View Single Post
Old 02-28-2015   #2
Romano
R11 Tuyệt Thế Thiên Hạ
 
Romano's Avatar
 
Join Date: May 2007
Posts: 138,670
Thanks: 9
Thanked 6,560 Times in 5,506 Posts
Mentioned: 3 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 38 Post(s)
Rep Power: 174
Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10
Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10
Default

Sau chiến dịch sai lầm tận diệt tư sản - mại bản trong Nam, kết thúc năm 1978, nhân dân cả nước lâm vào đói kém khiến đảng phải “đổi mới hay là chết” tại kỳ Đại hội đảng VI năm 1986.

Đó là bài học “giải phóng”, không phải cho người dân miền Nam, phe bại trận mà cho chính những kẻ chiến thắng ngạo mạn chưa bao giờ biết rằng “lịch sử cũng biết nói”.

Rất tiếc Nhà sử học, Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc không muốn dừng ở đây. Ông Quốc nh́n nhận ḷng người trong-ngoài vẫn c̣n phân tán nhưng không quy trách nhiệm cho ai đă gây ra t́nh cảnh như bây giờ, 40 năm sau cuộc chiến chấm dứt.

Ông viết: “Chúng ta luôn tự hào nói về một cộng đồng hàng triệu người Việt Nam ở nước ngoài, nhưng thực sự khiến cho cộng đồng ấy gắn bó với tổ quốc ta và chế độ chính trị của ta là một quá tŕnh phấn đấu lâu dài.

V́ thế tôi cho rằng, năm nay kỷ niệm 40 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, chúng ta nên xác định và chia sẻ nhận thức ấy để thấy điều quan trọng hiện nay là phải quy tụ được nhân tâm v́ đất nước... Trong ḥa hợp dân tộc, nói về sự phân tâm chúng ta biết rằng nó gắn với những biến cố chiến tranh. Quy luật chiến tranh rất khắc nghiệt, có máu đổ xương rơi từ cả hai phía, có những chính sách khắc nghiệt để lại những vết hằn khó lành.”

Không làm được-tại sao?

Nhưng tại sao lại “khó lành” th́ người Việt Nam ở nước ngoài và rất nhiều người trong nước, đặc biệt là giới Trí thức và cựu đảng viên biết rất rơ, sau khi đă cả đời hy sinh mà cuộc sống bây giờ vẫn c̣n hẩm hiu hơn kẻ hậu sinh chưa mất một giọt máu trên chiến trường.

Những người này đang ngày đêm đấu tranh đ̣i dân chủ và tự do cho con cháu và cho thế hệ mai sau, nhưng lại bị đảng đàn áp và cô lập, có người đă hết cả đường kiếm sống th́ Nhà nước CSVN muốn ḥa hợp và ḥa giải với ai?

Do đó khi nghe ông Dương Trung Quốc kêu gọi người bỏ nước ra đi v́ không c̣n đường sống với người Cộng sản “cũng phải hiểu tại sao lúc đó chúng ta phải tiến hành những chính sách cứng rắn như thế. Nh́n lại quá khứ ta thấy rằng, chiến tranh vừa kết thúc, nền kinh tế c̣n chưa khôi phục, kẻ thù cũ vẫn cấm vận và chống phá, lại xuất hiện những kẻ thù mới vốn là đồng minh của ḿnh, mà cuộc chiến tranh biên giới ở Tây Nam và phía Bắc thể hiện những khó khăn chồng chất ấy.

Trong bối cảnh đó, những người cầm quyền cũng không c̣n cách nào khác, buộc phải đối xử bằng một chính sách rất khắc nghiệt. Nếu chúng ta chia sẻ được với hoàn cảnh lịch sử cụ thể th́ sẽ giảm đi phần nào những mặc cảm, hận thù.”

Ông Quốc phát biểu như thế v́ ông chưa hề bao giờ là nạn nhân của kẻ chiến thắng. Câu chuyện không đơn giản như rủ nhau ngồi vào chiếu rượu để uống cho say bí tỉ rồi bắt tay nhau cười vang “đoàn kết, đại đoàn kết” là xong.

Không hiểu Nhà sự học Dương Trung Quốc c̣n nhớ câu nói của ông Nguyễn Đức B́nh, Giáo sư triết học, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị khóa VII, VIII, nguyên Chủ tịch Hội đồng Lư luận Trung ương, nguyên Giám đốc Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh, một thời đă nói chủ trương của đảng là “đổi mới nhưng không đổi màu”, “ḥa hợp mà không ḥa tan”?

