VietBF

VietBF (https://vietbf.com/forum/index.php)
-   Stories, Books | Chuyện, Sách (https://vietbf.com/forum/forumdisplay.php?f=240)
-   -   BỐ TÔI NGOẠI T̀NH (https://vietbf.com/forum/showthread.php?t=2122220)

troopy 01-01-2026 02:22

BỐ TÔI NGOẠI T̀NH
 
1 Attachment(s)
Tôi vẫn nhớ rất rơ buổi chiều hôm đó, khi mọi thứ trong gia đ́nh tôi bắt đầu rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Mẹ tôi vừa nghỉ hưu không lâu. Sau mấy chục năm đi làm, bà cuối cùng có thời gian dọn dẹp lại căn nhà, sắp xếp lại những thứ cũ kỹ đă bị bỏ quên. Trong lúc lau dọn pḥng ngủ, mẹ vô t́nh cầm lên chiếc điện thoại của bố tôi để trên bàn. Ông quên xóa lịch sử tṛ chuyện.



Chỉ vài ḍng tin nhắn thôi, nhưng đủ để mọi thứ trở nên rơ ràng, trần trụi đến mức không c̣n đường chối căi - bố tôi ngoại t́nh.
Tôi luôn nghĩ rằng, nếu là mẹ, hẳn bà sẽ khóc, sẽ chất vấn, sẽ gọi các con về nhà, sẽ làm ầm ĩ lên như bao câu chuyện tôi từng nghe. Nhưng không. Mẹ tôi không làm ǵ cả.
Chiều hôm ấy, bà ngồi rất lâu trong pḥng khách, lặng lẽ nh́n ánh nắng cuối ngày chậm răi trượt khỏi khung cửa sổ hướng Tây. Khi căn pḥng ch́m dần vào bóng tối, mẹ đứng dậy, mở tủ quần áo và lấy ra chiếc ba lô du lịch đă lâu không dùng tới.
Bà chỉ gói ghém vài bộ quần áo, vài cuốn sách quen thuộc, mang theo chứng minh thư, sổ tiết kiệm hưu trí và thẻ bảo hiểm y tế. Trong bếp, nồi súp bố tôi thích nhất vẫn đang sôi liu riu. Mẹ tắt bếp, đặt ch́a khóa nhà lên bàn ăn, khoác túi và bước ra ngoài.
Mọi thứ diễn ra yên lặng đến mức, nếu không để ư, người ta có thể nghĩ bà chỉ xuống nhà lấy một gói hàng.
Sau này, khi chuyện lan ra, những người bạn cũ của mẹ đều sững sờ. Họ hỏi bà: “Sao bà có thể nhẫn nhịn như vậy? Sao không làm ầm lên? Không làm thế th́ họ sẽ càng kiêu ngạo hơn.”
Mẹ chỉ lắc đầu, giọng b́nh thản đến lạ: “Tôi cần gây ấn tượng với ai? Trái tim ông ấy đă không c̣n ở ngôi nhà này nữa. Tôi được ǵ khi đập phá, khóc lóc, ngoài việc tự biến ḿnh thành tṛ cười.”
Mẹ thuê một căn hộ nhỏ. Những tháng đầu thật sự không dễ dàng. Hơn nửa đời người sống cùng một người, những thói quen ấy giống như rễ cây bám sâu, không thể nhổ bỏ trong ngày một ngày hai.
Nhiều lần tôi thất mẹ khóc trong âm thầm, không bao giờ khóc trước mặt ai. Rồi bà ép ḿnh bước ra ngoài. Buổi sáng, mẹ tham gia nhóm khiêu vũ cộng đồng. Ban đầu, bà đứng ở phía sau, lóng ngóng, chậm nhịp, nhưng dần dần cũng theo kịp.
Mẹ đăng kư một lớp cắm hoa ở trường đại học. Lần đầu, bà làm găy không ít cành, tác phẩm hoàn thành th́ xiêu vẹo, nhưng khi nh́n b́nh hoa ấy, mẹ nói bà bỗng thấy ḷng nhẹ hẳn.
Mẹ chủ động mời những người bạn cũ từng xa cách v́ bận rộn gia đ́nh đến uống trà. Ban đầu ai cũng dè dặt tránh nhắc chuyện riêng, sau đó mẹ có thể mỉm cười nói: “Tôi sống ổn, rất b́nh yên.”
Trong thế giới mới của mẹ, khoảng trống mang tên “chồng” dần được lấp đầy bằng những điều nhỏ bé mà cụ thể. Mẹ không c̣n phải lo hôm nay ông ấy muốn ăn ǵ, quần áo có cần thay hay thuốc huyết áp đă uống chưa. Mẹ chỉ nghĩ xem ḿnh muốn ăn ǵ, chậu cây nào cần tưới, và chiều nay mang ǵ đến lớp thư pháp.
