View Single Post
Old 10-10-2011   #2
vuitoichat
R11 Tuyệt Thế Thiên Hạ
 
Join Date: Jan 2008
Posts: 147,521
Thanks: 11
Thanked 13,995 Times in 11,161 Posts
Mentioned: 3 Post(s)
Tagged: 1 Thread(s)
Quoted: 44 Post(s)
Rep Power: 183
vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10
vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10
Default Từ địa ngục tới thiên đường...(Kỳ 2)

Trần Khải Thanh Thủy

LTS: Bà Trần Khải Thanh Thủy, 51 tuổi, bị nhà cầm quyền Hà Nội dàn dựng một vụ “hành hung” (ngày 8 tháng 10, 2009) biến nạn nhân thành tội phạm để kết án án tù 3 năm rưỡi. Mục đích là để trả thù những loạt bài viết, kư sự xă hội, thời sự Việt Nam mà bà gửi đăng hay xuất bản ở nước ngoài.


Nhờ sự can thiệp ráo riết của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, bà đă được trả tự do sau 21 tháng ở tù, và được đưa thẳng từ nhà tù Thanh Hóa ra phi trường sang định cư tị nạn tại Mỹ ngày 23 tháng 6, 2011.

Dưới đây là hồi kư của bà TKTT chung quanh chuyện bà bị bắt bỏ tù.

***
... Xe từ từ lăn bánh, tôi hơi ngạc nhiên khi thấy cả một đoàn dài bốn năm chiếc nối đuôi nhau lăn ra khỏi khu vực trại.


Bà Trần Khải Thanh Thủy là nạn nhân bị hai tên côn đồ do nhà cầm quyền CSVN dàn dựng đánh lỗ đầu ngày 8 tháng 10, 2009 nhưng vẫn bị lôi ra ṭa về tội “hành hung” người khác. Sau 21 tháng ở tù, bà đă đến Hoa Kỳ định cư tị nạn nhờ sự can thiệp mạnh mẽ của Bộ Ngoại Giao. (H́nh gia đ́nh cung cấp)

Ngồi sát bên tôi là cán bộ quản giáo tên Tuyết, kẻ đă đối đầu với tôi qua rất nhiều vụ việc, từ vụ đột nhập vào buồng giam khám túi nội vụ và lôi đi ba quyển sổ ghi chép cùng hai chục bài thơ của tôi, đến vụ gọi tôi vào pḥng thi đua bắt tôi phải làm bản kiểm điểm về tội “nói xấu cán bộ” khi bọn chúng coi ba chị em chúng tôi là địch, bị tôi nhân cơ hội chửi cho lút mặt. Trước bao nhiêu tù thường phạm mà không chịu kư cót ǵ hết, v́ quan điểm của tôi từ khi vào trại là không nhận tội cũng không kư kết bất kỳ một loại giấy tờ nào có thể để trại lợi dụng, bóp méo tên tuổi, uy tín của ḿnh. Kẻ này cũng đă từng bị cánh chị em trong trại tố cáo là đă mượn tay Lương Thị Kim Cúc để dằn mặt tôi v́ tội bí mật chuyển thư và bài viết ra ngoài cho con gái... Vậy mà hôm nay, thái độ thị khác hẳn, thị mừng như thể thị cũng sắp được đi Mỹ như tôi vậy...

Phía bên trái cũng một ả tên Tuyết nhưng là người của cục An Ninh từ Hà Nội xuống, tay lăm lăm chiếc camera. Hàng trên là cán bộ trẻ măng tên Hiệp, cũng là người của cục An Ninh, ngoài ra là lái xe... Tất cả vui vẻ trong một sự giả tạo - vốn là không khí bao trùm ở đất nước đau thương này do đảng tạo dựng. Bất cứ ai cũng phải sống vờ. Từ lớn, bé, già trẻ, gái trai, ở bất kỳ ngành nghề ǵ, hay trong bất cứ môi trường nào cũng phải vờ tỏ ra trung thành, kính trọng, cúc cung tận tụy, hoặc giả vờ khép ḿnh, chăm chỉ lắng nghe và ngoan ngoăn làm việc theo kiểu “miệng nam mô, một bồ dao găm”... có thế mới tồn tại được. Kẻo hé lộ ra sự thật, dù chỉ là một cái ṿng trắng trên khoang cổ quạ, cũng đủ để chết mất ngáp...

