VietBF

VietBF (https://vietbf.com/forum/index.php)
-   Stories, Books | Chuyện, Sách (https://vietbf.com/forum/forumdisplay.php?f=240)
-   -   GIỮ LẠI PHẨM GIÁ CHO NGƯỜI KHÁC BẰNG CÁCH NÀO? (https://vietbf.com/forum/showthread.php?t=2126748)

goodidea 01-18-2026 23:26

GIỮ LẠI PHẨM GIÁ CHO NGƯỜI KHÁC BẰNG CÁCH NÀO?
 
1 Attachment(s)

Tôi nói dối ông chủ tôi mỗi ngày.
Tôi năm nay 72 tuổi. Tôi là một chức sắc trong nhà thờ, đóng thuế đàng hoàng, chưa bao giờ bị phạt nguội lần nào. Nhưng suốt chín năm nay, tôi đang thực hiện một kiểu "lừa đảo" ngay dưới mũi của ban quản lư tiệm đồ cũ "Cơ Hội Thứ Hai" này.
Nếu họ biết được, họ sẽ đuổi việc tôi ngay lập tức, chẳng kịp cho tôi cởi cái tạp dề ra. Nhưng tôi kệ. Bởi v́ trong một xă hội cứ thích tước đoạt đi ḷng tự trọng của người khác, tôi đă t́m ra cách để trả lại nó cho họ.
Công việc của tôi đơn giản lắm: Phân loại đồ quyên góp. Tôi dán nhăn giá cho quần jeans, mấy cái áo khoác mùa đông nặng trịch, mấy đôi giày bảo hộ c̣n dùng tốt.
Hầu hết khách hàng chẳng thèm nh́n tôi. Đối với họ, tôi chỉ là một phần của cảnh vật: Một ông già lụ khụ, mắt đeo kính, tay bị đau khớp, cứ cắm cúi định giá mấy món đồ có mùi băng phiến và mùi kư ức của người lạ.
Nhưng cái việc vô h́nh này lại có cái lợi của nó. Nó cho phép tôi nh́n thấy hết mọi thứ.
Tôi thấy mấy bà mẹ đơn thân cứ so đi so lại giá đôi giày đi học của con với tiền mua thức ăn. Tôi thấy mấy chú cựu chiến binh cứ nh́n chằm chằm vào bộ vest họ cần để đi phỏng vấn, nh́n vào cái ví tiền rồi lặng lẽ quay lưng đi.
Và tôi nhớ nhất là thằng bé đó.
Lúc đó là giữa tháng Mười Một, ở cái thị trấn rỉ sét, lạnh lẽo của chúng tôi. Gió lùa qua phố sắc như dao cắt. Thằng bé bước vào với cái áo nỉ mỏng dính, đến nỗi nh́n rơ cái áo thun bên trong. Nó chắc chưa tới mười bốn tuổi. Gầy g̣, run cầm cập, với cái nh́n vô hồn mà những đứa trẻ hay mang khi chúng bị xă hội bỏ rơi quá nhiều lần.
Nó đi thẳng đến khu áo khoác. Nó t́m thấy một chiếc áo parka xanh hải quân, rất ấm, hàng hiệu, gần như mới. Giá là 25 đô la. Nghe th́ bèo, nhưng đối với nó là cả một gia tài.
Tôi lén nh́n. Nó chạm vào ống tay áo, như muốn cảm nhận hơi ấm mà chiếc áo hứa hẹn. Nó nh́n cái nhăn giá. Vai nó xụ xuống khoảng chục phân. Nó không rên rỉ, không than thở. Nó chỉ cẩn thận treo chiếc áo lên lại và đi thẳng ra cửa.
Tim tôi đập th́nh thịch. Tôi không thể đơn giản là cho không nó. Tôi học được rằng, việc bố thí có thể mang lại vị đắng cho những người đang cố gắng sống sót. Nếu bạn đưa tiền bố thí, họ cảm thấy ḿnh nhỏ bé. Họ cảm thấy ḿnh như một trường hợp cần giúp đỡ xă hội.
