộc bể dâu?
Trẻ thơ vô tội vấn đầu khăn tang!
Ai gieo binh lửa lan tràn?
Dân quê đói khổ, xóm làng quạnh hiu!
Ai gây nên cảnh tiêu điều?
Con thơ đứng tựa mái lều chờ Cha!”




Với những câu hỏi, qua những lời nhạc và thơ ấy, th́ kẻ đă gây bao nhiêu cảnh điêu linh kia, chính là bọn cộng sản Bắc Việt đă xua quân xâm lăng nước Việt Nam Cộng Ḥa; những quả pháo kích, và chất nổ đủ loại, đă nổ tung ở các sân trường tiểu học tại miền Nam, đă làm tan xương, nát thịt, của không biết bao nhiêu sinh mạng của những em thơ vô tội !!! Nên nhớ, bọn cộng sản Bắc Việt đă xâm lăng miền Nam tự do, nên bắt buộc Dân-Quân-Cán-Chính của nước Việt Nam Cộng Ḥa phải đứng lên để tự vệ, để Bảo Quốc An Dân.




Cũng nên ghi nhớ, sau ngày 30.4.1975, khi chiếm được miền Nam, th́ cũng chính bọn “… giặc từ miền Bắc vô đây, bàn tay nhuốm máu đồng bào, giặc từ miền Bắc vô đây, bàn tay nhuốm máu anh em… “ Chẳng phải chỉ vấy máu đồng bào miền Nam, mà chúng c̣n cướp đoạt hết tài sản từ quư giá, cho đến tận cùng như những đôi đũa, cái chén nhỏ… chúng không hề chừa bất kể một cái ǵ của người dân miền Nam cả.




Trở về với những Đêm Giáng Sinh vào một thời chinh chiến đă xa, giờ đây các anh Chiến sĩ Việt Nam Cộng Ḥa, có người đă vĩnh viễn đi vào ḷng đất mẹ: “Những người muôn năm cũ, Hồn ở đâu bây giờ ?!”. Ôi! ai đă từng chứng kiến h́nh ảnh của những người thương phế binh đă từng bị Bắc cộng xua đuổi ra khỏi các Quân Y Viện vào ngày mất nước, trong lúc những vết thương trên thân thể của các anh vẫn c̣n rỉ máu! C̣n nỗi bi thương, thê thảm, c̣n niềm đau đớn, xót xa nào có thể sánh bằng!!! Riêng những người may mắn hơn, nhưng đang phải sống đời tỵ nạn cộng sản ở khắp nơi trên thế giới, th́ làm sao có thể quên đi một thời cùng đồng đội cận kề với sự tử-sinh; những Đêm Giáng Sinh không trăng sao, run rẩy v́ giá buốt dưới những chiến hào giữa núi rừng xa thẳm, sương phủ mờ, che kín cả tầm mắt, ngước nh́n bầu Trời cao, chỉ thấy một mầu đen tối, tang tóc, thê lương! Người Chiến Sĩ bỗng nhớ đến Cha-Mẹ già, em thơ, những người thân, và nhớ đến người vợ, người yêu của ḿnh có lẽ cũng đang nhớ đến ḿnh qua những lời thống thiết của Lá Thư Trần Thế:

“… Đêm nay Ngôi Hai Trời xuống, Ánh sao lung linh muôn mầu, Con tưởng hỏa châu soi tuyến đầu… Đêm nay Người xuống đời, Xin đem nguồn vui tới, Những đôi môi lạnh đă lâu không cười.”






Pháp quốc, ngày 24/12/2011


Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

florida80 09-29-2019 21:36

Bất Quân Tử Đại Nhân - Khuyết Danh













Vợ đánh mà không khóc là: Bất khuất

Vợ Chửi mà làm thinh là: Bất bạo động
Tài Sản của Vợ là: Bất động sản..
Em Gái của Vợ là: Bất khả xâm phạm...
Ư muốn của vợ là : Bất di bất dịch..
Quần Áo vợ mặc th́ : Bất luận..



Được vợ khen là: Bất ngờ...


Người khác khen vợ ḿnh là : Bất ổn..


Lấy vợ xấu là v́ ḿnh : Bất tài..


Cưới được vợ đẹp là đời ḿnh: Bất hạnh...


Bị vợ bỏ là v́ ḿnh: Bất lực


Ly dị Vợ là chuyện Bất lợi


Vợ không cho lại gần là Bất b́nh thường


Vợ không cho ngủ chung th́ Bất măn


Gia đạo lộn xộn th́ Án Binh Bất động


Vợ Chồng mà Đánh Nhau th́ Bất phân thắng bại..


Hết ḷng nhịn vợ th́ Bất chiến tự nhiên thành...


V́ thế cho nên: Bậc Đại Nhân




Chưa lấy được vợ th́ đêm ngủ : Bất an...

Quen được một cô th́ trở nên Bất nhất...
Bạn bè đến cứ hỏi thăm th́ thấy Bất tiện..
Chưa cầm được tay, nắm được chân là Bất trí
Nắm được chân, cầm được tay rồi, mà không cưới là Bất nhân.
Cưới xong mà không thờ Bà cho trọn vẹn th́ Bất nghĩa..



Già lấy được vợ trẻ là... Bất chấp thiên hạ...dị nghị


Trẻ lấy được vợ già th́ Bất cần đời


Đạo thờ Bà: Vợ gọi mà không dạ là Bất kính.


Lănh lương không đưa hết cho Vợ là Bất hiếu..


Đi ăn nhậu về, Vợ hỏi mà nói là đi họp là: Bất tín


Căi lời Vợ là... Bất Tuân thượng lệnh


Vợ đánh không dậy được là Bất tỉnh ..nhân sự


Niềm tin thờ Vợ là: Bất khả tư nghị...


Tất cả những điều này là Chân Lư Bất biến





Tạm Ngưng Bất Tử

florida80 09-29-2019 21:38

Mơ Như Bạn Sẽ Sống Măi Măi, Và Sống Như Bạn Sẽ Chết Hôm Nay







Có một câu nói có lẽ tất cả các bạn đều biết: “Mơ như bạn sẽ sống măi măi, và sống như bạn sẽ chết hôm nay” (Dream as if you’ll live forever. Live as if you’ll die today).






1. Để hăng say sống, chúng ta luôn cần một giấc mơ thúc đẩy—mơ làm bác sĩ, mơ thành sao bóng đá, mơ thành nhà văn…



Không có giấc mơ nào th́ ta cứ như xe hết xăng, chẳng đi đâu được.




Bồ tát cũng hứa là sẽ phổ độ tất cả chúng sinh, tức là mơ sẽ có ngày mọi chúng sinh đều được phổ độ.



Mơ chẳng tốn tiền cho nên ta tự do mơ, như ta không bao giờ chết, như ta có đủ trăm năm để hoàn tất những giấc mơ khó khăn nhất, điên rồ nhất.



Nhưng làm sao mơ mà không chấp, không si mê ôm cứng vào một giấc mơ?



Ôi, đây là một điều thật tế nhị, khó mà giải thích. Ngày xưa Đức Phật cũng mơ có lúc thành đạo, và đă quyết tâm thành đạo. Khi nào th́ “quyết tâm” là “quyết tâm”, khi nào th́ “quyết tâm” trở thành “chấp”?




Quyết tâm hay chấp khác nhau ở chữ “Khổ”. Chấp là bám vào một điều ǵ đó. một mục đích nào đó, nhất định không bao giờ rời, làm cho ḿnh khổ, khiến ḿnh làm điều tội lỗi, khiến ḿnh làm điều bất công, làm hại kẻ khác, làm điều si mê…



C̣n nếu ḿnh tŕ chí đi cho đến nơi, mà không hại ai cả, không thiệt hại ǵ cho đời, chỉ tốn thời giờ của ḿnh kiên tŕ đi đến đích, th́ đó là quyết tâm.




Người quyết tâm c̣n khác người chấp ở chỗ, người quyết tâm sẵn sàng gạt mục tiêu qua một bên để làm việc khác khi có nhu cầu đ̣i hỏi, và sẽ trở lại mục tiêu sau này. Người chấp th́ dù có các việc khác cần hơn th́ cũng nhất định gạt các việc khác sang một bên, để “dính” vào một mục tiêu ḿnh “dính” mà thôi, không biết phân biệt ưu tiên sống.



Mơ và quyết tâm rất gần nhau. Mơ và quyết tâm mà đi với nhau th́ dễ đưa đến thành công.








2. Và “sống như ta sẽ chết hôm nay” có nghĩa là sống như ta đang sống những phút giây quư hóa cuối đời. Hăy sống từng phút như là ta đang trả giá phút đó bằng một viên ngọc quư.



Nếu ăn th́ hăy ăn cho thật ḷng.



Nếu yêu th́ hăy yêu cho tận t́nh.



Nếu làm th́ hăy làm cho tuyệt vời.



Nếu Thiền th́ Thiền cho tĩnh lặng.




florida80 09-29-2019 21:38

Trong giây phút này,



Hăy tưới mát cho đời.



Hăy hát cho đời nở hoa.



Hăy cười cho người sướng vui.



Hăy ngước mặt nh́n đời để thấy mặt trời rực rỡ.



Hăy yêu người, hăy yêu ḿnh.



Hăy yêu cuộc đời lên xuống.



Hăy yêu nhau đi cho trọn kiếp người.







Chúc các bạn vui hưởng cuộc đời.

Sưu tầm

florida80 09-29-2019 21:39

Có Biết Tôi Là Ai Không? - Bùi Bảo Trúc








Cho măi đến mấy hôm trước, tôi mới t́m ra được câu trả lời cho một câu hỏi tôi bị hỏi từ hơn ba mươi lăm năm trước.






Một bữa đang ngồi trong quán cà phê ở Sài G̣n, th́ tôi bị một người đàn ông gây sự và cuối cùng ông ta quăng ra cho tôi câu hỏi : “Ông biết tôi là ai không ?”


Quả thật lúc ấy, tôi không biết ông ta là ai thật. Ông không phải là một tài tử, một nhà văn, hay một chính trị gia nổi tiếng để tôi phải biết. Tôi đành ngồi đó, chịu thua ông, không có câu trả lời.


Ít lâu sau, tôi được cho biết ông là đàn em của một quan chức lớn, và nhờ đó, ông thỉnh thoảng đem chút “hào quang” vay mượn được để hù dọa những người yếu bóng vía như tôi.






Sang đến Mỹ, thỉnh thoảng tôi cũng bị hỏi câu hỏi đó, mà đau cho những người đó, cả Mỹ lẫn Việt, tôi không bao giờ có câu trả lời cho câu hỏi đó của họ cả. Họ th́ nghĩ tôi phải biết họ, mà thật t́nh, tôi th́ không hề biết họ bao giờ. Và cứ mỗi lần bị những nhân vật như thế cật vấn, th́ tôi chỉ biết ngẩn mặt ra, giả bộ lục lọi cái trí nhớ thảm hại của tôi để t́m câu trả lời cho người nổi tiếng nhưng vô danh và không ai thèm biết đó.






Angeles, California , tôi phải ghé lại Newark, New Jersey để đổi máy bay. Phi cơ của tôi bị trễ hơn một tiếng. Hành khách có một số rất bực bội v́ công việc bị xáo trộn do sự chậm trễ của máy bay gây ra.


Tại quầy bên cạnh cổng 112, một tiếp viên dưới đất của công ty đang cố giải quyết những yêu cầu, khiếu nại của khách hàng th́ bỗng nhiên một hành khách có vẻ tức tối lắm, lấn lên phía trên, len qua mặt mấy người khác và ném tấm vé lên quầy.






Ông ta nói lớn rằng ông ta muốn được cho bay chuyến sớm nhất và phải xếp cho ông ta ngồi hạng nhất. Người tiếp viên trả lời rằng cô xin lỗi về những phiền nhiễu mà chuyến bay gây ra cho ông, nhưng cô cũng phải giải quyết những hành khách tới trước và hứa là sẽ giúp ông khi đến lượt ông.


Nhưng ông khách không bằng ḷng, ông hỏi như hét vào mặt cô, rơ ràng là để cho các hành khách khác cũng nghe được. Ông hỏi đúng câu mà tôi cũng bị hỏi mấy lần : “Cô biết tôi là ai không ?” (Do you know who I am ?).






Th́ ra người Mỹ, trẻ và xinh như cô tiếp viên cũng bị hạch hỏi bằng câu đó chứ chẳng riêng ǵ tôi. Tôi liền cố lắng tai nghe xem cô tiếp viên ở quầy trả lời như thế nào để biết mà ứng phó sau này.


Người phụ nữ này, vẫn tươi cười, cầm chiếc micro của hệ thống khuếch âm lên và nói lớn bằng giọng rành rẽ rằng: “Ở quầy 112, có một vị hành khách không biết ḿnh là ai, quí hành khách ai có thể giúp ông ta biết được căn cước hay thân thế của ông, xin tới quầy 112

florida80 09-29-2019 21:39

Ông khách tự nhiên, v́ chính câu hỏi của ông, biến thành một bệnh nhân tâm thần, một người mắc Alzheimer, một người lăng trí, tâm lư, thần kinh thác loạn, lẫn lộn bản thể, không c̣n nhớ ḿnh là ai, tên ǵ, ở đâu nữa. Và lúc ấy th́ đám hành khách đang sốt ruột đứng trước quầy đều phá ra cười.






Ông khách điên tiết, chỉ mặt người tiếp viên ở quầy và bật ra một câu chửi thề tục tĩu : “Đ.M. mày”( F,,k you) .


Người phụ nữ ở quầy, không một chút giận dữ, bằng giọng b́nh thản, trả lời ông nguyên văn như thế này : “I’m sorry, sir, but you’ll have to stand in line for that, too”.( Thưa ông, chuyện đó, chuyện ông đ̣i giao hợp, ông cũng phải xếp hàng chờ đến lượt mới được.).






Chao ôi, hay biết là chừng nào ! Thế mà tôi không nghĩ ra từ bao nhiêu năm nay để mà ấm ức không nguôi.


Bây giờ, nếu người đàn ông ngày xưa ở Saigon hay dăm ba người khác đặt lại câu hỏi đó với tôi, th́ tôi đă có ngay được câu trả lời học được của người tiếp viên phi hành ở phi trường Newark, New Jersey hai hôm trước.

florida80 09-29-2019 21:41

Sống Vui Từng Ngày, Bon Chen Ǵ Nữa







Ngậm ngùi bởi tiếc nuối tuổi trẻ đă trôi qua lúc nào không hay ! Ngậm ngùi phải chi hồi đó thế này thế khác… H́nh như ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc c̣n trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai. Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống. Khi có tuổi, khi đă có được cái này cái nọ, cái kia cái khác th́ ta lại sống cho quá khứ ! Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lư thú ! Tóm lại, ta chẳng biết quư những giây phút hiện tại.


Từ ngày có “thế giới phẳng”, ta c̣n sống với đời sống ảo. Ta ngồi đây với bạn nhưng chuyện tṛ với một người nào khác, cười đùa, nhăn nhó, giận dữ, âu yếm với một người nào khác ở nơi xa. Khi bắt lại câu chuyện th́ nhiều khi đă lỡ nhịp ! Hiểu ra những điều tầm thường đó, tôi biết quư thời gian hơn, quư phút giây hiện tại, ở đây và bây giờ hơn. Nhờ vậy mà không có th́ giờ cho già nữa ! Hiện tại th́ không có già, không có trẻ, không có quá khứ vị lai. Dĩ nhiên, không phải trốn chạy già mà hiểu nó, chấp nhận nó, thưởng thức nó. Khi biết “enjoy” nó th́ quả có nhiều điều thú vị để phát hiện, để khám phá.


