All videos: https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7
CÒN TỘI THAM NHŨNG THÌ ĐƯỢC ĐỀ NGHỊ GIẢM ÁN
Trong khi người dân và doanh nghiệp nhỏ đang chật vật tìm cách tồn tại giữa một mê cung chính sách thuế chồng chéo, rối rắm và thay đổi liên tục, thì đề xuất tăng mức phạt tù đối với tội trốn thuế lại được Bộ Công an đưa ra như một giải pháp răn đe.
Cần nói thẳng, mục tiêu cốt lõi của quản lý thuế không phải là bỏ tù càng nhiều người càng tốt, mà là thu đúng, thu đủ cho ngân sách. Nếu một người trốn thuế, cách hợp lý nhất là phạt về kinh tế, truy thu triệt để. Như vậy vừa đảm bảo tính răn đe, vừa trực tiếp bổ sung ngân sách. Còn nếu đẩy họ vào tù, ngân sách không thu được bao nhiêu, nhưng lại tốn thêm chi phí giam giữ, xét xử. Đó là chưa kể đến hệ quả xã hội, một người kinh doanh bị đẩy vào vòng lao lý có thể kéo theo cả gia đình, nhân viên, chuỗi cung ứng cùng lao đao.
Điều đáng nói là nỗi sợ hiện nay đã quá lớn. Rất nhiều hộ kinh doanh và doanh nghiệp nhỏ không dám mở rộng, thậm chí rút lui khỏi thị trường chỉ vì không biết bao giờ mình sẽ đi tù. Khi luật pháp trở thành thứ khiến người ta sợ hãi thay vì yên tâm làm ăn, đó là một rào cản phát triển.
Nhưng nghịch lý nằm ở chỗ, xử thật nặng với những sai phạm thuế nhỏ lẻ của dân, còn với những vụ tham nhũng, tham ô hàng chục, hàng trăm, thậm chí hàng nghìn tỷ đồng, tức là trực tiếp rút ruột tiền thuế của dân thì lại có vô số cửa thoát tội.
Chỉ cần khắc phục hậu quả, nộp lại một phần tiền, có thêm vài tình tiết giảm nhẹ như bằng khen, huân chương, hoặc những lý do rất khó kiểm chứng như không vụ lợi, sức khỏe yếu, thậm chí bị tâm thần… là án có thể giảm án đáng kể.
Vậy rốt cuộc, Bộ công an đang muốn răn đe điều gì? Rằng người dân sai vài đồng thì phải sợ tù, còn người có quyền lực nếu sai hàng nghìn tỷ thì vẫn có cơ hội được giảm án? Luật dành cho dân chứ không dành cho quan?
DÙ CÓ CLIP NHƯNG CÔNG AN ĐẮK LẮK VẪN CHƯA XÁC MINH ĐƯỢC "CHIẾC XE CSGT LẠ"
Đã gần một tuần trôi qua kể từ khi một vụ tai nạn giao thông khiến một học sinh tại Đắk Lắk t.ử v.ong. Cái ch-ế-t thương tâm của em và video ghi lại cảnh xe CSGT chạy phía sau "quay đầu" khi chứng kiến sự việc đang khiến dư luận dậy sóng. Mọi thứ dường như đã rõ ràng, thế nhưng công an Đắk Lắk vẫn tiếp tục "điều tra" để xác minh về danh tính ai lái "chiếc xe lạ".
Kỳ lạ thay, công an luôn tự hào về sự “nhạy bén” trong công tác xử lý các vụ án. Nào là cướp ngân hàng, không quá 24h sẽ bị bắt gọn; nào là tội phạm gây tai nạn bỏ trốn, hai ngày là lộ diện. Nhưng khi sự việc liên quan đến nghi vấn lực lượng chức năng, cái “nhạy bén” ấy bỗng dưng… “biến mất”. Mọi thứ cứ như thể một sự gian nan khó hiểu, như thể công lý và trách nhiệm có một quy trình riêng mà chỉ người trong ngành mới hiểu.
Còn khi là dân đen, báo chí có thể phát sóng từng giây, từng phút, video "nóng hổi" cập nhật liên tục. Công an thì liên tục họp báo, thông tin luôn được công khai. Nhưng khi vụ việc liên quan đến một thành viên trong ngành, mọi thứ lại bị hạn chế, thông tin bị “cấm phát tán”, và điều tra thì cứ kéo dài như một bộ phim truyền hình không có hồi kết. Thật khó mà lý giải được điều này.
Vậy câu hỏi đặt ra là: Quy trình điều tra của công an có phải là đặc biệt hơn so với những trường hợp khác? Hay chúng ta đang đối mặt với một tiêu chuẩn kép trong cách xử lý thông tin và giải quyết sự việc? Khi nghi vấn thuộc về chính lực lượng chức năng, có vẻ như công lý trở thành một “hành trình dài” không có điểm đến rõ ràng.
Total Videos: https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7
KHI LUÔN BỊ CSGT BÀO THÌ "BÁO CHỐT" SẼ LUÔN TỒN TẠI
Việc công an tỉnh Điện Biên vừa ra xử phạt vi phạm hành chính đối với các trường hợp lập nhóm báo chốt CSGT trên mạng xã hội, cho thấy được nghịch lý giữa niềm tin của người dân và cách thực thi pháp luật của lực lượng CSGT. Nghịch lý đó xuất phát từ việc CSGT "bào" đến hết tiền của dân.
Nếu người dân thực sự tin rằng việc lập chốt là minh bạch, công bằng và vì an toàn chung, thì chẳng ai cần lập nhóm kín, dùng tiếng lóng như đang trao đổi mật mã để nhắc nhau. Những hành vi đó không phải tự nhiên xuất hiện, nó là phản ứng khi niềm tin bị thiếu hụt.
Khi người ta cảm thấy mình dễ bị “bắt lỗi” hơn là được “hướng dẫn tuân thủ”, việc cảnh báo nhau trở thành một dạng tự vệ rất bình thường. Và càng xử phạt những hành vi nhỏ như vậy, thông điệp vô tình lại thành: quan trọng không phải bạn đi đúng hay sai, mà là bạn có bị phát hiện hay không.
Dẹp một nhóm thì dễ. Nhưng nếu không giải quyết được gốc rễ là niềm tin, thì những nhóm khác với tên gọi khác cũng sẽ lại xuất hiện thôi.
videos: https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7
Mỗi năm đến ngày 30/4, mạng xã hội lại rộn ràng. Người thì tự hào, người thì tranh luận, người thì im lặng. Còn tôi – một đứa sinh ra sau chiến tranh, lớn lên trong những câu chuyện đã qua – lại có một cảm giác rất khó gọi tên.
Tụi tôi không trải qua bom đạn, không biết đói khát thời chiến là gì. Những gì biết chỉ là qua sách giáo khoa, qua lời kể của ông bà, cha mẹ. Tụi tôi hiểu hòa bình là điều quý giá. Nhưng có lẽ, cách tụi tôi cảm nhận hòa bình lại khác.
Hòa bình, với tụi tôi, đáng lẽ phải là việc cha mẹ không phải sống xa nhau vì mưu sinh. Là bạn bè không phải mỗi đứa một phương trời, đứa thì Nhật, Hàn, đứa thì châu Âu, có đứa chọn con đường chui lủi, bất hợp pháp, chỉ để tìm một cơ hội sống tốt hơn. Là việc không phải nghe tin ai đó quen biết “mất liên lạc” nơi xứ người.
Hồi còn đi học, tụi tôi được dạy nhiều về những kẻ thù, về những “đế quốc” xa xôi. Nhưng lớn lên, chính những nơi đó lại trở thành điểm đến mơ ước của không ít người xung quanh mình. Nghe thì có vẻ nghịch lý, nhưng đó là thực tế.
Có người nói tụi tôi vô ơn, không trân trọng những gì đã có. Nhưng thật ra, tụi tôi không phủ nhận quá khứ. Chỉ là tụi tôi đang sống trong hiện tại, và tụi tôi nhìn thấy những điều chưa ổn trong chính cuộc sống của mình.
