Tính đến thời điểm hôm nay, Tổng thống Donald Trump đã phải đối phó với nhiều cáo buộc và sự giám định gắt gao liên quan đến vấn đề tội ác chiến tranh.
Sự kiện này chủ yếu bắt nguồn từ những phát ngôn và lời đe dọa của ông nhắm vào Iran trong bối cảnh một cuộc xung đột đang diễn ra.
Ông Trump, trong bài diễn văn về chiến tranh Iran vào ngày 1-4-2026 , đã đe dọa sẽ :
- Phá hủy cơ sở hạ tầng dân sự của Iran—bao gồm :
- Các nhà máy điện, cầu cống và các cơ sở năng lượng—nếu Iran không mở cửa trở lại Eo biển Hormuz. Ông nói một đoạn nguyên văn như sau :
- “Ngay từ khi khởi động Chiến dịch Epic Fury, tôi đã tuyên bố rõ ràng rằng chúng ta sẽ tiếp tục cho đến khi các mục tiêu của mình được hoàn thành trọn vẹn.
Nhờ vào những bước tiến mà chúng ta đã đạt được, tối nay tôi có thể khẳng định rằng :
- Chúng ta đang đi đúng lộ trình để sớm hoàn tất mọi mục tiêu quân sự của nước Mỹ. Rất sớm thôi.
Trong hai đến ba tuần tới, chúng tôi sẽ giáng những đòn cực mạnh vào chúng. Chúng tôi sẽ đẩy lùi chúng trở về thời kỳ Đồ Đá—nơi mà chúng thực sự thuộc về”.
Trump lặp lại câu nói “We’re going to bomb them back into the Stone Age” của Tướng Curtis LeMay trong cuốn sách năm 1965 về chiến tranh Việt Nam mang tựa đề “Mission with LeMay : My Story”.
Ông LeMay đã viết :
- “ Chúng ta sẽ ném bom đưa họ trở lại Thời Kỳ Đồ Đá” nhằm buộc phía Bắc Việt phải chấm dứt hành động xâm lược tại miền Nam. Kết quả ra sao thì mọi người đã thấy rõ.
Ngày 29-3-1973, lá cờ Mỹ được cuốn lại tại một buổi lễ đánh dấu sự chấm dứt sự hiện diện của lính Mỹ ở miền Nam Việt Nam.
Các chuyên gia, nhà lập pháp và các tổ chức nhân quyền đã cảnh báo rằng những hành động như vậy của Trump sẽ cấu thành tội ác chiến tranh theo luật nhân đạo quốc tế, bởi chúng vi phạm nguyên tắc tương xứng và cố ý nhắm vào các mục tiêu dân sự.
Theo phân tích của New York Times, luật chiến tranh nghiêm cấm việc cố ý phá hủy cơ sở hạ tầng dân sự nhằm mục đích gây sức ép đối với một chính phủ.
Mặc dù đôi khi việc tấn công một mục tiêu dân sự cụ thể có thể được coi là hợp pháp nếu mục tiêu đó mang lại lợi thế quân sự, nhưng mệnh lệnh phá hủy bừa bãi toàn bộ cầu cống và nhà máy điện của một quốc gia sẽ là hành vi bất hợp pháp , đồng thời đẩy các chỉ huy quân sự vào một thế khó không thể biện minh, theo nhận định của ông Geoffrey S. Corn — cựu cố vấn pháp lý cấp cao của Lục quân Hoa Kỳ về các vấn đề luật chiến tranh và hiện đang giảng dạy tại Trường Luật Texas Tech.
Trớ trêu thay , Hoa Kỳ từng lên án việc Nga nhắm mục tiêu vào cơ sở hạ tầng năng lượng dân sự tại Ukraine là một tội ác chiến tranh.
Vào năm 2023 , Tổng thống Joseph Biden đã chỉ thị chính phủ Hoa Kỳ chia sẻ bằng chứng với Tòa án Hình sự Quốc tế.
Những bằng chứng này bao gồm các thông tin tình báo về những quyết định của các quan chức Nga nhằm cố ý tấn công cơ sở hạ tầng dân sự.
Vào tháng 1 vừa qua , Michael Waltz, Đại sứ của ông Trump tại Liên Hiệp quốc đã lên án :
- “ Các cuộc tấn công liên tục và ngày càng gia tăng của Nga nhằm vào các cơ sở năng lượng và các cơ sở hạ tầng dân sự khác của Ukraine”.
Vào ngày 7-4-2026, ông Trump tuyên bố sẽ hủy diệt cả một nền văn minh của Iran.
Đây là một trong nhiều lý do khiến ông bị cáo buộc đe dọa thực hiện bạo lực diệt chủng.
Các chuyên gia pháp lý lập luận rằng :
- Việc công khai đe dọa, ngay cả khi chưa được thực hiện trọn vẹn, vẫn có thể cấu thành tội phạm.
Một số người thậm chí còn mô tả những phát ngôn này là một “tội ác chiến tranh đang hình thành”.
Trump viết trên mạng xã hội nguyên văn như sau :
“Cả một nền văn minh sẽ lụi tàn trong đêm nay, và sẽ chẳng bao giờ có thể hồi sinh được nữa . Tôi không muốn điều đó xảy ra, nhưng rất có thể nó sẽ diễn ra. Chúng ta sẽ biết kết quả ngay trong đêm nay — một trong những khoảnh khắc trọng đại nhất trong lịch sử lâu dài và đầy phức tạp của thế giới”.
Trong nhiệm kỳ đầu tiên, ông Trump đã đe dọa nhắm mục tiêu vào 52 di sản văn hóa của Iran—một hành động mà Bộ trưởng Quốc phòng khi đó là ông Mark Esper đã thừa nhận sẽ cấu thành tội ác chiến tranh.
Những cáo buộc gần đầy liên quan đến chiến tranh ở Iran năm 2026 đang diễn ra.
Báo cáo từ một số nhóm nhân quyền cho thấy, kể từ khi xung đột bùng nổ vào ngày 28 tháng 2 đến ngày 23 tháng 3 , gần 1,500 thường dân – trong đó có ít nhất 217 trẻ em – đã thiệt mạng do các cuộc không kích của Mỹ và Israel ở Iran.
Tính đến tháng 4 năm 2026 , Tổng thống Donald Trump chưa bị kết án về tội ác chiến tranh.
Tuy nhiên, các hành động quân sự và những lời đe dọa công khai của chính quyền ông trong cuộc xung đột hiện tại với Iran đã vấp phải những cáo buộc rộng rãi từ các chuyên gia luật quốc tế, các tổ chức nhân quyền và Liên Hiệp quốc.
Quyết định bay hơn nửa vòng Trái Đất về Việt Nam mà không báo trước, Kim Chung khiến gia đình vỡ òa trong bất ngờ.
Cô gái bí mật bay từ Mỹ về ăn Tết, gia đình vỡ òa khi thấy con sau hơn 1 năm Sau hơn một năm xa nhà, Kim Chung bất ngờ xuất hiện trước mặt gia đình mà không báo trước khiến mọi thành viên đều bất ngờ.
Tháng 9/2024, Đào Kim Chung (sinh năm 1999) sang Mỹ sinh sống và làm việc tại thành phố Houston, bang Texas, sau khi được chồng bảo lãnh. Trước đó, cô và chồng đã có gần 7 năm yêu xa.
“Tôi sang Mỹ được khoảng 1 năm rưỡi. Sau thời gian dài yêu xa, hai đứa mới có thể sống cùng nhau”, Kim Chung chia sẻ với Tri Thức - Znews.
Cuối tháng 1/2026, trước Tết Nguyên đán khoảng nửa tháng, cô quyết định bay nửa vòng Trái Đất về Việt Nam nhưng không báo trước với gia đình. Đây là lần đầu Chung về sau khi lấy chồng nên cô muốn tạo bất ngờ cho mọi người. Chỉ có hai người bạn thân biết và họ đều giữ kín giúp cô.
Gia đình Kim Chung không giấu được sự bất ngờ khi cô xuất hiện mà không báo trước.
Ngay khi xuất hiện, cô lần lượt gặp em gái, chị gái, mẹ, các cháu và anh rể trong sự vỡ òa cảm xúc. Em gái và mẹ không kìm được nước mắt, ôm chầm lấy Chung sau thời gian dài xa cách. Các cháu và bạn thân cũng xúc động, bật khóc vì nhớ cô. Tất cả đều ngạc nhiên khi thấy cô trở về sớm hơn dự định, bởi trước đó ai cũng nghĩ phải đến mùa hè Chung mới về nước.
Theo Kim Chung, việc về nước dịp Tết khá tốn kém do giá vé máy bay cao và nhiều chi phí phát sinh. Tuy nhiên, trải nghiệm đón Tết đầu tiên ở Mỹ năm 2024 khiến cô không muốn lặp lại.
“Tết ở Mỹ thực sự rất buồn và nhớ nhà, cảm xúc còn tệ hơn ngày thường nên dù chi phí đắt đỏ tôi vẫn quyết định trở về”, cô chia sẻ.
Kim Chung cùng chồng hiện sinh sống và làm việc tại Mỹ.
Cô cũng cho biết gia đình chồng khá thoải mái trong việc cô về Việt Nam ăn Tết dù mới kết hôn chưa lâu. Hiện tại, Kim Chung dự định mỗi năm về nước 1-2 lần. Tết vừa rồi, Chung ở Việt Nam 1,5 tháng và dự định cuối năm nay về thêm một lần nữa.
Khoảnh khắc đoàn tụ được Chung ghi lại trong video vào ngày 30/1 nhưng đến nay đột nhiên viral lại khiến cô nàng cũng rất bất ngờ.
“Mỗi người một cách thể hiện khác nhau nhưng ai cũng ngạc nhiên vì trước đó tôi nói phải khoảng tháng 7 mới về”, cô chia sẻ.
Sau 1 tháng rưỡi ở Việt Nam, Kim Chung đã quay lại Mỹ vào ngày 17/3. Trong tương lai, hai vợ chồng cô mong muốn có thể trở về Việt Nam sinh sống lâu dài.
“Tôi và chồng đang cố gắng để có thể về Việt Nam càng sớm càng tốt, dù chưa thể nói trước thời điểm cụ thể”, cô chia sẻ.
Trung tướng Susan Coyle sẽ đảm nhiệm chức vụ Tư lệnh Lục quân
Trung tướng Susan Coyle (55 tuổi), hiện là Tư lệnh Lực lượng Liên hợp, sẽ đảm nhiệm chức vụ Tư lệnh Lục quân kể từ tháng 7 tới đây, thay thế cho Trung tướng Simon Stuart.
"Bắt đầu từ tháng 7/2026, chúng ta sẽ có nữ Tư lệnh Lục quân đầu tiên trong lịch sử 125 năm của Bộ Lục quân Úc", Thủ tướng Úc ông Anthony Albanese tuyên bố trong lễ bổ nhiệm ngày 13/4.
Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Richard Marles gọi đây là "một dấu mốc mang tính lịch sử sâu sắc. Thành tựu của bà Susan sẽ có ý nghĩa rất lớn đối với những phụ nữ đang phục vụ trong quân đội Úc, cũng như những người đang cân nhắc sẽ gia nhập trong tương lai", ông Marles viết trên mạng xã hội X. Ông nhấn mạnh thêm, bà Susan Coyle là người phụ nữ đầu tiên chỉ huy một binh chủng lớn trong hệ thống quân đội Úc.