Một người 60, tiếc măi tuổi 45 của ḿnh, th́ khi 75, họ sẽ tiếc măi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ càng tiếc 75 ! Vậy sao ta đang ở cái tuổi tuyệt vời nhất của ḿnh lại không yêu thích nó đi, sao cứ phải….nguyền rủa, bất măn với nó. Có phải tội nghiệp nó không ? Ta đang ở cái tuổi nào th́ nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi,không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa!


Ta cũng có thể gạt gẫm ḿnh chút đỉnh như đi giải phẫu thẩm mỹ chẳng hạn. Xóa chỗ này, bơm chỗ nọ, lóc chỗ kia. Nhưng nhức mỏi vẫn cứ nhức mỏi, loăng xương vẫn cứ loăng xương, tim mạch vẫn cứ tim mạch… Cơ thể ta cứ tiến triển theo một “lộ tŕnh” đă được vạch săn của nó, không cần biết có ta ! Mà h́nh như, càng nguyền rủa, càng bất măn với nó, nó càng làm dữ. Trái lại nếu biết thương yêu nó, chiều chuộng nó một chút, biết cách cho nó ăn, cho nó nghỉ, biết cách làm cho xương nó cứng cáp, làm cho mạch máu nó thông thoáng, làm cho các khớp nó trơn tru th́ nó cũng sẽ tử tế với ta hơn. Anh chàng Alexis Zorba nói: ” Cũng phải chăm nom đến thân thể nữa chứ, hăy thương nó một chút. Cho nó ăn với. Cho nó nghỉ với. Đó là con lừa kéo xe của ta, nếu không cho nó ăn, nó nghỉ, nó sẽ bỏ rơi ḿnh ngang xương giữa đường cho mà coi” (Nikos Kazantzaki).


Từ ngày biết thương “con lừa” của ḿnh hơn, tử tế với nó hơn, th́ có vẻ tôi… cũng khác tôi xưa. Tôi biết cho con lừa của ḿnh ăn khi đói, không ép nó ăn lúc đang no, không cần phải cười cười nói nói trong lúc ăn. Món ǵ khoái khẩu th́ ăn, chay mặn ǵ cũng tốt. Cá khô, mắm ruốc ǵ cũng được, miễn là đừng nhiều muối quá ! Một người cô tôi mắc bệnh “ăn không được”, “ăn không biết ngon” vậy mà vẫn béo ph́, đi không nổi, là bởi v́ các con thương bà quá, mua toàn sữa Mỹ mắc tiền cho uống ! Sữa giàu năng lượng, nhiều chất béo bổ quá, làm sao c̣n có thể ăn ngon, làm sao không béo ph́ cho được? Giá nghèo một chút c̣n hay hơn! Cá kho quẹt, rau muống mà tốt, miễn bà ăn thấy ngon, thấy sướng ! Tôi cũng biết cho con lừa của ḿnh ngủ hơn. Ngủ đầy giấc, đủ giấc. Ngủ đủ giấc là cơ hội tốt nhất cho các tế bào năo phục hồi, như sạc pin vậy. Sạc không đủ ma đ̣i pin ngon lành sao được !


Bảy trăm năm trước, Trần Nhân Tông viết: Cơ tắc xan hề khốn tắc miên! (Đói đến th́ ăn, mệt ngủ liền!) trong bài Cư trần lạc đạo, (ở đời mà vui đạo)! Ông là vị vua nhà Trần sớm nhường ngôi cho con, lên tu ở núi Yên Tử, Tổ sư thiền phái Trúc Lâm. Tu hành như vậy mà khi quân Nguyên xâm lấn nước ta, ông liền xuống núi, ra tay dẹp giặc, xong, phủi tay lên núi tu tiếp !

florida80 09-29-2019 21:41

Mỗi người có đồng hồ sinh học của riêng ḿnh, không ai giống ai, như vân tay vậy, cho nên không cần bắt chước, chỉ cần lắng nghe ḿnh. Phương pháp này, phương pháp nọ của người này người kia bày vẽ chẳng qua cũng chỉ để tham khảo, nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi áp dụng vào hoàn cảnh riêng cụ thể của ḿnh, tính cách ḿnh, sinh lư ḿnh. Phương pháp nào có sự ép buộc cứng ngắc quá th́ phải cảnh giác!


Cũng nhớ rằng tới tuổi nào đó, tai ta sẽ bắt đầu kém nhạy, mắt bắt đầu kém tinh, đấu óc bắt đầu kém sắc sảo. Tai kém nhạy để bớt nghe những điều chướng tai. Mắt kém tinh để bớt thấy những điều gai mắt. Đầu óc cứ sắc sảo hoài ai chịu cho nổi! Tuy vậy, tai kém mà muốn nghe ǵ th́ nghe, không th́ đóng lại mắt kém mà muốn thấy ǵ th́ thấy, không th́ khép lại. Thế là “căn” hết tiếp xúc được với “trần”. Tự dưng không tu hành ǵ cả mà cũng như tu, cũng thực tập ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm!


Rồi một hôm đẹp trời nào đó ta c̣n có thể phát hiện mắt ḿnh chẳng những nh́n kém mà c̣n thấy những ngôi sao lấm chấm, những lốm đốm hoa trên bầu trời trong xanh vời vợi kia. Nếu không phải do một thứ bệnh mắt nào đó th́ đây hẳn là hiện tượng thoái hóa của tuổi già, nói nôm na là xài lâu quá, hết thời hạn bảo hành. Cái mà người xưa gọi là “hoa đốm hư không” chính là nó. Tưởng hoa đốm của trời, ai dè trong mắt ḿnh! Chỉnh cái “tưởng” của ta nhiều khi làm hại ta. Biết vậy ta bớt mất th́ giờ cho những cuộc tranh tụng, bớt tiêu hao năng lượng vào những chuyện hơn thua. Dĩ nhiên có những chuyện phải ra ngô ra khoai, nhưng cái cách cũng đă khác, cái nh́n đă khác, biết tôn trọng ư kiến người khác, biết chấp nhận và nh́n lại ḿnh.


Khi 20 tuổi người ta băn khoăn lo lắng không biết người khác nghĩ ǵ về ḿnh. Đến 40 th́ ai nghĩ ǵ mặc họ. Đến 60 mới biết chả có ai nghĩ ǵ về ḿnh cả ! Tóm lại, chấp nhận ḿnh là ḿnh và từ bi với ḿnh một chút. Nhưng muốn vậy, phải… chuyển đổi cách thở. Thở ư ? Đúng vậy! Một bác sĩ có thể biết rất nhiều về bộ máy hô hấp, về cơ thể học, sinh lư học, bệnh lư học của bộ máy hô hấp nhưng chưa chắc đă biết thở !




Sưu tầm

florida80 09-29-2019 23:28

Phận Lưu Đày - Bảo Giang









Cho đến nay, cuộc hành tŕnh về quê hương của dân Do Thái có lẽ là chuyến hành tŕnh dài nhất trong lịch sử của loài người. Gọi là dài nhất bởi v́, một đứa bé vừa chào đời, được mẹ quấn trong tấm khăn lúc rời Ai Cập, đến khi vào được miền đất hứa ở Canaan th́ đă tṛn 40 tuổi. Nh́n lại mà phát khiếp. Lúc đi ai cũng tưởng chỉ năm ba bữa nửa tháng là cùng, không ngờ những 40 năm! Nếu biết trước chuyến đi dài thế, chắc là có nhiều người chẳng muốn đi nhỉ?




1. Với người Do Thái.

Chẳng nói ra th́ ai cũng biết đó là cuộc hành tŕnh có qúa nhiều tang thương, nước mắt. Ra đi là tay trắng, mất nhà, mất của, mất nghiệp. Trên đường đi th́ mất người thân, cha mẹ anh em. Đă thế, đời sống vật chất th́ trăm bề thiếu thốn. Ấy là chưa kể đến những cuộc chiến vật lộn với cơm ăn, áo mặc hay với nhiều sắc dân trên đường đi. Mà mỗi cuộc chiến là hao xương, tốn máu. Trong cảnh khốn khổ ấy, có bao nhiêu tóan người đă quay về xin làm nô lệ cho người Ai Cập? Có những tên tuổi nào luôn theo phá rối để làm nản ḷng dân? Hoặc gỉa, có bao nhiêu kẻ làm ăng ten cho Ai cập? Sách không viết lại, nhưng chắc chắn không thể là con số không? Đau thương nhi? Chuyện của một ngày về, tiếng là về quê hương, nhưng thực ra là lao thân vào cuộc lưu đày trên sa mạc để trốn chạy kẻ bạo tàn.




2. Phần dân ta thế nào?

Chuyện kể rằng, vào hậu bán thế kỷ 20, nói toạc ra rằng, vào năm 1975, sau ngày gọi là tàn chinh chiến, lớp sóng đỏ như bầy qủy dữ, từ diêm phủ tràn xuống phương nam. Từ đầu đường, xó chợ cho đến các dinh thự. Từ thôn quê cho đến thị thành, hay ở bất cứ nơi đâu có ngọn cờ đỏ phe phẩy bên tấm h́nh có nắm lông mồm là ở nơi ấy truyền đi bài ca chiến thắng trên những xác người.




Mặt tinh thần c̣n tang thương hơn. Chúng xô đổ mọi lề luật và phẩm gía con người. Những Tự Do, Công Bằng, Nhân Phẩm, Nhân Quyền, Hạnh Phúc của con người. Những gía trị luân lư đạo đức của xă hội. Những gía trị Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín là trật tự của nền Văn Hóa dân tộc, đều bị lớp sóng đỏ vùi dập xuống tận chốn bùn đen. Những niềm tin lành thánh, những bao dung, nhân ái, đạo hạnh của tôn giáo th́ bị chúng bôi nhọ, phỉ báng. Chỉ c̣n trơ lại trên mặt hồ dơ dáy những con lăng quăng nhảy múa t́m sống. Làm cho cả nước rơi vào ṿng nô lệ cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc trong tiếng reo ḥ, hoan lạc của bầy đoàn cờ đỏ không nhân tính:

“Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ…

thờ mao chủ tịch, thờ sit ta lin bất diệt” (Tố Hữu)




Phận người dân nam, trong bối cảnh ấy, dĩ nhiên, là gặp đen đủi. Sự nghiệp Quốc Gia thời tan nát, của từng gia đ́nh là trắng tay. Của thanh thiếu niên là học hành dang dở. Rồi vợ chồng, cha mẹ, anh em, con cháu, dâu rể, ngựi thân cho đến bạn bè là hát câu ly biệt. Kẻ vào tù, người ngồi khám, bước vào đáy đường tuyệt vọng. Miếng ăn là bo bo, khoai ḿ, nói chi đến chuyện độc lập, hạnh phúc. Toàn cảnh người dân Nam đều mang thân phận cá nằm trên thớt hay vướng lưới, mắc câu. Tất cả chỉ c̣n lại những đôi mắt trắng. Bộ vây, cái đuôi th́ thỉnh thoảng đập phạch… phạch trên cái thớt hay vũng nước đỏ!




Chẳng mấy hôm sau, khi nền luân lư của xă hội và tôn giáo bị xô đổ, cộng sản bắt dân đi dưới hàng biểu ngữ, “sống theo gương Hồ đục nước”, xă hội của nước Văn Lang xưa đẹp thế, nay tràn ngập những tội đại ác. Vợ giết chồng. Con đấu tố giết cha mẹ, người t́nh giết người t́nh. Làng xóm thân thuộc chém lẫn nhau. Ra đường, vào lớp, tặng cho nhau mũi dao chỉ v́ một cái nh́n. Những con cháu của bà Trưng, bà Triệu th́ được nhà nước cấp giấy đưa đi phục vụ t́nh dục trên khắp năm châu. Đă thế, c̣n bị lột trần truồng ra để chào mời khách làng chơi quốc tế bằng một khẩu hiệu do cháu Triết, một trong những cháu ngoan và là đầy tớ lớn của nhân dân đề ra: “vào đi các ông ở Việt Nam có nhiều gái!”.

Có đủ tủi nhục chưa? Chắc là đă qúa thừa rồi, nên có hàng triệu triệu người, xem ra đă chán sống trên mảng đất cuả quê hương bị cắm cờ đỏ, nên liều ngửa mặt lên mà kêu giời. Giời phần ở xa quá, lại tưởng rằng cái giống dân này nó kêu ḿnh cứu nó, nên không nghe thấy. Nào ngờ, họ gào cho trời xập xuống để chết chung với lũ giặc cho bớt nhục! Nghe đến tội nghiệp.

Cũng trong cảnh bị thất điên, bát đảo v́ lũ giặc Hồ, người dân Việt kêu Trời, Trời không nghe, đành liều mạng phóng ḿnh vào ḍng biển xanh. Khi mở mắt ra, họ bắt gặp câu chuyện tưởng rằng trong chốn thiên cung:

- Thế nào, anh chị, ông bà, thấy khoẻ chưa?

- Hả, cái ǵ?

- Nhà anh chị, ông bà, ở đâu, sao lại đến đây một ḿnh hay đi với ai đây?

- Khổ lắm các ông ơi. Chồng tôi chúng bắt, cha tôi chúng giết. Nhà tôi chúng cướp… May mà tôi c̣n giữ lại được cái quần rách này, nên vội ôm lấy đứa con mà bơi ra biển lớn đấy!

- Oh God, brave hearts! C̣n ông thế nào nhỉ?

- Tôi đă dẫn cả vợ con, bỏ chạy và trốn chúng từ 20 mươi năm trước rồi. Quê xưa th́ không về được. Một hôm ngủ dậy lại thấy nó để đôi dép râu ở trước cửa là thần hồn nát thần tính. Chẳng kịp gọi vợ, chờ con, kêu cháu, liều mạng mà xuống tàu ông ạ.

- Ơ, em nhỏ, sao thế này hả em? Cha mẹ em đâu, đừng khóc nữa em?

- Cháu chả biết, khéo mà chết dọc đường rồi!

- C̣n anh, có phải là người lính không?

- Phải… phải…. Sỹ khả tử, bất khả nhục!

- Ôi dũng cảm, cực kỳ dũng cảm!




Sau khi nghe toàn bộ câu chuyện buồn của người anh hùng, những người ở bên kia bờ đại dương theo nhau tặng cho những thuyền nhân tấm khăn sạch. Dặn là lau cho khô đi những ḍng lệ và đau khổ. Dặn là hăy vui lên, hăy nh́n đến tương lai mà sống. Dặn là hăy giữ ḷng sắt son, “đừng nghe những ǵ Việt cộng nói, mà hăy nh́n kỹ những ǵ chúng làm” nhá. Dặn rằng, hăy nuôi nấng lấy ư chí cho một ngày về. Nghe thế là dân tôi nhẩy cẫng lên mà mừng rỡ. Mừng v́ ta c̣n sống với chí nhớn th́ xá ǵ cái hồ nước đục kia. Có ngày ta rửa cho sạch sẽ!

florida80 09-29-2019 23:29

Trong khi đó, sách sử của dân Do Thái ghi là trên đường về quê th́ gặp toàn những tai ương. Hết sắc dân này đuổi đánh đến sắc dân khác ra ngáng đường đ̣i tiền măi lộ. Vậy mà họ đi qua được. Phần dân nam ta lại khác. Sau khi vượt biển nhớn th́ như là đă vào “nước thiên đàng” vậy. Mà là thiên đàng thật! Lúc đầu là cơm bưng nước rót, rồi sau đó từng nhà, từng người được bảo lănh đi khắp cả mọi nơi để lập nghiệp. Kế đến, trẻ thơ vào trường học tiếng nước người, học làm người nhân bản. Thanh niên, thiếu nữ khỏe mạnh, có sức, có khả năng th́ đi làm, học nghề, học nghiệp. Ông bà ǵa lớn tuổi, không thể lao động th́ người ta cấp nhà, cấp tiền cho cuộc sinh sống. Mưa không đến mặt, nắng không đến đầu. Không giàu có như đại gia, nhưng tiền bạc lúc nào cũng ấm túi. Được trợ giúp thế, có lẽ nào không có ngày về trong vinh quang!




