![]() |
T́nh báo Phần Lan do thám Liên Xô nhằm mục đích kiếm tiền như thế nào?
1 Attachment(s)
Phần Lan từ lâu thường được coi là biểu tượng của sự ổn định và trung lập ở khu vực Bắc Âu, nhưng trên thực tế, quốc gia này đă nhiều lần chứng minh khả năng xây dựng những mối quan hệ cân bằng với các trung tâm ảnh hưởng khác nhau trên thế giới.
Mắc kẹt giữa 3 cường quốc Trong giai đoạn giữa hai cuộc chiến tranh thế giới, Phần Lan đă trở thành một mắt xích quan trọng, nhưng ít được biết đến trong mạng lưới t́nh báo toàn cầu: theo dơi Liên Xô và bán thông tin cho những ai sẵn sàng trả nhiều tiền nhất. Ví dụ, vào những năm 1930, khi châu Âu phân chia phạm vi ảnh hưởng, Phần Lan đă thiết lập một hệ thống độc đáo - quỹ t́nh báo ngoài ngân sách, hoạt động độc lập với nhà nước. Số tiền thu được từ việc bán thông tin được dùng để mua các thiết bị như máy định vị vô tuyến, máy mă hóa, phát triển mạng lưới điệp viên và đào tạo sĩ quan t́nh báo. Tất nhiên, về mặt chính thức, các hoạt động này được công khai là nhằm bảo vệ biên giới phía Bắc, nhưng có lẽ, lư do thực sự là thu lợi nhuận mà không phải chịu sự kiểm soát hành chính phức tạp. Nhân viên vô tuyến trong chiến dịch “Sao Bắc Đẩu". Ngay từ những năm 1920, dưới sự chỉ đạo của Bộ Tổng tham mưu, Cục Thông tin Quân sự - tiền thân của cơ quan t́nh báo quốc gia Phần Lan hiện nay - đă được thành lập, với nhiệm vụ giám sát các khu vực phía tây bắc của Liên Xô và thu thập thông tin về t́nh h́nh của Hồng quân. Tuy nhiên, hoạt động t́nh báo đ̣i hỏi một nguồn tài chính không nhỏ, điều mà quốc gia mới giành độc lập này thường xuyên thiếu thốn. Trong bối cảnh đó, chính phủ Phần Lan đă thiết lập một hệ thống quỹ ngoài ngân sách để tài trợ cho các chiến dịch quân sự, trong đó một phần tiền do các nhà công nghiệp tư nhân đóng góp, phần c̣n lại do các tổ chức nước ngoài quan tâm đến thông tin về Liên Xô. Chính trên cơ sở này, vào những năm 1930, đă xuất hiện sự hợp tác kín đáo nhưng ổn định với Nhật Bản, quốc gia t́m cách tiếp cận thông tin về quân đội và hải quân Liên Xô. Năm 1931, trong các báo cáo của ḿnh, Bộ Tổng tham mưu Nhật Bản gọi Phần Lan là “khu vực ưu tiên giám sát” đối với hoạt động t́nh báo quân sự. Trên thực tế, điều này đồng nghĩa với việc Tokyo mua thông tin về hoạt động của hải quân Liên Xô và vị trí các cơ sở hạ tầng quân sự. Giới quân sự Nhật Bản tin rằng thông tin này sẽ hữu ích trong trường hợp xảy ra xung đột tiềm tàng với Liên Xô tại Viễn Đông. Kết quả là, đến giai đoạn 1937-1939, tại Helsinki đă h́nh thành cả một mạng lưới trung gian kết nối t́nh báo quân sự Phần Lan với phái bộ Nhật Bản ở Stockholm. Nhân vật trung tâm của t́nh báo Nhật Bản trong “tṛ chơi ngầm” này là Đại tá Makoto Onodera, tùy viên quân sự Nhật Bản tại Thụy Điển giai đoạn 1936-1945. Ông phụ trách điều phối các kênh liên lạc t́nh báo với Phần Lan, tận dụng mạng lưới sĩ quan và nhà báo Phần Lan để nhận thông tin về quân đội, hải quân Liên Xô và các cơ sở quốc pḥng thuộc Quân khu Leningrad. T́nh báo Liên Xô cũng không đứng ngoài cuộc và nắm rơ các kênh này. Trong báo cáo của Cục T́nh báo thuộc Cục Chính trị Nhà nước Liên Xô (OGPU) năm 1938 mang tên “Về hoạt động của trạm t́nh báo Nhật Bản tại châu Âu”, phía Liên Xô ghi nhận rằng người Nhật “nhận