Những sự thay đổi này được xem là bước đi quan trọng trong quá trình cho cải tổ và hiện đại hóa quân đội Úc, đồng thời thúc đẩy sự bình đẳng giới trong môi trường quân đội.
Đây cũng được coi là một bước tiến quan trọng trong việc thúc đẩy sự bình đẳng giới tính và vai trò lãnh đạo chỉ huy của phụ nữ trong quân đội Úc. Việc bổ nhiệm bà Coyle xảy ra trong bối cảnh quân đội Úc đang phải đối mặt với làn sóng cáo buộc quấy rối tình dục và phân biệt đối xử có hệ thống. Vào tháng 10/2025, ADF đã bị kiện về cáo buộc quân đội đã không bảo vệ cho hàng ngàn nữ sĩ quan khỏi các vụ xâm phạm, quấy rối tình dục và phân biệt đối xử có hệ thống. Trung tướng Susan Coyle (bìa trái) trong lễ bổ nhiệm ngày 13/4/2026
Trung tướng Susan Coyle có một chị gái, Alice, và 3 anh trai. Alice gia nhập Lực lượng Trừ bị Quân đội và phục vụ trong Quân đoàn Tín hiệu Hoàng gia Úc vào những năm 1980, điều này đã truyền cảm hứng cho bà Susan theo đuổi sự nghiệp trong Quân đội Úc.
Bà gia nhập lực lượng Trừ bị Lục quân từ năm 1987, hoàn tất bằng cử nhân khoa học tại Học viện Quân sự Úc và tốt nghiệp Học viện Quân sự Hoàng gia năm 1992 rồi gia nhập vào Binh chủng Thông tin. Bà đã từng chỉ huy Tiểu đoàn Tín hiệu 104 (2003-2004), Trung đoàn Tín hiệu 17 (2009-2010), Nhóm tác chiến Afghanistan (2015) và Lữ đoàn Hỗ trợ Chiến đấu số 6 (2017-2019). Bà đã tham gia các chiến dịch tại Đông Timor, Quần đảo Solomon và Afghanistan.
Bà cũng được bổ nhiệm làm Tư lệnh Lực lượng Đặc nhiệm Liên hợp 633, chịu trách nhiệm về tất cả các hoạt động của Úc ở Trung Đông từ tháng 1/11/2020. Bà là người phụ nữ đầu tiên chỉ huy lực lượng đặc nhiệm này, chịu trách nhiệm giám sát 1,200 quân nhân trong Chiến dịch Accordion. Bà Coyle giữ chức Trưởng ban Chiến tranh Thông tin từ tháng 1/2021 đến tháng 11/2022, Tư lệnh Bộ chỉ huy Lực lượng từ tháng 11/2022 đến tháng 6/2024. Tháng 7/2024, bà được bổ nhiệm làm Chỉ huy trưởng Năng lực Tác chiến, phụ trách các lĩnh vực không gian và không gian mạng của Úc.
Coyle chịu trách nhiệm về các hoạt động mạng, thông tin và không gian cũng như một loạt các chức năng lập kế hoạch, huấn luyện và hậu cần. Đây là một Bộ Tư lệnh quan trọng và đã đưa Coyle trở thành người phụ nữ đầu tiên lãnh đạo chỉ huy một trong những lĩnh vực tác chiến của quân đội Úc.
Trung tướng Coyle còn có trong tay 3 bằng thạc sĩ, là học viên xuất sắc của Trường Cao đẳng Chiến tranh Lục quân Hoa Kỳ và cựu học viên Chương trình Quản trị Cao cấp của Đại học Harvard. Bà từng đảm nhiệm nhiều vị trí chỉ huy ở các cấp chiến thuật khác nhau.
Bà được trao Huân chương Phục vụ Xuất sắc khi là Phó Tư lệnh/Tư lệnh Nhóm tác chiến Afghanistan, Huân chương Phục vụ Nổi bật khi chỉ huy Trung đoàn Thông tin 17.
Coyle còn được trao tặng các huân chương cao quý như Huân chương Australia (AM), Huân chương Thập tự Phục vụ Xuất sắc (CSC) và Huân chương Phục vụ Xuất sắc (DSM) vì những đóng góp trong sự nghiệp quân sự.
Tháng 4/2026, bà được chọn làm Tư lệnh Lục quân tiếp theo, trở thành người phụ nữ đầu tiên đứng đầu một binh chủng lớn trong quân đội Úc.
Bộ Tư lệnh Trung ương Mỹ (CENTCOM) cho biết quân đội Mỹ sẽ phong tỏa các cảng của Iran vào thứ Hai.
Bộ Chỉ huy Trung ương Mỹ (CENTCOM) hôm Chủ nhật cho biết quân đội Mỹ sẽ bắt đầu phong tỏa hải quân eo biển Hormuz từ thứ Hai, chỉ vài giờ sau khi Tổng thống Donald Trump đưa ra thông báo.
Một bài đăng từ CENTCOM cho biết chiến dịch phong tỏa sẽ bắt đầu vào ngày 13 tháng 4, xác nhận "việc phong tỏa tất cả giao thông hàng hải ra vào các cảng của Iran".
"Lệnh phong tỏa sẽ được thực thi một cách công bằng đối với tàu thuyền của tất cả các quốc gia ra vào các cảng và khu vực ven biển của Iran, bao gồm tất cả các cảng của Iran trên Vịnh Ba Tư và Vịnh Oman", CENTCOM, cơ quan giám sát các hoạt động ở Trung Đông, cho biết thêm.
Bộ chỉ huy này cũng cho biết thêm rằng lực lượng quân sự Mỹ sẽ không can thiệp vào quyền tự do hàng hải của các tàu thuyền di chuyển qua eo biển Hormuz, một tuyến đường thủy quan trọng thường xuyên chứng kiến khoảng một phần năm lượng dầu mỏ vận chuyển trên thế giới đi qua, miễn là các tàu đó đang ghé thăm các cảng không thuộc Iran.
“Thông tin bổ sung sẽ được cung cấp cho các thủy thủ thương mại thông qua một thông báo chính thức trước khi bắt đầu phong tỏa,” thông báo cho biết. “Tất cả các thủy thủ được khuyến cáo theo dõi các bản tin Thông báo cho Thủy thủ (Notice to Mariners) và liên lạc với lực lượng hải quân Hoa Kỳ trên kênh liên lạc 16 khi hoạt động trong Vịnh Oman và khu vực tiếp cận Eo biển Hormuz.”
Trước đó cùng ngày, Trump đã thông báo về lệnh phong tỏa trong một bài đăng trên Truth Social sau khi các cuộc đàm phán cuối tuần giữa phái đoàn Mỹ do Phó Tổng thống JD Vance dẫn đầu và phái đoàn Iran thất bại.
Eo biển này đã bị phong tỏa hiệu quả đối với giao thông thương mại kể từ khi các cuộc tấn công của Mỹ và Israel vào Iran bắt đầu vào ngày 28 tháng 2, dẫn đến giá dầu và khí đốt tăng đáng kể, đồng thời làm dấy lên lo ngại về nền kinh tế thế giới.
Ông Trump tuyên bố trên mạng xã hội rằng ông đã chỉ thị Hải quân Mỹ "truy tìm và chặn bắt mọi tàu thuyền trong vùng biển quốc tế đã trả phí cho Iran. Không ai trả phí bất hợp pháp sẽ được an toàn trên biển cả." Ông nói thêm rằng các quốc gia khác cũng sẽ tham gia thực thi lệnh phong tỏa nhưng không nêu tên cụ thể.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran sau đó tuyên bố eo biển vẫn nằm dưới sự “kiểm soát hoàn toàn” của Iran và mở cửa cho các tàu phi quân sự, nhưng các tàu quân sự sẽ nhận được “phản ứng mạnh mẽ”, theo hai hãng thông tấn bán chính thức của Iran đưa tin.
Lực lượng bán quân sự này cho biết thông qua kênh truyền hình nhà nước PressTV rằng "quyền quá cảnh, theo các quy định cụ thể, chỉ được cấp cho các tàu phi quân sự."
Trong cuộc đàm phán kéo dài 21 giờ, được Pakistan làm trung gian, quân đội Mỹ cho biết hai tàu khu trục đã đi qua eo biển để chuẩn bị cho công tác rà phá thủy lôi, đây là lần đầu tiên kể từ khi chiến tranh bắt đầu. Iran phủ nhận điều này.
Cuộc đàm phán trực tiếp kết thúc vào sáng sớm Chủ nhật là cuộc thương lượng cấp cao nhất giữa hai đối thủ lâu năm kể từ cuộc Cách mạng Hồi giáo năm 1979. Cả hai bên đều không cho biết điều gì sẽ xảy ra sau khi thỏa thuận ngừng bắn hết hạn vào ngày 22 tháng 4.
“Chúng ta cần thấy một cam kết rõ ràng rằng họ sẽ không tìm cách sở hữu vũ khí hạt nhân”, ông Vance nói sau cuộc đàm phán.
Chương trình hạt nhân của Iran đã là tâm điểm của căng thẳng từ lâu trước khi Hoa Kỳ và Israel tiến hành các cuộc tấn công, khiến phần lớn giới lãnh đạo cấp cao của Iran thiệt mạng. Tehran từ lâu đã phủ nhận việc tìm kiếm vũ khí hạt nhân nhưng vẫn khẳng định quyền của mình đối với một chương trình hạt nhân dân sự.
Israel và Hoa Kỳ cho rằng Iran đang theo đuổi vũ khí hạt nhân, trong khi Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế từ lâu đã nói rằng việc Tehran tích lũy uranium làm giàu cấp cao và từ chối cho phép các thanh tra viên tiếp cận các cơ sở hạt nhân của nước này là "mối lo ngại nghiêm trọng".
Hãng thông tấn Associated Press đã đóng góp vào bản tin này.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi thấy lòng mình bình yên… và biết ơn. Ảnh minh họa
Tôi từng nghĩ cuộc đời mình đã chấm hết vào năm 27 tuổi – năm tôi bị người yêu phản bội ngay trước ngày cưới.
Anh ta bỏ tôi để cưới một người phụ nữ giàu có hơn. Tấm thiệp cưới chưa kịp phát hết đã trở thành trò cười cho cả họ hàng, làng xóm. Tôi không chịu nổi ánh mắt thương hại, cũng không đủ mạnh mẽ để ở lại thành phố, nên quyết định về quê… trốn chạy tất cả.
Những ngày ở nhà, tôi như cái xác không hồn. Ăn không ngon, ngủ không yên. Bố tôi nhìn con gái như vậy thì xót lắm, nhưng thay vì an ủi, ông lại nói một câu khiến tôi nổi giận:
“Ở nhà mãi cũng không giải quyết được gì. Lấy chồng đi.”
Tôi bật cười chua chát:
“Con vừa bị bỏ, giờ bố muốn gả con cho ai nữa?”
Ông điềm nhiên:
“Có thằng Tùng, hơn con 5 tuổi, trước giờ chưa lấy vợ. Nhà nó tử tế.”
Tôi sững người. Ở quê, ai cũng biết anh Tùng là “trai ế”. Người ta đồn anh khó tính, lại ít nói, suốt ngày chỉ biết làm việc. Tôi lập tức phản đối:
“Bố định gả con cho người như vậy thật sao?”
Nhưng bố tôi không thay đổi. Ông chỉ nói:
“Người ta không hoàn hảo, nhưng sống tử tế. Con cần một người như vậy, chứ không phải một người biết nói lời hay.”
