View Single Post
Default Hạnh phúc ngọt ngào của người suýt chết vì chồng
Old 01-25-2012   #1
johnnydan9
R10 Vô Địch Thiên Hạ
 
johnnydan9's Avatar
 
Join Date: Nov 2007
Location: LCN
Posts: 55,869
Thanks: 40
Thanked 564 Times in 514 Posts
Mentioned: 2 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 1 Post(s)
Rep Power: 75
johnnydan9 Reputation Uy Tín Level 7johnnydan9 Reputation Uy Tín Level 7
johnnydan9 Reputation Uy Tín Level 7johnnydan9 Reputation Uy Tín Level 7johnnydan9 Reputation Uy Tín Level 7johnnydan9 Reputation Uy Tín Level 7johnnydan9 Reputation Uy Tín Level 7johnnydan9 Reputation Uy Tín Level 7johnnydan9 Reputation Uy Tín Level 7johnnydan9 Reputation Uy Tín Level 7johnnydan9 Reputation Uy Tín Level 7johnnydan9 Reputation Uy Tín Level 7johnnydan9 Reputation Uy Tín Level 7
Nhìn chị hạnh phúc với người chồng luôn hết lòng chiều chuộng, người không biết thì ngạc nhiên bởi không hiểu người đàn bà có sắc đẹp khiêm tốn này có tài gì mà làm ông chồng đẹp mã phải cung phụng. Còn những người biết chuyện thì thấy mừng vì ruốt cuộc sau rất nhiều bão tố, ngọt ngào và hạnh phúc đã đến với người đàn bà có tấm lòng cao thượng nhiều phen suýt chết vì chồng. Người phụ nữ ấy là chị Cao Thị Là - chủ một tiệm váy cưới ở Hà Nội.


Tình yêu đến từ giọng nói hút hồn trên đồng vắng
Quê chị Là ở Bình Lục, Hà Nam, vùng đồng chiêm trũng. Nhà nghèo, lam lũ nên nước da của chị Là không được hồng hào tươi thắm như người khác mà lúc nào cũng tai tái như người có bệnh. Quyết tâm để chân khỏi phải dính bùn, sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông, chị Là thi vào trường trung cấp phát thanh truyền hình.
Ngày ấy, trường xây chưa kiên cố nhưng thầy hiệu trưởng phân chia rất rạch ròi. Con trai, con gái ở thành từng khu riêng biệt, có tình ý với nhau chỉ biết đứng bên này gọi với sang bên kia, chẳng mấy khi có dịp đứng nói chuyện riêng với nhau.
Tình yêu sinh viên bắt đầu trên cánh đồng quê vắng lặng. Ảnh minh họa.
Chị bảo, ngày ấy làm gì đủ ăn như bây giờ, chỉ có nắm gạo mang từ nhà đi nấu cháo với rau dại thôi mà sao thơm thế. Cũng từ nồi cháo chống đói ấy mà chị quen anh.
Quê anh ở Thường Tín, cũng con nhà lao động nhưng vì trường gần nhà nên chẳng bao giờ biết mùi cơm tập thể, ngủ giường sinh viên. Mỗi ngày đi học về, quăng chiếc cặp lên bàn là anh lại dắt trâu ra đồng chăn.


Thời gian đầu, thấy nhóm con gái cùng lớp chiều nào cũng ra đồng, hái hái, nhặt nhặt cái gì đó mang về nơi ở, anh đã rất ngạc nhiên nhưng lại không dám tới gần vì sợ hôm sau cả trường biết chuyện. Thế nên mỗi khi phát hiện nhóm con gái ở đâu là chiều hôm sau anh lại dắt trâu đi chăn ở chỗ khác.
Kín kẽ vậy mà rồi cũng có lúc họ chạm mặt nhau. Lần ấy, sau khi đã cẩn thận đội lên đầu chiếc nón lá đưa trâu tới một cánh đồng xa để chăn, anh yên tâm đi cắt cỏ thì gặp chị đang một mình lúi húi cạnh mương nước rửa mớ rau vừa hái được.
Ban đầu họ không có ý gì với nhau thành ra họ nói chuyện với nhau rất vô tư trong lúc cùng cắt cỏ, hái rau giữa một cánh đồng vắng lặng. Chị thấy anh cắt cỏ nên hôm sau, chị đã mang theo con dao tranh thủ lúc hái rau xong, cắt hộ anh ít cỏ.


Vài bận như thế, cuối cùng, anh đã không nén nổi tò mò, hỏi chị hái rau để làm gì mà chiều nào cũng hái và rất hồn nhiên, chị kể, mình hái rau để nấu cháo ăn đêm.
Rồi anh chủ động tiến gần chị hơn và những mớ rau dại mà anh lén đưa cho chị mỗi buổi chiều tan học đã khiến chị thực sự cảm động. “Ngày ấy, tôi chỉ nghĩ anh ấy thương mình con nhà nghèo cho ít rau để nấu ăn thêm, đỡ phải ra đồng, chứ ai nghĩ anh thương tôi từ dạo ấy” – chị Là Nhớ lại.
Ngày anh ngỏ lời yêu chị không chỉ có chị ngạc nhiên mà nhiều sinh viên trong trường được phen ngỡ ngàng vì không hiểu sao một người đẹp trai ngời ngời như anh có rất nhiều cô gái theo đuổi lại theo đuổi một “bóng hồng đen” như chị.


