![]() |
TÔI ĐĂ SAI
1 Attachment(s)
Tôi năm nay 37 tuổi. Nếu nh́n từ bên ngoài, cuộc đời tôi từng là h́nh mẫu khiến nhiều người ao ước. Bởi tôi từng có một người chồng thành đạt, chăm chỉ, không rượu chè, không cờ bạc, hết ḷng v́ gia đ́nh. Anh xây cho mẹ con tôi một căn biệt thự rộng răi, mua xe sang, tiền bạc làm ra bao nhiêu đều giao hết cho tôi quản lư.
Trong mắt người khác, tôi là người phụ nữ may mắn. Nhưng chỉ có tôi biết, phía sau lớp vỏ đủ đầy ấy là một cuộc hôn nhân lạnh dần theo năm tháng. Những bữa cơm tối thưa thớt tiếng nói cười. Những đêm anh về khuya, mệt mỏi đến mức vừa đặt lưng đă ngủ. Những câu hỏi han dần trở thành thủ tục, rồi biến mất. Tôi sống trong ngôi nhà lớn, nhưng ḷng ḿnh th́ trống rỗng. Có lúc, tôi ngồi giữa pḥng khách sáng choang, chợt nhận ra ḿnh không c̣n nhớ lần cuối hai vợ chồng nói chuyện thật sự là khi nào. Tôi không muốn đổ lỗi cho anh. Anh không ngoại t́nh, không bạo lực, không bỏ bê trách nhiệm. Anh chỉ… quá bận rộn với vai tṛ người trụ cột mà quên mất tôi cũng cần được yêu thương, lắng nghe. Và rồi, trong một lần tôi ngă bệnh phải nhập viện, anh bận công tác không thể ở bên. Chính lúc đó, một người đàn ông khác xuất hiện. Cậu ấy trẻ hơn tôi 15 tuổi. Không giàu có, không từng trải, nhưng ánh mắt lúc nh́n tôi lại khiến tôi thấy ḿnh được coi trọng. Cậu lắng nghe tôi nói, hỏi tôi thích ǵ, sợ ǵ, điều mà tôi đă quên mất cảm giác suốt nhiều năm. Tôi biết ḿnh sai. Ngoại t́nh là phản bội, là điều không thể biện minh. Nhưng khi con người bị bỏ đói cảm xúc quá lâu, chỉ một chút quan tâm cũng đủ khiến họ lầm tưởng đó là t́nh yêu. Khi tôi quyết định ly hôn, chồng tôi đă khóc. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi thấy người đàn ông luôn mạnh mẽ ấy sụp đổ. Anh nắm tay tôi, giọng run rẩy: - Anh đă làm sai điều ǵ mà em nỡ bỏ anh? Tôi không trả lời được, v́ sự thật là anh không sai, chỉ là chúng tôi đă đi bên nhau quá lâu mà không c̣n cùng một nhịp. Tôi rời đi, mang theo một nửa tài sản và một nửa niềm tin mù quáng rằng ḿnh xứng đáng với một hạnh phúc khác. Con cái ở lại với chồng cũ. Tôi tự nhủ, rồi mọi thứ sẽ ổn, tôi sẽ có một cái kết đẹp hơn. Người đàn ông trẻ ấy cầu hôn tôi chỉ sau hơn một năm. Tôi biết nhiều người dị nghị, nhưng tôi tin vào lựa chọn của ḿnh. Tôi tin rằng tuổi tác không phải rào cản, rằng t́nh yêu đủ lớn sẽ che lấp tất cả. Ngày cưới lần hai, tôi mặc váy trắng, ḷng vừa hồi hộp vừa thấp thỏm. Khi đang trang điểm th́ nhân viên khách sạn mang vào một kiện hàng, không đề tên người gửi. Hộp giấy to, nặng. Tôi mở ra và cả thế giới như sụp đổ. Bên trong là những bức ảnh, tin nhắn in ra giấy, ghi rơ ngày giờ. Người đàn ông tôi sắp cưới đang ôm ấp nhiều người phụ nữ khác. Không chỉ một, mà nhiều mối quan hệ chồng chéo. Hóa ra, sự quan tâm dịu dàng tôi từng trân quư, chỉ là kịch bản quen thuộc của một kẻ trăng hoa. Tôi ngồi bệt xuống sàn, váy cưới trắng tinh bị kéo lê, nước mắt rơi không kiểm soát. Không phải chỉ v́ bị phản bội, mà v́ tôi chợt hiểu ra tôi đă đánh mất thứ chân thành nhất để chạy theo một ảo ảnh. Khi anh ta lao vào pḥng, hoảng hốt giải thích, tôi chỉ nh́n anh, cười nhạt: - Em từng phản bội một người tốt để đến với anh. Hóa ra, quả báo đến nhanh hơn em nghĩ. Đám cưới bị hủy trong hỗn loạn. Tôi rời khỏi khách sạn bằng cửa sau, mang theo một nỗi ê chề không thể gọi tên. Sau đó, tôi không t́m chồng cũ, cũng không mong anh quay lại. Tôi hiểu, có những lỗi lầm không thể sửa bằng lời xin lỗi. Tôi chọn im lặng, quay về sống một ḿnh, đối diện với chính ḿnh. Thời gian trôi qua chậm chạp. Tôi học nấu ăn cho một người, đọc sách mỗi tối, đi bộ mỗi chiều, không c̣n cố gắng chứng minh với ai rằng ḿnh hạnh phúc. Tôi học cách chấp nhận cô đơn như một phần tất yếu của cuộc sống. Một buổi chiều mưa nhẹ, tôi gặp lại chồng cũ trong một quán cà phê nhỏ. Anh gầy hơn, trầm tĩnh hơn, ánh mắt không c̣n trách móc. Anh nh́n tôi, nói khẽ: - Em trông b́nh thản hơn trước. Tôi mỉm cười, lần đầu tiên thật ḷng: - V́ em đă học được cách sống cho ḿnh. Chúng tôi không nhắc về quá khứ, không hỏi về tương lai. Trước khi rời đi, anh nói một câu khiến tôi nhẹ ḷng: - Anh đă tha thứ rồi. Không phải cho em, mà cho chính anh. Tôi bước ra khỏi quán, cảm giác như trút được một gánh nặng. Giờ đây, tôi không c̣n trẻ, cũng không c̣n mơ về t́nh yêu hoàn hảo. Nhưng, tôi b́nh yên. Tôi biết trân trọng những điều giản dị, biết giữ ranh giới, biết yêu bản thân đúng cách. Và quan trọng nhất, tôi không c̣n sợ cô đơn, v́ tôi đă học được cách sống cùng nó. Có những sai lầm phải trả giá rất đắt mới hiểu ra. Nhưng nếu sau tất cả, ta trưởng thành hơn, tử tế hơn với chính ḿnh và người khác th́ có lẽ, đó vẫn là một cái kết đẹp. VietBF@sưu tập |
| All times are GMT. The time now is 21:58. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.