Mấy hôm sau, khi tiền bạc đă bắt đầu rủng rỉnh, “tối sam banh, sáng sữa ḅ”, cuộc sống hết khô khan, người Việt vẫn buồn. Măi đến khi nhận được tin báo: Thưa ông, thưa bà, thưa em… những người thân như vợ, chồng, con, cha mẹ, anh em của qúy ngài bỏ lại sau lưng khi lao vào ḍng biển xanh, đă được chính phủ lo liệu, hoàn tất thủ tục rời Việt Nam. Họ sẽ đến đoàn tụ vơi qúy vị vào ngày tháng….. xin chúc mừng! Thế là ta reo vui. Ôi sung sưóng, đại sung sướng! Sung sướng quên cả cám ơn!




Tôi không biết những ngựi rời Ai Cập xưa kia có ai gởi tiền, gởi qùa về cho những người không kịp ra đi không nhỉ? Những người ra đi trong khốn khổ kia có lo sợ người thân c̣n ở lại sẽ bị hành hạ và bị chết đói hay không? Sách không ghi khoản này, nhưng tôi đoán ṃ là làm ǵ có đô la Mỹ, Úc, Canada hay Euro… mà gởi về cơ chứ! Chuyện người dân Nam xa xứ th́ hoàn toàn khác. Khác đến độ đau thương. Có anh cựu quân nhân than rằng: chẳng có cái khổ nào hơn cái khổ hôm nay. Suốt tuần lo đi cày, cuối tuần th́ lo đi kiếm chỗ gởi tiền về cho vợ nuôi con! Người khác chêm vào, chuyện ấy làm ǵ có đau thương như chuyện sáng đi biểu t́nh chống Việt cộng, chiều về lại đi gởi tiền về Việt Nam. Gởi mười đồng tiền thật, chúng nuốt trọn mười rồi in ra mớ giấy lộn để trả cho ngựi nhà của ḿnh. Vậy mà vẫn phải gởi! Sau lời anh nói là những tiếng nghiến răng nghe ken két. Lũ cộng thật khó mà có chỗ dung thân! Chờ xem!




3. Đi trong nước mắt, có về trong hân hoan?

Vượt lên trên tất cả mọi lao nhọc khốn cùng của 40 năm, người Do Thái đă có được cái đích họ nhắm đến. Về lại quê hương. Ở đó, họ đă có được một hơi thở êm đềm nhất, tuyệt vời nhất và được sống và chết với mảnh đất được gọi là quê hương của ḿnh! Họ có Moises, David, Salomon, uy danh thiên hạ. Về điểm này, xem ra họ may mắn hơn nhiều sắc dân bị lưu đày khác. Cách riêng, hơn hẳn dân ta!

florida80 09-29-2019 23:29

Bởi lẽ, cái mốc 40 năm của người Do Thái xưa, dân Nam ta đă gần bắt kịp rồi. Nhưng ngày về quê hương nghe sao diệu vợi…. Bao giờ mới đến đây? Trước kia, ông ǵa năm tư bỏ bắc, trốn cộng sản chạy vào nam, tưởng mươi hôm, vài ba năm rồi trở về làng xưa. Kết qủa, trăm người đi th́ có đến 97 người chết tại miền nam. Trong đó, có một số may mắn, trút hơi thở trong ngày c̣n Tự Do. Một số khác tràn nước mắt, uất hận v́ khi ĺa đời lại phải nh́n thấy cái đôi dép râu, cái mũ cối phủ kín cuộc đời của chúng úp chụp ngay trước cửa nhà.




Vài ba người khác nhanh chân, phóng ḿnh qua biển nhớn. Chuyến đi vô định, vẫn mơ có ngày về. Kết qủa, nhiều phần là gởi nắm xương tàn nơi xứ lạ, hoặc nằm trong “b́nh Tiểu”. Như thế, có đi mà không có về? Buồn không? Buồn mà người ta vẫn muốn đi qua biển lớn mới là chuyện bất thường. Bất thường hơn nữa là, người phải trốn chạy kẻ bạo tàn, lại trở thành người lao nhọc, vất vả nơi xứ lạ để nuôi sống kẻ bạo tàn trên quê hương ḿnh để cho chúng thêm tàn bạo! Xem ra người ḿnh có ḷng đại lượng, bao dung biết mấy!




Chuyện kể rằng, sau khi mua xe, tậu nhà, vợ chồng, con cái anh em đă đoàn tụ, cuộc sống, dù phải trải qua bằng mồ hôi, nước mắt trong hăng xưởng hay do đuợc cấp dưỡng, dân Nam ta nào có chịu ngồi yên. Phải lo cho ngày “áo gấm về làng” chứ! Chờ măi, sốt ruột, có người lên hỏi trời. “Trời cựi thằng bé nó ham chơi”! Giận Trời, họ đến hỏi “tội” người bảo lănh năm nao. Người bị hỏi ngơ ngác:

- Té ra các anh các chị, qúy ông bà chưa ai về Nam à?

- Về à? … về cả rồi, nhưng nào thấy vinh hoa, chỉ thấy màu cờ máu. Chỉ thấy những tủi nhục của toàn dân và uất hận thôi!

- Lạ nhỉ? Cả ông lính, ông bắc kỳ, em bé mồ côi năm nào đều về rồi hay sao?

- Tất tần tật. Mười ngựi đi th́ đă 8, 9 người về!

- Không có vinh quang thật à?

- Làm ǵ có!

- Nếu vậy th́ qúy ông bà chẳng nên trách trời, cũng không thể trách chúng tôi không giúp.

- Sao lại không trách?

- Quư ông bà thấy đấy. Thời đệ nhất cộng ḥa, TT Diệm thiếu 150.000. đôla mà mất sự nghiệp. Và chỉ có 3 triệu bạc VN họ lấy mạng của ông ta. Thời Đệ nhị Cộng Ḥa, Việt Nam chỉ thiếu có 5, 7 trăm ngàn đô la tiền viện trợ, chính quyền sụp đổ, các ông thành dân mất nước. Nay ông bà xem, hàng năm các ông, qúy bà chuyển về, hoặc gánh về Việt Nam hàng tỷ, tỷ đôla. Đă thế, trên các chuyến bay từ Úc, Mỹ, Âu Châu, Canada về Việt Nam th́ chật ních người Việt và đầy những hàng hóa ngoại. Các ông đem quần ḅ, váy ngắn, hàng hiệu về có khác chi “áo gấm về làng”. Tuy không biển lọng vua ban, nhưng xe hơi, tầu bay đưa đón, xem ra việc “vinh quy bái tổ” xưa không bằng! Nói ra th́ bảo là lắm nhời. Chính dân tôi đây nom thấy cũng phải ghen tức, v́ chẳng có mấy người có đủ tiền bạc để mà holiday thay đi chợ như thế…

- …. Ơ hay….

- Nếu các ông, các bà không viện trợ cho bọn gian ác ấy hàng tỷ tỷ đôla hàng năm th́ chúng đă chết nhăn răng ra từ cuối thế kỷ trước rồi, cần chi phải đến hôm nay!

- Ông nhầm rồi, chúng sống là do cướp của và giết người dân tôi đấy.

- Th́ cứ tin là do chúng cướp của giết người, tham nhũng mà có. Vậy hàng tỷ tỷ đôla của các ông bà gởi về nó ở đâu trong lúc người nhà ông vẫn khổ, dân Nam vẫn khốn cùng? Xem ra, các ông thương…. cộng hơn thương dân ḿnh. Trời cũng cũng chẳng cứu được, nói chi đến con người!

- … không c̣n cách nào khác à?

- Có. Có một cách đây. Nếu trên những chuyến bay từ Mỹ, Âu châu, Úc Châu vào Việt Nam, trên đó không có bất cứ người Việt Nam nào “về” Việt Nam. Và cũng chẳng có một đồng bạc nào gởi qua các lỗ đen, hay gởi qua ngân hàng chuyền về Việt Nam th́ tôi dám cá cược cái… Ṭa Nhà Trắng với ông rằng, chẳng cần tới 5 năm, chúng sẽ dẫy đành đạch trên thớt. Khi ấy ông tha hồ mà lóc vẩy chúng ra!

- Ngoài ra…

- Th́ ông bằng ḷng vậy! Cứ cúi mặt xuống mà đi!

florida80 09-30-2019 20:21

Đừng Lên Chùa "Làm Việc Thiện" - Văn Nam








C̣n bao nhiêu nhà sư có thể gây thiện cảm với chúng ta hiện tại? Thật khó để trả lời, v́ những nhà sư “thực sự” th́ dường như đều ở trong “bóng tối” - những người đă theo con đường của Phật: từ bỏ cung điện vàng ngọc và vợ con để sống một cuộc đời khổ hạnh.






Đối với người Việt Nam hiện nay, đôi khi nghĩ đến “sư” là nghĩ đến một điều ǵ đó không đứng đắn.






Có lẽ không cần phải kể ra những việc làm không hay của một số “nhà sư” trong thời gian gần đây, mới nhất là việc một nhà sư bị cáo buộc là đă ‘khoe iphone 6’ trên Facebook.






Không phải tự dưng mà nhà sư giàu có.






Thật ra việc “tu hành”, một nghề được cho là ‘hái ra tiền’, đă không c̣n xa lạ với người Việt Nam, một số sư trụ tŕ có xe hơi riêng là chuyện b́nh thường.





"Để làm một người tốt nhanh nhất, chắc chắn nhất, thay v́ mỗi năm “làm giàu” cho một số “nhà sư” một vài lần, hăy thể hiện ngay với người đầu tiên mà ta nh́n thấy khi mở cổng vào sớm mai thức dậy"





Ấy vậy mà nhiều người vẫn mang tiền và hiện vật đến chùa lễ bái, cúng dường mà thực ra là ‘cung phụng’ các nhà sư khi có dịp ma chay dù biết nhà sư đó có thể không phải là người ‘đứng đắn’ ǵ cho cam.






Lư do của sự “sùng đạo” này, thiết nghĩ, thật ra cũng không “trong sáng” ǵ cho lắm. Người ta đi chùa để cầu xin cho bản thân: làm ăn phát tài, thi cử đỗ đạt… Đổi vật chất lấy lợi ích, vậy th́ khác ǵ ‘hối lộ Trời, Phật?’






“Phật không cho ai cái ǵ” theo cách ‘buôn thần bán thánh’ ấy. Người chỉ t́m ra con đường thoát khổ mà thôi, và điều đầu tiên phải làm là từ bỏ mọi ham muốn vật chất. Trước, sau khi đă tu thành chính quả, Phật đâu bao giờ có cần “đút lót”?

Thế nào là “làm việc thiện”?


Có người trong khi vừa mặc cả từng đồng với người bán đồng nát, vừa rủ người khác lên chùa làm việc thiện. Nh́n thấy cảnh ấy, tôi bỗng liên tưởng làm việc thiện giống như việc tập thể dục.




Tập thể dục là để cho khỏe. Muốn khỏe th́ phải tập hàng ngày, nếu vài tháng hoặc cả năm mới tập một lần th́ chẳng có ư nghĩa ǵ. Làm việc thiện cũng vậy, nếu thật sự muốn làm việc tốt th́ hăy làm hàng ngày, ngay tại nhà của chúng ta, đối với những người xung quanh chúng ta.




Trường hợp cụ thể với người bán đồng nát ở trên, vài ngàn tiền lẻ cũng là tiền, thậm chí vài chục ngàn là số tiền không nhỏ nhưng với chúng ta có hay không cũng không ảnh hưởng ǵ nhiều, c̣n với người buôn ve chai đó là cả cuộc sống.




Ta tiếc vài ngàn lẻ nhưng sẵn sàng “làm việc thiện” trên chùa vài triệu, vài chục triệu hoặc hơn thế nữa dù không chắc số tiền đó sẽ được dùng để làm ǵ.




Để làm một người tốt nhanh nhất, chắc chắn nhất, thay v́ mỗi năm “làm giàu” cho một số “nhà sư” một vài lần, hăy thể hiện ngay với người đầu tiên mà ta nh́n thấy khi mở cổng vào sớm mai thức dậy.

Chừng nào làm được những việc “bé nhỏ” ấy, thiết nghĩ ta mới nên nghĩ tới việc lên chùa làm những điều “lớn lao” hơn



Sưu tầm

florida80 09-30-2019 20:22

Lời Hẹn Ước









Được sống và được yêu thương đó là những điều ḱ diệu nhất mà con người có được. Hăy quư trọng những ǵ bạn đang có, đừng để đến khi không c̣n nắm giữ được nó, bạn sẽ thấy hối tiếc. Câu chuyện t́nh buồn, nhưng nó lại nhắc cho ta lư do v́ sao ta phải sống... để được yêu thương!

Vào một buổi chiều đẹp trời chan ḥa gió và nắng, chàng trai và cô gái đă vô t́nh gặp nhau khi đang cùng đi dạo trên hành lang ở một bệnh viện. Ngay từ giây phút đầu tiên ánh mắt họ chạm nhau, hai trái tim non trẻ bỗng chốc đập loạn nhịp, tiếng sét ái t́nh đến với họ trong một hoàn cảnh thật trớ trêu.

Cả hai cùng đang lâm bệnh nặng không có cách nào cứu chữa được. Họ đọc trong mắt nhau cả một sự tuyệt vọng vô bờ bến. Có lẽ v́ cùng trong một hoàn cảnh nên dù chỉ mới nói chuyện nhưng dường như đă có cảm giác quen thuộc như hai người bạn đă quen từ lâu.

Và cũng từ đó, những ngày tháng ở trong bệnh viện họ như hai chiếc bóng không xa rời nhau, ngày ngày cùng nắm tay ngắm mặt trời mọc, rồi chiều xuống ngắm cảnh hoàng hôn rực rỡ. Hai trái tim đang yêu như được tiếp thêm sức mạnh tràn ngập hạnh phúc và hy vọng, họ không c̣n cảm thấy bi quan và tuyệt vọng về cuộc sống nữa...

Cuối cùng cũng đến một ngày chàng trai và cô gái cùng được thông báo rằng bệnh t́nh của họ đă trở nên rất nguy kịch, không c̣n khả năng cứu chữa nữa, họ chỉ c̣n đếm sự sống bằng từng ngày từng giờ. Bệnh viện cũng bất lực trả họ lại về cho gia đ́nh.

Đêm cuối cùng trong bệnh viện, họ cùng nắm chặt tay nhau không nỡ xa rời, cùng hẹn ước sẽ không bao giờ quên những ngày tháng khó quên ở đây và hẹn sẽ luôn viết thư cho nhau để duy tŕ liên lạc.

Đó là cách duy nhất để hai trái tim luôn được xích lại gần nhau và cả hai sẽ tiếp cho nhau thêm nghị lực để cùng chiến đấu với sự sống và cái chết đang gần kề. Họ nh́n vào mắt nhau tràn đầy niềm tin và hy vọng...