Thế là tôi cầm chiếc áo, đi ra quầy tính tiền để chặn nó lại.
- "Ê, nhóc," tôi gọi.
Nó đứng khựng lại, sẵn sàng chạy trốn.
- "Con không có ăn cắp ǵ hết!"
- "Tao biết," tôi càu nhàu, đóng vai ông già khó tính. - "Nhưng tao đang có rắc rối. Cái áo này hả? Nó bị lỗi. Cái khóa kéo dưới cùng nó bị kẹt. Mà theo quy định của cửa hàng, đồ bị lỗi th́ không thể bán quá ba đô la. Mày có ba đô la không?"
Nó nh́n tôi, bối rối.
- "Nhăn ghi hai mươi lăm mà."
- "Nhăn ghi sai đấy," tôi nói dối, giật phắt cái nhăn đi.
- "Tao là người quản lư kho. Tao nói nó ba đô la. Mày lấy không hay để tao quăng nó đi?"
Nó do dự, ḍ xét gương mặt tôi xem có bẫy ǵ không. Rồi nó lục túi, lôi ra ba tờ tiền nhăn nhúm.
- "Dạ, có," nó th́ thầm. "Con lấy."
Nó mặc chiếc áo vào ngay lập tức. Kéo khóa lên tận cổ — khóa vẫn hoạt động trơn tru, dĩ nhiên rồi — và nó thẳng lưng lên. Nó không c̣n trông như một thằng bé co ro v́ lạnh nữa. Nó trông như một thanh niên vừa mới làm một phi vụ hời. Nó trông có vẻ được che chở.
- "Cảm ơn ông," nó nói.
- "Quy định cửa hàng thôi," tôi lầm bầm, quay lưng đi để nó không thấy mắt tôi hơi ướt.
Mọi chuyện bắt đầu từ đó.
Nhiều năm qua, cái "quy định cửa hàng" đó đă trở thành vũ khí bí mật của tôi.
Khi bà Miller, một góa phụ sống bằng đồng lương hưu ít ỏi, cần một cái máy nướng bánh ḿ mới nhưng chỉ có 5 đô la trong túi, th́ cái máy 20 đô la bỗng nhiên bị dán nhăn là "Dây điện bị hở".
Khi một ông bố trẻ cần đôi giày bảo hộ để bắt đầu công việc xây dựng đầu tiên, tôi tự động "Giảm giá đặc biệt sáng thứ Ba".
Tôi tự nhớ trong đầu. Tôi tự bỏ tiền túi bù vào nếu tiền mặt bị hụt, hoặc tôi khai báo những món đồ đó là "Không bán được/đă tiêu hủy" trong hệ thống. Tôi sợ bị bắt lắm chứ.
Thế rồi một buổi chiều, một người phụ nữ đeo khăn choàng cashmere đă bắt quả tang tôi. Cô ta thấy tôi bán một chiếc xe đẩy em bé gần như mới cho một cô gái trẻ đang sợ hăi với giá 10 đô la.
Khi cô gái đi khỏi, người phụ nữ đó bước đến. Tôi chuẩn bị tinh thần bị mắng té tát hoặc bị dọa gọi quản lư.
Thế nhưng, cô ta lại đặt một tờ 100 đô la gấp gọn lên quầy.
- "Cho mấy cái... sai sót kiểm kê của ông," cô ta nháy mắt.
Và chuyện này bắt đầu lan ra. Một cách kín đáo. Những khách quen bắt đầu hiểu. Họ không bao giờ nói một lời. Họ mua một món đồ lặt vặt giá 5 đô la, đưa tôi tờ hai mươi, rồi nói: "Giữ lại tiền thối cho lần sau... hệ thống gặp trục trặc nhé."
Chúng tôi đă xây dựng nên một nền kinh tế bí mật chỉ dựa trên phẩm giá. Chúng tôi không bố thí; chúng tôi đang cân bằng lại cơ hội.
Thứ Ba tuần trước, tiếng chuông trên cửa kêu leng keng.