Xe đi hết khu vực trại, tôi đưa mắt quan sát cảnh vật bên ngoài, nơi thấp thoáng những bóng tù đơn lẻ cúi mặt bước đi trên cánh đồng đầy nhẫn nhịn... Số này là dân đi làm ăn lẻ, nghĩa là tù thường phạm có án nhưng sắp được thả, đă kinh qua thử thách, nên được cán bộ trại tin cậy thả rông từ khu vực này đến khu vực khác trong khuôn viên trại rộng đến hàng chục hecta, vốn đă tồn tại từ 54 năm nay, qua bao đời đại địa chủ, rồi sĩ quan của chế độ Việt Nam Cộng ḥa (cuối thập kỷ 70, 80, 90...) cùng hàng vạn người tù khổ sai của Miền Bắc Xă Hội Chủ Nghĩa... Tất cả đă làm nên cơ ngơi bề thế này. Từ ao thả cá do 38 người tù của Việt Nam Cộng Ḥa đào, đắp, đến vườn cây xanh ngợp tỏa bóng, bao nhiêu sân sướng, nhà xưởng, v.v...

Ngang qua khu vực xưởng may, nơi có một người bạn tù đặc biệt đang cải tạo, tôi chợt nhớ lại một đoạn thơ đă viết:

Tôi ra đi

Mang theo cái nh́n của em

Gói vào trái tim

Đêm ngày ủ men ...

thương nhớ

Em ở lại có nhớ tôi không?

Tên em tôi chưa biết

Tội em tôi chưa hay

Sao trong ḷng luyến nhớ

Em ơi...

Người bạn này vốn là người tù kinh tế, trẻ hơn tôi dăm bẩy tuổi, rất ngưỡng mộ các tác phẩm xuất bản trong nước của tôi (do gia đ́nh đem vào), song khi biết về vụ án chính trị có phần “nhạy cảm” của tôi, đă không bao giờ dám đến gần làm quen. Chỉ dơi theo cái nh́n từ xa mỗi lần tôi xuất hiện, cả ở sân chung, nơi canteen mua bán, cũng như “băi tắm tự nhiên” giữa thanh thiên bạch nhật mỗi buổi chiều cải tạo về

Tiếng cười nói râm ran trong ḷng xe tạm thời làm gián đoạn ḍng chảy miên man vô tận trong đầu tôi, kéo tôi trở lại hiện thực, vui miệng tôi hỏi người bên cạnh:

- Hôm nay có y tế đi kèm không đấy?

- Có chứ!

Thị Tuyết nhanh nhảu trả lời:

- Cả cán bộ y tế, cả tôi, cả lái xe và cán bộ vũ trang là năm người. Trừ tôi ngồi cùng chị, c̣n lại bốn người ở xe sau, ngoài ra c̣n bốn xe nữa... tất cả đều đi theo để bảo vệ chị đấy

- Khiếp thật!

Tôi nghĩ:

- Chúng coi tôi là “nguyên thủ quốc gia” hay sao mà bày đặt đông đủ thế? Chả bù cho lần chúng ngấm ngầm đưa tôi về trại cách đây hơn một năm. Cả chặng đường dài 220 km, xa hun hút, xóc nảy người, chúng khóa chặt tay, vứt tôi như vứt một con vật trên ghế dài sau xe tù bịt bùng, kín mít... Suốt 8 tiếng đồng hồ, ngay cả khi chúng ăn sáng hay dừng lại khu vực cổng trại bàn giao giấy tờ để nhận tù, chúng cũng không mở cửa xe cho tôi ra ngoài, khiến căn bệnh tiểu đường được dịp phá đám... Không c̣n cách nào khác tôi đành trút hết số nước trong người ḿnh ra ngay tại ḷng xe chật hẹp, tối om.

C̣n bây giờ đúng là oai như cóc...