Cứ thế, ngày tháng chậm chạp trôi đi, những lá thư họ gửi cho nhau vẫn không hề vơi cạn. Từng ḍng từng chữ đối với họ đáng quư biết chừng nào, họ động viên nhau, gửi đến nhau những lời yêu thương, hy vọng, những dự định của tương lai, những niềm mơ ước. Cả cô gái và chàng trai đều như quên đi nỗi đau đớn bệnh tật đem lại, họ sống trong hạnh phúc, lạc quan và niềm tin vô bờ...

florida80 09-30-2019 20:23

Nhưng rồi ba tháng sau đó, bệnh t́nh của cô gái trong phút chốc trở nên nguy kịch, và cô đă lặng lẽ ra đi, trên tay cô nắm chặt lá thư của chàng trai, miệng cô vẫn đọng lại một nụ cười măn nguyện:

"... Nếu phải đối diện với vận mệnh, đối diện cái chết, em hăy đừng sợ nhé! Hăy đừng lo lắng, đừng sợ hăi! Bởi v́ vẫn c̣n có anh luôn ở bên em, vẫn c̣n rất nhiều người thương yêu em ở bên em, sẽ che chở cho em, và cùng em vượt qua những chặng đường khó khăn này. Hăy vững vàng lên! Đừng khóc, dù là địa ngục hay thiên đường, chúng ḿnh sẽ không bao giờ xa rời...".

Mẹ của cô gái run rẩy cầm lá thư của chàng trai trên tay cô ̣a khóc. Bà biết cô đă ra đi rất thanh thản. Ngày thứ hai sau hôm cô gái mất, mẹ cô phát hiện thấy trong ngăn kéo bàn học của cô có một tập thư đă dán tem nhưng chưa gửi. Bức thư trên cùng viết: "Gửi cho mẹ".

Bà run run mở thư, đúng là nét chữ quen thuộc của con gái: "Mẹ thân yêu của con. Có lẽ đến lúc mẹ nhận được lá thư này th́ con đă đi rất xa rồi. Nhưng con vẫn c̣n một tâm nguyện chưa hoàn thành được. Con đă có một lời hẹn ước với một người con trai là con sẽ cùng anh ấy chiến đấu với bệnh tật và cùng nhau vượt qua những ngày tháng cuối cùng này. Nhưng con biết con không thể thực hiện được lời hứa đó. Cho nên sau khi con đi rồi, mẹ hăy thay con tiếp tục gửi những lá thư này cho anh ấy, để anh ấy có thêm nghị lực mà tiếp tục sống, những lá thư này đối với anh ấy rất quan trọng, nó sẽ mang lại niềm tin cho anh ấy. Chỉ cần anh ấy biết con c̣n khỏe, anh ấy sẽ không từ bỏ con mà ra đi, sẽ c̣n tiếp tục chiến đấu, tiếp tục sống...".

Nh́n những ḍng di thư cuối cùng của con gái, bà mẹ cô gái đă theo địa chỉ trên lá thư t́m đến nhà chàng trai. Vừa vào đến nhà, đập vào mắt bà là tấm di ảnh của chàng trai đặt trên bàn thờ. Trong phút chốc, bà cứ nh́n tấm ảnh đó đứng bất động tê dại.

Một lúc sau, một người phụ nữ bước ra, khuôn mặt tiều tụy khắc khổ, vẻ đau đớn vẫn chưa xóa hẳn trong ánh mắt vô hồn của bà, đó là mẹ của chàng trai. Bà cầm ra một tập thư dày đưa cho mẹ của cô gái: "Đây là những bức thư con trai tôi để lại, nó đă mất cách đây một tháng. Nhưng nó vẫn nói với tôi nó c̣n có một người con gái cùng cảnh ngộ đang đợi thư nó từng ngày, vẫn đang cần nó tiếp thêm nghị lực để tiếp tục sống. Cho nên những ngày tháng qua, mỗi tuần tôi vẫn thay nó gửi một bức thư đi cho cô gái đó...".

Nói đến đây, mẹ của chàng trai lại nức nở ̣a khóc. Mẹ cô gái hai mắt cũng ướt sũng từ độ nào, bà nhẹ nhàng tiến lại choàng tay ôm mẹ chàng trai vào ḷng, nghẹn ngào nói: "Bà yên tâm, rồi chúng nó sẽ được gặp nhau trên thiên đường như đúng lời hẹn ước...".





Sưu tầm

florida80 09-30-2019 20:24

Thiện Ác Và Vấn Đề Bản Tính Con Người











Về tính cách của con người: tốt xấu thiện ác là những danh từ do con người đặt ra. Bản thân cái xấu chẳng có ǵ là xấu cả, nó nằm trong sự đa dạng chung của muôn loài, của tạo hóa.








Có những người thích làm những điều bất lương, thích lừa dối người khác. Chẳng phải v́ họ muốn vậy mà do ông trời sinh ra tính cách của họ như vậy. Cái ông trời sinh ra đó (tính nết đó, ham muốn đó) sẽ làm nên số phận của họ sau này. Hiển nhiên rồi, chẳng ai muốn làm điều ác, ai cũng muốn làm việc chăm chỉ và lương thiện để kiếm tiền.






Nhưng khổ nỗi ḷng tham của con người là vô hạn, trong khi tài năng của con người là hữu hạn. Đâu phải ai sinh ra cũng có tài, biết cách làm việc. Đâu phải ai cũng gặp hay biết tận dụng vận hội. Đâu phải ai cũng chăm chỉ, chịu khó cần cù, tiết kiệm. Nếu ai cũng vậy th́ đâu có lô đề cờ bạc nhan nhản ra như vậy.



Nếu ham muốn của ḿnh vừa phải và ḿnh cũng có thực tài th́ người đó sẽ sống khá lương thiện. Nếu ham muốn của ḿnh lớn mà ḿnh lại lười biếng, ham ăn ham chơi th́ ḿnh phải dùng những biện pháp không được lương thiện. Số người này th́ đầy, ta cứ nh́n ra xă hội xung quanh th́ không thiếu những người này.






Chẳng ai có lỗi cả, lỗi là khi sinh họ, họ có những tính cách như vậy, có những ham muốn như vậy rồi từ đó làm nên đủ các loại số phận trong cuộc đời.






Hành tŕnh sống là hành tŕnh t́m về với chính ḿnh. Những điều ḿnh đọc ḿnh nghe nếu nó hợp với con người ḿnh th́ ḿnh tiếp thu, nếu nó không hợp th́ ḿnh gạt sang một bên. Một người thích lừa dối người khác, thích cờ bạc lô đề th́ sẽ t́m kiếm và sẽ hợp với những thủ thuật lừa dối người khác, những cách thức để luận ra số của lô đề. Sự thật là như vậy, chúng ta không thể bắt họ phải tiếp thu những điều nhảm nhí và mang tính triết lư được.






Một người nhân hậu, muốn giúp đỡ người khác th́ sẽ t́m kiếm và thích thú với những kiến thức để giúp đỡ người khác (và cũng là để thỏa măn sự mong muốn t́m hiểu khám phá của chính ḿnh).

Chúng ta không thể ép mọi người sống theo ư của ḿnh. Không thể ép tất cả mọi người phải sống theo cách chăm chỉ, cần cù, chịu khó. Rơ ràng có những người thích hưởng thụ và ăn sẵn. Họ chẳng muốn như vậy, nhưng sinh ra họ đă là như vậy. Đó không phải là xấu, tạo hóa muốn một sự đa dạng như vậy. Chúng ta không thể bảo họ: anh phải chăm chỉ chịu khó, anh phải tiết kiệm. Đó là điều không tưởng !






Cũng vậy, một người có tính lăng nhăng, nhu cầu t́nh dục mạnh, dễ phải ḷng người khác, yêu đương lung tung và ta bảo họ phải sống một đời đoan chính, nghiêm túc th́ họ sẽ cảm thấy bức xúc bực bội trong ḷng và sớm hay muộn nhu cầu t́nh dục của họ sẽ t́m ra một lối thoát. Nếu chuyển hướng được t́nh dục mạnh sang hăng say, đam mê làm việc th́ họ tránh được những mối t́nh lăng nhăng. Nếu không chuyển hóa được như vậy (mà đa số là không chuyển hóa được như vậy) th́ khi có ngoại cảnh thuận lợi họ sẽ thực hiện sự mong muốn của ḿnh với một người khác phái cũng có nhu cầu như họ.





Sưu tầm

florida80 09-30-2019 20:25

Măi Măi Là Bao Xa (Bao Lâu) ???




Dù cho thực tế chẳng ai bắt ta phải tin vào điều đó, dù ta có cân nhắc lí trí đến thế nào, th́ con tim ta vẫn luôn hy vọng vào một điều ǵ đó phù phiếm… Vậy, măi măi là bao xa ?


***




http://i2.photobucket.com/albums/y18...anhaymua-1.gif


Đôi khi, ta vu vơ tự chợt hỏi với ḿnh rằng "Măi măi là bao xa?"

Thực tế, trong tiềm thức ta vốn đă tự nhận ra chẳng có điều ǵ là măi măi… Nhưng ta dù vô t́nh hay cố ư, vẫn tự huyễn bản thân ḿnh rằng sẽ có ḱ tích xảy ra thôi nếu một lần nào đó ta may mắn...




Trong cuộc đời, ta sung sướng khi được Thượng đế trao tặng một thứ được gọi là t́nh yêu. Và cụm từ "măi măi", bỗng chốc được khai sinh ra như một quy luật tự nhiên hằng tồn tại.

Ngay từ thưở lọt ḷng, cha mẹ đă hứa với ta rằng sẽ luôn ở bên ta măi. Và thời gian cứ thế trôi qua, ta vẫn luôn thắc mắc trong ḿnh rằng "măi" ấy là khi nào. Để rồi cuối cùng, ngay cả khi họ đă vĩnh viễn rời xa ta, ta vẫn chẳng thể nào định nghĩa được cụm từ ấy…




Măi măi là bao xa ( Bao lâu )?

Có lẽ, măi măi là khi t́nh yêu thương dạt dào vẫn chôn chặt đến tận đáy ḷng dù đă bị cuộc đời chua cay nhẫn tâm cắt… Là khi nước mắt chẳng thể nào ngừng tuôn rơi… Là khi nỗi đau vẫn c̣n nhói lại mỗi khi nhắc đến chẳng nên lời…

Và rồi, ta biết là ta ngốc, ta biết là ta sai, nhưng v́ ta biết là ta đang tồn tại, nên ta vẫn tiếp tục dấn thân vào cái "bẫy" mang tên t́nh cảm của thế gian này…

florida80 09-30-2019 20:26

Một người nào đó, xa lạ mà thân thuộc, hồn nhiên đến bên đời ta, trao cho ta bao yêu thương, trao cho ta bao hy vọng sống, và một lần nữa, cũng trao cho ta hai từ "măi măi".

Ta ngây ngô tin vào điều đó, ngây ngô đón nhận, để rồi cũng ngây ngô để mất đi…

Ta tức giận, ta căm hờn, ta thù hận vào điều ǵ đó mang tên "măi măi"…

Ta nực cười v́ tất cả chỉ là dối trá. Ta đau xót khi nhận ra "măi măi" vốn là một khái niệm không hề tồn tại.

Nhưng dù cho thực tế chẳng ai bắt ta phải tin vào điều đó cả, dù ta có cân nhắc lí trí đến thế nào, th́ con tim ta vẫn luôn hy vọng vào một điều ǵ đó phù phiếm…

Vậy, măi măi là bao xa ( Bao lâu )?




http://i917.photobucket.com/albums/a...love-cofee.jpg




Măi măi là khi t́nh cảm giữa đôi ta vẫn nguyên vẹn tṛn đầy dù cho không c̣n ở bên nhau chăng nữa…

Măi măi là khi ta cảm nhận được hơi ấm của nhau dù đă để h́nh bóng của ai rời xa mất…

Và măi măi… là sẽ chẳng bao giờ rời xa nhau cho dù ta, một lần nữa, đă không c̣n tồn tại…

V́ vậy, đừng bao giờ đánh mất niềm tin của bản thân, niềm tin vào những thứ kể cả khi ta tưởng chừng như đó là một giấc mơ hoang đường… V́ hai từ măi măi, luôn tồn tại ở trong ta nếu ta đủ can đảm và nghị lực để giữ lấy chúng…

florida80 09-30-2019 20:28

Việc Tốt Và Việc Xấu










Một người đàn bà nướng bánh ḿ cho gia đ́nh ḿnh và làm dư ra một cái để cho người nghèo đói.







Bà để ổ bánh ḿ dư trên thành cửa sổ bên ngoài cho người nghèo nào đó đi qua dễ lấy. Hàng ngày, có một người gù lưng đến lấy ổ bánh ḿ.



Thay v́ nói lời cám ơn, ông ta vừa đi vừa lẩm bẩm những lời sau đây:



“Việc xấu người làm th́ ở lại với người; việc tốt người làm th́ sẽ trở lại với người!”







Điều này cứ diễn ra, ngày này qua ngày khác.



Mỗi ngày, người gù lưng đến lấy bánh và lại lẩm bẩm câu :



“Việc xấu người làm th́ ở lại với người, việc tốt người làm th́ sẽ trở lại với người!”







Người đàn bà rất bực bội.



Bà thầm nghĩ, "Không một lời cám ơn, ngày nào người gù này cũng đến lấy bánh ta làm rồi lải nhải giai điệu khó chịu ấy!



Hắn ta muốn ám chỉ điều ǵ?”







Một ngày kia, không chịu được nữa, bà quyết định cho người gù đi khuất mắt.



Bà tự nhủ, “Ta sẽ làm cho hắn mất dạng.”



Và bà đă làm ǵ ? Bà cho thuốc độc vào ổ bánh ḿ dư bà làm cho người gù !



Khi bà sắp sửa bỏ ổ bánh có thuốc độc lên thành cửa sổ, đôi tay bà bỗng run lên.



Bà hốt hoảng, “Ta làm ǵ thế này?”



Ngay lập tức, bà ném ổ bánh có thuốc độc vào lửa và vội làm một cái bánh ḿ ngon lành khác rồi đem để lên thành cửa sổ.







Như mọi khi, người gù lưng đến, ông ta lấy bánh và lại lẩm bẩm:



“Việc xấu người làm th́ ở lại với người; việc tốt người làm th́ sẽ trở lại với người.”







Ông ta cầm ổ bánh đi cách vui vẻ mà không biết rằng trong ḷng người đàn bà đang có một trận chiến giận dữ.







Mỗi ngày, khi người đàn bà đặt ổ bánh ḿ cho người nghèo lên thành cửa sổ, bà đều cầu nguyện cho đứa con trai đi xa t́m việc làm.



Đă nhiều tháng qua, bà không nhận được tin tức ǵ của con.



Bà cầu nguyện cho con trở về nhà b́nh an.

florida80 09-30-2019 20:29

Buổi chiều hôm đó, có tiếng gơ cửa.



Khi mở cửa ra, bà ngạc nhiên thấy con trai ḿnh đứng trước cửa.



Anh ta gầy xọp đi. Quần áo anh rách rưới đến thảm hại. Anh ta đói lả và mệt.







Khi trông thấy mẹ, anh ta nói:



“Mẹ ơi, con về được đến nhà quả là một phép lạ. Khi con c̣n cách nhà ḿnh cả dặm đường, con đă ngă gục v́ đói, không đi nổi nữa và tưởng ḿnh sẽ chết dọc đường. Nhưng bỗng có một người gù lưng đi ngang, con xin ông ta cho con một chút ǵ để ăn, và ông ta đă quá tử tế cho con nguyên một ổ bánh ḿ ngon. Khi đưa bánh cho con, ông ta nói: “Đây là cái mà tôi có mỗi ngày, nhưng hôm nay tôi cho anh v́ anh cần nó hơn tôi!”







Khi người mẹ nghe những lời đó, mặt bà biến sắc.



Bà phải dựa vào thành cửa để khỏi ngă.



Bà nhớ lại ổ bánh ḿ có thuốc độc mà bà đă làm sáng hôm nay.



Nếu bà không ném nó vào lửa th́ con trai yêu quư của bà đă ăn phải và đă chết !



Ngay lập tức bà nhớ lại câu nói có ư nghĩa đặc biệt của người gù lưng:



“Việc xấu người làm th́ ở lại với người; việc tốt người làm th́ sẽ trở lại với người!”