Đám cưới diễn ra chóng vánh đến mức tôi không kịp chuẩn bị tâm lý. Tôi bước vào cuộc hôn nhân ấy với một trái tim đầy tổn thương và… gần như không có chút tình cảm nào.
Những ngày đầu, tôi lạnh nhạt với chồng. Anh Tùng không trách, cũng không hỏi. Anh chỉ lặng lẽ đi làm, tối về nấu cơm, rồi dọn dẹp nhà cửa. Có hôm tôi cố tình gây chuyện, anh cũng chỉ im lặng.
Sự im lặng ấy khiến tôi càng bực bội.
Cho đến một lần, tôi bị sốt cao. Nửa đêm tỉnh dậy, tôi thấy anh đang ngồi bên giường, tay cầm khăn ướt lau trán cho tôi. Ánh đèn mờ hắt lên khuôn mặt gầy gò của anh, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.
Tôi khẽ hỏi:
“Sao anh không ngủ?”
Anh giật mình, rồi cười nhẹ:
“Em sốt, anh không yên tâm.”
Chỉ một câu nói đơn giản đó… lại khiến tim tôi chùng xuống.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu để ý hơn.
Anh không bao giờ nói lời hoa mỹ, nhưng mỗi sáng đều dậy sớm nấu ăn cho tôi. Tôi thích ăn gì, anh nhớ hết. Tôi buồn, anh không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ ở bên. Tôi muốn lên thành phố làm lại công việc, anh không ngăn cản, còn đưa tôi tiền, bảo:
“Cứ làm điều em muốn. Anh ở đây lo hậu phương.”
Dần dần, tôi nhận ra… người đàn ông mà tôi từng xem thường lại chính là người duy nhất chưa từng làm tôi tổn thương.
5 năm trôi qua, chúng tôi có với nhau một đứa con trai kháu khỉnh. Cuộc sống không giàu sang, nhưng bình yên đến lạ.
Một lần về thăm bố, tôi vô tình hỏi:
“Ngày đó sao bố ép con lấy anh Tùng?”
Bố tôi cười, chậm rãi nói:
“Không phải bố ép. Bố chỉ chọn cho con một người sẽ không bỏ con khi con yếu đuối nhất.”
Tôi im lặng rất lâu.
Hóa ra, khi tôi mất niềm tin vào tình yêu, bố lại là người âm thầm giữ lại cho tôi một cơ hội khác… bằng cách của riêng ông.
Đêm hôm đó, tôi nhìn sang người đàn ông đang ngủ cạnh mình – người từng bị tôi gọi là “trai ế vợ”.
Tôi khẽ nắm lấy tay anh.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi thấy lòng mình bình yên… và biết ơn.
Joe Biden 'buộc phải chọn' Harris vì các cuộc bạo loạn của phong trào Black Lives Matter, nhưng thực tế ông ấy lại muốn vị Thống đốc này.
Theo một bài báo mới đăng trên tạp chí The Atlantic, Joe Biden cá nhân muốn Thống đốc Michigan Gretchen Whitmer làm người đồng hành tranh cử năm 2020 của mình, nhưng cuối cùng đã chọn Kamala Harris vì các cuộc bạo loạn của phong trào Black Lives Matter.
Thông tin này được tiết lộ trong một bài báo chuyên sâu về bà Whitmer với tư cách là ứng cử viên tổng thống tiềm năng của đảng Dân chủ năm 2028, trong đó nêu chi tiết những diễn biến hậu trường trong quá trình lựa chọn phó tổng thống của ông Biden.
Bà Whitmer nổi lên trên phạm vi toàn quốc vào năm 2020 nhờ phản ứng quyết liệt và độc đoán của bà đối với đại dịch COVID-19 và những cuộc đối đầu công khai với Tổng thống Donald Trump.
Đến mùa hè năm 2020, bà Whitmer đang được tích cực xem xét cho vị trí Phó Tổng thống.
Bà Whitmer là người đầu tiên trong số các ứng viên lọt vào vòng chung kết có cuộc gặp trực tiếp với ông Biden tại Delaware vào tháng 8 năm 2020.
Nguồn tin thân cận cho biết bà có mối quan hệ tốt với Biden và sẵn sàng nhận chức vụ này nếu được đề nghị.
Một cựu nhân viên cấp cao của bà Whitmer nói với tờ The Atlantic rằng, "Thời điểm đó cần một người da đen làm ứng cử viên phó tổng thống", giải thích áp lực dữ dội đối với ông Biden sau các cuộc bạo loạn trên toàn quốc sau cái chết của George Floyd.
Tờ Atlantic đưa tin :
Tất cả sự chú ý này dường như có thể dẫn đến một điều gì đó, và đến mùa hè năm 2020, Whitmer đã được xem xét cho vị trí phó tổng thống. Ban đầu bà không chắc chắn, những người quen thuộc với suy nghĩ của bà vào thời điểm đó nói với tôi; bà khó hình dung mình là một người của Washington, DC. Tuy nhiên, bà rất hợp với Biden, và đến khi ông ấy yêu cầu bà bay đến Delaware để trò chuyện trực tiếp, bà đã sẵn sàng nói đồng ý. Biden đã không hỏi. Thời điểm đó cần một người bạn đồng hành da đen, một cựu nhân viên cấp cao của Whitmer nói với tôi, vì vậy ông ấy phải chọn Kamala Harris. "Nhưng tôi nghĩ ông ấy muốn đó là Whitmer," người này nói. Khi được hỏi để xác nhận, một cựu cố vấn của cả Biden và Harris cho biết đánh giá đó "có trọng lượng nhất định."
Một cựu cố vấn của cả Biden và Harris cho biết thêm rằng tuyên bố Biden "muốn bà Whitmer làm người kế nhiệm" có "cơ sở nhất định".
Chính bà Whitmer đã xác nhận trong một cuộc phỏng vấn với đài FOX 2 của Detroit vào tháng 12 năm 2020 rằng bà sẽ nhận vai trò này nếu ông Biden yêu cầu.
“Nếu Joe Biden gọi điện và nói, ‘Tôi cần cô làm cộng sự và người đồng hành tranh cử của tôi,’ tôi sẽ đồng ý ngay. Cuộc bầu cử này quan trọng đến mức đó,” bà tuyên bố.
Sau đó, bà Whitmer tuyên bố bà cảm thấy "thở phào nhẹ nhõm" vì cuộc gọi đó không bao giờ đến, vì bà muốn tiếp tục giữ chức thống đốc bang Michigan.
Ông Biden đã công khai cam kết sẽ chọn một phụ nữ làm người đồng hành tranh cử. Bà Whitmer được xem là người có tư tưởng và vị trí địa lý phù hợp. Tuy nhiên, nhiều nguồn tin vào thời điểm đó đưa tin rằng các lãnh đạo và nhà hoạt động da đen của đảng Dân chủ đã thúc giục ông Biden chọn một phụ nữ da đen, một số người cảnh báo rằng việc chọn bà Whitmer có thể khiến ông mất đi sự ủng hộ ở các bang quan trọng như Michigan.
Bà Whitmer tiếp tục vận động tranh cử mạnh mẽ cho liên danh Biden-Harris và ủng hộ ông Biden trong suốt chiến dịch tái tranh cử năm 2024 cho đến khi ông rút lui.
Suốt 20 phút qua, điện thoại tôi rung bần bật cả chục lần. Hết con gái Capucine gọi, đến con rể, rồi lại đến số điện thoại bàn ở nhà. Tôi mặc kệ, chẳng buồn nhấc máy.
Thay vào đó, tôi đang ngồi thong dong trong một quán cà phê nhỏ cách nhà hai làng, tận hưởng combo bữa sáng đầy đủ với một ly cà phê sữa nóng hổi – thứ mà tôi không phải tự tay lục đục chuẩn bị.
Suốt 7 năm nay, cứ đúng 7 rưỡi sáng là tôi đã phải xong xuôi việc kiểm tra 3 cái cặp sách, chuẩn bị hộp đồ ăn nhẹ (đứa này không ăn bột mì, đứa kia phải có trái cây cắt sẵn), rồi đi tìm mấy đôi giày thể thao thất lạc, đóng vai "người hòa giải" trong cái mớ hỗn độn của một gia đình ở ngoại ô.
Nhưng hôm nay, cái sân nhà tụi nó trống trơn. Còn tôi, tôi thực sự phát ngấy rồi.
Tôi 64 tuổi. Ở cái xứ Pháp này, người ta bảo nghỉ hưu là để nghỉ ngơi, đi chơi đây đó, để mà "hưởng thụ". Nhưng với mấy bà bà nội bà ngoại như tôi, nghỉ hưu thực chất chỉ là chuyển từ công việc 35 tiếng một tuần có lương sang làm "ô sin" không lương 24/24.
Tôi chính là kiểu "Bà ngoại quốc dân" – gọi là có mặt.
Tôi là người đi đón cháu lúc trời mưa tầm tã, lách qua mấy chiếc xe SUV đậu vô ý thức để đưa bọn trẻ về nhà an toàn.
Tôi là người ngồi lỳ cả buổi chiều thứ Tư trong phòng chờ nóng hầm hập ở lớp võ Judo, chỉ vì bố mẹ tụi nó bận cày cuốc về muộn để trả nợ tiền mua nhà.
Tôi là người biết rõ thằng bé Gabin sợ sấm sét muốn chết, còn con bé Lison chỉ chịu uống thuốc nếu nước phải thật lạnh.
Tôi là "bộ khung" chống đỡ cuộc sống của tụi nó. Lặng lẽ. Tin cậy. Và vô hình.
Rồi còn có "Bà Babette" nữa. Babette là bà nội của tụi nhỏ. Bà ta sống trong một căn hộ view biển ở Nice. Lúc nào cũng diện bộ da nâu rám nắng sang chảnh, lái xe mui trần và mỗi năm chỉ tản bộ lên Paris đúng hai lần.
Bà Babette chẳng bao giờ mang theo đồ ăn tự nấu đâu. Bà ta xuất hiện với đống vali trông như rương kho báu ấy. Bà ta cũng chẳng cấm đoán chuyện xem tivi, điện thoại. Bà ta mang đến sự xáo trộn và một đống kẹo bánh.
Hôm qua là sinh nhật 10 tuổi của con bé Lison. Tôi đã chuẩn bị quà cho nó suốt mấy tuần trời. Lison thích vẽ, nên tôi tỉ mẩn chọn một bộ họa cụ chuyên nghiệp: từ bút chì cao cấp, than vẽ đến giấy vẽ loại xịn. Tôi còn tự tay khâu một cái túi đựng bằng vải bố dày dặn, thêu cả tên viết tắt của nó ở góc. Món quà không hề phô trương, nhưng nó dành riêng cho con bé.
Bữa tiệc diễn ra ngoài vườn. Tôi cắm mặt bên lò nướng, lật từng miếng thịt vì con Capucine còn bận tiếp khách.
Thế rồi, một chiếc xe thuê xịch đỗ lại. Babette đến. Không khí thay đổi ngay tắp lự, cứ như có siêu sao điện ảnh vừa lộ diện. Bà ta diện đồ màu xanh ngọc rực rỡ, cười nói oang oang, người sực nức mùi nước hoa đắt tiền.