Chân lư cực kỳ bảo thủ này vẫn đang được học tập và áp dụng sâu rộng trong đảng, nhất là khi Ban Tuyên giáo nói về “ḥa hợp-ḥa giải dân tộc”, tuy màu mè, hào sảng nhưng “trăm voi không được bát nước xáo”!

V́ vậy, sẽ không ngạc nhiên khi thấy ông Quốc nêu ra ư kiến: “Trong vấn đề ḥa hợp dân tộc, cái chưa được là sự chênh lệch giữa những con người ở hai phía. Trong đó, một phía muốn đi nhanh hơn, c̣n một phía v́ nhiều lư do mà muốn phải đúng mực. Như vậy, cả hai bên phải cùng thúc đẩy phải có sự trao đổi để gặp nhau.”

“Tôi thấy một nguyên lư của người xưa rất đúng là phải đặt vào địa vị người khác mới hiểu được người ta. Tôi suy nghĩ về việc có phải đây là sự ch́a bàn tay của người chiến thắng với kẻ thua hay đây là trách nhiệm chung đối với tương lai, con cái của ḿnh.”

Thiện ư của ông Quốc rất đáng để tâm, nhưng chưa ai quên được những cố gắng “ḥa hợp-ḥa giải” thất bại của hai Việt kiều nổi tiếng là nguyên Phó Tổng thống VNCH Nguyễn Cao Kỳ và Nhạc sĩ Phạm Duy.

Hai ông đă đem về Việt Nam cả sự nghiệp và danh dự cá nhân cốt để “người chung một nước phải thương nhau cùng”! Nhưng sau 7 năm trăn trở đi-về giữa Mỹ và Việt Nam từ 2004 đến ngày qua đời ở Kuala Lumpur (Mă Lai Á) 23/07/2011, ông Kỳ đă không làm được ǵ cho đúng với “biểu tượng của ḥa hợp dân tộc” mà phía chính quyền Cộng sản đă tặng cho ông.

Nhạc sĩ Phạm Duy về Việt Nam sinh sống từ ngày 17/05/2005 cũng với ư tưởng “người Việt hăy ngồi lại với nhau”, nhưng sau 8 năm rong hát đó đây từ Nam ra Bắc như ông tự coi ḿnh là “lá rụng về cội”, Phạm Duy qua đời tại Sài G̣n ngày 27/01/2013, hơn một tháng sau khi người con trai cả của ông, Ca sĩ Duy Quang qua đời tại California ngày 20 tháng 12 năm 2012.

Sự ra đi của 2 mẫu người trong chuyện “ḥa hợp-ḥa giải dân tộc” tưởng là chuyện thường sinh-lăo-bệnh-tử, nhưng đằng sau vẫn có một hố ngăn cách để giải thích tại sao chuyện “con cùng một mẹ chớ hoài đá nhau” vẫn c̣n nhiều kẻ muốn đá gị lái khi ngoài miệng th́ vẫn nói cười ḥa hợp trơn hơn mỡ lợn!

Báo Quân đội Nhân dân

Đó là những ǵ mà Tác giả Thiện Văn của báo Quân đội Nhân dân đă viết trong bài “Cầu đồng tồn dị", v́ mục tiêu tốt đẹp của đất nước”, ngày 23/02/2015

Tác giả khoe: “Thấm nhuần tư tưởng “Đem đại nghĩa thắng hung tàn, lấy chí nhân thay cường bạo”, một mặt, dân tộc Việt Nam dám đánh, quyết đánh và đánh đến cùng bọn xâm lăng cướp nước; nhưng mặt khác, dân tộc ta cũng rất khoan dung, độ lượng. Khi giặc đầu hàng, không những không trả thù, mà ngược lại c̣n đối đăi tử tế và cấp phương tiện, lương thảo cho chúng trở về nước. Hiếu sinh mà không hiếu sát, căm thù quân xâm lược mà không giết hại khi chúng thất bại là truyền thống nhân nghĩa cao cả của dân tộc ta. Với con người Việt Nam, sau khi “Đạp quân thù xuống đất đen/ Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa”!

Bài báo nói vậy mà không phải vậy khi đảng CSVN, một mặt phỉ báng những ai nghi ngờ sẽ có “tắm máu, trả thù ở miền Nam” sau ngày 30/04/1975, nhưng lại đánh lừa hàng trăm ngàn quân-cán-chính thất trận của VNCH đem đi đày ải cực h́nh tại các trại tù lao động mệnh danh “học tập cải tạo”.

Rất nhiều nạn nhân của chế độ mới đă bị chết mất xác, bị đổi xử tệ bạc và bị hành hạ thân xác trong các nhà giam bị bỏ đói, bị chết khát, bị c̣ng tay chân đến mang thương tật cả đời và bệnh tật không được chữa trị.