Lạy Chúa,



Xin hăy gia ơn để chúng con biết luôn luôn làm việc tốt



và không ngừng làm việc tốt,



ngay cả khi việc tốt chúng con làm không được ai biết đến lúc ấy.



Amen.







Nguồn: Internet







Sưu tầm

florida80 09-30-2019 20:31

Sống Thiện Chết Lành




Tác giả: Rimpoche Nawang Gehlek
Ngô Văn Xuân – chuyển ngữ











Như chúng ta đă biết, sự chết là điều chắc chắn sẽ xẩy ra. Chẳng ai tránh đựơc. Ngay cả đến những vị tâm linh phát triển tột mức cũng không tránh khỏi. Chẳng có ai sống măi. Chẳng có ai từng đọc cuốn sách này sẽ sống măi, bất kể ǵa, trẻ, đẹp, xấu, giầu, nghèo cuả người đó ra sao. Nhưng thay v́ chúng ta trốn tránh những ư tưởng về sự chết, chúng ta nên làm một điều ǵ đó cho chính ḿnh nếu chúng ta thử nh́n xem điều ǵ sẽ tới hay chí ít th́ cũng hăy tưởng tượng ra điều ấy. Điều này không chỉ giúp chúng ta thu nhỏ nỗi sợ hăi, mà nó c̣n tạo nền móng cho chúng ta có cơ hội để đổi thay tiến tŕnh tử biệt vào tiến tŕnh giác ngộ. C̣n nếu chúng ta không thể hoàn thành đựơc điều này, th́ tối thiểu, chúng ta cũng sẽ có một cái chết an lành.




Bất kể sinh lực chúng ta có ngay từ lúc khởi đầu như thế nào, th́ cũng chẳng có thể kéo dài măi đựơc. Thời gian, ngày, tuần, tháng, năm sẽ làm cạn ṃn dần sinh lực đă đựơc ban cho ấy. Rồi tới một ngày, giống như một chiếc giếng cạn sau khi toàn bộ số nước đă bốc hơi hết. Những điều kiện sống cuả chúng ta có thể dễ dàng trở thành những nguyên nhân cho cái chết cuả ḿnh. Những hóa chất trong thân xác chúng ta bị hư hoại. Một món ăn không lành mạnh hoặc một liều thuốc nhầm lẫn có thể đưa tới những hiệu ứng phụ.




Giờ đây chúng ta phải chấp nhận thôi. Nếu để chờ tới khi thực sự tắt thở th́ đă quá muộn. Cho nên tôi phải chấp nhận rằng tôi nhất thiết phải lên đường và cái chết cũng luôn đi kèm theo tôi. Chẳng ai biết được chính xác khi nào sẽ xẩy ra, nó có thể là tuần tới, tháng tới hay năm tới. Tôi chẳng chắc rằng tôi c̣n sống ở đây tới ngày mai hay ngay cả một giờ nữa sắp tới đây. Nếu tôi biết đựơc điều ấy, tôi phải dứt khoát sử dụng bất cứ khoảng thời gian nào tôi đang có để chấm dứt sự nóng giận, ràng buộc và cái Tôi. Khi tôi chết, khi thần thức tôi rời khỏi thân xác, tôi đâu có mang theo đựơc ǵ ngoài một phiên bản thiện nghiệp hay ác nghiệp; đạo đức hay vô đạo đức; tích cực hay tiêu cực? Tôi sẽ rất cần những phiên bản tích cực. Thực ra tôi chỉ cần có một thôi. Nhưng nếu không thể làm đựơc điều ấy, tối thiểu tôi cũng có thể nối kết với số phận tốt đẹp cuả tôi trứơc khi kết nối với bất kỳ nghiệp xấu nào tôi đă từng tích lũy.




Dầu rằng cái chết chỉ là sự phân ly cuả thể xác mà tôi đă từng sử dụng trong đời với tâm linh đă cùng đi theo tôi mỗi lần tôi đầu thai, một t́nh cảm mănh liệt cũng vẫn cứ nổi lên trong giờ phút cận tử. Chết là sự chấm dứt toàn bộ mọi hoạt động cuả chúng ta trong đời sống, tốt và xấu. Chúng ta sẽ đau khổ với ư tưởng không c̣n nh́n thấy hoặc trông thấy điều ǵ nữa, không c̣n ở bên hoặc nói chuyện với người thân. Không chịu buông bỏ để ra đi là một vấn đề lớn nhất. Hăy nói bất cứ điều ǵ cho những ai cần phải nói, viết bất cứ điều ǵ bạn cần phải viết lại. Nhưng chỉ vậy thôi, c̣n nếu cứ đeo bám vào những giận dữ, bất b́nh hay những ràng buộc chặt chẽ th́ là điều rất tồi tệ, cho cả người chết lẫn người c̣n ở lại. Điều quan trọng là hăy dùng sự hiểu biết cuả bạn và ư lực của bạn để chặt đứt những cảm nghĩ xấu, và nếu cần, hăy dứt khoát chặt đứt chúng tức khắc.




Đức Phật đă có khá nhiều đệ tử xuất chúng khi ngài c̣n sống, một trong những vị ấy có tên là Maudgalyayana. Một trong những đệ tử cuả vị này bị ràng buộc rất chặt, v́ thế Maudgalyayana quyết định mang theo 2 người trong một lần du hành có phép thần thông. Đầu tiên ông chỉ họ một đống xương lớn. Một đệ tử hỏi; “Đây là cái ǵ vậy? “. Maudgalyayana bảo, “Đây là toàn bộ xương cốt cuả con trong những tiền kiếp.” Rồi ông quay qua chỉ cho đệ tử kia, người đang rất khổ đau trong những ràng buộc, một bộ xương với một con rắn đang chui qua chui lại giữa các hốc mắt, xương sườn, ḅ lên ḅ xuống giữa các khúc xương. Ông bảo người đệ tử này, “Đây là con trong kiếp trước. Con có sự ràng buộc qúa mạnh trong thân xác con mà con không buông bỏ đựơc, cho nên con đă tái sinh thành một con rắn sống trong những bộ xương cũ cuả con.” Đó là một câu chuyện xưa, và cũng có thể là một câu chuyện thần tiên, nhưng dù sao nó cũng cho ta một h́nh ảnh về sự ràng buộc tác động ra sao.




Chúng ta bắt đầu chuẩn bị ra sao? Điều tốt đẹp nhất để chuẩân bị cho cái chết là hành tŕ nhẫn nhục, thương yêu và cảm thông trong khi đang sống. Thực hành nhẫn nhục bất cứ nơi nào có thể để sự giận dữ không khởi lên; tự huấn luyện t́nh thương yêu tinh túy để sự ràng buộc không c̣n; luôn kiểm tra cái Tôi để nỗi sợ hăi tan biến; và luôn cố gắng hết ḿnh trong việc khai triển t́nh yêu thương và ḷng thông cảm. Nếu bạn thực hành đựơc điều này, bạn sẽ không c̣n cảm thấy sợ hăi lúc ra đi. Những ư tưởng tích cực sẽ trở thành thói quen và nẩy nở dần một cách tự nhiên. Và nếu bạn bất ngờ gặp ai đó trong giờ cận tử, bạn cũng có thể giúp họ bằng cách nói cho họ những điều bạn biết.

florida80 09-30-2019 20:32

Nh́n lại cuộc đời ḿnh và xem xét những điều thiện lành ḿnh đă làm. Đừng hối tiếc những sai lầm đă phạm. Có rất nhiều việc buộc chúng ta phải lầm lạc. Chúng ta là con người, cho nên chúng ta lầm lạc. Trong lúc hành tŕ tâm linh, tinh thần, chúng ta luôn mắc sai lầm, v́ thế mới gọi là hành tŕ, thực tập. Cho nên hăy nghĩ tới những điều tốt lành. Chúng ta đă cố gắng sống trong đạo đức suốt cuộc đời ḿnh -điều đó có nghĩa là chúng ta đă cố gắng sống không làm hại ai, và cố gắng giữ những cam kết. Bất kể loại nghiệp xấu nào chúng ta đă tích lũy, nó cũng chẳng thường hằng. Nó luôn thay đổi. Cách để làm cho nó trở thành thiện nghiệp là qua sự thanh tẩy. Kết tích tiêu cực sẽ không c̣n nếu bạn thực tâm hối hận về hành động đă làm, và tự cam kết sẽ không tái diễn, nếu bạn có thực tập hành thiền, nó sẽ trở thành một thứ thuốc chữa trị chống lại cái xấu, và nếu bạn có làm một sự đền bù nào đó về tinh thần cho những ai bị bạn xúc phạm, nghiệp xấu cũng tiêu tan.




Nếu bạn đă phạm một hành động gây tác hại tới người khác hay cho chính bản thân, đừng khuyếch đại nó lên. Nếu hồi ức của những hành động ấy tới ám ảnh bạn, hăy gạt nó sang một bên. Hăy luôn nhớ rằng trong suốt cả cuộc đời bạn, bạn luôn cố gắng để trở thành người thiện lành, v́ thế cho nên bạn không có thời gian để nghĩ tới những hành động xấu. Đừng để chúng quấy rầy bạn. Bạn đă thanh tẩy chúng và bằng các ư tưởng tốt lành, cho nên tất cả sẽ đựơc cân bằng trong một chừng mực nào đó.




Bất kể thiện nghiệp cuả bạn như thế nào, bất kể những hành động tốt đẹp nào bạn đă làm, hăy luôn coi nó là vô lượng, tràn khắp. Hồi tưởng đến từng hành động, trong từng cảnh ngộ cuả sự tốt đẹp trong cuộc đời, bất kể nó nhỏ bé ra sao và nghĩ là nó bao la trùm khắp. Điều này sẽ giữ lại cùng với bạn, cho nên hăy nghĩ tới nó, ghi nhớ nó. Ngay cả khi nó dễ bị quên lăng, hăy tưởng tượng ra nó bao la, vô vàn.




Đừng sợ hăi. Nỗi sợ hăi đă dằn vặt ta suốt cả cuộc đời. Nó chính là cái TA đang nói, đang dựng chuyện. Hăy nghĩ rằng bạn đă nh́n ra điều ấy và hiểu nó một cách rơ ràng. Bạn đă hoàn toàn phá bỏ cái TA. Nếu nỗi sợ hăi c̣n hiện ra th́ hăy coi đó chỉ là một nhận thức sai lạc. Đó là tṛ chơi cuả cái TA, và cái TA là lầm lạc. Hăy tự nhủ rằng cái TA đă đi rồi.




Đừng ngạc nhiên với những ǵ bạn đang trải qua. Không có hiện tượng nào là vĩnh hằng. Cho nên bất cứ điều ǵ xẩy ra trong lúc bạn cận tử, th́ hăy nhớ điều đó không vĩnh hằng và hoàn toàn b́nh thường. Ghi nhớ kỹ những điều này trong giờ phút cận tử là cách để chuẩn bị cho bạn một cuộc chuyển di tốt đẹp cho kiếp sống tới của bạn.




Thực hiện một cuộc hành tŕ tâm linh là ăn ngủ với nó, chết cùng với nó. Đó là lư do tại sao nó có thể mang tới những khác biệt cho kiếp sống tới cuả bạn. Chừng nào bạn c̣n coi nó là ở ngoài con người bạn th́ nó chẳng mang lại lợi ích ǵ cho bạn cả. Những cảm tính tiêu cực sẽ ở cùng với bạn chừng nào “một điều ǵ đó cao cả” c̣n ở ngoài bạn, ở một nơi nào đó, xa cách th́ nó chẳng giúp ǵ cho bạn cả. Nếu bạn chỉ thỉnh thoảng cầu nguyện một lần th́ bạn trông mong ǵ hiệu dụng cuả điều ấy? Một vài lần cầu phước, hành lễ có thể mang lại cho bạn ít lợi lộc, nhưng chỉ có vậy thôi. Và điều ấy có thể làm đựơc ǵ? Chả làm ǵ cho bạn trong việc thanh tẩy các cảm tính tiêu cực. Để đối phó với các cảm tính tiêu cực, bạn phải sống, ăn, uống, ngủ và cùng chết với sự hành tŕ cuả chính bạn - Chính điều ấy mới tạo nên sự khác biệt ra sao.




Ông bạn Allen Ginsberg cuả tôi thường nói, “Tôi chẳng thể chứng minh đựơc rằng có sự tái sinh hay không, dù c̣n bán tín bán nghi nhưng tôi vẫn luôn sẵn sàng cho điều ấy; bởi v́ tôi không muốn bỏ lỡ cơ hội cho chính ḿnh.” Và ông đă thực sự sẵn sàng cho việc ấy.




Ông đă gọi điện thoại cho tôi khi ông đựơc chẩn đoán là chỉ c̣n sống đựơc 4 tháng nữa. Ông rất ngạc nhiên khi ông nhận đựơc tin này. Ông nghĩ rằng nếu ai nói ông sắp chết chắc ông sẽ nổi đóa lên ngay. Nhưng khi nghe tin này ông lại cảm thấy ông đă sẵn sàng để ra đi. Ông gọi phôn cho bạn bè để thông báo. Ông khởi sự vui vẻ với cuộc đời trong sự nhận thức nó sắp đi tới kết thúc. Ông sắp xếp lại những vấn đề riêng tư.




Không lâu sau đó, ông bị đột qụy, hôn mê và tôi đă tới bên ông lúc đó. Căn gác mái ông ở đông chật người - rất nhiều nghệ sĩ, nhà thơ, các diễn viên, những người đă biết và yêu thương ông. Khi tôi bước vào pḥng, tôi đọc lời cầu nguyện cho ông và tiến hành các nghi thức tôn giáo cho người hấp hối.

florida80 09-30-2019 20:32

Khoảng nửa đêm, khi thấy ông có vẻ sắp ra đi, tôi hoàn tất nghi thức và rời khỏi pḥng. Khoảng 2 giờ sáng, tôi nghe nói ông đă thức dậy, nh́n chung quanh sau đó nhắm mắt ĺa đời. Ông vẫn c̣n ở lại trong xác thân trong t́nh trạng trầm tư, cho măi tới 11:30 đêm sau ông mới thực sự mất.




Trước khi bạn chết phải chắc chắn là môi trường chung quanh bạn không bị xáo trộn hỗn độn bởi v́ điều ấy sẽ tạo ra những cảm tính tiêu cực. Giữ ḿnh thanh lặng không giận hờn, trói buộc. Trường hợp cuả Allen bạn tôi, ông muốn có một cái chết phóng khoáng giữa bạn bè. Những người khác có thể thích sự tĩnh mịch lặng lẽ.




Môi trường khi cận tử nên tùy theo ư mong muốn cuả bạn, và ư muốn ấy phải ưu tiên hơn ư muốn cuả gia đ́nh. Quan tâm tới bất cứ điều ǵ bạn cần quan tâm tới để cho khi bạn ra đi sẽ không c̣n ưu tư về những ǵ c̣n bỏ lại, như thể bạn là con chim đậu trên tảng đá, đă sẵn sàng tung cánh mà không có ǵ lôi kéo bạn trở lui. Bất cứ điều ǵ bạn quyết định sẽ cho đi hay muốn lưu lại th́ hăy làm những điều ấy khi bạn c̣n sáng suốt, minh mẫn. Nếu có thể th́ bạn tự ḿnh làm mà đừng ủy quyền cho ai cả. Nếu bạn tŕnh bầy rơ ràng cho vợ con mọi thứ chuẩn bị, sắp xếp th́ tốt nhất v́ nó sẽ làm giảm thiểu những khó khăn cho vợ con bạn sau khi bạn chết. Bất cứ điều ǵ bạn cho đi, th́ cũng đừng ràng buộc vấn vương với nó. Đừng để mọi sự nóng giận, ràng buộc ảnh hưởng tới những quyết định cuả bạn. Bởi v́ những t́nh cảm này sẽ c̣n ám ảnh bạn sau đó, đồng thời tạo nên những ngộ nhận cho những người bạn thương yêu. Điều quan trọng là phải rất độ lượng. Điều ấy sẽ giúp bạn buông lỏng những trói buộc.




