View Single Post
Default Ngôi nhà Bình yên và những câu chuyện số phận
Old 06-05-2011   #1
adams
R8 Võ Lâm Chí Tôn
 
adams's Avatar
 
Join Date: Jun 2009
Location: US
Posts: 17,796
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Rep Power: 34
adams Reputation Uy Tín Level 1adams Reputation Uy Tín Level 1adams Reputation Uy Tín Level 1adams Reputation Uy Tín Level 1adams Reputation Uy Tín Level 1
Là con gái thứ hai trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ theo ký ức của V. chỉ là những kỷ niệm đau buồn về những trận đòn roi, những lời mắng chửi của ông bố nghiện rượu trong cả những bữa ăn đạm bạc.

Đứa trẻ không… biết đau!

Cậu bé T (sinh tháng 11-2007) cùng mẹ đến Ngôi nhà Bình yên (NNBY) vào khoảng hơn 4g chiều một ngày thứ Bảy. Hai mẹ con bước vào Phòng tham vấn cùng một người tự xưng là hàng xóm. Chị cho biết chị tên là P, vì thấy bức xúc và thương tâm đối với tình cảnh hai mẹ con T nên chị và những người hàng xóm bàn nhau chụp ảnh, đưa họ đến tham vấn tại NNBY.

Theo người hàng xóm, bố T là kẻ không còn tính người, hắn đánh thằng bé nhiều đến nỗi "nó muốn khóc lắm, nước mắt dường như chực chờ để tuôn ra vậy mà chỉ cần quát một tiếng là im bặt, không còn đâu dấu vết của nước mắt nữa…". Gần bốn tuổi mà T trông chỉ bằng một nửa những đứa trẻ khác, chân tay còi cọc, đầu chi chít những vết sẹo lồi, lõm to nhỏ, cả cũ lẫn mới mà nhìn vào ai cũng phải kinh hoàng. Chị P còn mang đến vô số bức ảnh chụp những vết thương ở mông, ở bộ phận sinh dục, những vết hằn nhỏ chằng chịt trên lưng T.

Điều khiến bất kỳ ai cũng đau lòng là sau khi đến NNBY, T cứ thấy bứt rứt, khó chịu. Em tỏ ra chậm chạp và sợ sệt, luôn nép vào mẹ, không dám thở mạnh, không dám nói một tiếng, không dám quậy phá như tất cả những đứa trẻ cùng tuổi. Các nhân viên xã hội đã đưa em đến Bệnh viện Nhi Trung ương chụp chiếu, và phát hiện ra bên cạnh những vết thương kia, em còn bị bố đánh gãy chiếc xương sườn số sáu từ khi nào, giờ thì đã đang trong thời gian liền lại!

Tôi bế thằng bé quanh quẩn trong Phòng tham vấn, chỉ cho em một món đồ chơi, T vồ lấy như cần lắm một thứ gì khiến nó được vui, được quên đi nỗi đau mà nó không được quyền biết đau. Em dường như đã bắt đầu cảm nhận được sự yêu thương từ những người lạ và tự tin hơn. Trước khi về NNBY, T đã nở một nụ cười thật đáng yêu, và "bai bai" chúng tôi…



Đừng cam chịu bạo lực vì bạo lực sẽ ảnh hưởng đến tính cách của con trẻ sau này


Nước mắt chỉ chảy xuôi!

Bà N năm nay tròn 73 tuổi. Vợ chồng bà sinh được bốn người con, ba trai, một gái đều đã trưởng thành và lập gia đình. Những tưởng, bà N có thể sống nốt những ngày cuối đời sum vầy bên con cháu. Thế nhưng, từ ngày chồng mất, bà N sống cùng gia đình con trai thứ hai tên H -một đệ tử lưu linh, H nghiện rượu nặng đến mức nhiều lúc mất hết lý trí.

Bất cứ chuyện gì H cũng có thể gây chuyện để chửi bới mẹ, thậm chí thẳng thừng chửi rủa mẹ chết quách đi, dí tay vào trán, đánh vào đầu… Có lần, H còn chửi thâu đêm, khiến bà và cả hàng xóm không thể nào chợp mắt. Bà N ở trên gác hai, vợ chồng H ở dưới nhà, nhưng cả nhà lại chung một phòng vệ sinh, và cứ khi nào bà xuống đi vệ sinh là H lại gây sự với mẹ. Có lần, nhà H đang ăn cơm thì bà đi xuống, H cho rằng bà làm ảnh hưởng đến bữa cơm và không ngần ngại cầm xô nước đổ từ đầu đến chân bà khiến bà tối tăm mặt mũi…

Ngày giỗ bố, con cháu dâu rể về thắp hương, H tỏ thái độ không bằng lòng, ngồi uống rượu, miệng chửi suốt bữa ăn làm mọi người bỏ ra về hết. Cứ như vậy, tình cảm anh chị em trong gia đình ngày càng xa cách, thậm chí H còn cấm đoán không cho bất cứ ai bước vào nhà thăm mẹ, ai "to gan" đến nhà là H chửi và dọa dẫm, đánh đuổi. Lâu dần, các con cháu muốn đến thăm và chăm sóc bà cũng ngại và… bất lực. Mới đây, H thẳng thừng đuổi mẹ ra khỏi nhà. Một người cháu họ biết chuyện đã đưa bà N tìm đến NNBY.