Bà ta không đưa cho Lison một gói quà bình thường. Bà ta đưa ra một cái hộp trắng dẹt mà ai nhìn cũng biết ngay là cái gì: Một chiếc iPad Pro đời mới nhất.
Bọn trẻ hét toáng lên. Đúng nghĩa là gào thét luôn ấy. Tụi nó lao vào Babette như thể gặp ông già Noel. Lison vứt tọt cái túi vải tôi tự tay khâu xuống cỏ để chộp lấy cái máy tính bảng. "Bà nội là bà ngoại nhất trên đời!" – nó hét lên rồi ôm chầm lấy chân Babette.
Tôi đứng lặng bên lò nướng, khói cay xè mắt, cố nở một nụ cười gượng gạo. Tôi tự nhủ: Không sao, bọn trẻ ham vui thôi mà. Chuyện bình thường.
Nhưng lúc sau, khi nhà cửa đã yên ắng lại, Babette đang ngồi trong phòng khách cho bọn trẻ xem video. Còn tôi thì ở trong bếp, đang cạo vét đống đĩa bẩn và chất vào máy rửa bát – vị trí quen thuộc của mình. Tôi nghe thấy tiếng con bé Lison nói vọng ra từ hành lang:
"Con ước gì bà nội ở đây luôn với mình."
Rồi tôi nghe thấy tiếng con gái tôi, Capucine. Đứa con gái mà tôi đã thay bỉm suốt ba năm trời, đứa mà tôi đã phải gom góp tiền giúp nó trả phí công chứng mua nhà lúc nó khó khăn. Capucine cười: "Mẹ biết mà con yêu. Bà nội vui tính ghê nê."
"Vâng ạ," Lison nói tiếp. "Còn bà ngoại thì... nghiêm khắc quá. Bà chán lắm, lúc nào cũng bắt tụi con làm bài tập."
Tôi đứng khựng lại. Tôi chờ đợi. Chờ Capucine nói rằng: "Nhờ có bà ngoại con mới được đi học võ đấy. Nhờ bà ngoại mà con luôn có quần áo sạch để mặc. Bà ngoại là người vuốt tóc cho con mỗi khi con ốm đấy."
Nhưng con bé chỉ thở dài: "Thì tính bà ngoại là thế mà. Còn bà nội mới đúng là kiểu 'bà ngoại kẹo ngọt' của các con."
"Bà ngoại kẹo ngọt". "Bà ngoại vui tính". Đó là cách người ta gọi kẻ chỉ xuất hiện vào những lúc vui vẻ nhất. Vậy còn cái người đứng sau lo toan mọi thứ để "show diễn" cuộc đời tụi nó diễn ra suôn sẻ thì gọi là gì? Hóa ra, người ta gọi đó là "Kẻ chán ngắt".
Tôi xếp cái đĩa cuối cùng vào giá, lau sạch mặt bếp. Tôi đi cửa sau ra về mà chẳng thèm chào một tiếng. Tôi ngồi trong xe, giữa con đường tối om suốt một tiếng đồng hồ.
Tôi nghĩ về cái đầu gối đau nhức mỗi khi bê giỏ quần áo của tụi nó lên lầu. Tôi nghĩ về chuyến du lịch Ý mà tôi đã phải hoãn lại vì "bọn trẻ cần mẹ giúp" trong kỳ nghỉ lễ.
Tôi nhận ra rằng trong xã hội hiện đại này, chúng ta đang gặp khủng hoảng về sự "quan tâm". Ai cũng quá bận rộn, quá áp lực, quá mải mê chạy theo những thứ "hơn nữa" – công nghệ xịn hơn, hoạt động nhiều hơn, tiền nhiều hơn – đến mức coi những người thực sự hy sinh cho mình như những món đồ nội thất. Tiện thì có tiện đấy, nhưng chỉ khi nào hỏng hóc mới thèm để mắt đến.
Tôi nhận ra mình không chỉ đang giúp đỡ tụi nó. Tôi đang để tụi nó gạt bỏ sự hiện diện của mình. Một tình yêu bền bỉ, âm thầm thì trở nên vô hình. Còn kiểu tình yêu "màu mè" thì lại nhận được triệu "like"
Thế nên, sáng nay tôi không thèm đặt báo thức lúc 6 rưỡi. Tôi không lái xe sang nhà tụi nó. Tôi không bật ấm cà phê. Tôi lái xe đến đây. Trong cái quán này. Ăn bánh mì bơ. Đọc cuốn sách tôi mua từ ba tháng trước mà chưa có thời gian mở ra.
Điện thoại lại rung. Tin nhắn từ Capucine: "Mẹ ơi? Mẹ đâu rồi? Bọn trẻ sắp trễ học rồi nè. Con có cuộc họp trong 20 phút nữa! Mẹ gọi lại cho con ngay nhé!"
Tôi nhấp một ngụm cà phê. Vị của nó thật tuyệt vời.
Tôi yêu các cháu mình hơn cả mạng sống. Điều đó không thay đổi. Nhưng tình yêu không đồng nghĩa với việc phải đánh mất lòng tự trọng. Việc "cần đến tôi" hoàn toàn khác với việc "trân trọng tôi".
Cuối cùng thì tôi cũng sẽ trả lời tụi nó thôi. Tôi sẽ về nhà. Nhưng mọi thứ sẽ phải khác. "Bà ngoại" chính thức nghỉ việc ở vị trí "người phục vụ thầm lặng" rồi. Nếu tụi nó muốn tìm tài xế, osin hay đầu bếp, cứ việc đi mà thuê. Còn nếu muốn tìm một người Bà, tôi sẽ ở đó – sẵn sàng để yêu thương chúng, chứ không phải để nuôi dạy thay bố mẹ chúng.
Nếu bạn đang đọc những dòng này, và trong đời bạn có một ai đó đang lặng lẽ giữ cho thế giới của bạn vận hành trơn tru – có thể là cha mẹ, người bạn đời, hay ông bà – một người hằng ngày vẫn làm những việc nặng nhọc và chán ngắt cho bạn... thì hãy cảm ơn họ đi.
Đừng đợi đến khi họ dừng lại. Đừng đợi đến khi họ gục ngã. Đừng đợi đến khi tình yêu "chán ngắt" đó biến mất, để rồi bạn chỉ còn lại một đống hỗn độn và một chiếc iPad bóng loáng.
Tình yêu trong những điều bình dị, lặp đi lặp lại mỗi ngày mới là thứ tình yêu mạnh mẽ nhất. Và nó xứng đáng được nhìn nhận.
Suốt gần 30 năm, người phụ nữ dằn vặt bởi khoản vay 1.200 nhân dân tệ (4,6 triệu đồng) và mong tìm được ân nhân để trả nợ.
Vào năm 1996, Jiang Shufang, khi đó là sinh viên một trường điều dưỡng tại tỉnh Hồ Nam (Trung Quốc), đã quen biết Xu Xing - chủ một cửa hàng xe đạp ở tỉnh Giang Tô.
Thông qua thư từ, hai người quen biết và trở thành bạn của nhau. Họ thường xuyên gửi thư cho nhau để trò chuyện, tâm sự. Khi gia đình gặp khó khăn, Jiang ngỏ lời vay tiền anh Xu để tiếp tục việc học.
Không chút do dự, anh Xu đã gửi cho cô 1.200 nhân dân tệ (4,6 triệu đồng), là 1/4 khoản tiết kiệm của anh lúc bấy giờ, SCMP đưa tin hôm 14/4.
Khoản vay ấy đã giúp cô Jiang hoàn thành chương trình học. Cô tự hứa khi nào tìm được việc làm sẽ trả nợ cho anh.
Anh Xu đến thăm gia đình cô Jiang tháng 3/2026. Ảnh: Singtao
Nhưng cuộc sống sau đó với cô Jiang không hề dễ dàng. Năm 1998, cô tốt nghiệp và đi làm nhưng mức lương rất thấp. Phải chịu thêm chi phí chữa bệnh cho mẹ khiến cô chưa thể thực hiện lời hứa.
Sau đó, cô mất liên lạc với anh Xu vì chuyển nhà. Suốt gần 30 năm qua, cô luôn hy vọng tìm được anh để trả món nợ năm xưa.
Mãi đến năm ngoái, cô Jiang mới sử dụng mạng xã hội để tìm lại bạn cũ. Khi đó, giải bóng đá kết nối cộng đồng giữa hai địa phương Hồ Nam và Giang Tô được tổ chức. Trận đấu giữa Vĩnh Châu - nơi cô Jiang sống, và Từ Châu - nơi anh Xu sống, thu hút sự chú ý.
Tận dụng hoàn cảnh, cô đăng bài tìm kiếm anh Xu trên mạng xã hội.
"Tôi mang ơn anh Xu rất lớn. Nếu không thể trực tiếp nói lời cảm ơn, đó sẽ là điều khiến tôi day dứt suốt đời", cô chia sẻ.
Điều kỳ diệu đã xảy ra khi chỉ sau vài ngày, nhờ sự hỗ trợ của cộng đồng mạng, cô Jiang đã lần ra manh mối và liên lạc được với anh Xu.
Tháng 3/2026, hai người gặp nhau khi anh Xu đến thăm nhà cô Jiang và gia đình ở Vĩnh Châu. Cô đã dành cho anh một cái ôm thật chặt để bày tỏ lòng biết ơn.
Cô ngỏ ý gửi anh Xu 20.000 nhân dân tệ (hơn 77 triệu đồng) để trả nợ và bày tỏ lòng biết ơn với anh. Tuy nhiên, anh đã từ chối. Anh Xu cho biết, việc giúp đỡ bạn bè khi hoạn nạn là điều hiển nhiên. Với anh, tình cảm bạn bè quý giá hơn bất kỳ khoản tiền nào.
"Tôi giúp bạn vì đó là điều nên làm. So với tiền bạc, tình bạn đáng trân trọng hơn nhiều", anh nói.
Từ đó, anh Xu trở thành một người thân thiết của gia đình cô Jiang. Con trai của cô gọi anh là cậu, coi như người thân ruột thịt.
"Nếu không có sự giúp đỡ năm đó, mẹ tôi có thể đã phải bỏ học và cuộc đời bà sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác", con cô Jiang chia sẻ.
Ngay cả khi bạn đã chỉnh đúng thiết lập trên iPhone, iPad, đôi khi "nút thắt cổ chai" lại nằm ở chính chiếc Router đã hoạt động liên tục quá lâu. Việc Restart (ngắt điện và cắm lại sau khoảng 30 giây) mang lại những lợi ích kỹ thuật thực tế sau:
Làm sạch bộ nhớ đệm (Clear RAM/Cache): Router bản chất là một máy tính mini. Sau nhiều tháng hoạt động, bộ nhớ đệm của nó bị đầy bởi các yêu cầu kết nối cũ (bao gồm cả các địa chỉ MAC ảo từ chế độ Luân chuyển trước đó). Khởi động lại sẽ giúp xóa sạch các "rác" dữ liệu này, giải phóng tài nguyên cho các kết nối mới nhanh hơn.
Giải phóng địa chỉ IP bị kẹt: Đôi khi Router cấp một địa chỉ IP cho iPad nhưng vì lỗi xung đột nào đó, địa chỉ này bị "treo". Việc ngắt điện buộc Router phải thiết lập lại bảng cấp phát IP (DHCP), giúp iPad nhận được một "đường truyền sạch" ngay lập tức.
