NSND Bạch Tuyết đă tiết lộ lí do ḿnh không ghi h́nh vở diễn đă đưa ḿnh lên hàng Cải lương chi bảo.
Tôi từ chối ghi h́nh v́ không có Hùng Cường
Sau khi đoạt giải triển vọng Thanh Tâm, tôi về đoàn Dạ Lư Hương của ông bầu Xuân biểu diễn. Trong đoàn này lúc đó có quá nhiều đại danh ca, diễn viên xuất sắc như Tấn Tài, Thanh Sang, Ngọc Giàu, Út Bạch Lan, Phượng Liên…
Cả cuộc đời đi hát, tôi không bao giờ nghĩ sẽ được hát chung với những người đó.
Nói chung, tôi tự thấy ḿnh khá may mắn và được Tổ thương khi bước đường vào nghề khá suôn sẻ. Tác giả Hoa Phượng c̣n bảo: "Con nhỏ này nhiều tài lắm, nên sẽ viết riêng cho nó mấy vở". Nhờ đó mà tôi tiếp tục đoạt giải xuất sắc Thanh Tâm năm 1964.
Tiếp đó, tôi vào vai Lê Thị Trường An trong vở Tuyệt t́nh ca. Vở này thành công tới mức đi đâu khán giả cũng gọi tôi là Lê Thị Trường An, không gọi là Bạch Tuyết nữa. Cũng từ vở diễn này, báo chí gọi tôi là Cải lương chi bảo.
Tôi nhắc đến vở diễn này có lẽ nhiều khán giả không biết v́ hiện nay trên mạng chỉ c̣n lại bản ghi h́nh của nghệ sĩ Phượng Liên. Nhiều người thắc mắc v́ sao đây là vở diễn để đời của tôi mà tôi không ghi h́nh.
Đến giờ tôi mới tiết lộ, sở dĩ tôi từ chối lời mời ghi h́nh vở đó v́ không có nghệ sĩ tài danh Hùng Cường. Tôi thành công qua vở diễn này cũng nhờ đóng cặp với anh Hùng Cường, nên khi ghi h́nh cũng không thể thiếu anh.
Hùng Cường là người quan trọng trong cuộc đời, sự nghiệp của tôi. Khán giả yêu mến chúng tôi rất nhiều và mặc định, tôi chỉ đóng với Hùng Cường th́ mới hay được.
Có những nỗi khổ tôi không nói ra được
Ngày xưa, tôi nhận vai diễn đó để diễn trên sân khấu khi chưa đến 20 tuổi, cùng tuổi với nhân vật. Đến khi họ mời tôi ghi h́nh, tôi đă 40 tuổi, gấp đôi tuổi nhân vật. Tôi không thể diễn một vai mà tôi gấp đôi tuổi nhân vật.
Tôi không thể cưa sừng làm nghé, đóng một vai nhỏ hơn một nửa tuổi ḿnh. Tôi sợ khán giả không những không thích nữa mà c̣n giận dữ.
Tôi ôm ấp điều này từ rất lâu rồi, giờ mới dám kể, dù rất nhiều khán giả từng hỏi tôi. Tôi nói ra th́ ngại mà không nói th́ trong ḷng bứt rứt.
Đời nghệ sĩ như tôi, nhiều khi muốn làm nhưng hoàn cảnh không thể nào làm được.
Đôi khi tôi nhận lời đóng xong một vở cảm thấy bẽ bàng vô cùng v́ như thế là thiếu trách nhiệm với công chúng, không nói lên được điều ǵ về giá trị thực sự của cải lương.
Dù khán giả không trách, nhưng họ càng yêu thương tôi chừng nào, tôi càng khổ tâm chừng ấy. Có những nỗi khổ tôi không nói ra được.