Tụi tôi mong đất nước mạnh hơn – không chỉ trong lời nói, mà trong cơ hội thật sự cho người trẻ. Mong một xã hội mà ở đó, nếu cố gắng, thì có thể sống đàng hoàng ngay trên chính quê hương mình, không phải đánh đổi bằng việc rời bỏ gia đình. Mấy ông giỏi như quán quân Đường Lên Đỉnh Olympia còn không có đất dụng võ, thì huống gì không có ô dù như tụi tôi. Con ông cháu cha nó chiếm hết miếng ngon rồi.
Mỗi dịp 30/4, thay vì tranh cãi đúng sai, có lẽ điều tụi tôi cần chỉ là được lắng nghe. Không phải để phủ nhận lịch sử, mà để nói rằng: tụi tôi cũng yêu đất nước này, theo cách của tụi tôi. Và tụi tôi mong một tương lai mà “hòa bình” không chỉ là không có chiến tranh, mà còn là sự yên tâm để ở lại, để xây dựng, và để sống một cuộc đời tử tế.
Có thể tụi tôi chưa hoàn hảo. Nhưng tụi tôi không vô ơn. Tụi tôi chỉ đang hy vọng – và đôi khi, là đang chật vật với chính những hy vọng đó.
Nguyễn Thắng
videos: https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7
TRUNG QUỐC ĐANG MỞ RỘNG QUY MÔ Ở HOÀNG SA, VIỆT NAM LẠI QUAN NGẠI
Trung Quốc đang bồi đắp và xây dựng với quy mô chưa từng thấy ở Đá Hải Sâm thuộc quần đảo Hoàng Sa. Theo các nguồn tin quốc tế cho biết chỉ trong vòng sáu tháng qua, Trung Quốc đã bồi đắp hơn 600ha tại Đá Hải Sâm.
Những lúc thế này, lãnh đạo Việt Nam lại không thấy tăm hơi đâu. Mà có chăng, khi truyền thông quốc tế đưa tin quá nhiều, những vị này cũng chỉ lên báo chí đọc bài ca quen thuộc "quan ngại sâu sắc", rồi chẳng có động thái lên án mạnh mẽ nào.
Hơn 600 hecta được bồi đắp chỉ trong nửa năm - một con số đủ khiến bất kỳ ai còn quan tâm đến chủ quyền phải giật mình. Nhưng lạ thay, phản ứng của phía chính quyền mới là điều gây sốc đối với toàn dân Việt Nam.
Trong khi đó, những người dân lên tiếng phản đối đường lưỡi bò đáng lẽ phải được coi là thể hiện tinh thần yêu nước, lại rơi vào một tình huống trớ trêu. Báo chí thì ban đầu ca ngợi, tung hô tinh thần “chính nghĩa”, nhưng rồi nhanh chóng… biến mất. Bài viết bị gỡ, tiếng nói bị thu lại, như thể lòng yêu nước cũng cần phải xin phép trước khi thể hiện.
Thế mới thấy, chủ quyền hóa ra là một chủ đề “nhạy cảm”. Nhạy cảm đến mức không phải ai cũng được quyền nói, và không phải lúc nào cũng nên nói. Một nghịch lý khó giải thích: bên ngoài thì mất dần từng mảnh, bên trong thì mất dần tiếng nói.
BÁC TÔI, BÁC ÔI HAY BÁC TOI?
Có ba trạng thái về “BÁC” mà người dân Việt Nam nào cũng đang trải qua lúc này.
Thứ nhất, khi nghe nhạc BÁC TÔI, thì bao nhiêu cảm giác bực tức, buồn bực đều tan biến, chỉ còn cái cười sặc sụa vào sự xu nịnh này.
Thứ hai, ra đường bị “xin đểu”, mãi lộ, ở nhà thì bị cướp đất, đến mức mà dân phải ngửa mặt lên trời mà kêu “Bác ôi”! “Th*ng công an” đi kiếm “bánh mì” của dân, cán bộ vòi tiền bỏ túi, còn công an thì ra tay cưỡng chế, lúc đấy chỉ biết “ối giời ơi là Bác”! Dân kêu càng lớn, thì tiền bỏ túi quan càng nhiều. Dân kêu bác nhiều bao nhiêu, thì càng bất lực bấy nhiêu. Điện tăng, ga tăng, nước tăng,…cái gì cũng tăng, “ối giời ơi là Bác”!
Và cuối cùng, người dân cũng đang mong “BÁC TOI”! Ai cũng muốn chỉ có điều không nói về cái “kỷ nguyên vươn mình” này!
total videos: https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7
KHƠI THÔNG VÀNG TRONG DÂN: SAO KHÔNG THỬ BẮT ĐẦU TỪ VÀNG CỦA QUAN?
Lại thêm một lần nữa, nghị trường Quốc hội Việt Nam vang lên lời kêu gọi quen thuộc: “vàng trong dân là nguồn lực lớn cần được khơi thông”. Các đại biểu như Nguyễn Thị Kim Thoa nhấn mạnh rằng hàng trăm tấn vàng đang “nằm ngoài hệ thống tài chính”.
Nghe mà day dứt vì dân thật là giàu - ít nhất là trong tư tưởng của đám đại biểu quốc hội; và thật tiếc khi số lượng vàng khổng lồ đó của dân chưa được "chảy" vào thị trường. Ấy vậy nhưng lập luận này dường như chỉ áp dụng… với dân.
Bởi nguồn lực bị lãng phí, sao các vị "nghị gật" không thử bằng chính bản thân mình, bằng đội ngũ cán bộ và lãnh đạo trong bộ máy chính trị?
Người dân bị kêu gọi mang vàng ra hệ thống, còn những người đang thiết kế hệ thống thì sao? Có ai công khai rằng mình không tích trữ vàng? Có ai làm gương bằng cách đưa toàn bộ tài sản vào các kênh tài chính chính thức? Nếu câu trả lời là… im lặng, thì lời kêu gọi kia bỗng nhiên mang màu sắc rất quen: một chuẩn mực kép.
Khuyên dân không cất giữ vàng trong két sắt, nhưng bản thân lại không chịu mở chiếc két của mình ra. Một bên được giải thích rằng vàng cần phục vụ nền kinh tế, bên kia lại không bị yêu cầu chứng minh điều tương tự. Nghe như một chiến dịch vận động nhưng phần rủi ro được đẩy về phía dân là chính.
videos: https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7
BẢY DẤU HIỆU TÔ LÂM ĐANG KÉO ĐẤT NƯỚC VỀ THỜI BAO CẤP
Trong bài viết nhan đề: „Bảy dấu hiệu Tô Lâm đang kéo đất nước về thời bao cấp“, tác giả Lý Thái Hùng lập luận rằng, mặc dù sử dụng các thuật ngữ phát triển hiện đại như “kỷ nguyên vươn mình,” các chính sách và sự sắp xếp nhân sự gần đây dưới thời Tô Lâm đang đưa Việt Nam trở lại mô hình "bao cấp 2.0" – một triết lý cai trị dựa trên sự kiểm soát toàn diện của Nhà nước đối với xã hội thông qua công nghệ kỹ thuật số và lực lượng công an.
Tác giả đưa ra 7 dấu hiệu cụ thể chứng minh xu hướng này:
1. Lệ thuộc ngoại bang: Nguy cơ lệ thuộc trở lại vào Trung Quốc về hạ tầng, công nghệ, vốn vay và phối hợp an ninh, tiến tới áp dụng mô hình kiểm soát của Bắc Kinh.
2. Bóp nghẹt kinh tế nội địa: Tư duy quản lý bao cấp quay trở lại qua các thủ tục, kiểm tra, thuế vụ và sự bất định chính sách, biến tinh thần thị trường thành cơ chế xin-cho sự yên ổn.
3. Trấn áp tiếng nói bất đồng: Kiểm soát chặt chẽ mạng xã hội và siết chặt nghề luật sư (thông qua việc trao quyền cho cấp xã tước chứng chỉ hành nghề và mô hình "luật sư công"), tước đi lá chắn pháp lý của người dân.
