Quote:
Originally Posted by thangtram
@ nangsom
@ theone09
hihi, trời ơi sao mà các bạn hồn thơ lai láng quá...
Đây là một đoạn ngắn trong bài "Đời Vắng Em Rồi Say Với Ai" của thi sĩ Vũ hoàng Chương@1943 để các bạn chế ra cho vui nè:
....
Gặp gỡ chừng như truyện Liêu Trai
Ra đi chẳng hứa một ngày mai.
Em ơi! Lửa tắt bình khô rượu
Đời vắng em rồi say với ai?
Phương Âu mờ mịt lối quê Nàng
Trăng nước âm thầm vạn dặm tang.
Ghé bến nào đây, người hải ngoại
Chiều sương mặt bể có mơ màng?
PS: Bài này có câu :
"Tóc xõa tơ vàng nệm gối nhung" làm Hai Lúa tui liên tưởng đến mái tóc vàng của Trump nên mới phiếm cho vui...ai ngờ 2 bác lại say trước mà 0 cần rượu,tổ trác gặp "thổ địa" rồi ha, hìhi...đùa tý cho vui...   :haf ppy:
@ nagngsom:
Xin lỗi bạn vì hơi ngoài đề 1mm: ai trong chúng ta ra đi chấp nhận đời lưu vong đều để tìm TỰ DO và NHÂN QUYỀN, chứ 0 bao giờ mơ (!) rằng có ngày ở hải ngoại lại bị áp đặt bởi những người đồng hương độc đoán và độc tài, xem chừng họ 0 fải là người Việt Tỵ Nạn chân chính, nên miễn tranh luận là thượng sách !
|
Quote:
Originally Posted by nangsom
Mình cũng có sự suy nghĩ như bạn. Cám ơn cho những lời khuyên thật quý báu của bạn. 
|
haha. tóc của trâm làm gì mà xoả nệm nhung vậy. nệm nhung chỉ có nhập của thằng chệt tập cặn bả mới có thôi . cái thứ trâm thì mãi mãi không bao giờ có .
cho tui đóng góp một bài thơ con cóc của mè-lan-nhè nha mấy bạn hiền
đời chỉ đẹp khi còn dang dở
lấy trâm về tắt thở càng nhanh.
hahaha