Thế mà báo Quân đội Nhân dân vẫn tự khoe những điều không có thật: “Mang trong ḿnh phẩm chất, tâm thế ấy từ hàng ngh́n đời nay, dân tộc ta luôn mở rộng ṿng tay để đón bạn bè khắp năm châu bốn biển, trong đó có cả những người Việt đă từng một thời “lạc lối lầm đường”. Với những người như thế, Đảng, Nhà nước ta luôn lấy t́nh đồng bào để cảm hóa họ, giúp họ hướng về điều hay lẽ phải và những giá trị, niềm tin tốt đẹp của cội nguồn, dân tộc. Trong mấy chục năm qua, nhất là sau khi đất nước tiến hành công cuộc đổi mới (1986), Đảng, Nhà nước ta đă đề ra nhiều chủ trương, chính sách nhằm tập hợp, đoàn kết mọi giai cấp, tầng lớp và lực lượng trong xă hội với thái độ “cầu đồng tồn dị”, lấy cái chung nhất, lớn nhất để cùng chung sống ḥa thuận, gắn bó với nhau, không v́ cái nhỏ, cái khác biệt trong suy nghĩ, phong tục, tập quán, lối sống mà gây chia rẽ, mất đoàn kết; đồng thời chấp nhận sự khác biệt giữa các giai cấp, tầng lớp, dân tộc sinh sống trên đất nước ta và người Việt ở nước ngoài, nhưng không trái với mục tiêu chung là độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xă hội, v́ “Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”.

Nhưng khi nói rằng đảng “chấp nhận sự khác biệt giữa các giai cấp, tầng lớp, dân tộc sinh sống trên đất nước ta và người Việt ở nước ngoài, nhưng không trái với mục tiêu chung là độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xă hội” th́ đó là điều kiện tiên quyết không cần bàn căi mà trên hết phải tuân hành, chấp nhận “chủ nghĩa xă hội”, hay chủ nghĩa Cộng sản cũng thế!

Như vậy là chỉ có đảng có lẽ phải, ai muốn “ḥa hợp” th́ chui vào, không có quyền bàn căi phải trái?

Thiện Căn cũng không ngại lên giọng: “Đối với những người “đi theo phía bên kia” trong các cuộc chiến tranh trước đây, chúng ta sẵn sàng “gác lại quá khứ, hướng tới tương lai”, tạo mọi điều kiện thuận lợi cho họ hồi hương, thăm thân và hợp tác làm ăn cùng xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.

Từ Cương lĩnh của Đảng đến Hiến pháp của Nhà nước đều khẳng định: Cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài là một bộ phận không thể tách rời của dân tộc Việt Nam. Từ chủ trương đúng, chính sách nhất quán và thái độ ứng xử trước sau như một, hằng năm số Việt kiều về thăm quê hương ngày càng đông, góp sức người, sức của cho Tổ quốc ngày càng nhiều.”

Nhưng về thăm quê hương đâu có nghĩa là cuốn gói đi theo đảng? Việt kiều gửi tiền giúp gia đ́nh cũng không đồng nghĩa với “giúp nước” của người Cộng sản?

Sau khi khoe “Chỉ tính 4 năm trở lại đây, lượng kiều hối chuyển về nước liên tục gia tăng. Nếu như năm 2000, lượng kiều hối chuyển về Việt Nam mới đạt 1,3 tỷ USD, th́ mười năm sau, năm 2011 con số này lên tới 9 tỷ USD. Ba năm qua (2012-2014), lượng kiều hối tăng dần từ 10, 11 đến 12 tỷ USD”, bài báo tự vẽ ra điều được gọi là “niềm tin” của Kiều bào với nhà nước: “Đó là những “con số biết nói” thể hiện niềm tin của bà con Việt kiều đối với môi trường ḥa b́nh, ổn định của đất nước và những triển vọng tốt đẹp của dân tộc Việt Nam trên con đường xây dựng và phát triển.”

Có đúng như Thiện Căn và báo Quân đội Nhân dân tự biên tự diễn về một sự đồng thuận chính trị nào đó đă gắn kết đảng CSVN với người Việt Nam ở nước ngoài, hay cũng chỉ là câu chuyện “ḥa hợp để mồi đầu tư và ḥa giải để được thêm kiều hối”?

(02/015)


Phạm Trần
danlambaovn.blogspot .com
Romano_is_offline  
Quay về trang chủ Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
 
Page generated in 0.10963 seconds with 10 queries