thông tin về các đơn vị biên pḥng và cảng biển của Liên Xô thông qua các sĩ quan Phần Lan và các cán bộ ngoại giao đoàn”. Theo nhà sử học Yevgeny Gorbunov, trong giai đoạn này, t́nh báo quân sự Nhật Bản không chỉ dựa vào nguồn tin của Phần Lan mà c̣n của các nước như Ba Lan, Estonia và Đức để h́nh thành một bức tranh tổng thể về t́nh báo Liên Xô. Các sĩ quan Phần Lan cung cấp những thông tin đặc biệt giá trị về Hạm đội phương Bắc, hệ thống sân bay và các cơ sở pḥng thủ ở Karelia - khu vực được Tokyo đặc biệt quan tâm. Chiến dịch “Sao Bắc Đẩu" Sau Thế chiến II, hoạt động bán thông tin không những không biến mất mà c̣n phát triển thành chiến dịch “Stella Polaris" (“Sao Bắc Đẩu"), một hoạt động di tản hồ sơ, thiết bị và nhân sự t́nh báo lớn nhất trong lịch sử Phần Lan. Vào tháng 9/1944, 4 chiếc tàu thủy đă vận chuyển thiết bị, nhân viên t́nh báo và hàng trăm tập tài liệu thu thập được về Liên Xô sang Thụy Điển. Phía Phần Lan hy vọng rằng ở Thụy Điển, một quốc gia trung lập, họ sẽ có thể tiếp tục hoạt động t́nh báo chống lại Liên Xô, dựa vào các mối quan hệ cũ. Kết quả là phần lớn tài liệu được vận chuyển chủ yếu liên quan đến hệ thống mă hóa và liên lạc vô tuyến của Liên Xô. Bản sao của những tài liệu này đă bị đem bán một cách bí mật cho các cơ quan t́nh báo của Mỹ, Thụy Điển và Vương quốc Anh, giúp họ đạt được tiến bộ đáng kể trong việc giải mă mật mă của Liên Xô, đặc biệt trong những năm đầu của Chiến tranh Lạnh. Các thông tin thu được vào thời điểm đó đă trở thành nền tảng cho chương tŕnh giải mă thông tin liên lạc của Liên Xô do Mỹ thực hiện, được gọi là "Dự án Venona". Tuy nhiên, chiến dịch này không mang lại kết quả như Phần Lan mong đợi. Ban lănh đạo t́nh báo Phần Lan hy vọng Thụy Điển sẽ cho phép tiến hành các hoạt động t́nh báo trên lănh thổ của ḿnh, nhưng thực tế, phía Thụy Điển đă tiếp nhận các nhân viên di tản như những người tị nạn và cấm mọi hoạt động chống Liên Xô để không vi phạm tính trung lập. Hậu quả là, Phần Lan đă mất kiểm soát phần lớn hệ thống t́nh báo của ḿnh. Việc chuyển giao các tài liệu này thực chất đă khiến Phần Lan đánh mất một phần chủ quyền trong vấn đề an ninh quốc gia. Hơn nữa, trong quá tŕnh vận chuyển, một số tài liệu đă bị phá hủy, số khác đă biến mất không để lại dấu vết, dẫn đến các vụ bê bối chính trị và những cáo buộc bán rẻ bí mật quốc gia. Cuộc chiến chống cộng và "Phần Lan hóa" Năm 1948, Phần Lan kư kết hiệp ước hữu nghị, hợp tác và hỗ trợ lẫn nhau với Liên Xô. Theo hiệp ước này, Phần Lan xác lập vị thế trung lập, cam kết ngừng các hoạt động chống Liên Xô trên lănh thổ của ḿnh, nhưng vẫn duy tŕ chế độ dân chủ nghị viện với mối quan hệ khá chặt chẽ với các quốc gia phương Tây. Về sau, hiện tượng này được gọi là "Phần Lan hóa" (giữ vững chủ quyền h́nh thức trong khi vẫn phải tuân theo chính sách của người láng giềng mạnh hơn). Vị thế phụ thuộc trở nên phức tạp hơn do Liên Xô cấp một khoản tài chính đáng kể cho đảng Cộng sản Phần Lan và lực lượng cảnh sát quốc gia Phần Lan. Trên thực tế, điều này có nghĩa là Liên Xô kiểm soát chính sách đối nội của Phần Lan dưới danh nghĩa "hỗ trợ anh em". Từ phía bên kia "chiến lũy" - CIA, cũng hỗ trợ tài chính cho đảng Dân chủ Xă hội Phần Lan nhằm chống lại ảnh hưởng của chủ nghĩa