Một người đàn ông bước vào. Cao lớn, vai rộng, mặc bộ đồng phục nhân viên cấp cứu chỉnh tề. Anh ta đi đứng tự tin, nhưng không phải để mua sắm.
Anh đi thẳng đến quầy của tôi.
- "Ông là Arthur," anh ta khẳng định.
Tôi chỉnh lại kính.
- "Đúng là tôi."
Anh ta cười, và đột nhiên, tôi thấy lại h́nh ảnh cậu bé mười bốn tuổi gầy g̣ trong chiếc áo nỉ xám mỏng manh ngày nào.
- "Ông bán cho tôi cái áo parka xanh hải quân cách đây mười năm," anh ta nói. - "Ông bảo cái khóa kéo nó bị hỏng."
Tôi cảm thấy má ḿnh nóng ran.
- "Tôi xử lư nhiều áo khoác lắm, cậu bé."
- "Khóa kéo không hề hỏng đâu, Arthur."
Anh ta cúi xuống, giọng nghẹn lại v́ xúc động.
- "Tôi biết ông nói dối. Ngay cả lúc đó tôi cũng biết. Nhưng ông đă không bắt tôi phải đi xin xỏ. Ông để tôi được mua nó. Ông để tôi là một khách hàng, chứ không phải một kẻ ăn xin. Tôi bước ra khỏi đây với cảm giác như một người đàn ông."
Anh ta rút ra một phong b́ từ túi áo.
- "Giờ tôi là nhân viên cấp cứu. Tôi cứu người. Nhưng tôi không nghĩ tôi đă sống sót qua mùa Đông năm đó nếu không có chiếc áo khoác đó. Hoặc nếu không biết rằng có người thực sự quan tâm đến ḿnh."
Anh ta đặt phong b́ lên quầy.
- "Trong đây có 500 đô la," anh ta nói. "Ông dùng nó đi. Tôi biết cái 'quy định cửa hàng' của ông tốn kém lắm."
Tôi run rẩy cố gắng trả lại.
- "Tôi không thể..."
- "Cái này không phải cho ông," anh ta nói dứt khoát. "Nó dành cho đứa trẻ run rẩy tiếp theo bước vào đây. Hăy đảm bảo rằng khóa kéo của nó cũng bị hỏng, nhé."
Rồi anh ta quay lưng bước đi, đầu ngẩng cao, ḥa vào ánh nắng mùa Thu.
Tôi đă 72 tuổi. Lưng tôi đau, chân tôi sưng vù sau một ngày dài. Nhưng tôi có công việc tuyệt vời nhất trên đời.
Chúng ta đang sống trong một đất nước nói rằng giá trị của bạn phụ thuộc vào số tiền trong tài khoản. Người ta bảo nhau phải tự lực cánh sinh, ngay cả khi họ không có ǵ.
Nhưng tôi đă học được một điều trong cái cửa hàng bụi bặm cũ kỹ này: Phẩm giá quan trọng hơn việc bố thí.
Đôi khi, giúp đỡ một người không chỉ là cho họ thứ họ cần. Mà là cách bạn trao nó cho họ.
Nếu bạn có thể giúp đỡ ai đó mà vẫn giữ được ḷng tự trọng của họ — nếu bạn có thể giúp họ mà không làm họ cảm thấy nhỏ bé — bạn không chỉ nuôi dưỡng thân thể họ, bạn c̣n đang cứu rỗi cả tâm hồn họ nữa.
V́ vậy, tôi sẽ tiếp tục nói dối. Tôi sẽ tiếp tục lách luật. Tôi sẽ tiếp tục bịa ra những quy định không hề tồn tại.
Bởi v́ cái mác giá chẳng có ư nghĩa ǵ. Điều quan trọng là người mặc nó.

VietBF@sưu tập


All times are GMT. The time now is 23:34.

VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.

Page generated in 0.10570 seconds with 9 queries