Tự động chọn kênh sóng tốt nhất (Auto-Channel): Khi khởi động lại, hầu hết các Router hiện đại sẽ quét lại môi trường xung quanh để chọn kênh tần số ít bị nhiễu nhất. Nếu hàng xóm của bạn cũng mới lắp Wi-Fi và gây nhiễu kênh cũ, việc Restart sẽ giúp thiết bị của bạn "né" sang một kênh thông thoáng hơn.
Hạ nhiệt thiết bị: Router hoạt động 24/7 thường rất nóng, làm giảm hiệu suất của chip xử lý bên trong. Khoảng thời gian ngắn ngắt điện giúp linh kiện nguội bớt, duy trì độ bền và độ ổn định lâu dài.
👉 Khuyến nghị:
Nếu mạng bắt đầu chậm → restart ngay
==========
“Địa chỉ Wi-Fi bảo mật” (Private Wi-Fi Address).
Địa chỉ Wi-Fi bảo mật là gì? Vì sao Apple đưa vào?
Apple giới thiệu tính năng Địa chỉ Wi-Fi bảo mật nhằm bảo vệ quyền riêng tư của người dùng. Thay vì dùng địa chỉ MAC thật (một dạng “ID card, căn cước” của thiết bị), máy sẽ tạo ra địa chỉ giả để tránh bị theo dõi.
Từ các phiên bản iPadOS và iOS gần đây (đặc biệt là các bản cập nhật mới như 26.4.1), Apple mặc định bật tính năng che giấu địa chỉ MAC vật lý của thiết bị. Thay vì gửi địa chỉ thực, iPad/iPhone sẽ gửi một địa chỉ ảo để tránh bị các bên thứ ba theo dõi hành vi khi bạn kết nối Wi-Fi công cộng.
Hiện tại, Apple cung cấp 3 lựa chọn chính:
Tắt (Off): Sử dụng địa chỉ MAC "chính chủ" của phần cứng.
Cố định (Fixed): Tạo ra một địa chỉ ảo duy nhất cho mỗi mạng Wi-Fi và giữ nguyên nó.
Luân chuyển (Rotating): Đỉnh cao của bảo mật nhưng cũng là "ác mộng" của kết nối. Địa chỉ ảo sẽ thay đổi liên tục sau một khoảng thời gian.
Vì sao “Luân chuyển” gây lỗi WiFi?
Ở chế độ Luân chuyển, thiết bị sẽ thay đổi địa chỉ MAC liên tục. Điều này khiến router (modem WiFi) hiểu rằng:
👉 “À, có thiết bị mới vừa kết nối!”
Kết quả là:
Router phải cấp lại IP (DHCP)
Bảng cache bị rối
Kết nối bị delay hoặc mất hẳn
Đặc biệt, với các router phổ biến, khả năng xử lý MAC thay đổi liên tục không tốt. Từ đó dẫn đến:
Kết nối lúc có lúc không
Báo “Connected nhưng không có Internet”
Tốc độ chậm bất thường
Phải reconnect nhiều lần
Nên chọn Tắt – Cố định – hay Luân chuyển?
Tuỳ theo môi trường sử dụng:
👉 WiFi nhà / công ty:
Nên dùng: Tắt (Off) → ổn định nhất
Hoặc: Cố định (Fixed) → nếu vẫn muốn riêng tư
TỪ BUDAPEST ĐẾN WASHINGTON : CÚ NGÃ CỦA VIKTOR ORBÁN VÀ DƯ CHẤN Ở MỸ
Thủ tướng Hungary Viktor Orbán, đồng minh của Tổng thống Mỹ Donald Trump và Tổng thống Nga Vladimir Putin đã thừa nhận thất bại sau kết quả bầu cử hôm nay, mà ông gọi là “đau đớn” .
Sự kiện này đã chấm dứt 16 năm cầm quyền của một nhân vật quyền lực trong phong trào cực hữu ở Hungary.
Sự thất bại của Viktor Orbán không chỉ là một biến động chính trị trong phạm vi đất nước Hungary, mà còn là một cơn địa chấn mang tính biểu tượng đối với làn sóng dân túy cánh hữu toàn cầu, đặc biệt là đối với Donald Trump và phong trào MAGA xoay quanh ông ta ở Mỹ.
Trong suốt 16 năm cầm quyền, Orbán đã xây dựng một mô hình mà nhiều người gọi là “dân chủ phi tự do” (illiberal democracy) – tập trung quyền lực, kiểm soát truyền thông, và thúc đẩy chủ nghĩa dân tộc bảo thủ.
Mô hình này từng được xem như hình mẫu cho nhiều chính trị gia cánh hữu, trong đó có Donald Trump.
Tuy nhiên, kết quả bầu cử mới nhất, nơi phe đối lập do Péter Magyar dẫn đầu giành chiến thắng rõ rệt, đã đặt dấu hỏi lớn về tính bền vững của mô hình đó.
Đối với Trump, thất bại của Orbán không đơn thuần là việc một đồng minh quốc tế mất quyền lực, mà còn là sự lung lay của một biểu tượng.
Trước cuộc bầu cử, Trump đã công khai ủng hộ Orbán , xem ông ta như một minh chứng rằng một chính trị gia dân túy có thể nắm quyền lâu dài dù bị chỉ trích từ phương Tây.
Nhưng bây giờ thực tế đã chứng minh điều ngược lại :
Ngay cả một hệ thống đã được “thiết kế lại” để có lợi cho đảng cầm quyền – với cáo buộc về kiểm soát truyền thông và vẽ lại bản đồ khu vực bầu cử nhằm tạo lợi thế cho đảng của mình (gerrymandering) – vẫn có thể bị lật đổ khi sự bất mãn của cử tri đạt đến ngưỡng.
Điều này gửi một thông điệp không mấy dễ chịu tới ông Trump :
Mô hình chính trị mà ông từng ngưỡng mộ không phải là “bất khả chiến bại”.
Và nếu Orbán có thể thất bại sau 16 năm kiểm soát gần như toàn diện hệ thống chính trị, thì Trump – trong một hệ thống dân chủ cạnh tranh hơn nhiều – càng không thể chủ quan.
Tổng thống Trump sa thải thêm 6 thẩm phán về vấn đề nhập cư vì ngăn chặn việc trục xuất người nhập cư.
Tổng thống Trump đã sa thải thêm sáu thẩm phán về vấn đề nhập cư vì đã ngăn chặn các vụ trục xuất.
Hôm thứ Sáu, tổng thống đã sa thải bốn thẩm phán về vấn đề nhập cư và tiếp tục chuỗi sa thải của mình vào thứ Bảy bằng việc sa thải thêm hai người nữa.
Theo tờ New York Times, ông Trump đã sa thải hai thẩm phán về vấn đề nhập cư hôm thứ Bảy vì đã ngăn chặn việc trục xuất hai nhà hoạt động ủng hộ Palestine.
Exclusive: The Trump administration has fired two immigration judges who blocked the deportations of Rumeysa Ozturk and Mohsen Mahdawi, two int'l students who expressed pro-Palestinian views. Four other judges were fired on Friday too.
Vào tháng 12, Tổng thống Trump đã sa thải tám thẩm phán về vấn đề nhập cư tại thành phố New York.
Một thẩm phán nhập cư bị sa thải đã mô tả các vụ sa thải này là một "cuộc thảm sát chiều thứ Hai".
“Tòa án đã bị tàn phá nặng nề,” Olivia Cassin, một thẩm phán nhập cư khác bị sa thải vào tháng 11, nói với tờ The New York Times. “Cảm giác như một cuộc thảm sát vào chiều thứ Hai vậy.”
Hơn 100 thẩm phán về vấn đề nhập cư đã bị sa thải hoặc từ chức kể từ khi Tổng thống Trump nhậm chức năm nay.
Tháng 7, 20 thẩm phán về vấn đề nhập cư đã bị sa thải.
Một vài thẩm phán nhập cư liên bang vừa bị chính quyền Trump sa thải vì vụ email đã chỉ trích gay gắt ông Trump trong một cuộc phỏng vấn với chương trình CBS Evening News.
Ba trong số các thẩm phán bị sa thải – George Pappas, Jennifer Peyton và Carla Espinoza – đã trả lời phỏng vấn của CBS về việc bị chấm dứt hợp đồng. Các thẩm phán bất mãn cho rằng họ đã bị chính quyền Trump gây áp lực chính trị để chấp thuận các yêu cầu bác bỏ vụ án.
“Đó là hành động tùy tiện, bất công,” George Pappas nói với CBS News về việc bị sa thải đột ngột. “Và đó là một cuộc tấn công vào pháp quyền. Đó là một cuộc tấn công vào các thẩm phán.”
“Email của tôi chỉ có ba câu,” Jennifer Peyton than thở. “Tôi không có lý do. Tôi không có lời giải thích.”
“Là các thẩm phán, chúng tôi đã rất lo sợ và lo lắng,” Carla Espinoza nói. “Điều đó khiến việc giữ thái độ khách quan trở nên rất khó khăn. Chúng tôi không khuất phục trước áp lực đó, nhưng quả thực cảm giác như đang bị áp lực vậy.”
Payton than thở rằng ngay khi người nhập cư bất hợp pháp rời khỏi phòng xử án, ICE sẽ còng tay họ và đưa đi.
Former immigration judges are speaking out after sudden firings by the Trump administration, alleging political pressure and threats to due process in an already overwhelmed court system. CBS News’ @MauriceDuboisTV sat down with three judges who were terminated in July by email. pic.twitter.com/4JMjZEpNxj
— CBS Evening News with Tony Dokoupil (@CBSEveningNews) July 24, 2025
Lời nói của hòa bình giữa tiếng gầm của chiến tranh
Trong bối cảnh chiến sự Iran ngày càng leo thang, khi thế giới chìm trong những tiếng động của bom đạn và những lời đe dọa hạt nhân, một tiếng nói khác vang lên – không phải từ chiến hào hay phòng họp quân sự, mà từ tòa thánh Vatican. Giáo hoàng Leo XIV, vị giáo hoàng đầu tiên mang quốc tịch Mỹ, đã công khai đối đầu với Tổng thống Donald Trump, khẳng định lập trường rõ ràng: Giáo hội không phục vụ chiến tranh, mà phục vụ hòa bình. Trên chuyến bay khởi hành cho chuyến công du châu Phi kéo dài 10 ngày, ông tuyên bố dứt khoát: “Tôi không sợ chính quyền Trump hay việc phải lên tiếng mạnh mẽ cho thông điệp Phúc Âm.” Một câu nói tưởng chừng nhẹ nhàng, nhưng lại như mũi tên xuyên thẳng vào trung tâm quyền lực chính trị Mỹ.
Không giống các chính khách, Giáo hoàng nhấn mạnh rằng Giáo hội không tiếp cận vấn đề bằng lăng kính địa chính trị, mà bằng đạo lý và đức tin. “Chúng tôi không phải là những nhà chính trị… nhưng tôi tin vào thông điệp của Phúc Âm – thông điệp của người kiến tạo hòa bình.” Trong một thế giới nơi sức mạnh quân sự thường được xem là công cụ tối thượng, lời nói ấy giống như một giọt nước trong sa mạc – nhỏ bé nhưng không thể bỏ qua.