Thế nhưng, khi được hỏi đã khi nào bà nhờ chính quyền can thiệp, bảo vệ trước hành vi của con trai hay không thì bà N cho biết H đã từng ba lần phải đi cải tạo vì đánh nhau, gây rối trật tự, do vậy bà không muốn trình báo, sợ con lại bị bắt đi nữa. Bà chỉ muốn nhờ chính quyền, các cơ quan chức năng tư vấn, can thiệp để hàng ngày không còn phải chịu áp lực bạo hành từ con, chứ không muốn con mình phải khổ, phải đi tù... Các nhân viên tham vấn của NNBY đã khuyên bà N không thể cứ "nước mắt chảy xuôi" mãi với H được, bởi sẽ làm gia tăng bạo hành gia đình, khiến H đánh mất đạo đức con người…

Đứa trẻ hai lần bị bán…

Một ngày cuối xuân, các nhân viên Phòng tham vấn nhận một cuộc điện thoại khẩn từ Phòng PC14 CA TP Hà Nội, mời đến tiếp nhận một cô gái có thể là nạn nhân bị buôn bán sang Trung Quốc trở về.

Đến số 7 Thiền Quang, họ gặp một cô gái trẻ với khuôn mặt mất ngủ, phờ phạc, quần áo nhầu nhĩ. Bằng các biện pháp nghiệp vụ, CQCA nhanh chóng xác nhận T.T.A.V - tên cô gái đúng là nạn nhân bị buôn bán sang Trung Quốc làm vợ và trở về Việt Nam vào giữa năm 2010. Không những thế, rất có thể V còn là nạn nhân của một vụ buôn bán người khi em 10 tuổi.

Là con gái thứ hai trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ theo ký ức của V. chỉ là những kỷ niệm đau buồn về những trận đòn roi, những lời mắng chửi của ông bố nghiện rượu trong cả những bữa ăn đạm bạc. Bố V nghiện rượu cũng vì suốt ngày đầu tắt mặt tối, thất chí do nghèo đói. V. thương mẹ, em luôn thấy sợ hãi, bất lực, nhỏ nhoi, cô độc... và thường xuyên nằm mơ thấy cha đánh mẹ, còn mẹ thì im lặng nhẫn chịu. V cũng chẳng hiểu tại sao mình luôn bị bố mắng là "con điên", "con rồ"?

Mẹ bệnh nặng, bố chẳng quan tâm, học dở lớp 3 thì V bỏ học ở nhà, suốt ngày lang thang chơi, và trong một lần đến nhà bạn, em đã bị một gã xe ôm nhẫn tâm lừa bán vào một quán cà phê ở tận Hà Tây. Lúc này, do V quá nhỏ nên chủ quán giữ em làm ôsin, sau hai năm mới bắt đi bán dâm. Lúc đầu V không chấp nhận nên bị đánh, bị nhốt nên buộc phải đồng ý. Các cô gái lớn tuổi hơn làm cùng quán thường nhận tiếp khách thay V vì thương em quá bé. Bị buộc phải bán dâm đến tận lúc 15 tuổi thì V may mắn được một người lái xe taxi chuộc ra và đưa về Hà Nội làm thuê ở một quán ăn. Hơn một năm sau, V bỏ việc tìm về quê nhà.

Nghe kể những gì xảy ra với V trong bốn năm vắng nhà, mọi người chẳng ai tin. Bố lại càng chẳng tin, ông luôn miệng nhiếc móc "con điên" và không ngừng xỉ vả… Chán chường, V lại bỏ về Hà Nội tìm việc làm và bị hai kẻ bất lương lừa bán sang Quảng Tây, Trung Quốc. May mắn, người đàn ông mua V về đối xử với V khá tốt. Hai lần có thai nhưng cả hai lần V đều bị sảy, thấy sức khỏe không tốt, lại hay ốm đau nên V xin chồng cho về Việt Nam và được chấp nhận.

Giữa năm 2010, V đã về được với gia đình sau ba năm làm vợ nơi xứ người. Cuộc đời của V có lẽ sẽ sáng sủa hơn nếu như những người ruột thịt của V thương yêu và quan tâm đến V hơn. Nhưng không, sau mấy năm bặt tin tức, thấy con trở về tiều tụy hơn, bố V vẫn chẳng động lòng, xem như không có sự hiện diện của V trên đời. Quá chán chường, V ra Hà Nội tìm việc làm.

V kể, em đã mang đơn trình báo đến một vài nơi những mong bắt được những kẻ lừa bán em phải đền tội nhưng không có kết quả. Nơi thì từ chối tiếp nhận đơn, nơi thì nhận nhưng chẳng hồi âm... Không muốn quay về quê nhà, nơi vẫn còn cả cha lẫn mẹ nhưng đã từ rất lâu không còn là gia đình, không phải là chỗ dựa của mình, V nhọc nhằn kiếm sống ở Hà Nội. Nhưng những gì đã trải qua khiến V thấy cuộc sống thật bế tắc, V thường xuyên mất ngủ và gặp ác mộng. Gặp ai, V cũng hỏi thăm xem có một nơi nào mà người ta có thể tin em, có thể giúp em tìm ra những kẻ đã bán em?

Cuối cùng thì cũng có người mách bảo V tìm đến số 7 Thiền Quang. V đã tới và những người có trách nhiệm ở đây đã tin em, tin V không "điên". Họ đã nhận đơn, đã xác minh và giúp em tìm đến NNBY, với hy vọng đây sẽ là nơi giúp V mở ra một tương lai mới. V đang được giúp đỡ hàn gắn vết thương tâm trí, lấy lại niềm tin, và được học nghề để tự tin kiếm việc làm lương thiện.

Còn tôi, khi ghi lại những chuyện này, luôn thầm mong cho mong ước của V sẽ thành sự thật, mong cho cuộc sống của bé T và bà cụ N sẽ thoát khỏi cảnh bạo hành, sẽ được yêu thương!

Phương Thảo
PLXH
adams_is_offline  
Attached Images
 
Quay về trang chủ Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
 
Page generated in 0.10515 seconds with 11 queries