Chúng ta có sự trói buộc rất mạnh về ẩm thực, quần áo và danh tiếng, hoặc đơn giản hơn, chúng ta bị trói buộc với những người yêu qúy, trọng nể ta. Từ bỏ ẩm thực và những sở hữu có lẽ dễ dàng, nhưng khó khăn hơn khi từ bỏ tiếng tăm. Cho ngay cả những vị hành thiền trong sa mạc nơi ít có người tới ở mà vẫn c̣n ước mong những người chăn cưù quanh đó sẽ t́m ra họ và thông báo cho mọi người trong làng hay biết nữa là.




Nếu c̣n điều ǵ níu giữ bạn lại, hăy gạt bỏ nó ngay tức khắc để sự ràng buộc đó không c̣n khi bạn sắp ra đi. Nếu không, nó sẽ thực sự tạo ra những rắc rối trong tiến tŕnh ra đi cuả bạn.




Có một câu chuyện vui về điều này. Một trong những vị thầy cuả tôi, ngài Gomo Rimpoche, là người rất vui tính. Ông không xử sự như một vị đại lạt ma tái sinh. Ông cưới vợ, có một gia đ́nh, và hiện rất nổi tiếng là “Cha cuả những đứa trẻ mồ côi nhà số 14,” ở Mussoori. Ông có một số nhỏ đệ tử rất vững vàng. Hai trong số đó là những quan chức trong chính phủ Tây Tạng đă rời Tây Tạng qua Ấn khoảng giữa thập niên 1950. Họ rất già và sức khoẻ yếu kém lắm, và họ rất mong muốn đựơc ra đi trong khi họ c̣n đủ minh mẫn để hành tŕ thiền định trong lúc cận tử. Trong nền văn hóa Tây tạng, một cuộc hành thiền như vậy thường được những thiền giả lăo luyện thực hiện. Họ nói với Gomo Rimpoche, ngày họ muốn ra đi. Họ làm tất cả mọi sự chuẩn bị, cho đi mọi vật dụng cuả họ, và làm một thoả thuận với những gia nhân.




Nhưng khi ngày ấn định tới, một trong hai người không chết theo như dự định. Lúc đó Gomo Rimpoche đang ở nhà cùng con cái th́ có người tới báo cho ông biết vị quan chức thứ nhất đă chết và yêu cầu ông đến để cầu nguyện. Ông thực hiện, sau đó chờ đợi người tới báo tử cuả vị quan chức thứ 2, nhưng chẳng có ai tới cả. Rimpoche lo sợ đă có chuyện ǵ chẳng lành xẩy ra nên ông đi đến thẳng nhà cuả đệ tử thứ hai xem ra sao. Ông đựơc người nhà cho biết,” Ồ, sáng nay ông ta bị bịnh nặng và phải đem vào nhà thương rồi.”




Rimpoche tới bịnh viện American Hospital và đựơc biết người này đang trong pḥng cấp cứu đặc biệt. Họ không cho ông vào thăm, cho nên ông giả trang là người dọn quyét vệ sinh cuả bịnh viện để vào. Ông hỏi đệ tử cuả ông: “Cái ǵ đă xẩy ra vậy?”. Người này nói: “Con đă có tất cả mọi dấu hiệu để ra đi, nhưng rồi bỗng nhiên bị đảo ngược cả lại, và nó làm con đau đớn qúa phát la toáng lên cho nên gia nhân mang vào bịnh viện.”




Người này là một hành giả thuận thành nên đáng lẽ ra ông ta khá dễ dàng khi chuyển đổi sang vùng thánh địa. Rimpoche đă không thể t́m ra nguyên nhân cuả trục trặc này. Rồi bỗng dưng ông lưu ư tới đệ tử ông hiện đang bận một chiếc áo rất mới và đẹp. Ông hỏi: “Con mua chiếc áo ấy ở đâu vậy?”




Người đệ tử già trả lời: “Aó đẹp quá phải không? Thầy có thích không? Một người bạn con cho con hôm kia và sáng nay con mới bận.”




Rimpoche bảo, “Thầy thích lắm, thôi con cho thầy đi.”




Nhưng người đệ tử do dự: “Thực sự con không biết có nên biếu thầy hay không, v́ con cũng thích chiếc áo này lắm.”




Rimpoche nài nỉ: “Thầy muốn chiếc áo này lắm, c̣n nếu con không cho thầy, th́ chúng ḿnh sẽ chẳng c̣n quan hệ ǵ với nhau nữa đâu.”




V́ vậy người đệ tử già cởi bỏ chiếc áo và đưa cho Rimpoche. Ngay lập tức Rimpoche xé toang chiếc áo trứơc mặt đệ tử cuả ḿnh. Ngay sau đó viên quan chức này đă êm thấm ra đi.

florida80 09-30-2019 20:33

Bất kể điều ǵ sẽ xẩy ra trong tiến tŕnh cận tử, bất kể điều ǵ bạn sẽ trải qua trong thời điểm này, đừng bao giờ quên phải luôn duy tŕ một tinh thần đầy tràn yêu thương và ḷng cảm thông. Đừng để đám mây u ám cuả sự đau khổ, lo lắng buồn phiền ám ảnh. Nếu bạn thực tập ngay từ bay giờ, th́ khi cái chết đến bạn sẽ dễ dàng đem ra sử dụng. Những người thực hành tonglen (Pháp cho yêu thương/nhận khổ đau qua hơi thở) sẽ chết với tonglen trong hơi thở cuả ḿnh. Bạn có thể cảm thấy khó khăn trong việc chấp nhận khổ đau cuả người khác để làm ta biến Cái Ta trong bạn. Điều ấy có vẻ đáng sợ thật, nhưng chỉ v́ bạn không làm quen với ư tưởng đó thôi. Trong thực tế, bạn chẳng cho ai và nhận về cái ǵ. Đó chỉ là phương pháp tập luyện tâm tư để chấp nhận bất cứ điều ǵ sẽ xẩy ra cho bạn. Khi bạn làm quen với nó được rồi, bạn sẽ thấy điều đó là tốt đẹp, thoải mái và lạc thú. Thậm chí nó c̣n làm cho bạn cảm thấy hạnh phúc là khác.




Dù rằng bạn có thể lưu ư tới mọi vấn đề, sự giận dữ và ràng buộc vẫn cứ c̣n nổi lên, đặc biệt là sự tức giận với chính ngay cái chết. Người ta thường tự hỏi, Tại sao lại là tôi? Tại sao tôi lại phải chết trong khi tôi đang có một đời sống tốt đẹp như thế này? Bạn phải chết bởi v́ điều đó là không tránh khỏi. Hăy tự nhủ rằng chết là tự nhiên, chẳng có ǵ bất thường ở đây cả. Khi bạn b́nh thản lặng lẽ ra đi, bước kế tiếp là tác động tâm linh bạn bằng những ư tưởng tích cực. Nếu bạn tin vào Thượng đế, hăy nghĩ về sự cao cả thiêng liêng cuả Thượng đế và ra đi trong ư tưởng ấy. Nếu bạn là một Phật tử, hăy nghĩ về Đức Phật. Hoặc nghĩ về những đạo sư cuả bạn, những vị Phật che chở phù hộ bạn, những vị luôn đi chung cùng Đức Phật. Hoặc nghĩ tới những t́nh yêu thương trong sáng, sự cảm thông sâu xa. Nếu tất cả những điều ấy bạn đều không thể tập trung thần thức đựơc th́ với một cảm nhận minh mẫn cuả tinh thần tham dự và hào hứng, bạn hăy nghĩ đến một vùng đất đẹp, ở đó mọi thứ đều vô vàn cởi mở, ở đó có những vị thánh, tiên đang chờ đón để giúp đỡ bạn.




Giữ vững những điều này cho tới lúc bạn ch́m vào vô thức. Sự mường tượng này sẽ giúp cho cuộc đời sau cuả bạn tốt đẹp hơn lên nhiều.




Sưu tầm

florida80 09-30-2019 20:34

Trái Tim Người Mẹ









Cho tôi xem cháu một chút được không? - Người mẹ trẻ hạnh phúc hỏi. Khi cái gói nhỏ xinh xắn nằm gọn trong tay ḿnh, người mẹ vén miếng vải để xem khuôn mặt bé xíu kia ra sao, bỗng cô há hốc v́ kinh ngạc. Người bác sĩ vội quay đi và nh́n ra cửa sổ. Đứa bé con cô không có đôi tai.


Thời gian trôi qua, đứa bé ấy lớn lên và vẫn có khả năng nghe b́nh thường, chỉ có điều cơ thể cậu có một thiếu sót...

Rồi một hôm, đứa bé chạy vội từ trường về nhà, gục đầu vào ḷng mẹ ḿnh khóc nức nở. Trông cậu thảm thương làm sao ! Và cậu tự thốt ra bi kịch của ḿnh :

- Con là...một con quái vật !

Người mẹ hiểu rằng cuộc đời con trai ḿnh bắt đầu phải trải qua nhiều lần cay đắng như thế.

Cậu bé lớn lên càng lúc càng tuấn tú và khỏe mạnh, như thể tạo hóa muốn bù lại nỗi bất hạnh của cậu. Bao bạn bè quư mến cậu. Đáng lẽ cậu được chọn làm lớp trưởng nếu như cậu không bị khiếm khuyết h́nh thể duy nhất ấy. Cậu lại rất giỏi văn chương và âm nhạc, đáng lẽ cậu có thể tiến xa, nếu như...


- Nhưng con vẫn có thể ḥa nhập với người khác được mà - Người mẹ trách nhẹ khi thấy cậu buồn tủi, nhưng tim bà cũng đau xót chẳng khác ǵ cậu. Bà thương con biết bao !

- Chẳng lẽ không có cách nào khác để giúp con tôi sao ? - Người cha hỏi vị bác sĩ của gia đ́nh.

- Tôi tin rằng tôi có thể phẫu thuật ghép vành tai nếu như có người hiến tặng - Ông ta đáp.

Thế rồi gia đ́nh cậu bắt đầu t́m kiếm người có thể hy sinh cho cậu đôi tai. Riêng chàng trai trong ḷng khấp khởi hy vọng.

Đă hai năm trôi qua mà không có kết quả ǵ. Cho đến một hôm, cha cậu bảo :

- Con chuẩn bị đến bệnh viện làm phẫu thuật. Bố mẹ đă t́m được người hiến tai cho con rồi. Nhưng người ấy bắt phải giữ bí mật.

Cuộc phẫu thuật thành công tốt đẹp, và cuộc đời cậu thay đổi từ đó. Cậu như có thêm sức mạnh và ḷng tự tin. Tài năng của cậu đạt đến đỉnh cao, vinh quang của cậu nối tiếp từ trường phổ thông đến khi cậu học đại học. Sau đó, cậu lập gia đ́nh và bước vào lĩnh vực ngoại giao.

- Con cần phải biết chứ ! - Cậu thúc ép cha. - Con cần biết ai đă cho con quá nhiều như thế ? Nếu không, con sẽ không thể đền đáp đủ công ơn cho người ta.

- Cha không nghĩ rằng con có thể đền đáp được cho người đó đâu...nhưng con vẫn chưa được biết, con ạ.

Nhiều năm nữa lại trôi qua, bí mật sâu kín đó vẫn chưa hề hé mở.

Rồi cái ngày người con trai mong mỏi cũng đến. Đó là một trong những ngày tối tăm nhất trong cuộc đời cậu. Ngồi cạnh cha bên thi hài của mẹ, cậu thấy ông nhẹ nhàng đưa tay ra từ từ nâng mái tóc nâu đỏ dày của bà lên: bà đă không c̣n đôi tai.

florida80 09-30-2019 20:35

- Mẹ con nói rằng bà rất vui nếu để tóc dài. - Người cha th́ thầm - Mẹ con để tóc như vậy cũng đâu có xấu đi chút nào, đúng không con ?

Người cha đă nói đúng. Vẻ đẹp thật sự của con người không nằm ở bề ngoài mà là ngay trong chính trái tim của họ. Điều thật sự đáng giá không phải ở những ǵ ta có thể nh́n thấy mà là ở những điều vô h́nh. T́nh yêu thật sự không nằm trong những ǵ được thể hiện và được biết đến, mà chính ở những điều làm được mà không ai biết đến.



Sưu tầm

florida80 09-30-2019 20:36

Hai Mặt Đồng Xu










Cô bé và cậu bé là hàng xóm từ thuở nhỏ. Tṛ chơi thuở bé của hai đứa trẻ là chạy ra bờ sông nghịch, lấy đất nặn thành h́nh búp bê. Khi khuôn mặt cậu bé nhem nhuốc đầy buồn đất, cô bé sẽ khẽ dùng tay áo quẹt đi những vết bẩn trên mặt cậu. Và cậu bé sẽ nhoẻn miệng cười cảm ơn cô bé. Lúc đó, khuôn mặt của hai đứa trẻ trông c̣n đáng yêu hơn cả những con búp bê mà chúng nặn ra.


Cô bé vốn hay khóc nhè. Một con sâu nhỏ cũng có thể làm cô bé khóc thét v́ sợ hăi. Những lúc đó, cậu bé sẽ dẫm chết con sâu, rồi làm ra vẻ người lớn dỗ dành cô bạn nhỏ.

Cô bé vẫn thút thít không ngừng. Cậu bé không biết nên làm thế nào, rút từ trong túi quần ra một đồng xu nhỏ mà khi đứng đợi cô bé đă nhặt được trên đường. Cậu bé đặt đồng xu nằm trong ḷng bàn tay để trước mặt cô bé.


“Em xem này, đây là đồng xu anh nhặt được trên đường lúc năy. Hai mặt của nó không giống nhau đâu. Bây giờ anh tung nó lên, nếu lúc rơi xuống nó vẫn là mặt này, th́ em không được khóc nữa. C̣n nếu là mặt kia th́ anh sẽ khóc cùng với em có được không?”.


Cô bé dụi mắt, nh́n đồng bạc sáng loáng trước mặt lạ lẫm hiếu kỳ, rồi ngước lên nh́n cậu bé gật đầu mếu máo. Cậu bé khẽ tung đồng xu vào không trung. Đồng xu lật mấy lần, rồi trở lại ḷng bàn tay cậu bé. Cô bé ṭ ṃ vội gỡ những ngón tay bụ bẫm của cậu bé. Vẫn là mặt lúc năy của đồng xu. Hai đứa trẻ nhoẻn miệng cười thật to. Cô bé không khóc nữa. Chúng chạy ra bờ sông nặn búp bê bằng đất.



Tuổi thơ của hai đứa trẻ trôi qua trên những cánh đồng bát ngát, những buổi đi bắt chuồn chuồn bên bờ ao và thả thuyền giấy trên con kênh nhỏ. Cả hai cùng bước vào tiểu học. Những lúc không có người bạn thời thơ ấu bên cạnh, cô bé vẫn thường bị những đứa bé trai cùng lớp trêu đùa bắt nạt. Cô bé khóc nhè cả quăng đường về nhà. Đợi đến khi cậu bé về, đồng tiền xu ngày trước lại xoay ṿng trên không trung để quyết định tất cả. Hai đứa trẻ lại nhoẻn miệng cười rồi đi t́m tṛ chơi thuở bé.





Thời gian lại trôi nhanh qua những bài hát đồng dao thuở học tṛ. Hai đứa trẻ học lên trung học. Cậu bé cho dù ham chơi đến đâu cũng vẫn có thể tính ra những đáp số chính xác nhờ công thức được học. Thầy giáo luôn khen cậu là một học sinh thông minh.