Cảm giác chỉ phải chịu trách nhiệm cho chính cuộc đời ḿnh ban đầu khiến mẹ bất an, nhưng sau đó lại đem đến một sự dễ chịu khó gọi tên.
Thỉnh thoảng, tin tức về bố tôi vẫn đến tai mẹ qua hàng xóm cũ. Người ta nói ông đă chuyển đến sống cùng người phụ nữ kia, nhưng cuộc sống không mấy êm ả, thường xuyên căi vă.
Rồi ông nhờ chúng tôi chuyển lời, hỏi mẹ có thể quay về không, c̣n nói rằng: “Người bạn đời ban đầu vẫn là người tốt nhất.”
Mẹ nghe xong chỉ nhờ chúng tôi trả lời: “Không, mẹ ổn như bây giờ.”
Hai năm trôi qua rất nhanh. Một buổi sáng, tôi nhận được cuộc gọi đẫm nước mắt từ anh trai, báo rằng bố đă bị đau tim đột ngột trong đêm và không qua khỏi. Chuyện xảy ra tại nhà người phụ nữ kia, lúc ấy chỉ có hai người.
Mẹ im lặng rất lâu trước khi đến dự tang lễ. Ở đó, những ánh nh́n dành cho bà vô cùng phức tạp: thương hại có, ṭ ṃ có, thậm chí có người c̣n th́ thầm: “Bà ấy may mắn.”
Có người nói nhỏ: “Đây là quả báo, đừng buồn quá.”
Bạn bè cũ nắm tay mẹ, nước mắt rưng rưng: “Giờ bà chỉ c̣n một ḿnh, tương lai tính sao? Giá như bà chịu đựng thêm chút nữa…”
Mẹ không giải thích. Bà biết nói ǵ đây? Rằng bà không hề cảm thấy hả hê? Người đă cùng bà đi qua mấy chục năm cuộc đời đă ra đi, và trong ḷng bà chỉ c̣n lại một khoảng lặng mênh mông.
Mẹ nói với tôi, mẹ nhớ lại buổi chiều hai năm trước, khi quyết định rời đi. Nỗi đau lúc ấy là thật. Sự b́nh thản bây giờ cũng là thật. Hai năm qua, mẹ không sống nhờ hận thù, cũng không chờ đợi sự trừng phạt. Mẹ tự xây dựng lại ḿnh từ những điều rất đời thường: tưới cây, khiêu vũ, viết chữ, tṛ chuyện với bạn bè.
Cái chết của bố chỉ đơn giản là đặt một dấu chấm bất ngờ cho một câu chuyện vốn đă kết thúc từ lâu.
Giờ đây, cuộc sống của mẹ vẫn tiếp diễn. Căn hộ nhỏ luôn sáng sủa, ban công đầy hoa. Mẹ có lịch sinh hoạt đều đặn, thỉnh thoảng đi chơi ngắn ngày với bạn. Khi con cái cần, mẹ có mặt; khi chúng tôi bận rộn, mẹ trở về với thế giới riêng của ḿnh.
Mẹ không c̣n chờ ai mang bữa cơm nguội về nhà, cũng không phải gánh lấy niềm vui hay nỗi buồn của người khác. Mẹ đă mất một cuộc hôn nhân tưởng chừng ổn định, nhưng đổi lại, mẹ t́m lại được chính ḿnh.
Và mỗi lần nghĩ về lựa chọn của mẹ, tôi hiểu rằng, câu chuyện này không chỉ là về “chịu đựng” hay “không chịu đựng”. Nó là câu chuyện về cách một người phụ nữ đặt cuộc đời ḿnh ở nửa sau của hành tŕnh. Khi t́nh cảm đă cạn và sự phản bội xảy ra, liệu việc khóc lóc làm ầm lên có thực sự là giải thoát, hay chỉ là tự làm tổn thương ḷng tự trọng của chính ḿnh?
Sự rời đi lặng lẽ của mẹ không phải là trốn chạy, mà là một sự khởi đầu. Và nếu một ngày nào đó tôi đứng trước lựa chọn tương tự, tôi hy vọng ḿnh sẽ đủ can đảm, như mẹ, để bước ra khỏi đống đổ nát quen thuộc và sống một cuộc đời thuộc về riêng ḿnh.

VietBF@sưu tập


All times are GMT. The time now is 19:36.

VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.

Page generated in 0.11915 seconds with 9 queries