Còn anh thì bảo, tại chị có giọng nói hút hồn anh, làm anh mê mẩn từ những lần trò chuyện vô tư trên đồng. Chị từ chối lẩn tránh vì nghĩ anh đang đùa cợt với mình nhưng anh thì chẳng còn lòng dạ nào ngồi học mỗi khi đến lớp thấy chỗ chị hay ngồi để trống. Rồi chị cũng nhận ra sự chân thành của anh và đáp lại. Yêu nhau chưa được hai tuần thì chị ốm một trận tưởng như không qua khỏi.
Đến thăm chị trong bệnh viện, anh đã rớt nước mắt khi thấy chị nằm bẹp trên giường, không cầm nổi chiếc thìa múc cháo. Chẳng biết có phải do được anh chăm tốt hay vì cảm nhận được sự chân thành của anh mà chị khỏe ra trông thấy.
Không lâu sau, đám cưới của hai người được tổ chức, bạn bè cùng khóa gần như có mặt đầy đủ bởi vừa thi tốt nghiệp xong, ai cũng bịn rịn, chưa muốn về nhà ngay vì đều cảnh ở các tỉnh xa đến học, chẳng biết khi nào mới quay trở lại.


Sóng gió bắt đầu khi thành vợ thành chồng
Với giọng nói nhẹ nhàng, truyền cảm, chị dễ dàng xin được vào một đài phát thanh làm việc, còn anh tất nhiên có lợi thế hơn chị nhiều nên chuyện xin việc không khó khăn lắm.
Hai người cùng làm ở một cơ quan, thế nhưng từ ngày vợ được mọi người khen có giọng đọc hay, anh lại nảy sinh tính ghen tuông vô cớ, nhất là mỗi khi vợ đi cơ sở lấy tài liệu là anh lại đứng ngồi không yên.


Chẳng biết có phải do quá yêu vợ hay vì nghĩ sẽ có rất nhiều người có cảm tình với vợ mình khi nghe chị nói mà anh kiên quyết bắt chị nghỉ làm ở nhà chăm con. Quá yêu nghề, chị không đồng ý và chuyện xích mích giữa hai vợ chồng cũng vì thế mà thường xuyên xẩy ra.
Đỉnh điểm là lần anh cầm kéo đâm một nhát vào ngực vợ. Chị lảo đảo quỵ xuống, còn anh vừa khóc vừa bế vợ chạy vào trạm xá. Rất may vết thương vào phần mềm nên chỉ để lại cho chị vài vết khâu trên ngực.
Những cuộc cãi vã chỉ kết thúc sau chị nghỉ làm và tấm lòng bao dung vị tha đã giúp chị giữ được hạnh phúc gia đình. Hình minh họa.
Bức xúc, bố mẹ chị bắt con gái làm đơn gửi công an nhưng chị gạt đi vì còn thương anh lắm và không cầm được lòng khi ngay tối hôm đó, mặc cho trong buồng bệnh của chị còn rất đông người, anh đã quỳ xuống xin chị đừng vì thế mà rời xa anh.
Lại trở về với nhau nhưng anh vẫn chưa bỏ được thói ghen tuông vô cớ mỗi khi chị khoác áo đi làm.


Chị bảo ngày ấy rất sợ anh ghen nên về nhà chẳng dám kể chuyện công việc, nhất là gặp ông nào thì càng giấu biệt. Thế nhưng chị càng không nói thì anh lại càng nghĩ là có chuyện mờ ám nên càng tỏ ra ghen tuông.
Giơ bàn tay chỉ còn ba ngón, chị bảo đây là dấu vết cơn ghen của anh. Đó cũng là sự chấm hết con đường công danh của hai vợ chồng.


Nghỉ làm vì chuyện chồng ghen tuông đã quá đình đám, chị ở nhà mở cửa hàng cho thuê váy cưới và hình như nghề “rẽ ngang” có duyên với hai người nên từ ngày chị ở nhà anh không còn ghen tuông mà thậm chí còn nhiệt tình giúp chị mỗi khi có đám cưới thiếu người làm chủ hôn.
Không còn chuyện bát đũa xô xát, chuyện làm ăn vì thế ngày càng phát đạt và kết quả là sau rất nhiều sóng gió, giờ anh chị đã có một cơ ngơi bề thế với hai đứa con ngoan đều đang là sinh viên đại học.
Kết thúc câu chuyện về mối tình đầu của mình, chị bảo, chẳng có vợ chồng nào là không có thử thách. Song, để giữ gìn mái ấm gia đình, quan trọng nhất là người phụ nữ cần có tấm lòng vị tha, đừng nhìn mãi vào cái xấu của người chồng thì mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp.
Minh Châu
johnnydan9_is_offline  
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	nguoiduatin-tinhyeusv.jpg
Views:	10
Size:	47.1 KB
ID:	353492  
Quay về trang chủ Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
 
Page generated in 0.10772 seconds with 11 queries