Thứ Hai vừa qua, ngay trên chuyến bay khởi hành chuyến công du 10 ngày tới châu Phi, Đức Giáo hoàng Leo XIV đã chính thức lên tiếng đáp trả những chỉ trích gay gắt từ phía Tổng thống Donald Trump. Với phong thái điềm tĩnh nhưng kiên định, ngài khẳng định bản thân không hề e sợ chính quyền Trump. Ngài tuyên bố rằng sứ mệnh cao cả nhất của mình và Giáo hội chính là rao giảng thông điệp Tin Mừng – một thông điệp về hòa bình và lòng trắc ẩn, bất chấp những áp lực từ giới chính trị.
Đức Giáo hoàng nhấn mạnh một ranh giới rõ ràng: "Chúng tôi không phải là chính trị gia, chúng tôi không nhìn nhận chính sách đối ngoại theo cùng một góc nhìn như ông ấy". Với ngài, vai trò của một người kiến tạo hòa bình (peacemaker) luôn đặt lên trên những toan tính chiến lược khô khốc. Trump phản công: Khi quyền lực chính trị không chấp nhận bị chất vấn
Chỉ một ngày trước đó, Tổng thống Donald Trump đã không ngần ngại công kích Giáo hoàng, gọi ông là “yếu đuối trong vấn đề tội phạm” và “tệ hại về chính sách đối ngoại.” Ông bày tỏ sự không hài lòng khi Giáo hoàng phản đối chiến tranh Iran và không ủng hộ lập trường cứng rắn của Mỹ. Trump còn nhấn mạnh rằng ông không muốn một giáo hoàng “cho rằng việc Iran có vũ khí hạt nhân là chấp nhận được” – một cách diễn giải mà phía Vatican chưa từng xác nhận.
Không dừng lại ở đó, Trump tiếp tục đẩy cao căng thẳng khi tuyên bố ông “không phải là fan của Giáo hoàng Leo.” Ông còn đi xa hơn khi đặt nghi vấn về việc Leo XIV được bầu chọn, cho rằng Giáo hội chọn một giáo hoàng người Mỹ để “đối phó” với chính ông. Những lời lẽ này không chỉ mang tính cá nhân mà còn phản ánh một cuộc va chạm sâu sắc giữa hai hệ tư tưởng: quyền lực chính trị và quyền lực đạo đức.
Tối Chủ nhật, Tổng thống Trump đã không ngần ngại dội một gáo nước lạnh vào Tòa thánh khi công khai chỉ trích Đức Leo XIV trên mạng xã hội Truth Social và trước báo giới. Ông Trump dùng những từ ngữ nặng nề như "kinh khủng về chính sách đối ngoại" hay "yếu kém trong việc chống tội phạm" để nói về vị giáo chủ. Ông bày tỏ sự không hài lòng tột độ khi Giáo hoàng phản đối thái độ cứng rắn của Mỹ đối với Iran, đặc biệt là vấn đề vũ khí hạt nhân.
Trump thẳng thừng tuyên bố mình "không phải là fan của Pope Leo" và cho rằng Giáo hoàng quá mềm mỏng khi ngăn cản Mỹ đối đầu với một quốc gia "muốn thổi bay cả thế giới". Thậm chí, ông còn đưa ra một giả thuyết đầy tính khiêu khích rằng Đức Leo XIV vốn dĩ chẳng nằm trong danh sách ứng viên nào, mà chỉ được Giáo hội chọn vì là người Mỹ nhằm mục đích... đối phó với chính ông.
Mâu thuẫn giữa hai bên đẩy lên đỉnh điểm xung quanh cuộc chiến Iran. Đức Leo XIV từng lên án những lời đe dọa của Trump nhắm vào người dân Iran là "thực sự không thể chấp nhận được", đặc biệt là sau tuyên bố đáng sợ của vị Tổng thống rằng "cả một nền văn minh sẽ chết đêm nay" ngay trước khi một thỏa thuận ngừng bắn được thiết lập.
Trong khi Trump và Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth liên tục viện dẫn tên Chúa để biện minh cho cuộc chiến, coi đó là một nỗ lực được thần linh ủng hộ, thì Giáo hoàng đã quyết liệt bác bỏ. Ngài khẳng định: "Chúa Giêsu là vua hòa bình, người từ chối chiến tranh, và không ai có thể dùng tên Ngài để biện minh cho sự chém giết". Chiến tranh Iran và cuộc tranh luận về “ý Chúa”
Một trong những điểm nóng của tranh cãi chính là việc sử dụng tôn giáo để biện minh cho chiến tranh. Trong khi Trump và Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth nhiều lần viện dẫn Chúa trong các phát biểu về chiến sự, thậm chí mô tả cuộc chiến như được “ủng hộ bởi thần thánh”, thì Giáo hoàng Leo XIV đã phản bác mạnh mẽ.
Ông khẳng định trong lễ Chủ nhật Lễ Lá: “Chúa Giêsu là vua của hòa bình, người từ chối chiến tranh… Không ai có thể sử dụng Ngài để biện minh cho chiến tranh.” Một thông điệp mang tính thần học, nhưng cũng là một tuyên ngôn chính trị ngầm: đức tin không thể bị biến thành công cụ phục vụ bạo lực.
Trong lịch sử nhân loại, không ít lần tôn giáo bị lạm dụng để hợp thức hóa chiến tranh. Nhưng lần này, chính người đứng đầu Giáo hội Công giáo đã đứng ra chặn lại điều đó. Như câu tục ngữ: “Ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác” – Leo XIV dường như muốn nhắc rằng chiến tranh không thể sinh ra hòa bình, cũng như bạo lực không thể mang lại công lý.
Cha Antonio Spadaro, một quan chức Vatican, đã sắc sảo nhận định rằng những đòn tấn công của Trump thực chất là một "tuyên ngôn của sự bất lực". Ông cho rằng Trump không thể tranh luận với Đức Leo nên tìm cách ép ngài phải rút lui về ngôn ngữ của sức mạnh và lợi ích quốc gia – thứ ngôn ngữ mà Trump có thể thao túng. Tuy nhiên, Giáo hoàng nói một thứ ngôn ngữ khác, ngôn ngữ của công lý và huynh đệ.
Về vấn đề quốc tế, Trump còn lôi cả vụ việc tại Venezuela vào để chỉ trích Giáo hoàng vì đã kêu gọi tôn trọng ý chí của nhân dân quốc gia này thay vì ủng hộ chiến dịch của Mỹ. Có vẻ như vị Tổng thống muốn một Giáo hoàng "ngoan ngoãn", nhưng Đức Leo XIV đã chọn con đường của một "Cây ngay không sợ chết đứng", kiên định với hòa bình hạt nhân và bảo vệ sự sống. Vatican phản ứng: “Một tiếng nói đạo đức không thể bị bóp nghẹt”
Trước những công kích từ Nhà Trắng, linh mục Antonio Spadaro – một quan chức Vatican – đã lên tiếng bảo vệ Giáo hoàng. Ông cho rằng Trump đang nhắm vào “một tiếng nói đạo đức” mà ông không thể kiểm soát. “Trump không tranh luận với Leo, ông muốn kéo ông ấy vào một ngôn ngữ mà ông có thể thống trị… nhưng Giáo hoàng nói một ngôn ngữ khác – ngôn ngữ không bị ràng buộc bởi quyền lực hay lợi ích quốc gia.”
Spadaro còn nhấn mạnh rằng chính việc Trump liên tục công kích Giáo hoàng lại chứng minh tầm ảnh hưởng của ông: “Nếu Leo không quan trọng, ông đã không bị nhắc đến. Nhưng ông bị gọi tên, bị tấn công – đó là dấu hiệu lời nói của ông chạm đến điều cốt lõi.”
Đây không còn là một cuộc tranh luận cá nhân, mà là sự đối đầu giữa hai hệ giá trị: một bên là quyền lực cứng – quân sự, chính trị; bên kia là quyền lực mềm – đạo đức, niềm tin và lương tri.
Hạt nhân, Venezuela và trật tự thế giới mới
Không chỉ dừng ở Iran, Giáo hoàng Leo XIV còn nhiều lần lên tiếng về nguy cơ phổ biến vũ khí hạt nhân. Ông kêu gọi xây dựng một thế giới an toàn thông qua đối thoại và tôn trọng lẫn nhau, thay vì đe dọa và trừng phạt. Lập trường này càng làm gia tăng khoảng cách với chính quyền Trump, vốn theo đuổi chính sách cứng rắn và sẵn sàng sử dụng sức mạnh quân sự.
Sau chiến dịch của Mỹ nhằm bắt giữ lãnh đạo Venezuela Nicolás Maduro, Giáo hoàng cũng kêu gọi tôn trọng ý chí của người dân Venezuela và khôi phục ổn định. Những phát biểu này khiến Trump thêm phần khó chịu, vì ông cho rằng Giáo hoàng đang “can thiệp” vào chính sách của Mỹ.
Trong bối cảnh toàn cầu hóa đầy biến động, câu hỏi đặt ra là: ai mới thực sự có quyền định hình trật tự thế giới – những người nắm quân đội, hay những người nắm đạo lý?
Hình ảnh và biểu tượng: Khi chính trị bước vào vùng thiêng
Căng thẳng đạt đến một mức độ khác khi Trump đăng tải một hình ảnh do AI tạo ra, trong đó ông được mô tả như một nhân vật mang hình tượng Chúa, đang chữa lành người bệnh, phía sau là cờ Mỹ và đại bàng. Hình ảnh này gây tranh cãi dữ dội, không chỉ vì yếu tố chính trị mà còn vì nó chạm vào vùng nhạy cảm của tôn giáo.
Việc một nguyên thủ quốc gia tự đặt mình trong hình ảnh thiêng liêng đã làm dấy lên câu hỏi về ranh giới giữa quyền lực và biểu tượng. Trong khi Giáo hoàng nhấn mạnh rằng không ai có thể dùng Chúa để biện minh cho chiến tranh, thì hình ảnh này lại khiến nhiều người cảm thấy điều ngược lại đang xảy ra.
Cuộc tranh cãi giữa Giáo hoàng Leo XIV và Tổng thống Donald Trump không chỉ là một xung đột cá nhân, mà là biểu hiện của một cuộc đấu sâu sắc hơn giữa hai cách nhìn về thế giới. Một bên tin vào sức mạnh của vũ lực để duy trì trật tự; bên kia tin vào đối thoại, công lý và lòng nhân ái.
Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo rằng đây là một bước đi mạo hiểm. Các hồng y cấp cao của Mỹ đã bắt đầu lên tiếng ủng hộ Giáo hoàng trên chương trình "60 Minutes", phê phán chính sách nhập cư và thái độ hiếu chiến của chính quyền. Trump cần nhớ rằng "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây", và chính những cử tri Công giáo ôn hòa đã góp phần đưa ông lên đỉnh cao quyền lực; việc đối đầu trực diện với Giáo hoàng có thể khiến ông đánh mất sự ủng hộ quý giá này.
Cuộc chiến giữa vương quyền và thần quyền này chắc chắn sẽ còn kéo dài, và thế giới vẫn đang dõi theo từng bước chân của Đức Leo XIV trong chuyến hành trình tại châu Phi – nơi ngài tiếp tục gieo mầm hy vọng giữa bão táp chính trị.
Trong khi chiến tranh Iran vẫn chưa có hồi kết, và những lời qua tiếng lại giữa Washington và Vatican vẫn tiếp diễn, có lẽ điều quan trọng nhất không phải là ai thắng ai thua, mà là liệu nhân loại có thể tìm ra con đường chung để tránh khỏi vực thẳm của bạo lực hay không. Và trong cuộc hành trình ấy, tiếng nói của hòa bình – dù nhỏ bé – vẫn luôn cần được lắng nghe.
uất hiện hiếm hoi trước truyền thông, Melania Trump gây chú ý với phong cách tiết chế, trái ngược hoàn toàn với hình ảnh thời trang nổi bật trước đây.