4. Quyền uy công an tuyệt đối: Lực lượng công an gia tăng quyền hạn, có thể can thiệp sâu vào đời sống và hoạt động kinh doanh của người dân dưới lăng kính an ninh chính trị.
5. Tuyên truyền bao trùm xã hội: Sử dụng công nghệ để kiểm duyệt thông tin đa chiều và đặt các cơ quan báo chí lớn dưới sự kiểm soát trực tiếp của Đảng.
6. Khuyến khích dân theo dõi lẫn nhau: Thiết lập mạng lưới giám sát thông qua camera, dữ liệu dân cư, định danh điện tử và khuyến khích tố giác, tạo ra bầu không khí nghi kỵ.
7. Sự trở lại của phong trào thi đua và mô hình kiểu mẫu: Sử dụng các khẩu hiệu và danh hiệu để đo lường lòng trung thành và sự phục tùng chính trị.
Bài viết kết luận rằng mô hình này không phải là cải cách mà là sự phục hồi bao cấp trong thời đại số, nơi Nhà nước kiểm soát người dân bằng dữ liệu và nỗi sợ thay vì tem phiếu. Xu hướng này được cảnh báo là sẽ làm xã hội tê liệt vì thiếu tự do và pháp quyền, khiến đất nước quay trở lại quá khứ thay vì tiến tới tương lai./.
CÔNG AN ĐẮK LẮK CÔNG KÍCH NẠN NHÂN ĐỂ "TẨY TRẮNG" CHO CSGT
Một kịch bản, hay có thể gọi là thủ đoạn quen thuộc dường như lặp lại, người bị đẩy vào tâm điểm dư luận lại là nam sinh đã không còn cơ hội lên tiếng phản biện.
Sau khi buộc phải khởi tố CSGT Nguyễn Quang Hoàng với tội danh nhẹ nhất là không cứu giúp người bị tai nạn, hàng loạt clip và thông tin liên quan bắt đầu xuất hiện dày đặc trên truyền thông. Nhưng thay vì làm rõ toàn bộ diễn biến vụ việc, hướng đi của nhiều nội dung lại tập trung vào việc soi nạn nhân.
Những cụm từ như độ bô, chạy tốc độ cao liên tục được nhấn mạnh, như thể chỉ cần chứng minh nạn nhân có sai, để hợp thức hóa cho việc truy đuổi đến thiệt mạng của CSGT.
Không ai phủ nhận rằng nam sinh đó không vi phạm giao thông, nhưng vi phạm của một cá nhân không thể trở thành tấm lá chắn để che đi trách nhiệm của người đang thực thi pháp luật.
Theo các thông tin hiện có, nam sinh đủ tuổi điều khiển phương tiện, xe thuộc loại dưới 50cm³, còn việc em có chạy quá tốc độ hay không, xảy ra trước hay sau khi bị truy đuổi, đến nay vẫn chưa được làm rõ một cách minh bạch.
Ngay cả trong trường hợp phương tiện có dấu hiệu vi phạm như thay đổi kết cấu gây tiếng ồn, thì vẫn tồn tại các biện pháp xử lý khác ít rủi ro hơn, như ghi nhận biển số để xử phạt sau, thay vì truy đuổi trực tiếp với nguy cơ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.
Và điều không thể chối cãi là CSGT đã quay xe bỏ trốn khi thấy nam sinh bị tai nạn.
Thế nhưng, thay vì tập trung làm rõ quy trình và trách nhiệm, truyền thông lại chọn cách dẫn dắt dư luận đi theo hướng bất lợi cho người đã mất.
Khi người không còn khả năng tự bảo vệ trở thành đối tượng bị soi xét nhiều nhất, còn những câu hỏi về hành vi công vụ lại bị đẩy xuống hàng thứ yếu, thì đó không còn đơn thuần là cung cấp thông tin, mà là dẫn dắt dư luận đổ lỗi cho nạn nhân.
Và khi dư luận bị dẫn dắt theo hướng ấy, điều bị xóa nhòa không chỉ là chi tiết của một vụ tai nạn, mà có thể là cả ranh giới giữa đúng và sai.
QUỐC HỘI THÔNG QUA CHẾ ĐỊNH "LUẬT SƯ CÔNG", THÔI XONG!
Sáng 24/4, Quốc hội nhanh chóng thông qua Nghị quyết thí điểm chế định “luật sư công”, triển khai tại nhiều bộ ngành như công an, quốc phòng, tài chính, tư pháp… Mọi thứ diễn ra trơn tru đến mức, chỉ mấy ngày trước đề xuất, người dân còn chưa kịp hiểu rõ cơ chế vận hành sẽ ra sao thì nó đã chính thức thành chính sách.
Khó hiểu ở chỗ: khi chính những cơ quan có thể liên quan đến vụ việc lại đồng thời đứng ra làm người bào chữa, cảm giác nó giống một vòng tròn khép kín quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức không còn chỗ cho sự nghi ngờ, mà cũng chẳng còn chỗ cho sự kiểm chứng.
Tưởng tượng công an tự bắt lãnh đạo mình vì tội tham nhũng, tự tay đưa lãnh đạo ra toà, rồi cũng tự mình đứng ra bào chữa cho lãnh đạo vì...đó không phải là tham nhũng. Nghe thôi đã thấy thật "vĩ đại" cho phát minh luật sư công của thiên đường XHCN.
Những tưởng công lý cần có khoảng cách: điều tra là một bên, bào chữa là một bên, và mỗi bên giữ vai trò riêng để đảm bảo không ai “vừa đá bóng vừa thổi còi”. Nhưng với cách tổ chức này, ranh giới ấy dường như đang được thu gọn lại cho tiện. Có thể nó hiệu quả hơn trên giấy tờ, nhưng trong thực tế, người dân không khỏi tự hỏi: nếu mọi thứ đều nằm trong cùng một hệ thống, thì ai sẽ là người đứng ngoài để nói “khoan đã”?
videos: https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7
CSVN “RÉN” THỦ TƯỚNG NHẬT BẢN?
Hà Nội vừa đưa lệnh “cấm xe máy chạy xăng” ở khu vực trung tâm vào diện xem xét lại, đúng vào thời điểm trước chuyến thăm dự kiến của Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi. Một sự trùng hợp về thời gian, nhưng lại mở ra nhiều cảm nhận khác nhau về cách chính sách vận hành trong thực tế.
Trước đó, vào tháng 1/7/2025, Thủ tướng Phạm Minh Chính đã ký Chỉ thị số 20/CT-TTg, Hà Nội đang từng bước loại bỏ xe xăng trong vành đai 1. Với mục đích chính là “cấm xe chạy bằng xăng”, ưu tiên mua xe điện của “V” nên đã đưa ra chỉ thị chắc như đinh đóng cột.
Khi biết tin khi thủ tướng Nhật Bản sang thăm thì chính quyền rục rịch “xem xét lại lệnh cấm xe chạy xăng”, được biết thì bên phía Nhật Bản thống trị thị trường xe xăng ở Việt Nam và cũng là nhà tài trợ lớn nhất, nên nhà cầm quyền quyền hơi “rén” phải “xem xét” lại ngay, một bước đi lấy lòng ngắn hạn.
Không biết, đến bao giờ nhà cầm quyền mới xây dựng chính sách đi đúng bản chất cốt lõi để phục vụ cho phương tiện đi lại của người dân. Thay vì bị thao túng bởi các thế lực khác nhau.
CVSN LÊN TIẾNG VỚI ĐÀI LOAN NHƯNG IM LẶNG TRƯỚC TRUNG QUỐC
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Phạm Thu Hằng tuyên bố và ngày 26/4, mọi hoạt động của nước ngoài tại Trường Sa và Hoàng Sa đều là “xâm phạm chủ quyền” và “không có giá trị”. Ngay sau diễn tập của phía Đài Loan tại đảo Ba Bình. Tuy nhiên lại dư luận lại quan tâm vào vấn đề Biển Đông, việc để Trung Quốc xây siêu dự án quân sự ở Hoàng Sa bên phía Bộ ngoại giao im lặng đến lạ thường.