- Chị Thủy đi Mỹ rồi nhớ gửi quà về cho chúng tôi đấy nhớ. Cán bộ Tuyết đon đả

- Ôi! Tôi cười v́ biết không thể lảng tránh câu trả lời, càng buồn cười hơn v́ tính khôi hài lộ ra trong cả thái độ của người nói cũng như trong từng câu chữ.

Không biết sống vờ, tôi đáp :

- Các người luôn coi tôi là tù đặc biệt nguy hiểm, cấm vận mọi t́nh cảm của chị em đối với tôi, có bao giờ dám để cho ai đến gần tôi đâu, bây giờ làm sao dám nhận quà của tôi được?

- Th́ cứ gửi đi xem bọn này có dám nhận không?

Tên Hiệp ngồi phía trên ngoái cổ lại đằng sau, lên tiếng:

- Vấn đề là có dám gửi hay không thôi chứ.

“Rơ là công an cộng sản thật, vừa vờ đấy lại thật như bỡn.” tôi thầm nghĩ .

Bỏ qua chất giọng đùa cợt, nhăo nhoẹt của ba cán bộ cộng sản, tôi ngồi, chạnh nghĩ về 21 tháng đă qua của ḿnh mà rùng ḿnh khiếp sợ. Quả là một cơn ác mộng kinh hoàng...

Chuyến xe từ Hà Nội-Hải Pḥng đang bon bon chạy, gần trưa đường khá vắng vẻ, đa phần hành khách thiu thiu ngủ... Bỗng xe khựng lại đột ngột, cả mấy hàng ghế phía trên bất ngờ lao về phía trước, chạm phải thành ghế đau điếng... Rồi một đám người bước lên, mắt nhớn nhác đảo quanh t́m kiếm, và một giọng nói cố ra vẻ thân t́nh vang lên:

- Thủy, phải không em?

Giọng nói đang hướng về tôi... Theo phản xạ, tôi hơi giật ḿnh, nhướng cao mắt về phía tiếng gọi, dù vẫn giữ ḿnh ở tư thế thế thủ:

- Xin lỗi! Tôi không quen các anh!

Tiếng cợt nhả lập tức vang lên:

- Thôi xuống đi em, bọn anh chờ em suốt từ sáng tới giờ đấy, đừng ngoan cố nữa.

Linh tính báo cho tôi biết đây là bọn công an Hải Pḥng, chúng biết tôi xuống đây dự phiên ṭa xử án các nhà dân chủ nên đă t́m cách giữ tôi lại, sau khi nhận được lệnh của công an Hà Nội...

Giằng co, la lối, giăy giụa gào thét, cuối cùng biết thân cô thế cô, không thể nào thắng nổi áp lực của lũ công an đầu gấu cùng hơn 50 hành khách trên xe, tôi đành phải xuống, nhằm giữ an toàn cho người đi cùng... Hy vọng bọn chúng không phát hiện ra, chí ít cũng có người thay tôi theo dơi phiên ṭa, để người của ḿnh ở hải ngoại có thể cập nhật tin tức được

Xuống đường, lại thêm một tốp năm , bảy tên công an nữa, chúng nửa mời, nửa ấn tôi vào xe ô tô đang đợi sẵn... Bằng tất cả sự phẫn nộ của ḿnh tôi la hét, chống trả quyết liệt, quyết nhoài người ra khỏi hàng chục cánh tay du đẩy, ép buộc của chúng, không chịu vào ô tô... Nhưng phận liễu yếu đào tơ như tôi làm sao thắng nổi sức mạnh cơ bắp của chúng ?

Xe quay ngược lại đồn công an quán Toan - đại bản doanh của cả lũ khốn. Bỏ mặc tôi trên ô tô đóng kín với những lời chửi rủa, thét gào, chúng thản nhiên bước vào trụ sở bàn luận, uống nước, hút thuốc, cười nói, chờ sếp lớn đến chỉ đạo, bàn giao, coi như không có chuyện ǵ xảy ra.

(C̣n tiếp)
vuitoichat_is_offline  
Quay về trang chủ Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
 
Page generated in 0.07529 seconds with 9 queries