Melania Trump xuất hiện với bộ suit váy hai hàng khuy họa tiết glen-plaid màu xám của Prada, kín đáo và nghiêm cẩn.
Trong buổi chiều ngày 9/4 tại Grand Foyer của Nhà Trắng, Melania Trump xuất hiện trước truyền thông trong một cuộc họp báo ngắn, hiếm hoi và không được thông báo trước nội dung. Không có màn xuất hiện cầu kỳ, bà bước lên bục phát biểu trong bộ suit váy kẻ xám hai hàng khuy của Prada, kín đáo và tiết chế.
Trong hơn 5 phút, bà phủ nhận mọi liên hệ với Jeffrey Epstein trước khi rời đi nhanh chóng, dứt khoát. Trang phục bà chọn hôm đó cho thấy sự nghiêm túc, giản dị và không để yếu tố thời trang làm phân tán sự chú ý khỏi thông điệp chính, theo Washington Post.
So với nhiệm kỳ đầu, hình ảnh của Melania Trump hiện có nhiều thay đổi. Ở thời điểm lần đầu giữ vai trò Đệ nhất phu nhân, bà thường xuyên nổi bật trong những bộ trang phục gây chú ý như chiếc váy xanh nhạt của Ralph Lauren tại lễ nhậm chức hay áo choàng hoa rực rỡ dịp Lễ Tạ ơn.
Trước đây, phong cách của bà mang đậm dấu ấn thời trang, đôi lúc khá táo bạo và thể hiện cá tính mạnh. Còn ở nhiệm kỳ thứ hai, bà chuyển sang những trang phục đơn giản hơn, màu trung tính và dễ ứng dụng.
Trong các sự kiện gần đây, Melania Trump liên tục xuất hiện với suit hoặc các set blazer, quần/váy đồng bộ. Bà từng mặc suit ba mảnh màu be kèm cà vạt khi đến Quốc hội, diện outfit lấy cảm hứng tuxedo tại một buổi tiệc trang trọng, hay chọn các bộ suit xám, trắng, xanh navy trong những sự kiện chính thức như phát biểu tại Liên Hợp Quốc hay tổ chức hội nghị “Be Best”.
Bên cạnh yếu tố tuổi tác, sự thay đổi này còn phản ánh vai trò mới của vị phu nhân sinh năm 1970. Thay vì xuất hiện bên cạnh tổng thống Mỹ, bà hoạt động độc lập hơn với các dự án và sự kiện riêng.
Đệ nhất phu nhân có gu thời trang nổi bật nhất lịch sử hiện đại Mỹ lần đầu xuất hiện với phong cách tiết chế như vậy.
Trong thời trang, suit thường gắn với sự quyền lực và chuyên nghiệp. Đây cũng là kiểu trang phục phổ biến của giới lãnh đạo, giúp người mặc trông chỉn chu và không quá nổi bật.
Với Melania Trump, đây có thể là một chiến lược. Sau thời gian vắng bóng và nhiều đồn đoán, việc chọn trang phục tối giản giúp bà tránh trở thành tâm điểm bàn tán.
Nếu trước đây quần áo luôn mang thông điệp rõ ràng, thì hiện tại, chính sự “không thông điệp” lại là thông điệp.
Theo USA Today, bộ suit Prada này cũng là trang phục Melania Trump từng mặc khi ký Đạo luật Take It Down tại Vườn Hồng Nhà Trắng vào tháng 5 năm ngoái. Văn phòng Đệ nhất phu nhân xác nhận đây là cùng một bộ đồ.
Sự lặp lại này như “gợi nhắc” đến thời điểm bà thúc đẩy đạo luật nhằm bảo vệ nạn nhân của deepfake và nội dung nhạy cảm bị phát tán trái phép trên mạng.
Là cựu người mẫu, các lựa chọn thời trang của Melania Trump từ lâu luôn được soi xét. Năm 2018, bà từng gây tranh cãi khi mặc áo khoác của Zara với dòng chữ “I really don’t care, do u?” (Tôi thực sự không quan tâm, còn bạn thì sao?) trong chuyến thăm trung tâm giam giữ trẻ em nhập cư tại Texas (Mỹ). Trước đó, chiếc áo blouse hồng fuchsia tại buổi tranh luận tổng thống năm 2016 cũng khiến dư luận suy đoán về thông điệp ẩn ý.
Bộ phim tài liệu Melania, phát hành đầu năm nay bởi Amazon, càng củng cố nhận định rằng bà luôn tính toán kỹ lưỡng trong việc xây dựng hình ảnh cá nhân.
Trong dòng chảy của lịch sử, cổ nhân thường có câu: "Trèo cao thì ngã đau". Sau nhiều thập kỷ ngự trị trên đỉnh cao quyền lực với tư thế là một trong những đồng minh thân cận và kiên định nhất của Tổng thống Mỹ Donald Trump tại châu Âu, "pháo đài" của Thủ tướng Viktor Orbán và liên minh Fidesz-KDNP cuối cùng đã rung chuyển dữ dội. Cuộc bầu cử Quốc hội Hungary năm 2026 không chỉ là một sự kiện chính trị thông thường; nó là một cơn đại hồng thủy đã cuốn phôi pha niềm tin sắt đá về một sự thống trị vĩnh cửu.
Cơn sóng ngầm chính trị bùng nổ: Hungary bước vào một kỷ nguyên mới
Cuộc bầu cử Quốc hội Hungary năm 2026 đã tạo nên một cơn địa chấn chính trị hiếm thấy, khi kết quả kiểm phiếu ban đầu cho thấy sự đảo chiều mạnh mẽ trong cán cân quyền lực. Khi tỷ lệ xử lý phiếu đạt 22,05%, bức tranh đã dần rõ nét: Tisza Párt vươn lên dẫn đầu với 51,22%, trong khi liên minh cầm quyền Fidesz-KDNP tụt lại phía sau với 40,11%. Mi Hazánk Mozgalom đạt 6,09%, còn các đảng nhỏ khác như Demokratikus Koalíció và Magyar Kétfarkú Kutya Párt gần như bị đẩy ra ngoài lề chính trị. Đây không chỉ là một kết quả bầu cử, mà là dấu hiệu của một sự thay đổi sâu sắc trong lòng xã hội Hungary – “nước chảy đá mòn”, khi niềm tin cũ dần phai nhạt, nhường chỗ cho những làn sóng mới. Tỷ lệ tham gia kỷ lục: Khi cử tri thức tỉnh
Một trong những điểm nổi bật nhất của kỳ bầu cử này chính là tỷ lệ cử tri đi bầu cao chưa từng có. Tính đến 18 giờ 30, đã có tới 77,80% cử tri tham gia bỏ phiếu, phá vỡ kỷ lục trước đó của năm 2002 (73,51%). Con số hơn 5,85 triệu người đi bầu cho thấy sự quan tâm chính trị đã bùng nổ trong xã hội Hungary. “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” – khi người dân cảm thấy tiếng nói của mình có trọng lượng, họ sẽ không còn đứng ngoài cuộc.
Tỷ lệ tham gia cao không chỉ phản ánh sự cạnh tranh khốc liệt, mà còn là minh chứng cho một xã hội đang chuyển mình, nơi những tầng lớp trước đây thờ ơ nay đã thức tỉnh.
Phân bổ ghế quốc hội: Tisza áp đảo, Fidesz thất thế
Khi tỷ lệ xử lý đạt 37,04%, kết quả phân bổ ghế cho thấy một khoảng cách rất lớn giữa các lực lượng chính trị. Tisza Párt giành được 39 ghế danh sách và tới 93 ghế đơn vị, tổng cộng 132 ghế – một con số mang tính áp đảo. Trong khi đó, Fidesz-KDNP chỉ giành được 59 ghế (46 danh sách, 13 đơn vị), còn Mi Hazánk có 8 ghế.
Điều này đồng nghĩa với việc một lực lượng mới đang đứng trước cơ hội kiểm soát quốc hội, điều mà trước đây dường như là “bất khả xâm phạm” đối với Fidesz. Câu nói “thời thế tạo anh hùng” dường như chưa bao giờ đúng hơn trong hoàn cảnh này. Bí mật phía sau chiến thắng của Tisza Párt
Theo phân tích của chuyên gia Schiffer András, thành công của Tisza Párt không đến từ may mắn, mà là kết quả của một chiến lược huy động cử tri cực kỳ hiệu quả. Đảng này đã tận dụng tốt sự gia tăng tỷ lệ tham gia của giới trẻ – đặc biệt là nhóm dưới 30 tuổi. Nếu trước đây nhóm này chỉ tham gia khoảng 40%, thì nay con số có thể đã tăng lên 60%, và phần lớn trong số đó nghiêng về Tisza.
Không chỉ vậy, những người Hungary sống ở nước ngoài – vốn trước đây ít tham gia – cũng có xu hướng ủng hộ lực lượng mới này. Tầng lớp hiện đại, thực dụng, hoạt động mạnh trên mạng xã hội cũng trở thành “nguồn nhiên liệu” giúp Tisza bứt phá.
Như câu tục ngữ “tre già măng mọc”, lớp cử tri mới đã dần thay thế tư duy cũ, tạo nên một dòng chảy chính trị khác biệt.
Sự thất thế của Fidesz không chỉ dừng lại ở tỷ lệ phần trăm mà còn hiện hữu rõ rệt trong cơ cấu quyền lực tại nghị trường. Khi tỷ lệ xử lý phiếu bầu toàn quốc đạt 37,04%, Đảng Tisza đã thực hiện một cú bứt phá ngoạn mục khi chiếm tới 132 ghế (bao gồm 39 ghế danh sách và 93 ghế đại biểu cá nhân). Trong khi đó, "gã khổng lồ" Fidesz-KDNP chỉ còn giữ được 59 ghế, một sự sụt giảm niềm tin thê thảm đối với một đảng từng nắm giữ đa số tuyệt đối.
Fidesz và chiến lược phòng thủ trong thời đại số
Trước làn sóng mới, Fidesz đã có những điều chỉnh chiến lược. Theo Schiffer András, Thủ tướng Orbán Viktor có thể đã chỉ đạo cử tri của mình đi bỏ phiếu từ sớm, sau đó tiếp tục vận động trong ngày bầu cử. Tuy nhiên, phản ứng này dường như là “chậm một nhịp” so với đối thủ.
Đáng chú ý, Fidesz đã chuyển mạnh chiến dịch sang không gian số, đẩy mạnh hoạt động trên mạng xã hội, tìm kiếm sự tương tác và “lượt thích”. Nhưng trong một cuộc chơi mà đối thủ đã chiếm lĩnh từ trước, việc “đi sau” khiến họ gặp bất lợi rõ rệt.
Vai trò của mạng xã hội và thế hệ Z
Một trong những yếu tố quyết định của kỳ bầu cử này chính là sức mạnh của mạng xã hội. Thế hệ Z – những người lớn lên cùng Facebook, TikTok, Instagram – đã trở thành lực lượng khó đoán định nhất. Không một viện nghiên cứu nào có thể dự đoán chính xác hành vi chính trị của họ.