Bộ Ngoại giao Việt Nam Tuyên bố Đài Loan “Xâm phạm chủ quyền” Việt Nam khi diễn tập, còn Trung Quốc Xây “siêu dự án quân sự” tại Hoàng Sa thì không sao cả?
Và chuyến thăm Trung Quốc của Tô Tổng sau khi ngồi vào 2 vị trí chủ chốt, được báo chí tung hô ngoại giao mật thiết, nhưng còn vấn đề về Biển Đông thì không thấy đề cập hay là đã để anh Tập nắm toàn quyền kiểm soát?
Cụ thể Trung Quốc đã tiến hành cải tạo và mở rộng một số bãi đá san hô thành các thực thể lớn hơn, đồng thời phát triển hạ tầng như cảng, công trình kỹ thuật và các cơ sở có khả năng phục vụ nhiều mục đích khác nhau.
Vì vây sau phát ngôn của Bộ ngoại giao về vấn đề diễn tập của phía Đài Loan tại đảo Ba Bình, thì người dân lại tập trung về sự im lặng của bộ ngoại khi để Trung Quốc xây “dự án quân sự” ở Hoàng Sa. Nếu đã lên tiếng cho Đài Loan, thì cũng không thể nào im lặng trước hành động “xâm phạm chủ quyền” của Trung Quốc được.
TIỀN THUẾ DÂN CÒNG LƯNG ĐÓNG, CÁN BỘ XEM NHƯ LÁ MÍT
Tuyến kênh thủy lợi D3 tại xã Ea Kly, tỉnh Đắk Lắk được đầu tư khoảng 15 tỷ đồng từ năm 2012 với mục tiêu phục vụ tưới tiêu nông nghiệp, sau khi hoàn thành thì bị hoang 10 năm. Thay vì đưa công trình vào sử dụng ổn định, địa phương tiếp tục đề xuất thêm khoảng 50 tỷ đồng để xử lý, thậm chí san lấp toàn bộ tuyến kênh.
Điều đáng chú ý là để xây dựng tuyến kênh dài khoảng 1,49 km này, chính quyền đã di dời 42 hộ dân. Do thiết kế trên giấy mâu thuẫn với địa hình và nhiều đoạn kênh thấp hơn mặt ruộng từ 1 đến 10 mét, nước không thể tự chảy vào ruộng, khiến người dân buộc phải bơm nước để sử dụng, làm mất ý nghĩa ban đầu của một công trình thủy lợi.
Điều đáng nói, tuyến kênh còn phát sinh hệ quả: sạt lở, sụt lún và bồi lấp, đặc biệt trong mùa mưa lũ, đe dọa trực tiếp đất sản xuất và nhà ở của người dân. Năm 2025, một hộ dân đã phải di dời khẩn cấp do nguy cơ sạt lở cao.
Giải pháp của địa phương là đề xuất tiếp tục chi khoảng 50 tỷ đồng để xử lý, thậm chí có phương án san lấp toàn bộ tuyến kênh. Từ một dự án 15 tỷ đồng không hiệu quả, câu chuyện chuyển sang bài toán “khắc phục” với chi phí gấp nhiều lần.
Khi quy trình đầu tư dự án Tuyến kênh thủy lợi D3, bị bỏ hoang 10 năm tức là tiền của dân đóng vào ngân sách để xây dự án coi như “bỏ” và cần phải chi thêm 50 tỷ để lấp. Đây là một giải pháp chỉ có chính quyền mới nghĩ ra.
total video: https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7
KÊ KHAI KHÔNG TRUNG THỰC: “KHÓ”!
Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Phòng, chống tham nhũng: Người có nghĩa vụ kê khai mà kê khai không trung thực, giải trình nguồn gốc của tài sản, thu nhập tăng thêm, nguyên nhân tài sản giảm không trung thực thì tùy theo tính chất, mức độ mà bị xử lý bằng một trong các hình thức khiển trách, cảnh cáo, cách chức.
“Khó!” đó là một bình luận của một độc giả. Tại sao “khó”? Cái này, cả nước đều biết, chỉ có cán bộ thanh gia, cán bộ kê khai biết nhưng cũng không nói, hoặc quá ngốc để không biết.
Mà cũng đúng thôi, một năm mua liền căn nhà triệu đô, thêm cái xe ô tô, rồi cho con đi du học, thì cái “khó” này, không phải là “khó” kê khai, mà là “khó” lấp liếm. Nhưng ở chiều ngược lại, là nếu cán bộ có không kê khai trung thực, thì lấy ai mà dám tố cáo.
Cán bộ có tiền “không chính đáng”, dân biết nhưng “đố mà dám” lên tiếng, khó là cái đấy. Cho nên ra luật, đã khó thì càng khó hơn: khó dân hơn khó quan!
LỖ NẶNG: KỊCH BẢN SOẠN SẴN CỦA PETROLIMEX!
PETROLIMEX kinh doanh xăng dầu được Nhà nước nắm hơn 75% vốn, giữ vị thế “ông trùm” trong “làng xăng dầu” trên thị trường, vậy mà quý I vẫn có thể lỗ 1.000 tỷ đồng. Đúng là kinh doanh thời “vươn mình”: được bảo kê chưa chắc đã được bảo đảm!
Khi thuận lợi, đó là do có Đảng chỉ đạo, Nhà nước lãnh đạo, do năng lực điều hành tuyệt vời của Thủ tướng. Nhưng khi giá dầu biến động, địa chính trị Trung Đông căng thẳng, cước vận tải tăng, thì lỗ nghìn tỷ là do “khách quan ngoài tầm kiểm soát”.
Có những thứ nghe như đã quen, cứ đến mùa lại “lỗ”, trong đó có Petrolimex. “Điệp khúc lỗ” không còn là một hiện tượng, trào lưu nhất thời, mà đó đã ăn sâu vào trong máu của các cán bộ xứ Đông Lào. Có lỗ thì mới có bù, có chi thì mới có ăn. Cho nên, cán bộ càng ca vang bài ca “lỗ vốn”, thì ở chỗ khác, những đồng tiền thuế của dân lại chảy vào túi của ai đó.
Công ty thì “lỗ đều”, nhưng tuyệt nhiên với các cán bộ, thì đó là “lãi đậm”.
videos: https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7
TRUNG QUỐC BỒI ĐẮP THÊM HƠN 600 HECTA TẠI QUẦN ĐẢO HOÀNG SA
Thông tin Trung Quốc đã bồi đắp hơn 600 ha tại Đá Hải Sâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa khiến dư luận trong nước lại một lần nữa dậy sóng với vấn đề chủ quyền biển đảo.
Điều đáng nói không chỉ nằm ở những con số hay bản đồ, mà ở cách chúng ta dần quen với những tin tức như vậy. Ban đầu là lo lắng, sau đó là tranh luận, rồi đến một giai đoạn kỳ lạ hơn: nghe xong, thở dài, và… tiếp tục ngày mới như không có gì xảy ra.
Phản ứng chính thức thì vẫn quen thuộc từ phía lãnh đạo nhà nước, nếu không im lặng tránh né thì vẫn là những cụm từ mang tính ngoại giao, nhẹ nhàng và an toàn. Nhưng trong khi ngôn từ được giữ ở mức “đúng mực”, thì thực tế lại tiếp tục dịch chuyển từng chút một, không chờ đợi ai kịp thích nghi.
Ở trong nước, câu chuyện lại mang một lớp nghịch lý khác. Khi người dân lên tiếng, phản ứng xã hội có lúc rất mạnh mẽ, nhưng sau đó lại bị thu hẹp bởi các giới hạn thông tin. Điều này vô tình tạo ra một cảm giác lạ: ai cũng thấy vấn đề, nhưng không phải lúc nào cũng có không gian để nói về nó một cách trọn vẹn.
