![]() |
Một ngày sống trọn vẹn
1 Attachment(s)
"Qua 50 tuổi, mỗi năm yếu đi; qua 60, mỗi tháng yếu đi; qua 70, mỗi ngày một khác; qua 80, tính từng giờ, từng phút. Nghe phũ phàng, nhưng là thật..."
Gần 40 tuổi... đọc lại bài viết ḿnh đă từng đọc ở tuổi 30, giật ḿnh thấy tư tưởng ḿnh đă khác đi nhiều rồi... nên ḿnh muốn chia sẻ để mọi người đọc được bài viết này: Một bài viết trên mạng xă hội Trung Quốc, tên là “Đời người rốt cuộc đang theo đuổi điều ǵ”. Tác giả là một nhà văn nổi tiếng, nay đă ngoài 70 tuổi. Ông nói, ở tuổi ngoài 70, ông thường tự hỏi: “Ḿnh c̣n lo lắng, phiền muộn điều ǵ nữa?” Bởi thống kê cho thấy, chỉ 44% người có thể sống tới tuổi ấy. Mỗi sáng, khi ăn cơm, lỡ tay làm rớt nước sốt ra áo, rơi xuống đất, vợ lại càm ràm, dọn dẹp, cằn nhằn — suốt 55 năm nay. Nghe măi cũng nhức đầu, cũng bực bội như trẻ con bị mắng. Nhưng nghĩ lại, c̣n được nghe bà ấy cằn nhằn được mấy năm nữa? Ăn vài hạt lạc, nhai mía, bị nhắc nhở, thế mà giờ lại thành một thứ “phúc phần” khó t́m. 75 năm cuộc đời, được mất vô số, làm sao mong điều ǵ cũng viên măn. Nhưng với ông, chỉ một điều là đủ măn nguyện: vừa được vợ chăm sóc, vừa được nghe tiếng càm ràm thân thuộc. Đời người, 70 khác 60, 60 khác 50, 50 khác 40. Đến tuổi này, không cần cố tỏ ra mạnh mẽ nữa. Như Lương Thực Thu tiên sinh từng nói: qua 50 tuổi, mỗi năm yếu đi; qua 60, mỗi tháng yếu đi; qua 70, mỗi ngày một khác; qua 80, tính từng giờ, từng phút. Nghe phũ phàng, nhưng là thật. Ông tự hỏi: “Nếu sống đến 90 tuổi, ngồi luận đạo với mọi người, lúc ấy vợ c̣n cằn nhằn không nhỉ?” Rồi ông chợt hiểu ra: bao người cả đời mải miết theo đuổi một thứ “ư nghĩa”, mà quên mất một chân lư — nhiều việc vốn dĩ chẳng cần có ư nghĩa. Cuộc sống là một hành tŕnh, là chuỗi trải nghiệm và cảm nhận nối dài. Ăn chơi hưởng lạc chưa hẳn là phung phí; khổ cực lam lũ cũng chẳng nhất thiết được ngợi khen. Cuộc đời không phải đường ray xe lửa mà là thảo nguyên mênh mông. Miễn là bạn muốn, bạn có thể thả hồn ngắm sao chờ b́nh minh — trải nghiệm của bạn chính là ư nghĩa lớn nhất. Nh́n lại đời người: hồi nhỏ quên mang vở, như trời sập; lớn hơn trượt đại học, như ngày tận thế; yêu xa, chia tay, tưởng chừng không sống nổi. Nhưng tất cả rồi cũng qua. Những chuyện từng không chấp nhận được, nay đă trở thành quá khứ. Cuộc sống vốn là chuỗi lựa chọn, hối tiếc chỉ là thường t́nh. Thực ra, dù chọn con đường nào, con người rồi cũng sẽ tiếc nuối mà thôi. Người ta thường tô hồng con đường ḿnh đă không chọn. Nh́n quanh: có người 20 tuổi đă mất, người 90 vẫn vui sống; có kẻ học cao chạy ship, kẻ ít học làm chủ; người xinh đẹp 40 vẫn độc thân, người b́nh thường đông con cháu; người hút thuốc, uống rượu lại sống thọ, người làm việc cật lực lại đột tử tuổi thanh xuân. Đúng — sai, chuẩn mực, cuối cùng chỉ có ḷng ḿnh làm thước đo. Đời người ngắn ngủi. Một ngày, bạn tỉnh dậy — thêm một ngày sống; không tỉnh dậy — một kiếp người khép lại. Thứ ta nên làm chỉ là dùng tâm nếm từng miếng cơm, ngắm từng đóa hoa, tận hưởng từng khoảnh khắc. Hạnh phúc thực ra rất giản đơn: có nhà để về, có người đợi, có cơm để ăn. Năm tháng yên b́nh, kỳ thực chỉ là bữa cơm nóng trên bàn, ngọn đèn sáng chờ bạn trở về. Đời người có quá nhiều thứ không kịp: chớp mắt là hết ngày, ngoảnh đầu là hết năm, quay lưng là hết cả một kiếp. Hạnh phúc mà ta theo đuổi không nằm ở quá khứ hay tương lai — nó nằm ở phút giây hiện tại: bữa tối trên bàn, người thân bên cạnh, ba bữa cơm, bốn mùa xuân hạ, gia nhân quây quần mạnh khỏe b́nh an, ngọn đèn ấm áp trong nhà. Ấy mới chính là phong cảnh tuyệt đẹp nhất nhân gian. Hăy sống cho thật tốt. VietBF@sưu tập |
| All times are GMT. The time now is 03:21. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.