Tisza Párt đã khai thác hiệu quả “hiệu ứng đám đông” – tạo ra cảm giác rằng đây là một phong trào chiến thắng, khiến nhiều người muốn trở thành một phần của nó. “Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao” – khi tâm lý đám đông được kích hoạt, sức mạnh lan tỏa là vô cùng lớn.
Người ta vẫn nói "Dân là gốc, gốc có vững cây mới bền". Cuộc bầu cử năm nay đã chứng minh sức mạnh khủng khiếp của sự huy động quần chúng. Tỷ lệ cử tri đi bỏ phiếu đã phá vỡ mọi kỷ lục trong lịch sử hiện đại của Hungary. Tính đến 18:30 ngày bầu cử, có tới 77,80% cử tri đủ điều kiện đã đến thùng phiếu, vượt xa kỷ lục cũ 73,51% thiết lập tại vòng hai năm 2002. Hơn 5,85 triệu người đã trực tiếp cầm bút quyết định tương lai dân tộc, một con số mà ngay cả những nhà phân tích lạc quan nhất cũng phải ngỡ ngàng.
Những yếu tố bên ngoài và câu chuyện địa chính trị
Schiffer András cũng đề cập đến khả năng có sự tác động từ bên ngoài. Theo ông, nếu có sự can thiệp quốc tế, thì đó là từ những quốc gia mong muốn thay đổi chính phủ Hungary. Tuy nhiên, điều này không mang lại lợi thế rõ rệt cho bất kỳ bên nào.
Chiến lược của Fidesz khi đưa vấn đề chiến tranh Ukraine vào trung tâm tranh luận cũng không đạt hiệu quả như kỳ vọng, khi Tisza đáp trả bằng cách tiếp cận khác, khiến thông điệp bị phân tán.
Vì sao một đồng minh thân tín của ông Trump, người vốn dày dạn kinh nghiệm đối phó với truyền thông và kiểm soát dư luận, lại có thể thất bại đau đớn đến vậy? Câu trả lời nằm ở sự thay đổi của thời đại. Đảng Tisza đã chơi một ván bài tất tay vào "hiệu ứng đám đông" và sức mạnh của mạng xã hội. Trong khi Fidesz dường như đã quá chậm chạp trong việc bắt nhịp, thì Đảng Tisza đã biến mỗi nền tảng số thành một pháo đài tuyên truyền hiệu quả.
Dù Thủ tướng Viktor Orbán đã cố gắng xoay chuyển cục diện bằng cách huy động toàn bộ chiến dịch sang không gian kỹ thuật số để "săn like", nhưng dường như tất cả đã quá muộn màng. Schiffer András chỉ ra rằng, đối với thế hệ Gen Z — những người được nuôi dưỡng và "xã hội hóa" trên các nền tảng mạng xã hội, những công thức vận động cũ không còn hiệu nghiệm. Đảng Tisza đã tạo ra một "sản phẩm" chính trị đánh trúng tâm lý muốn thuộc về một cộng đồng thành công và đổi mới của giới trẻ.
Cuộc bầu cử Hungary 2026 không chỉ là sự thay đổi về số ghế trong quốc hội, mà còn là dấu hiệu của một bước ngoặt lịch sử. Một lực lượng mới đã nổi lên từ nền tảng của mạng xã hội, của thế hệ trẻ, của những người muốn thay đổi.
Trong khi đó, những thế lực cũ dù vẫn còn mạnh, nhưng đã bắt đầu lộ rõ dấu hiệu mệt mỏi. Như câu ca dao xưa: “Sông có khúc, người có lúc” – thời vận chính trị cũng vậy, không ai giữ được mãi đỉnh cao.
Hungary hôm nay đang đứng trước một ngã rẽ. Và kết quả cuối cùng của cuộc bầu cử này có thể không chỉ ảnh hưởng đến quốc gia này, mà còn lan rộng ra toàn bộ châu Âu – nơi những cơn gió đổi thay đang thổi ngày một mạnh hơn. Thất bại của Fidesz — đồng minh của ông Trump — là một bài học đắt giá về việc đừng bao giờ xem nhẹ sức mạnh của những người trẻ tuổi và sự biến ảo của công nghệ. Một chương mới đã mở ra cho Hungary, mang theo cả những hy vọng rực rỡ và những thách thức chưa từng có tiền lệ.
Một người phụ nữ tại Mỹ cho biết đã trải qua ba lần cận kề cái chết trong đời, trong đó có lần được xác nhận tử vong tại hiện trường. Sau mỗi lần như vậy, bà kể lại những trải nghiệm mà bản thân cho là khó lý giải.
Theo The Sun, bà Nicole Kerr, 62 tuổi, sống tại bang Colorado, cho biết mình đã ba lần rơi vào trạng thái cận tử, thậm chí có thời điểm nhân viên y tế đã phủ khăn liệm lên mặt. Tuy nhiên, bà đều được cứu sống và trở lại cuộc sống bình thường.
Sự việc đầu tiên xảy ra khi bà mới 19 tuổi. Trong một chuyến đi cùng bạn học trên chiếc xe Corvette, phương tiện bất ngờ mất kiểm soát và đâm vào một tảng đá lớn. Theo lời kể, tình huống trở nên căng thẳng trước đó khi người đi cùng có hành vi gạ gẫm tình dục và bị từ chối.
Sau cú va chạm, chiếc xe lật và hất cả hai ra ngoài. Bà Nicole bị văng mạnh xuống đất và được lực lượng cứu hộ phát hiện trong tình trạng co quắp. Tại hiện trường, bà được xác nhận đã tử vong và bị phủ khăn trắng.
Năm 19 tuổi, Nicole gặp tai nạn nghiêm trọng, được xác nhận đã tử vong và bị phủ khăn trắng. Ảnh: Jam Press/AJ Parr
Tim của bà ngừng đập trong khoảng 13 phút trước khi có dấu hiệu hoạt động trở lại. Bà cho biết trong khoảng thời gian này, bản thân có cảm giác như đang ở một nơi khác, được bao quanh bởi ánh sáng trắng và không còn cảm nhận đau đớn.
Bà mô tả trải nghiệm đó mang lại cảm giác bình yên tuyệt đối. Trong trạng thái này, bà tin rằng mình đã gặp một “thiên thần”, người mà bà nhận ra là ông ngoại đã qua đời.
Sau đó, bà cho biết được “yêu cầu quay trở lại”. Ngay khi có dấu hiệu sống, nhân viên y tế đã tiến hành các biện pháp kích thích và hồi sức tim phổi, sau đó chuyển bà đến bệnh viện để phẫu thuật khẩn cấp.
Các bác sĩ xác định bà bị đa chấn thương nghiêm trọng, bao gồm gãy nhiều xương, vỡ xương chậu, cổ tay bị nghiền nát, chấn thương nặng ở đầu và ngực, cùng với một bàn chân gần như bị đứt rời.
Hai tuần sau, bà tiếp tục rơi vào tình trạng nhiễm trùng huyết và hoại tử. Trong một ca phẫu thuật, tim bà lần thứ hai ngừng đập. Bà cho biết mình tiếp tục trải qua cảm giác bước vào ánh sáng trắng và nhận được thông điệp rằng “sứ mệnh trên Trái Đất vẫn chưa hoàn thành”.
Khi các bác sĩ chuẩn bị xác nhận thời điểm tử vong, tim bà bất ngờ đập trở lại.
Nicole Kerr hiện tại. Ảnh: Jam Press/AJ Parr
Trong những tháng tiếp theo, bà tiếp tục đối mặt với nhiều biến chứng nguy hiểm. Có thời điểm, dịch tràn vào phổi khiến bà ngạt thở và rơi vào trạng thái cận tử lần thứ ba.
Theo lời kể, mỗi lần như vậy bà đều nhận được cùng một thông điệp rằng cần quay trở lại để hoàn thành một mục đích nào đó. Nhờ được can thiệp y tế kịp thời, bà tiếp tục vượt qua.
Sau một thời gian dài điều trị, bà Nicole dần hồi phục. Tuy nhiên, bà cho rằng điều thay đổi lớn nhất không nằm ở thể chất mà là cách nhìn nhận về cuộc sống và cái chết.
Trong nhiều năm, bà giữ kín câu chuyện vì lo ngại bị hiểu lầm. Sau khi gặp những người có trải nghiệm tương tự, bà quyết định chia sẻ như một cách lan tỏa thông điệp tích cực.
Bà cho rằng cái chết không phải là dấu chấm hết và mong muốn mọi người hiểu rằng họ không cần phải sống trong sợ hãi. Hiện tại, bà xem việc kể lại câu chuyện của mình là một phần mục đích sống, với hy vọng giúp người khác nhìn nhận cuộc sống và cái chết một cách bình thản hơn.
Iran đưa ra cảnh báo nghiêm trọng về việc Tổng thống Trump phong tỏa eo biển Hormuz: 'Sẽ có phản ứng mạnh mẽ'
Hải quân Iran hôm Chủ nhật cảnh báo rằng các tàu quân sự tiến gần đến eo biển Hormuz sẽ phải đối mặt với "phản ứng mạnh mẽ và quyết liệt".
AFP qua Getty Images
WASHINGTON — Iran hôm Chủ nhật cảnh báo rằng các tàu quân sự tiếp cận eo biển Hormuz sẽ vi phạm thỏa thuận ngừng bắn mong manh và sẽ phải đối mặt với “phản ứng mạnh mẽ và quyết liệt” — sau khi Tổng thống Trump tuyên bố phong tỏa điểm nghẽn dầu mỏ quan trọng này.
Ông Trump đã công bố kế hoạch vào sáng Chủ nhật nhằm ngăn chặn "bất kỳ và tất cả các tàu thuyền cố gắng ra vào" tuyến đường thủy này cho đến khi tất cả dầu mỏ được phép ra vào mà không bị Iran cản trở.
Hải quân thuộc Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran đã phản bác, khẳng định họ có “quyền kiểm soát hoàn toàn” eo biển và tuyến đường thủy này vẫn mở cửa cho các tàu phi quân sự.
Theo hai hãng thông tấn bán chính thức của Iran, lực lượng hải quân Iran cho biết trong một tuyên bố: “Trái ngược với những tuyên bố sai sự thật của một số quan chức đối địch, eo biển Hormuz vẫn mở cửa cho các tàu phi quân sự đi qua dưới sự kiểm soát và quản lý thông minh, phù hợp với các quy định cụ thể”.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran cảnh báo rằng bất kỳ tàu quân sự nào tiếp cận eo biển sẽ bị coi là vi phạm thỏa thuận ngừng bắn.
Ông Trump tuyên bố rằng thỏa thuận ngừng bắn tuần trước có nghĩa là Iran sẽ cho phép eo biển Hormuz, nơi hơn một phần năm lượng dầu mỏ vận chuyển bằng đường biển của thế giới đi qua hàng năm, được mở cửa trở lại.
Tuy nhiên, Iran bị cáo buộc cố gắng thu phí đối với các tàu thuyền đi qua và tuyên bố rằng họ đã mất dấu vết của các quả thủy lôi đã rải, khiến các tàu thuyền sợ hãi và không dám đi qua tuyến đường thủy đang bị bao vây này.
Bất chấp những lời đe dọa của Iran rằng việc triển khai tàu quân sự qua eo biển là vi phạm thỏa thuận ngừng bắn, Mỹ tuyên bố hai tàu khu trục của Hải quân Mỹ đã đi qua đó vào thứ Bảy và bắn hạ một máy bay không người lái của Iran.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.