Có lẽ điều đáng suy nghĩ không chỉ là “ai đang làm gì ngoài kia”, mà còn là việc “chúng ta đang dần quen với điều gì ở trong này”. Vì một khi sự bất thường trở thành quen thuộc, thì ranh giới giữa bình thường và bất thường cũng bắt đầu mờ đi.
Và khi đó, vấn đề không còn nằm ở một sự kiện đơn lẻ nữa, mà nằm ở cách cả một xã hội học cách phản ứng (hoặc không phản ứng) trước những thay đổi kéo dài.
BÁO CHÍ VIỆT NAM THỜI “KỶ NGUYÊN MỚI” BỊ BÓP CHẶT HƠN CẢ CUBA
Báo cáo RSF 2026 xếp Việt Nam đứng thứ 174/180 về tự do báo chí. Việt Nam hiện đứng sau cả Lào, Campuchia và Cuba. RSF chỉ đích danh Tổng bí thư Tô Rừng đã siết chặt kiểm soát kể từ khi nhậm chức vào tháng 8/2024, một kỉ nguyên “bóp miệng báo chí” núp bóng vì dân của chính quyền.
Sự khác biệt giữa một quốc gia văn minh và một thể chế độc tài nằm ở cách họ đối xử với sự thật. Trong khi báo chí độc lập là "quyền lực thứ tư" để giám sát chính quyền, còn ở Việt Nam thì ngược lại, việc nói lên sự thật được coi là “tội phạm” đặc biệt khi nói về chính trị. Một bên bảo vệ quyền được biết của dân, một bên dùng luật pháp để bảo kê cho sự bế tắc thông tin.
Tại các quốc gia có nền báo chí độc lập được bảo vệ như Na Uy hay Đan Mạch. Phóng viên có quyền điều tra bất kỳ sai phạm nào của chính phủ mà không cần xin phép, và luật pháp bảo vệ tuyệt đối quyền giữ kín nguồn tin.
Ngược lại, hơn 800 cơ quan báo chí tại Việt Nam hoàn toàn bị Đảng và Nhà nước thâu tóm. Thay vì giám sát quyền lực, các nhà báo chính thống lại chọn cách “bẻ cong ngòi bút” để nịnh bợ chính quyền, chỉ như vậy báo chí mới có thể tồn tại trong nước.
Khi báo chí chính thống bị khóa miệng, những người cầm bút độc lập trở thành mục tiêu bị săn đuổi bởi các điều luật mơ hồ như 331 hay 117.
Một quốc gia bảo vệ báo chí độc lập là một quốc gia tự tin vào sự minh bạch, chứ không phải một quốc gia coi báo chí độc lập như tội đồ, đó chính là sự sụp đổ toàn diện của nền tảng đạo đức xã hội.
Trong dòng chảy lịch sử đầy tự hào của Hoa Kỳ, năm 2026 không chỉ là cột mốc kỷ niệm 250 năm ngày thành lập quốc gia (Semiquincentennial) , mà còn là thời điểm đánh dấu những thay đổi chưa từng có tiền lệ dưới thời Tổng thống Donald Trump. Người xưa có câu: "Lưu danh thiên cổ", và có vẻ như ông Trump đang hiện thực hóa điều đó bằng một cách không thể ấn tượng hơn: đưa hình ảnh và chữ ký của chính mình vào bên trong cuốn hộ chiếu – vật bất ly thân của mọi công dân Mỹ khi bước chân ra thế giới. Cuốn Hộ Chiếu "Yêu Nước" Và Sự Xuất Hiện Của Tổng Thống
Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã chính thức xác nhận việc phát hành phiên bản hộ chiếu giới hạn nhằm chào mừng đại lễ 250 năm nước Mỹ. Điểm nhấn đặc biệt nhất, cũng là điều gây xôn xao dư luận nhất, chính là trang bìa trong của cuốn hộ chiếu này. Theo các bản thiết kế được tiết lộ, hình ảnh chân dung uy nghiêm của Tổng thống Donald Trump sẽ xuất hiện lồng ghép trên nền bản Tuyên ngôn Độc lập được cách điệu, kèm theo chữ ký mạnh mẽ của ông. Một phát ngôn viên Nhà Trắng tự hào tuyên bố: "Thiết kế hộ chiếu yêu nước mới của Tổng thống Trump mang đến thêm một cách tuyệt vời để người dân Mỹ cùng tham gia vào lễ kỷ niệm 250 năm ngày sinh nhật vĩ đại của quốc gia". Đây được xem là nỗ lực khơi dậy lòng tự hào dân tộc và sự đổi mới của chủ nghĩa yêu nước mà ông Trump hằng theo đuổi.
Đặc Quyền Hiếm Có Và Những Quy Định "Ngặt Nghèo"
"Vật họp theo loài, người phân theo nhóm", không phải ai cũng có thể dễ dàng sở hữu cuốn hộ chiếu phiên bản đặc biệt này. Theo kế hoạch hiện tại, nó chỉ được phát hành duy nhất thông qua Cơ quan Hộ chiếu Washington (Washington Passport Agency). Điều thú vị là nếu bạn nộp đơn tại đây, bạn sẽ mặc định nhận được phiên bản có hình Tổng thống Trump mà không có quyền từ chối (opt-out). Hiện tại, cơ quan này chỉ phục vụ theo lịch hẹn dành cho những trường hợp có bằng chứng du lịch quốc tế trong vòng hai tuần và sẵn sàng trả thêm 60 USD phí tăng tốc. Tuy nhiên, một tín hiệu vui là Bộ Ngoại giao có thể sẽ miễn phí bổ sung cho mẫu thiết kế này và đang cân nhắc việc bãi bỏ yêu cầu chứng minh chuyến đi gấp để người dân dễ dàng tiếp cận hơn.
Từ Đồng Tiền Đến Hộ Chiếu: Dấu Ấn Cá Nhân Hay Di Sản Quốc Gia?
Sự kiện này không đứng đơn độc. Trước đó, vào tháng 3, Bộ Tài chính Mỹ cũng đã gây chấn động khi tuyên bố chữ ký của ông Trump sẽ xuất hiện trên các tờ tiền giấy của Hoa Kỳ trong tương lai, đưa ông trở thành vị Tổng thống đương nhiệm đầu tiên có tên xuất hiện trên tiền tệ. Chưa dừng lại ở đó, Hội đồng Nghệ thuật Liên bang cũng đã phê duyệt thiết kế cho các đồng tiền vàng và tiền xu 1 USD có khắc hình ảnh của ông. Mặc dù luật pháp liên bang quy định không có vị Tổng thống đương nhiệm nào được xuất hiện trên tiền giấy, nhưng chính quyền đã lập luận rằng hạn chế này không áp dụng cho tiền xu. "Gìn vàng giữ ngọc", việc đưa hình ảnh vào các vật phẩm quốc gia mang tính biểu tượng này rõ ràng là một bước đi chiến lược nhằm khẳng định tầm ảnh hưởng sâu rộng của ông Trump.
Lời Phán Xét Của Lịch Sử Và Niềm Tự Hào Mỹ
Trong lịch sử, chỉ có Tổng thống Calvin Coolidge là vị Tổng thống đương nhiệm duy nhất từng có hình ảnh trên một đồng tiền xu. Việc ông Trump tiếp bước và mở rộng sang cả hộ chiếu đã cho thấy một phong cách lãnh đạo đầy quyết đoán và khác biệt. Người ủng hộ tin rằng đây là sự tôn vinh xứng đáng cho một vị lãnh đạo đang dẫn dắt sự phục hưng của nước Mỹ, trong khi phe đối lập vẫn còn nhiều tranh luận về tính truyền thống. Tuy nhiên, gạt qua mọi tranh cãi, cuốn hộ chiếu mang hình ảnh Donald Trump chắc chắn sẽ trở thành một món đồ sưu tầm vô giá và là minh chứng sống động cho một giai đoạn lịch sử đầy biến động nhưng cũng không kém phần rực rỡ của Hoa Kỳ. Một chương mới đang mở ra, nơi lòng yêu nước được cụ thể hóa trên từng trang giấy thông hành của công dân xứ cờ hoa.