C̣n cô bé, cho dù có cố gắng đến đâu cũng không thể hiểu được rằng, khi X và Y có quan hệ, Y và Z có quan hệ, th́ X và Z nhất thiết phải có mối quan hệ nào đó.

florida80 09-30-2019 20:36

Sau mỗi lần trả bài kiểm tra, cô bé lại nằm ḅ ra bàn và khóc, nước mắt rơi ướt nḥe cả khung điểm kém. Cậu bé lại rút đồng xu từ trong túi ra và tung vào không trung. Vẫn quy định cũ. Cô bé không khóc nữa, ngoan ngoăn ngồi nghe cậu bé giảng giải những chỗ không hiểu, những công thức toán học, những định luật vật lư mà cô không nắm vững. Điểm số của cô không c̣n thấp dưới 5.




Thời gian lại trôi theo những tháng ngày bận rộn, những kỳ thi cuối cấp. Khoảng trời đại học mở ra trước mắt hai người bạn. Cuộc sống thời đại học an nhàn tự tại. Tuổi thanh xuân với những t́nh cảm lứa đôi ngây thơ trong sáng in dấu từng góc sân trường.




Chàng trai và cô gái kết thành một đôi kim đồng ngọc nữ trong sự ngưỡng mộ của biết bao nhiêu người. T́nh yêu chân thành và b́nh lặng trong từng khoảnh khắc. Cô gái vẫn hay mau nước mắt. Và chàng trai vẫn luôn giữ đồng xu thuở bé bên ḿnh.




Trong một trận đấu bóng chuyền của trường, chàng trai tham gia cùng vài người bạn. Cô gái đứng trên hàng ghế khán giả, cầm áo khoác cho anh và không quên reo ḥ cổ vũ. Cuối trận đấu, chàng trai cảm thấy khá mệt, mồ hôi vă ra trên trán. Anh lảo đảo bước về phía khán đài. Mọi thứ trước mắt bất chợt trở nên mơ hồ như qua một làn khói ảo.




Khi c̣n chưa bước được tới trước mặt người yêu dấu, anh cảm thấy một luồng khí nóng trào qua lồng ngực. Rồi máu từ mũi chảy xuống. Chàng trai ngă xuống trước ánh mắt hốt hoảng của cô gái cùng sự ngạc nhiên của bao người đứng đó.




Bác sĩ cho biết chàng trai bị ung thư máu. Trái tim cô gái vốn nhỏ bé mềm yếu lại như vỡ ra từng mảnh. Khi lần đầu tiên đến thăm anh trong bệnh viện, khi lần đầu tiên nh́n khuôn mặt thân thương của anh nhợt nhạt mệt mỏi, cô không nén nổi xúc động, ôm lấy anh và ̣a khóc. Những giọt nước mắt rớt vội trên bờ môi anh, ấm áp và mặn chát.




Anh cố gắng với tay lấy từ dưới gối đồng xu mà năn nỉ măi bác sĩ mới cho giữ lại.

florida80 09-30-2019 20:37

Anh cố gắng với tay lấy từ dưới gối đồng xu mà năn nỉ măi bác sĩ mới cho giữ lại.




“Em nh́n này, đây là cái ǵ?”.

http://upload.wikimedia.org/wikipedi...nt_reverse.jpg




Cô gái lấy tay quệt nước mắt, nh́n đồng xu thân thương. “Vẫn quy tắc cũ nhé. Nếu là mặt này, em không được khóc nữa. C̣n nếu là mặt kia, anh sẽ khóc cùng em có được không?”.




Cô nh́n người con trai thân yêu đang nằm đó. Anh đang cố gắng dỗ dành cô. Bao năm rồi vẫn vậy, anh chưa từng dửng dưng trước giọt nước mắt của cô. Và cô cũng chưa từng lắc đầu mỗi khi anh lấy đồng xu nhỏ ra.




Chàng trai run rẩy tung đồng xu lên không trung. Đồng xu lại xoay ṿng lóe sáng rồi rơi xuống ḷng bàn tay anh. Vẫn là mặt “không được khóc nữa”. Chàng trai cố gắng mỉm cười kéo cô gái vào ḷng dỗ dành như thời thơ ấu. Nước mắt anh chảy xuôi theo nụ cười.




Đám tang anh, mọi người đến dự trong bao đau buồn và tiếc nuối. Cô tiễn anh không một giọt nước mắt. Mọi người nghĩ cô thật cứng rắn. Nhưng họ không biết, trái tim cô đang vỡ vụn. Và nước mắt cô không thể rơi cho anh được nữa.




Ba mẹ anh gửi cho cô một chiếc hộp nhỏ nói là món quà cuối cùng của anh muốn dành tặng cô. Cô run rẩy mở chiếc hộp của anh. Bên trong là một tờ giấy nhỏ với ḍng chữ:




“Đừng khóc nữa người mà anh yêu suốt đời”, và một đồng tiền xu sáng bóng.




Đồng tiền xu quen thuộc đă theo hai người từ thời thơ ấu. Cô cầm đồng tiền lên, lần đầu tiên mới nh́n kỹ nó. Nước mắt cô chợt trào ra. Đồng tiền xu rơi xuống đất xoay ṿng lóe sáng. Hai mặt của nó vốn dĩ không hề khác nhau…

florida80 09-30-2019 20:38

Trên Sân Cỏ Đời Sống - Lm Đa Minh Nguyễn Ngọc Long









Trong đời sống ai cũng đă sống trải qua những giai đoạn, những biến cố vui buồn, thành công cũng như thất bại.





Những đội tuyển bóng đá tham dự tranh tài World cup 2014 bên Brazil đă và đang sống trải qua những biến cố bất ngờ hân hoan chiến thắng có và thất vọng thua trận phải cuốn gói trở về nhà sớm có.




Những điều đó không phải chỉ là bất ngờ ngoài dự liệu mong muốn, nhưng c̣n có ư nghĩa chứa đựng sứ điệp, lời nhắc bảo cho đời sống nữa. Nhưng không phải lúc nào, và ai cũng đọc hiểu được sứ điệp lời nhắc bảo qua biến cố mà ḿnh đă trải qua. V́ thế mỗi người đọc hiểu biến cố đă sống trải qua cách khác nhau.




Khi sự việc, biến cố xảy ra trong đời sống, có người không hiểu nh́n ra đó là một biến cố, nhưng cho đó là ảo tưởng, là bị làm cho choáng mắt thôi.




Có người không ngần ngại chối bỏ phủ nhận, cho đó là mơ mộng.




Có người qúa sốt sắng, như thành điên loạn, luôn loan báo rộng răi cho mọi người khác điều ḿnh hiểu, và cho đó là sứ điệp quan trọng. Hễ ai chê cười th́ bị nguyền rủa xỉ vả.




Có người thinh lặng suy nghĩ biến cố sự việc đă xảy ra mang ư nghĩa tích cực ǵ cho đời sống ḿnh. Và họ c̣n ghi chép lại thành bài vở như kinh nghiệm qúy báu cho đời sống.




Biến cố bóng đá World Cup 2014 đang diễn ra ở Brazil. Trên sân cỏ trái banh được hai đội tranh giành nhau dẫn lừa đá tung lưới khung thành đội đối thủ đoạt dành chiến thắng cho đội ḿnh.




Hàng trăm triệu người trên khắp thế giới từ hôm 12.06. đến 13.07. 2014 đă và đang chú tâm theo dơi những trận tranh tài biến cố bóng đá World Cup 2014 sôi nổi qua màn ảnh truyền h́nh. Nhưng họ có những cách thế phản ứng khác nhau.




Có người không màng quan tâm tới cho đó là tṛ chơi ảo ảnh vô bổ.




Có người chối bỏ không chấp nhận tṛ chơi đó, cho là mơ mộng điên lọan.




Có người cuồng nhiệt to tiếng ca ngợi đủ mọi cách, hễ ai chê th́ bị chê bai nguyền rủa là người không biết ǵ hết.

Có người b́nh tĩnh hơn, vui vẻ hơn không coi đó chỉ là tṛ chơi môn thể thao. Nhưng hiểu nhận ra cùng rút ra bài học về cung cách sống trong tương quan với người khác trên sân cỏ cuộc đời như t́nh liên đới đồng đội qua cùng chơi cùng làm việc chung, ḷng khiêm nhượng chia xẻ t́nh người với nhau. Thắng thua là chuyện thường t́nh trong đời sống, có lên cũng có xuống, không ai măi măi ở trên đỉnh cao của thành công chiến thắng, cũng như không ai mất tất cả và măi măi bị thất bại.




Bốn thái độ cung cách sống cũng giống tựa như bốn trường hợp trong dụ ngôn Chúa Giêsu nói về người gieo giống tung văi hạt lúa trên nền đất.




Hạt rơi xuống vệ đường bị chim trời đến mổ nhạt ăn mất.

Hạt rơi trên sỏi đá nơi không có đất nhiều, khi nắng nóng lên, cây lúa chết khô héo ngay.

Hạt rơi chỗ bụi gai cây cỏ mọc um tùm làm cho bị nghẹt, không có ánh sáng chiếu vào, thiếu khí trời nên cũng chết.

Hạt rơi xuống nền đất đồng ruộng tốt nó mọc lên cây lúa tươi tốt mang lại hoa trái nhiều bông hạt lúa mới

florida80 09-30-2019 20:39

Sự kiện biến cố nào xảy ra trên sân cỏ đời sống cũng đều ẩn chứa sứ điệp của Đấng Tạo Hóa gửi cho con người.




Sứ điệp của Ngài không mang tính chất đe dọa phạt vạ, nhưng mang sâu đậm khía cạnh đào tạo giáo dục cho đời sống con người.




Mùa World Cup 2014

florida80 09-30-2019 20:39

Có Không, Một Tuổi Ǵa Hạnh Phúc









Trước hết phải nói ngay là không có cái gọi là “già”!


“ Khi người ta 20-30 tuổi, người ta c̣n quá trẻ; 30-40 tuổi, đang trẻ; 40-50, hăy c̣n trẻ; 50-60 trẻ không ngờ; 60-70 trẻ lạ lùng! và trên 70 ngựi ta trẻ vĩnh viễn!”… Ông Khai Trí, chủ nhà sách Khai Trí trước kia ở Saigon nói với tôi như vậy. Ông nói ông đọc được câu này trong một cuốn sách… Tây từ lâu lắm rồi!


C̣n Trịnh Công Sơn th́ bảo:“… Nói với một người trẻ, tôi già rồi em ạ là một điều vô lễ… Không có già không có trẻ…” ( Gió heo may đă về, ĐHN).


Th́ ra vậy! Vậy th́ cái tựa bài này “Có không, một tuổi già hạnh phúc?”, câu hỏi đặt ra đă sai ngay từ đầu rồi c̣n ǵ!




Già là một vấn đề văn hóa. Già Tây khác già Ta. Ở một xă hội nông nghiệp, lúa nước, già là một hănh diện. Già luôn được kính nể. Già làng. Kính lăo đắc thọ. Ông tiên nào cũng râu tóc bạc phơ. Phúc lộc

thọ luôn đi với nhau. Người chưa kịp già cũng làm bộ tằng hắng cho ra vẻ. Cho oai. Ngồi chiếu trên. C̣n Tây th́ khổ v́ già, ráng giấu đi.

Các mụ… phù thủy đều già, xấu xí, tàn ác. Các ông già th́ luôn biển lận, lẩm cẩm, làm tṛ cười. Cho nên già phải mang mặt nạ, cố nhí nhảnh, oai phong lẫm liệt.


Nhưng, nói vậy mà không phải vậy! Già có đó. Sanh bệnh lăo tử! Ngày nay tỷ lệ người già ngày càng đông, tuổi thọ ngày càng tăng, “ba cao một thấp” ngày càng nhiều. Một người bạn tôi ở Mỹ về nói bạn bè ḿnh lúc này đa số bị bệnh “Ba cao một thấp”. Tôi ngạc nhiên : “Ba cao một thấp là bệnh ǵ ?”. Th́ ra 3 cao là “cao máu” (tăng huyết áp), “cao đường” (tiểu đường), và cao mỡ (tăng cholesterol xấu). C̣n “một thấp?”, tôi hỏi. “Một thấp là Thấp khớp!”.




Già có đó. Nên đôi khi người ta cảm thán « nh́n lại ḿnh đời đă xanh rêu ! ». Hoặc đă phải tự nhắc đi nhắc lại, thôi, “…về thu xếp lại/ ngày trong nếp ngày/ vội vàng thêm những lúc yêu người… Cuồng phong cánh mỏi/ về bên núi đợi/ ngậm ngùi ôi đá cũng thương thay…” (TCS).

Sư bà Diệu Không viết lúc ngoài tuổi 80:

Rù rờ đổ vở thật là hư!
Chẳng biết mần răng được nữa chừ!
Ăn uống văi rơi làm họ bực

Vào ra đụng chạm thấy ḿnh dư…

Người quen gặp lại nh́n ngơ ngẩn

Để trước quên sau kiếm mệt đừ

Đâu biết ngày nay ra thế ấy

Xưa kia lỗi lạc một tay cừ!

florida80 09-30-2019 20:40

Vào ra đụng chạm thấy ḿnh dư…” nghe mới cảm khái làm sao!


Để có hạnh phúc tuổi già, trước hết phải có sức khỏe. Cho nên Tổ chức Sức khỏe Thế giới (WHO) đề ra một định nghĩa sức khỏe cho người già có chút khác biệt : Sức khỏe của người già chủ yếu là phát triển và duy tŕ được sự sảng khoái (well-being) và hoạt động chức năng (function) về tâm thần, xă hội và thể chất của họ, bởi đa số các hoạt động chức năng xài lâu đều rệu rả, quá date, dễ cảm thấy chán nản, tuyệt vọng, lo âu, trầm cảm…





Sự khác biệt của định nghĩa này với định nghĩa chung về sức khỏe là đă đưa vấn đề “tâm thần” lên hàng đầu: làm sao phát triển và duy tŕ được sự sảng khoái và hoạt động chức năng tốt nhất về tâm thần (mental), rồi mới nói đến xă hội (social) và thể chất (physical). Tiếp theo đó là một định nghĩa về Chất lượng cuộc sống( Quality of life): “là những cảm nhận của các cá nhân về cuộc sống của họ trong bối cảnh văn hóa và các hệ thống giá trị mà họ đang sống, liên quan đến các mục đích, nguyện vọng, tiêu chuẩn và các mối quan tâm của họ” (WHO).




Rồi đưa ra một bảng các chỉ số để giúp ta đánh giá chất lượng cuộc

sống của ḿnh như T́nh trạng dinh dưỡng ra sao? Mức độ của sự mệt mỏi, đau nhức về thể chất?… Giấc ngủ và sự nghỉ ngơi? Tự nh́n nhận bản thân ḿnh thế nào? Có hài ḷng với dáng vẻ bên ngoài của ḿnh không? Khả năng suy nghĩ, học tập, trí nhớ? Mức độ vận động, đi lại, sinh hoạt ?




Khả năng thích ứng công việc hằng ngày? Các mối quan hệ cá nhân với gia đ́nh và xă hội chung quanh có duy tŕ tốt không? Nguồn tài chính có ổn định không? Môi trường nhà ở, đi lại, vui chơi giải trí thế nào, có an toàn không, có phù hợp không? v.v…


Đó là một ít trong hằng trăm câu hỏi đựơc đặt ra để giúp “đo lường”

một cách tương đối chất lượng cuộc sống. Như vậy chất lượng cuộc sống là những cảm nhận cá nhân, có tính chủ quan, phù hợp nếp sống văn hóa, hệ thống giá trị của riêng ḿnh chớ không phải được đánh giá bởi máy móc xét nghiệm của bác sĩ hay cách cân đong đo đếm của một nhân viên công tác xă hội nào đó, so sánh ta với người hàng xóm!