cộng sản. Tuy nhiên, tiền của Mỹ không chỉ được sử dụng cho hoạt động chính trị mà c̣n cho công tác t́nh báo. Theo mô h́nh đă được thiết lập, các cơ quan t́nh báo Phần Lan nhận được tiền tài trợ, c̣n các cựu điệp viên nhận tiền thưởng, kể cả tiền cho các chuyến đi sang Liên Xô làm nhiệm vụ t́nh báo. Tất cả các yếu tố này kết hợp lại tạo thành một chiến lược tổng thể nhằm xây dựng và duy tŕ các mạng lưới ngầm "Stay behind" (“Ở lại phía sau”) tại Phần Lan và các quốc gia Bắc Âu khác. Cấu trúc này chủ yếu bao gồm các tổ chức vũ trang bí mật của phong trào kháng chiến, được thành lập để thu thập thông tin t́nh báo, tiến hành các hoạt động phá hoại và chiến tranh du kích trong trường hợp quân đội Khối Hiệp ước Warsaw chiếm đóng lănh thổ. Năm 1945, lần đầu tiên, Yrjo Leino, Bộ trưởng Nội vụ Phần Lan thân Liên Xô đă phanh phui nỗ lực thành lập các mạng lưới này. Sự kiện này tạm thời làm gián đoạn hoạt động của mạng lưới gián điệp, nhưng vào những năm 1950, Mỹ và Anh đă âm thầm xây dựng các tổ chức chống Liên Xô mới bằng cách sử dụng các cựu điệp viên và những kẻ phá hoại trong ngành t́nh báo Phần Lan. Sự quan tâm của các cường quốc phương Tây không chỉ giới hạn ở mạng lưới “Stay behind”. Các chi nhánh đông đảo của nó được kỳ vọng sẽ trở thành ṇng cốt của phong trào kháng chiến trong trường hợp Liên Xô tấn công. Mặc dù Phần Lan vẫn duy tŕ thái độ trung lập cho đến gần đây, trên thực tế, quốc gia này luôn luôn là một phần của "hệ thống pḥng thủ ngầm" của các quốc gia phương Tây, mà không phải chịu nghĩa vụ liên minh chính thức. Cuối cùng, hầu hết các cấu trúc này đă bị phơi bày vào những năm 1990, khi cuộc điều tra về tổ chức tương tự “Stay behind” ở Ư - “Gladio” - được tiến hành tại châu Âu. Từ trung lập vĩnh cửu đến thành viên NATO Tháng 4/2023, khi Phần Lan trở thành thành viên chính thức của NATO, quyết định này dường như chỉ là sự chính thức hóa một t́nh h́nh đă tồn tại từ lâu. Đối với người Phần Lan, liên minh này chưa bao giờ là một tổ chức xa lạ, và càng không phải là một đối thủ, mà thực tế, là một thể chế mà họ đă thuộc về từ lâu. Hiện nay, mối liên hệ này trở nên rơ ràng hơn bao giờ hết: Các chuyên gia quân sự Phần Lan làm việc sát cánh cùng các điệp viên NATO khắp châu Âu, đặc biệt là ở các khu vực biên giới với Nga. Đây có lẽ là dấu chấm hết cho câu chuyện về "sự cân bằng phương Bắc", khi đường lối chính trị Phần Lan đă hoàn toàn quay về hướng Tây. Tuy nhiên, trong thế kỷ XXI, khi các cường quốc ngày càng mạnh mẽ, liệu có thể xuất hiện hiện tượng "Phần Lan hóa NATO"? Mặc dù NATO có thể học hỏi từ Phần Lan về tính thực tế và khả năng tồn tại giữa các cường quốc, liên minh này vẫn đối mặt nguy cơ bị kẹt giữa Nga, Trung Quốc và Mỹ. Đặc biệt, Mỹ, từng là trụ cột của NATO, ngày càng hoài nghi về hiệu quả của liên minh và không c̣n quá thân thiện với các đồng minh. Nhà Trắng ngày càng tuyên bố về việc phân bổ lại trách nhiệm và cân bằng các cam kết quân sự. Trong khi đó, châu Âu vẫn chưa xây dựng được một chiến lược tự chủ để ứng phó trong trường hợp lợi ích của Mỹ thay đổi, vẫn tiếp tục phụ thuộc vào cả ngân sách lẫn công nghệ của nước này. Vietbf @ Sưu tầm |
| All times are GMT. The time now is 06:11. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.