Total Videos: https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7
BỘ CÔNG AN ÉP NGHỀ BÀO CHỮA TRỞ THÀNH TAY SAI CHỈ ĐIỂM
500 đại biểu quốc hội mà không có ai làm luật sư là thấy có điềm rồi. “Tam tai” của nghề luật sư đã đến.
Hết chuyện luật sư bị yêu cầu phải có bản lĩnh chính trị, bị trao số phận hành nghề cho những người không thuộc giới chuyên môn như chủ tịch UBND xã.
Và giờ là đến Bộ công an đề xuất xử lý hình sự luật sư không tố giác thân chủ đang chuẩn bị phạm tội. Với lý do luật sư cũng phải có trách nhiệm ngăn chặn tội phạm từ sớm, từ xa.
Luật sư tồn tại dựa trên một nguyên tắc là niềm tin tuyệt đối giữa thân chủ và người bào chữa. Khi luật sư bị đặt vào nghĩa vụ phải tố giác chính thân chủ của mình, mối quan hệ này lập tức sụp đổ. Thân chủ sẽ không còn dám nói thật, không dám chia sẻ. Một nghề vốn để bảo vệ quyền con người, lại bị bóp méo thành công cụ giám sát.
Luật Luật sư quy định rõ nghĩa vụ bảo mật thông tin khách hàng. Nếu buộc luật sư phải tố giác, tức là đặt họ vào thế phải vi phạm luật này để tuân theo một yêu cầu khác. Một bên là giữ bí mật thì có nguy cơ bị xử lý hình sự, một bên là tố giác thì vi phạm đạo đức nghề nghiệp và phá vỡ nền tảng của hệ thống bào chữa.
Và làm sao luật sư có thể xác định thân chủ đang chuẩn bị phạm tội? Luật sư không phải cơ quan điều tra, không có công cụ nghiệp vụ, không có quyền xác minh. Họ chỉ có lời kể, tài liệu do thân chủ cung cấp. Nếu suy đoán sai, tố giác nhầm, hậu quả là gì? Nếu không tố giác, lại bị quy là đồng lõa?
Hệ quả sâu xa hơn là phá vỡ quyền tự bào chữa của công dân. Khi người dân biết rằng tìm đến luật sư có thể đồng nghĩa với việc tự đặt mình trước nguy cơ bị tố cáo, họ sẽ chọn im lặng. Một xã hội nơi người dân không dám tìm đến luật sư, không dám nói thật thì đó là xã hội của nỗi sợ.
Kỷ nguyên này là kỷ nguyên đấu tố thì đúng hơn, khuyến khích đấu tố ở mọi cấp độ, từ vi phạm giao thông, hóa đơn bán hàng cho đến chính thân chủ của mình.
Nữ nghệ sĩ công khai yêu lại chồng cũ sinh năm 1965 tại Mỹ, trong một gia đình có truyền thống nổi tiếng. Sở hữu lối dẫn dắt thông minh, duyên dáng cùng khả năng ứng biến linh hoạt, nên ghi dấu ấn sâu đậm qua nhiều chương trình lớn, đồng thời lấn sân ca hát và đạt được những thành công nhất định. Ở tuổi 61, nữ nghệ sĩ vẫn rất trẻ đẹp và sở hữu vóc dáng vạn người mê.
Nguyễn Cao Kỳ Duyên sinh năm 1965 tại Mỹ, trong một gia đình có truyền thống nổi tiếng. Dù tốt nghiệp ngành luật, cô lại rẽ hướng sang nghệ thuật và nhanh chóng trở thành một trong những MC hàng đầu của cộng đồng người Việt hải ngoại.
Sở hữu lối dẫn dắt thông minh, duyên dáng cùng khả năng ứng biến linh hoạt, Kỳ Duyên ghi dấu ấn sâu đậm qua nhiều chương trình lớn, đồng thời lấn sân ca hát và đạt được những thành công nhất định.
Về chuyện tình cảm, nữ MC trải qua không ít biến động. Cô từng có cuộc hôn nhân đầu với một bác sĩ và có hai con gái. Năm 2004, cô kết hôn với Trịnh Hội – người kém cô 5 tuổi. Cặp đôi từng được xem là hình mẫu tri kỷ nhưng chỉ chung sống 4 năm trước khi ly hôn vào năm 2008.
Sau đó, mỗi người có cuộc sống riêng: Trịnh Hội lập gia đình mới, còn Kỳ Duyên có mối tình kéo dài gần 10 năm với bạn trai kém tuổi. Dù vậy, cả hai vẫn giữ mối quan hệ bạn bè và luôn dành cho nhau sự trân trọng.
Cuối năm 2025, Kỳ Duyên gây chú ý khi công khai tái hợp với Trịnh Hội. Đáng nói, chính cô là người chủ động "cầu hôn lại" chồng cũ trong một chuyến đi du lịch ở Thái Lan. Nữ MC cho biết cả hai từng chia tay khi còn trẻ, chưa đủ chín chắn và phải sống xa nhau. Sau nhiều năm, khi có cơ hội gần gũi, trải qua biến cố và hiểu nhau hơn, họ nhận ra tình cảm vẫn còn.
Bên cạnh chuyện tình cảm, điều khiến công chúng quan tâm không kém chính là ngoại hình của Kỳ Duyên. Ở tuổi ngoài 60, cô vẫn giữ vóc dáng săn chắc, phong cách gợi cảm và thần thái rạng rỡ. Chính vì thế mà ở độ tuổi nào cô cũng có nhiều người si mê.
Nữ MC duy trì lối sống lành mạnh với chế độ ăn uống khoa học, tập luyện thể thao, yoga và thiền định. Nhờ đó, cô luôn xuất hiện với hình ảnh trẻ trung, tràn đầy năng lượng.
Total videos: https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7
LUẬT SƯ GIỜ THÀNH CÁI GAI TRONG MẮT ĐÁM QUAN THAM CẤP XÃ
Chưa cần chờ đến khi Nghị định 109/2026 có hiệu lực, áp lực lên giới luật sư đã xuất hiện. Ngày 13/4/2026, UBND xã Long Thành ban hành Văn bản số 2275 gửi Đoàn Luật sư tỉnh, đề nghị “chấn chỉnh” luật sư.
Nội dung này đã được chính ông Lê Hoàng Sơn Chủ tịch UBND xã xác nhận. Thay vì giải quyết khiếu nại, lại tìm cách tác động vào người hỗ trợ pháp lý cho người dân. Tức là không xử lý vấn đề, mà xử lý người giúp nói ra vấn đề.
Khi luật sư bị gây áp lực vì hỗ trợ quyền khiếu nại, thì quyền khiếu nại bị bóp nghẹt từ gốc. Không cần cấm đoán công khai, chỉ cần khiến người tư vấn pháp lý dè chừng là đủ để quyền của người dân bị thu hẹp trên thực tế.
Và khi đó, vấn đề không còn là một văn bản cụ thể, mà là cách quyền lực vận hành không giải quyết tiếng nói, mà hạn chế nó xuất hiện. Khi con đường pháp lý không còn tiếng nói, thì niềm tin vào công lý cũng khó còn nguyên vẹn.
KHI CÔNG AN DÙNG QUYỀN LỰC LÀM KINH TẾ
Việc Bộ Công an Việt Nam đề xuất sửa Bộ luật Hình sự đã lần thứ ba trong vòng mười năm qua, với hai điểm chính là giảm số tội có án tù và t.ửhinh, trong khi tăng gấp đôi tiền phạt.
Theo dự thảo, án tu.hinh sẽ chỉ giữ lại với các tội “đặc biệt nghiêm trọng”, nói là đáp ứng tiêu chuẩn quốc tế và tạo điều kiện cho người phạm tội “tiếp tục lao động, cống hiến”. Tuy nhiên, lại không có danh sách cụ thể tội danh nào sẽ được loại bỏ.