Tóm lại, tuổi già thường có được hạnh phúc khi:

- Chấp nhận. Hiểu luật vô thường/ Từ bi với ḿnh!

- Gần gũi những người trẻ…dễ thương,

- Có kư ức tốt về tuổi thơ và tuổi thanh niên,

- Tự tại: sắp xếp cuộc sống riêng của ḿnh, không bị áp đặt,

- Đựơc xă hội và gia đ́nh chấp nhận, tôn trọng,

Với những điều kiện cụ thể:

- Có sức khỏe tương đối ;

- Tài chánh tự chủ;

- Nhà ở an toàn; môi trường thuận lợi;

- Duy tŕ các mối quan hệ gia đ́nh/ bè bạn;

- Hoạt động xă hội phù hợp để thấy luôn hữu ích;

- Gần gũi với thiên nhiên;

- Giữ ngọn lửa nhiệt t́nh, niềm an lạc, thanh thản trong tâm hồn.


Có một lời khuyên của Tổ chức Y tế Thế giới để có một sức khỏe tốt:

SAFE. Tôi thêm chữ R thành SAFER (an toàn hơn). Đó là chữ viết tắt của các biện pháp : Smoking (không thuốc lá), Alcohol (giảm rượu), Food

(Dinh dưỡng đúng), Exercise (rèn luyện thể lực) và Respiration (Thở đúng phương pháp). Thuốc lá rơ ràng là có hại. Rượu th́ giảm thôi chứ không khuyên bỏ hẳn

Nguyễn Bỉnh Khiêm nói: “Rượu đến gốc cây ta sẽ nhắp/ Nh́n xem phú quư tựa chiêm bao”. “Sẽ nhắp” chứ không phải “sẽ nốc”!


Dinh dưỡng đúng là đừng quá cữ kiêng, thiếu calori, thiếu chất. Vận

động thể lực vừa sức, chủ yếu là tạo sức bền, dẻo dai… chớ không phải vai u thịt bắp!

Và cách thở tốt nhất là thở bụng, thở cơ hoành.

Tuệ Tĩnh, thế kỷ XIV nước ta cũng khuyên : « Bế tinh dưỡng khí tồn

thần/ Thanh tâm quả dục thủ chân luyện h́nh » ! Đời sống bây giờ tinh không bế, khí không dưỡng, thần không tồn, tâm náo loạn… bảo sao không sinh lắm chuyện!


Ngày xưa đời sống vật chất khó khăn mà sao an nhàn hơn: “Tháng giêng ăn Tết ở nhà/ Tháng hai cờ bạc tháng ba hội hè/ Tháng tư đong đậu nấu chè/ Ăn Tết Đoan Ngọ trở về tháng năm…”. C̣n nay ta có thiên lư nhăn, thuận phong nhĩ, “cân đẩu vân” và có đủ 72 phép thần thông các thứ chỉ trên một bàn tay với vài cái nút bấm… lẽ nào không có được hạnh phúc?




Có khi hạnh phúc sờ sờ đó mà ta không thấy biết, măi mê t́m kiếm đâu đâu: gia trung hữu bảo hưu tầm mích/ đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền (Cư trần lạc đạo, Trần Nhân Tông).

Tóm lại, có một tuổi già hạnh phúc đó vậy!

florida80 09-30-2019 20:41

Đàn Bà Quyến Rũ...V́ Đâu ???










Nếu đời không có đàn bà th́ đàn ông chỉ biết nhậu, coi đá banh rồi … chết. Nếu trên thế giới số lượng đàn bà chỉ bằng một phần mười đàn ông th́ mười ông Adam sẽ giành nhau một bà Eva, sẽ đánh nhau rồi cũng … chết. C̣n nếu như đàn bà nhiều hơn đàn ông như hiện nay th́ đàn ông vẫn tiếp tục lai rai bỏ mạng v́ bị đàn bà nó ghen, nó hành cho chết.






Nhưng tại sao quư ông cứ lẽo đẽo chạy theo đàn bà?


Đó là v́ đàn bà có sức quyến rũ.


Trước hết sự quyến rũ nằm ở làn da. Dân gian thường ví da cô gái đẹp trắng như tuyết, nhưng dưới con mắt của bác sĩ da liễu th́ da trắng như tuyết là da bị bệnh bạch tạng (albinisme), tế bào da không có hắc tố (mélanine). Bệnh này rất khó trị. Vậy làn da đẹp phải trắng hồng, tươi nhuận, săn chắc, lỗ chân lông nhỏ và nếu có một chút lông tơ lại càng hay. Phụ nữ châu Âu da trắng quá nên họ muốn làm cho rám nắng bằng cách phơi nắng trên những băi biển mùa hè.



Tuy nhiên cũng có những thiếu nữ da màu đồng. Làn da ấy đi đôi với cái dáng cao, thon thon, với mái tóc đen hoang dă sẽ gợi lên h́nh ảnh một thiếu nữ digan huyền thoại.


Tiêu chuẩn sắc đẹp ngày nay trước hết là phải cao. Chiều cao cộng với số đo lư tưởng của ba ṿng là niềm hănh diện của nữ giới. Hiện nay có một câu nói được truyền miệng trong giới người mẫu thời trang:“Người đàn ông thành đạt là người ra đường với một phụ nữ cao hơn ḿnh”. C̣n tôi, tôi lại nghĩ rằng“người phụ nữ không thành đạt là người ra đường với một người đàn ông không cao hơn ḿnh”.


Nhưng khi người ta nói cao hay thấp, mập hay ốm th́ cũng chỉ muốn tả cái dáng. Ra phố, ồn ào, bụi bặm, nắng cháy, phụ nữ ai cũng che mặt kín mít như người Ả Rập. Không thấy mặt nhưng vẫn thấy cái dáng. Vẫn bị sức hút của nó.


Lần đầu tiên Kim Trọng gặp Thúy Kiều cũng chỉ nh́n thấy cái dáng chứ chưa nh́n rơ mặt v́ chàng đang bận tṛ chuyện với Vương Quan c̣n hai cô Kiều th́ đang “e lệ nép vào dưới hoa”. Tuy nhiên:






Bóng hồng nhác thấy nẻo xa


Xuân lan thu cúc mặn mà cả hai






Mới nh́n thấy cái dáng từ “nẻo xa” mà đă biết mặt mũi người ta “mặn mà” th́ rơ ràng là cái dáng đă bỏ bùa chàng Kim rồi c̣n ǵ!






***


Đó là nói về da và dáng người. Bây giờ sang tới răng và tóc.


Nói tới răng, thấy ớn lạnh. Nhưng bạn đă từng “được” một hàm răng huyền thoại cắn bật máu chưa?


Hăy bỏ ra mười năm đi khắp thiên hạ, t́m cô nương có hàm răng ngà ngọc ấy rồi quỳ xuống cho người ta … cắn. Yên chí, bạn sẽ không bị lây bệnh dại đâu nhưng hăy coi chừng cú cắn đó sẽ làm bạn đau khổ suốt đời.



Người có hàm răng đẹp chắc chắn phải có cái miệng rất đẹp. Tôi vẫn nghĩ rằng miệng là bộ phận quan trọng nhất trên gương mặt một người nữ. Nếu người đời vẫn hay nói rằng: đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn, th́ cũng phải nói: miệng là cửa lớn của tâm hồn. Bởi v́ một cái miệng tươi cười chính là lời chào, là sự làm quen, là sự khuyến khích. Chính cái miệng đă nhận lời hẹn ḥ, đă tỏ t́nh, và cũng chính nó nhận nụ hôn đầu tiên của ta.


Khi nhớ về một người nữ tôi vẫn thường nhớ cái miệng chứ không phải đôi mắt.


Thế c̣n tóc?


Tóc mai sợi vắn sợi dài


Lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm.






Tóc mai là tóc ǵ mà quan trọng vậy? Người xưa hay để tóc mai dài ở mang tai, vuốt cong lên hai bên má, có khi xoắn lại như cái ḷ xo. Người có tóc mai đẹp chắc chắn sẽ có mái tóc đẹp. Tóc dày như rừng. Tươi mới. Thanh xuân. Mạnh mẽ. Cuồng nhiệt. Thử hỏi làm sao không thương hoài ngàn năm cho được.


Cuối cùng là đôi mắt.


Sách tướng số ghi:


Những người ti hí mắt lươn


Trai thời trộm cắp gái buôn chồng người.






Thật ra mắt lươn hay mắt phượng là vấn đề nhân chủng học, chẳng dính dáng ǵ tới tướng số. Người Hàn Quốc, người Nhật đa số là mắt lươn mà họ rất văn minh, rất đáng yêu. Cái quan trọng không phải là mắt lươn hay mắt phượng mà chính là cái “thần” của con mắt.


Tây Thi, Vương Chiêu Quân, Điêu Thuyền, Dương Quư Phi là tứ đại mỹ nhân trong lịch sử Trung Quốc có “cái thần của con mắt” ấy. Họ liếc một cái nghiêng cả thành quách, liếc cái thứ hai sụp cả chế độ (nhất cố khuynh thành, tái cố khuynh quốc).


Con gái Việt Nam cũng không hiếm mắt một mí, nhưng có chàng thi sĩ kia cũng muốn phát rồ v́ đôi mắt ấy

florida80 09-30-2019 20:42

Mắt một mí v́ không cần hai mí


Một mí thôi cũng đủ ngả nghiêng đời


Mắt hai mí tức là thừa một mí


Một mí thừa xin để lại cho tôi.






Vậy th́ sự quyến rũ trong đôi mắt đàn bà chính là cái ma lực bí ẩn. Có những ánh mắt như thu hồn người ta, có những đôi mắt quyến rũ đàn ông bằng sự tự tin, đằm thắm… Mỗi người đàn ông thích một ánh mắt khác nhau nhưng những người đàn ông có tật đá lông nheo th́ chỉ thích những ánh mắt lẳng lơ, c̣n các chàng hay dụ dỗ gái vị thành niên th́ lại ưa sưu tầm những cặp mắt nai tơ ngơ ngác…


Tóm lại, mỗi kiểu mắt có sự quyến rũ riêng, chỉ trừ những ánh mắt vô hồn, thờ ơ, tẻ nhạt th́ chắc chắn không có người đàn ông nào thích.


Nhưng một người đàn bà quyến rũ thực ra không nhất thiết phải hội đủ những “tiêu chuẩn” về cái da, cái dáng, về răng hàm mặt hay tai mũi họng … mà có khi chỉ cần một cái miệng cười.




Đôi khi gặp một người đàn bà không có ǵ đặc sắc. Mà ta vẫn yêu.

florida80 09-30-2019 20:43

Monsanto : Một Hiện Tượng Kỳ Quái Của Hoa Kỳ ? Monsanto Và Hạt Giống









PHẦN 1: Monsanto Và Hạt Giống




“Ai làm chủ hạt giống sẽ làm chủ thực phẩm, ai làm chủ đuợc thực phẩm sẽ làm chủ thế giới..” (Monsanto)

“ Nông nghiệp Biến Giống DNA sẽ chiếm đóng ngay trong Ṭa Bạch Ốc, bất kỳ ai thắng cử Tổng Thống vào tháng 11..” (Monsanto)




- Trong thập niên 60, nông dân Mỹ thường dùng chất DDT để diệt trừ sâu bọ phá họai mùa màng. Sau đó, người ta khám phá ra là chất này khi phun lên rau cải, sẽ gây ra bịnh ung thư cho người tiêu thụ nên đă bị cấm dùng.




- Năm 1970, một tập đoàn công ty hóa chất có tên là Monsanto đă phát minh ra hóa chất diệt cỏ dại tên là “Round Up”. Sản phẩm này có mục đích là giúp nông dân dịệt hết cỏ hoang mọc trong nông trại của họ. Khi xịt chất này trên ruộng đồng, tất cả cỏ dại đều chết tiệt. “Round Up” chính là cha đẻ của chất da cam mà sau đó quân đội Hoa Kỳ đă đem thí nghiệm tại chiến trường VN vào thập niên 70.






- Monsanto đă chế ra chất diệt cỏ cực mạnh, giờ họ lại chế ra giống cây chịu đựng đuợc chính chất diệt cỏ đó. Trong pḥng thí nghiệm trồng loại cây này, bất cứ sâu bọ nào ăn nhằm lá, rể, củ, hoa,.. của những giống này đều bị chết sạch.




- Sau khi chế thuốc diệt cỏ xong, Monsanto đi một bước tới vô cùng nguy hiểm cho nhân loài đó là BIẾN ĐỔI GIEN của cây cỏ nông nghiệp (sẽ tŕnh bày trong phần 4). Đầu tiên, họ phun chất “Round Up” với nồng độ cực mạnh lên chổ thí nghiệm rồi dùng lửa đốt cháy chổ đó. Họ khám phá ra là có 1 lọai vi khuẩn không bị hề hấn ǵ. Họ dùng DNA của vi khuẩn này và ghép vào cây trồng trọt. Kết quả là họ cho ra đời một giống cây nông nghiệp có sức chịu đựng kinh khủng đối với lửa, tuyết, khí hậu khắc nghiệt và chất diệt cỏ của họ.









- Nhưng Monsanto đă không dừng lại ở đây đâu. Buớc kế tiếp của họ là đem ra những hạt giống biến đổi Gien này đi đăng kư để giử chủ quyền. Sau nhiều lần thất bại tại địa phương, họ đă thắng kiện tại Ṭa Tối Cao của Hoa Kỳ vào năm 1997. Việc này có nghĩa là ǵ? Theo phán quyết của Ṭa, Monsanto đuợc làm chủ lọai cây giống nào do họ biến đổi DNA và nguy hiểm hơn, họ sẽ có chủ quyền luôn với tất cả bất cứ vật ǵ, cây ǵ, thứ ǵ có mang cái DNA đó: nếu nó di truyền tới đâu, họ sẽ có chủ quyền ở đó.




- Việc hợp thức hóa việc làm của Monsanto của lụật pháp là một việc kinh khủng v́ từ nay về sau, họ sẽ làm chủ và toàn quyền kiểm soát sinh vật, thực vật và sự sống trên quả địa cầu qua sự ghép Gien và phối giống của họ.




- Chưa hết, Monsanto sau khi đuợc mở đường, họ liền mua hầu hết tất cả các công ty hạt giống nguyên thủy và sau đó biến đổi hết DNA của chúng. Họ đă đem đi đăng kư chủ quyền và đă nắm trong tay hơn… 11,000 hạt giống trên thế giới.




- C̣n KINH KHỦNG hơn nữa, Monsanto c̣n tạo ra một lọai hạt giống có Gien VÔ SINH. Hạt giống này sau khi cho ra hạt, chúng sẽ không thể trồng lại cho vụ mùa tới. Chúng là giống đă bị triệt sản: chĩ trồng được 1 lần thôi. Nếu phấn của chúng bay qua và phối hợp với giống khác, giống đó cũng sẽ mang Gien vô sinh. Bạn nghĩ thế nào nếu con người, chim chóc, thú vật đă ăn phải lọai thực phẩm vô sản này?




Xin giải thích thêm lọai này cho các bạn hiểu: khi hạt của cây bắt đầu thành h́nh (lúa, bắp, Canola….) những tế bào trong hạt đó tiết ra hóa chất giết cái MẦM của hạt giống đó khiến chúng không thể mọc thành cây khác sau khi chín mọng. Nếu những hóa chất đó đi vào cơ thể con người, thú vật, các bạn nghĩ sao?


All times are GMT. The time now is 02:58.

VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2025
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2025 DragonByte Technologies Ltd.

Page generated in 0.15061 seconds with 8 queries