Bao năm chia cách , bây giờ gặp đây.
Mấy chục năm sau gặp nhau, cô du kích già đi nhưng bộ dạng vẫn chẳng khá khẩm gì hơn xưa. Thằng Mỹ mới hỏi.
- Mày chiến đấu như thế mấy chục năm để bây giờ mày vẫn tồi tàn thế này sao.?
O du kích hiên ngang ngẩng đầu trả lời.
- Sở dĩ chúng mày thua vì chúng mày không có chân lý. Chân lý của chúng tao là chiến đấu cho giai cấp lãnh đạo, chứ không phải cho bản thân mình.
Trong đầu tên Mỹ hiện ra những hình ảnh lãnh Cộng sản Việt Nam đạo béo tốt, sang trọng mà hắn đã gặp. Hắn ngậm ngùi than.
- Giá như hồi ấy, chúng tao không chiến đấu cho giá trị tự do, mà chiến đấu cho lãnh đạo thì có phải khác rồi không.!
O du kích an ủi.
- Thôi mày đừng buồn, mỗi nước có một đặc thù khác nhau, đừng đem quan điểm nước này so sánh với nước khác.
Tên Mỹ lại cúi đầu như lần gặp trước, nhưng lần này hắn nhìn nói thầm thì.
- Chân cô cũng không thay đổi.
|