Còn đề xuất tăng gấp đôi mức phạt tiền trong các lĩnh vực như sản xuất, kinh doanh, thuế, tài chính, ngân hàng, chứng khoán, bảo hiểm, công nghệ thông tin, viễn thông... Hầu hết tăng mức phạt ở mọi lĩnh vực.
Có thể thấy vấn đề không nằm ở “nhân đạo”, mà nằm ở tiền. Một bên là giảm án tù nhưng chưa rõ giảm cái gì, bên kia là tăng mạnh chế tài tài chính đã được xác định cụ thể. Bởi vì “tiền trong dân còn rất nhiều” mà, cứ “huy động” thôi.
VỊ THẾ LUẬT SỰ BỊ THU HẸP SAU KHI ÔNG MẪN PHÁT BIỂU
Trong bài phát biểu nhậm chức ngày 6/4, Trần Thanh Mẫn khẳng định Quốc hội là hiện thân của nhà nước pháp quyền. Nhưng ngay trong “hiện thân” đó, giới luật sư, những người trực tiếp bảo vệ pháp luật lại bị gạt khỏi nghị trường.
Cùng lúc, các quy định đưa ra tiếp tục thu hẹp vị thế luật sư. Khi để một chủ tịch xã có thể tước bỏ chứng chỉ hành nghề nghiệp trong một số trường hợp, ranh giới giữa quản lý hành chính và tư pháp bị bóp méo.
Tại phiên tòa, nơi luật sư hành nghề, ý kiến của họ nhiều khi không được tranh luận công bằng và cũng không được ghi nhận đầy đủ trong bản án. Vai trò bào chữa vì thế bị đẩy xuống thành hình thức, thay vì là một trụ cột của công lý.
Vì vậy vấn đề không chỉ là vị thế luật sư bị thu hẹp, mà là người dân đang mất dần chỗ dựa pháp lý của mình. Khi “người gác đền” bị làm yếu đi, thì công lý chuyển sang bảo vệ chính quyền còn người dân để tính sau.
CẮT ĐIỆN, XỬ PHẠT CÁC ĐIỂM BUÔN BÁN VỈA HÈ ĐANG BÓP NGHẸT SINH KẾ NGƯỜI NGHÈO
Tại Hà Nội và TP.HCM, cắt điện các điểm buôn bán vỉa hè được coi “lập lại trật tự”. Đây là một hình thức xử phạt đánh thẳng vào sinh kế của người nghèo, những người dựa vào vài mét vỉa hè để tồn tại mỗi ngày.
Việc cắt điện không nằm trong chế tài xử phạt vi phạm trật tự đô thị, nhưng lại đang bị sử dụng để cưỡng chế. Chính quyền đang dùng quyền để xử lý khiến người lao động mất kế sinh nhai.
Trong khi đời sống người dân khó khăn: Lạm phát, thất nghiệp, vật giá leo thang, giá xăng biến động, doanh nghiệp đóng cửa đời sống người sống người dân khó khăn chồng chất khó khăn không lối thoát. Vậy mà họ phải đối diện với rất nhiều luật lệ thuế phí và bây giờ lại còn cắt điện, xử phạt các điểm buôn bán vỉa hè thì đời sống người dân sẽ ra sao đây?
Những biện pháp mạnh tay như cắt điện hay cưỡng chế đang làm gia tăng áp lực xã hội, khoét sâu thêm khoảng cách giữa chính sách và đời sống thực tế của người dân.
Lệnh bắt giữ đã được ban hành đối với James Comey – ĐỌC CÁO TRẠNG TẠI ĐÂY – HAI TỘI DANH HÌNH SỰ – THÔNG CÁO BÁO CHÍ CỦA BỘ TƯ PHÁP
Lệnh bắt giữ đã được ban hành đối với cựu Giám đốc FBI James Comey sau khi ông bị bồi thẩm đoàn tại Khu vực phía Đông Bắc Carolina truy tố liên quan đến bài đăng trên Instagram cáo buộc ám sát ông Trump.
Lực lượng Cảnh sát Tư pháp Hoa Kỳ được yêu cầu cung cấp bản cáo trạng cho ông Comey và họ đã ban hành lệnh bắt giữ.
Ông Comey có thể phải đối mặt với án tù lên đến 20 năm.
TỘI DANH THỨ NHẤT: Cố ý và chủ động đe dọa tước đoạt mạng sống và gây thương tích cho Tổng thống Hoa Kỳ;
KHOẢN HAI: Cố ý và chủ động truyền tải trong thương mại liên bang và quốc tế một thông tin chứa đựng lời đe dọa giết Tổng thống Donald J. Trump.
Tháng 5 năm ngoái, James Comey đã kêu gọi ám sát Tổng thống Trump trong một bài đăng khó hiểu trên Instagram.
“Hình dạng vỏ sò thật tuyệt vời trong chuyến đi dạo trên bãi biển của tôi,” Comey viết trong chú thích ảnh vào tháng 5 năm 2025.
Bài đăng trên mạng xã hội của Comey ám sát Trump (Ảnh chụp màn hình từ @comey trên X)
James Comey đã xóa bài đăng trên Instagram và đổ lỗi cho vợ mình trong các lần xuất hiện trên các kênh truyền thông cánh tả.
Trước đó, Comey đã bịa ra một câu chuyện không có thật, giải thích rằng ông tình cờ phát hiện ra một hình dạng kỳ lạ của vỏ sò khi đang đi dạo trên bãi biển với vợ mình.
“Chúng tôi đang đi dạo trên bãi biển, chúng tôi đến bãi biển để chuẩn bị cho tuần này… và khi đang đi bộ trở lại đường, chúng tôi thấy trên cát có người đã sắp xếp những vỏ sò có đánh số. Và Patrice, vợ tôi, nói, 'Tại sao lại có người viết địa chỉ lên cát?' và tôi nói, 'Tôi không biết' và chúng tôi đứng lại gần và tôi nói, 'Tôi nghĩ đó là một thông điệp chính trị nào đó'”, ông Comey kể lại.
Quyền Bộ trưởng Tư pháp Todd Blanche, Giám đốc FBI Kash Patel và Công tố viên Hoa Kỳ Ellis Boyle đã đưa ra nhận xét về bản cáo trạng gồm hai tội danh do bồi thẩm đoàn tại Khu vực phía Đông Bắc Carolina đưa ra.
Blanche đã nói rõ: "Các người không được phép đe dọa Tổng thống Hoa Kỳ."
Todd Blanche cho biết ông không chắc liệu Comey đã bị bắt giữ hay chưa.
Thượng nghị sĩ Hegseth đối đầu với các nghị sĩ Dân chủ tại Thượng viện về quyền lực trong cuộc chiến chống Iran, cáo buộc giao dịch nội bộ và ngân sách 1,5 nghìn tỷ đô la.
Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth. Ảnh chính thức của Bộ Quốc phòng do Chad J. McNeeley chụp.
Hôm thứ Năm, Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth đã ra điều trần trước Ủy ban Quân sự Thượng viện trong một phiên điều trần được coi là gay cấn nhất tại Lầu Năm Góc trong thời gian gần đây. Xuất hiện cùng với Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, Tướng Dan Caine, ông Hegseth đã có mặt để thảo luận về đề xuất ngân sách quốc phòng khoảng 1,5 nghìn tỷ đô la của Tổng thống Trump cho năm tài chính 2027. Tuy nhiên, các đảng viên Dân chủ lại có những mối quan tâm khác.
Phiên điều trần đánh dấu lần xuất hiện đầu tiên của ông Hegseth trước Quốc hội kể từ khi chính quyền Trump phát động các chiến dịch quân sự chống lại Iran, và các Thượng nghị sĩ đảng Dân chủ đã tận dụng từng phút giây. Các câu hỏi được đặt ra xoay quanh tính hợp pháp và thời gian kéo dài của cuộc xung đột Iran, các cáo buộc giao dịch nội bộ liên quan đến diễn biến chiến tranh, việc sa thải các lãnh đạo quân sự cấp cao, và liệu chính quyền có tôn trọng Nghị quyết về Quyền lực Chiến tranh hay không.
