Cũng chưa hên bằng kỳ thi vào trường Hành Chánh của tôi sau nầy .
Tôi vào Sài G̣n học Luật và học cả Văn Khoa nữa. Sau thấy trường Hành Chánh tuyển sinh viên ban Đốc Sự, tôi cũng nộp đơn, nghĩ rằng ;
- " Sau nầy ḿnh làm lớn (!), phải thông thạo luật lệ và rành về hành chánh.
Muốn thi vào trường nầy,
tối thiểu phải biết luật Hiến Pháp.
Bài b́nh luận chính trị có đủ điểm, trường mới chấm đến các môn thi khác. V́ tin tưởng ở lá số tử vi của ḿnh nên tôi
chả thèm để ư đến chuyện bài vở.
Một buổi tối, đi coi xi nê về, tiện tay, tôi mua tờ báo Chính Luận, về nằm đọc chờ giấc ngủ.
Khi giở trang trong, tôi thấy bài
“ Hành Pháp” của giáo sư Nguyễn Văn Bông.
Không biết xui khiến sao,
tôi lại học thuộc bài báo nầy , thuộc từ dàn bài đến từng chữ một.
Quả nhiên, mấy hôm sau đi thi,
tôi lại trúng tủ tuy đề thi có hơi khác.
Bạn nào học
khóa 14 ban Đốc Sự, Học Viện Quốc Gia Hành Chánh ắt c̣n nhớ rơ đề thi đó. Mà bạn biết thi vào trường Hành Chánh khó cỡ nào không ?
Năm tôi thi tổng số hơn sáu ngh́n sĩ tử,
chen nhau một trăm chỗ ngồi , trong một trăm chỗ đó lại
ưu tiên lấy mười sinh viên sắc tộc, mười sinh viên nữ, c̣n lại chỉ có tám mươi chỗ.
Nếu tính tỉ lệ th́ c̣n khó hơn thi tiến sĩ thời xưa nữa. Hên cỡ đó bảo sao tôi
không tin tưởng vào lá số tử vi của ḿnh được ?
Năm 1962, Học viện được chuyển về trường sở mới tại số 10 Trần Quốc Toản
Sau bốn năm đèn sách, tôi ra trường,
nhưng học dốt quá nên đội sổ (đứng chót).
Khi chọn nhiệm sở, mấy đứa học giỏi chọn trước,
c̣n lại mấy tỉnh khỉ ho c̣ gáy ở miền giới tuyến và trên cao nguyên cho mấy thằng cầm đèn đỏ, cỡ như tôi.
Tôi về địa phương lănh một chức
phó quận ở một quận miền núi. Ngồi trong quận đường nh́n ra chỉ thấy đồng bào Thượng, nh́n xa hơn nữa là núi cao rừng thẩm, thỉnh thoảng nghe vọng về tiếng máy bay, tiếng bom đạn.
V́ tin tưởng ở lá số tử vi của ḿnh nên tôi không bao giờ buồn chán.
Tôi rất cẩn thận trong cuộc sống cũng như trong công vụ. Tôi đóng
đúng vai một ông quan thanh liêm, luôn thương yêu, giúp đỡ đồng bào trong quận.
Nói
“ ông quan thanh liêm ” cho oai chứ chức phó quận đâu có quyền hành ǵ,
hơn nữa bọn trẻ chúng tôi đều có lư tưởng, chính phủ đào tạo chúng tôi là để
phục vụ tổ quốc, phục vụ đồng bào, chỉ nghĩ đến hai tiếng tham nhũng đă xấu hổ với mọi người rồi.
Tôi c̣n nghiêm khắc với chính ḿnh. Tôi không bao giờ nh́n đàn bà, con gái dù các cô gái thượng đă đẹp
lại để ngực trần, căng cứng, nhởn nhơ đi trước mặt.
Tôi cũng không rượu chè, cờ bạc bao giờ. Chẳng phải tôi thánh thiện ǵ, nhưng nghĩ đến tương lai sáng lạn (?)
tôi chả dại mà để cho bọn đối lập sau nầy mang đời tư của tôi ra mà bêu riếu .
Buổi lễ khánh thành Học viện Quốc gia Hành chánh vào ngày 23-8-1962
Thời gian trôi qua,
tôi bắt đầu sốt ruột , không hiểu phải bao lâu nữa tôi mới ngồi vào cái ghế tể tướng (thủ tướng)? Nếu cứ làm việc ở nơi hẻo lánh nầy măi, thiên hạ làm sao biết tôi mà mời tôi ra chấp chính ?!
Rồi th́ tôi được lệnh đi học lớp sĩ quan Thủ Đức. Tôi rất hài ḷng khi nghĩ rằng, khi tốt nghiệp sĩ quan quân đội, tôi là người
“văn vơ toàn tài” , sẽ không mặc cảm khi (làm lớn) phải chỉ huy mấy ông tướng lănh.
Măn khóa sĩ quan, tôi được trả về nhiệm sở cũ. Tỉnh điều tôi về làm
trưởng ty công vụ ṭa hành chánh tỉnh , là ty chuyên việc quản lư hồ sơ, điều động cán bộ, nhân viên trong tỉnh.
Tôi nghĩ bộ máy huyền bí của định mệnh
bắt đầu chuyển động và con đường công danh, sự nghiệp của tôi đă mở ra một cách thênh thang đây rồi.
Khoá 6 Đốc Sự Quốc Gia Hành Chánh thụ huấn QUÂN Sự ở Trường Hạ sĩ quan Đồng Đế
Hàng đứng :
- Lê văn Thêm
- Thái hà Chung
- Nguyễn đắc Điều
- Trần Ngọc B́nh
- Hà Ngọc Nghinh
- Trần thanh Sử
Hàng ngồi :
- Nguyễn Vịnh
- Nguyễn Ngọc Vỵ
- Nguyễn khai Sơn
- Trương minh Nhuệ
- Trần Nhật Ưng.
(Quân trường Đồng Đế-Nha Trang: h́nh chụp khi thi hành 15 ngày phạt trọng cấm lúc về Học viện nhận bằng Tốt nghiệp
“ra tŕnh diện quân trường trễ v́ không có máy bay ” ).
Không ngờ ngồi chưa nóng đít ở cái ghế trưởng ty th́ xảy ra vụ sập tiệm năm bảy lăm, tôi chạy thẳng một mạch vô tới Sài G̣n rồi
chui vô cái rọ tù cải tạo của việt cộng.
C̣n tiếp ,
* * *