![]() |
Khi tóc đã ngả màu
1 Attachment(s)
Rồi sẽ đến lúc, ta chẳng còn thiết tha tranh cãi đúng sai, hơn thua thiệt hơn với ai. Ta nhận ra, phần lớn những chuyện từng khiến ta mất ăn mất ngủ, thật ra chẳng còn quan trọng nữa khi tóc đã ngả màu sương.
Rồi sẽ đến lúc, ta không còn bận lòng việc con cháu có nhớ lời mình dặn, có sống như mình mong. Ta hiểu rằng mỗi thế hệ có một cách đi riêng, và việc của ta là quan sát bằng sự bao dung, chứ không phải kiểm soát bằng lo lắng. Rồi sẽ đến lúc, điều quý nhất ta mong mỗi sáng là đôi chân còn vững, đôi tay còn đủ sức cầm chiếc chén ăn cơm. Ta không cần nhà cửa bóng loáng, chỉ cần lòng bình yên và không làm phiền ai quá lâu nếu một mai chẳng còn thức dậy. Rồi sẽ đến lúc, ta cầu mong sự ra đi nhẹ nhàng, như một chiếc lá rơi xuống mà không làm xáo động mặt đất. Không vì ta không yêu cuộc đời, mà bởi ta thương con cháu đủ nhiều để không muốn trở thành gánh nặng dù chỉ một ngày. Rồi sẽ đến lúc, ta sống ít để tâm đến việc người khác đối xử với ta thế nào, mà quan trọng hơn là ta đối diện với mình ra sao. Càng sống lâu, ta càng tin: điều quý nhất trong đời người không phải là sở hữu thật nhiều, mà là rời đi thanh thản. Bởi đến cuối cùng, ai cũng đi qua tuổi trẻ dữ dội để đến một đoạn đường mà điều duy nhất người ta mong cầu, chỉ là… được sống những ngày còn lại thật nhẹ nhàng. VietBF@sưu tập |
| All times are GMT. The time now is 19:36. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.