Ông Hegseth không đến với thái độ hòa giải. Trong bài phát biểu mở đầu, ông chỉ trích những người mà ông gọi là "những kẻ bi quan thiếu suy nghĩ" và "những lời lẽ bi quan" từ các nghị sĩ Dân chủ và một số nghị sĩ Cộng hòa, tạo tiền đề cho những giờ tiếp theo.
Cuộc xung đột pháp lý gay gắt nhất xoay quanh thời hạn 60 ngày theo Nghị quyết về Quyền lực Chiến tranh. Tổng thống Trump đã chính thức thông báo cho Quốc hội khi các hoạt động quân sự ở Iran bắt đầu, kích hoạt thời hạn 60 ngày của Nghị quyết về Quyền lực Chiến tranh đối với các hành động thù địch được tiến hành mà không có sự cho phép rõ ràng của Quốc hội. Ông Hegseth nói với ủy ban rằng thỏa thuận ngừng bắn hiện tại với Iran đã dừng hoặc tạm hoãn thời hạn đó, một cách giải thích sẽ giúp chính quyền có thêm thời gian trước khi cần Quốc hội bỏ phiếu về việc tiếp tục các hoạt động.
Thượng nghị sĩ Tim Kaine, đảng Dân chủ, bang Virginia, đã bác bỏ cách hiểu đó ngay lập tức. Ông Kaine nói với bà Hegseth rằng ông không tin điều luật cho phép tạm dừng và cho rằng thời hạn 60 ngày có thể hết hạn sớm nhất vào thứ Sáu.
Tờ The Hill đã nêu rõ tầm quan trọng của vụ tranh chấp pháp lý này như sau:
Thượng nghị sĩ Hegseth nói với các thượng nghị sĩ rằng thỏa thuận ngừng bắn với Iran đã dừng hoặc tạm ngừng thời hạn 60 ngày của Nghị quyết Quyền lực Chiến tranh, một tuyên bố ngay lập tức vấp phải sự phản bác từ Thượng nghị sĩ Kaine. Tranh chấp xoay quanh việc liệu các hoạt động quân sự của chính quyền có còn nằm trong giới hạn thời gian của Nghị quyết Quyền lực Chiến tranh hay không một khi giao tranh tích cực bị tạm dừng bởi một thỏa thuận ngừng bắn.
Thời hạn rất quan trọng vì Tổng thống Trump đã thông báo cho Quốc hội khi nào các chiến dịch bắt đầu, và đảng Dân chủ lập luận rằng luật vẫn yêu cầu sự phê chuẩn của Quốc hội sau khi thời hạn 60 ngày kết thúc. Lập trường của Hegseth cho phép chính quyền tiếp tục coi cuộc xung đột là tạm dừng về mặt pháp lý trong thời gian ngừng bắn. Lập trường của Kaine sẽ buộc Quốc hội và Nhà Trắng phải tranh luận trực tiếp về việc phê chuẩn gần như ngay lập tức, trong khi đảng Dân chủ đã chuẩn bị một cuộc bỏ phiếu khác về quyền lực chiến tranh.
Cuộc tranh luận này cũng tạo ra một lập trường chính trị rõ ràng cho cả hai bên. Chính quyền có thể nói rằng thế trận chiến trường đã thay đổi khi lệnh ngừng bắn có hiệu lực. Những người chỉ trích có thể nói rằng đạo luật này được thiết kế để ngăn các tổng thống kéo dài hành động quân sự tạm thời thành một cuộc xung đột không xác định thời hạn mà không có sự chấp thuận của Quốc hội. Đó là lý do tại sao một cuộc trao đổi ngắn về thời điểm pháp lý lại trở thành một trong những khoảnh khắc trọng tâm của phiên điều trần.
HEGSETH: On Iran, we are in a ceasefire right now, which I understand means the 60 day clock pauses or stops.
KAINE: I do not believe the statute would support that i think the 60 days runs maybe tomorrow... pic.twitter.com/gMRLKibW7d
Vấn đề pháp lý thực sự vẫn chưa được giải quyết. Nghị quyết về Quyền lực Chiến tranh được soạn thảo năm 1973, và việc áp dụng nó đối với các thỏa thuận ngừng bắn trong một cuộc xung đột đang diễn ra chưa bao giờ được kiểm chứng trong một trường hợp rõ ràng. Cách hiểu của Hegseth mang lại cho chính quyền sự linh hoạt. Cách hiểu của Kaine buộc phải tiến hành bỏ phiếu. Quốc hội từ trước đến nay luôn gặp khó khăn trong việc thực thi nghị quyết này đối với bất kỳ tổng thống nào thuộc bất kỳ đảng nào, nhưng bối cảnh hiện tại xung quanh Iran đã mang lại cho những người ủng hộ quyền lực chiến tranh của đảng Dân chủ nhiều đòn bẩy hơn bình thường.
Tiếp theo là loạt câu hỏi về giao dịch nội bộ. Thượng nghị sĩ Elizabeth Warren, đảng Dân chủ, bang Massachusetts, đã chất vấn ông Hegseth về việc liệu những cá nhân có quyền tiếp cận kế hoạch chiến tranh mật có thu lợi từ các giao dịch cổ phiếu đúng thời điểm liên quan đến cuộc xung đột Iran hay không. Bà Warren đặc biệt hỏi liệu nhà môi giới của ông Hegseth có mua cổ phiếu quốc phòng trước những diễn biến gây ảnh hưởng đến thị trường hay không. Ông Hegseth đã phủ nhận điều đó.
Sen. Elizabeth Warren (D-MA) pressed Defense Secretary Pete Hegseth Thursday on Capitol Hill about potential insider trading surrounding developments in the Iran war.
“It looks like insiders are making out like bandits using secret information about the war,” she said.
Tờ New York Post đã ghi lại diễn biến rộng hơn của phiên điều trần, ngoài cuộc trao đổi giữa bà Warren và những người khác:
Thượng nghị sĩ Hegseth đã làm chứng cùng với Tướng Dan Caine trước Ủy ban Quân sự Thượng viện để bảo vệ đề xuất ngân sách quốc phòng khoảng 1,5 nghìn tỷ đô la của Tổng thống Trump cho năm tài chính 2027. Phiên điều trần nhanh chóng vượt ra ngoài các con số ngân sách khi các nghị sĩ đảng Dân chủ chất vấn ông về Iran, cáo buộc giao dịch nội bộ, việc sa thải các tướng lĩnh cấp cao, trí tuệ nhân tạo và việc chính quyền sử dụng vũ lực rộng rãi hơn.
Thượng nghị sĩ Warren chất vấn ông về các giao dịch đúng thời điểm trên thị trường liên quan đến chiến tranh và hỏi liệu nhà môi giới của ông có mua cổ phiếu quốc phòng hay không. Hegseth phủ nhận điều đó, nói với bà rằng câu trả lời rõ ràng là không. Các thượng nghị sĩ khác đặt câu hỏi về việc cách chức các sĩ quan cấp cao, bao gồm cả những lo ngại về việc liệu các sĩ quan da đen và nữ có bị ảnh hưởng không cân xứng hay không. Hegseth bảo vệ các quyết định nhân sự bằng cách nói rằng năng lực là tiêu chuẩn của ông và từ chối trình bày chi tiết từng quyết định nhân sự riêng lẻ trước công chúng.
Phiên điều trần cũng đề cập đến việc Lầu Năm Góc sử dụng trí tuệ nhân tạo và cơ sở công nghiệp quân sự. Ông Hegseth nói với các thượng nghị sĩ rằng trí tuệ nhân tạo không đưa ra các quyết định gây chết người, sau đó lập luận rằng Tổng thống Trump đã thừa hưởng một cơ sở công nghiệp quốc phòng suy yếu do nhiều năm chính sách tồi tệ. Điều đó cho phép ông đưa ủy ban trở lại vấn đề ngân sách ngay cả khi các đảng viên Dân chủ tiếp tục thúc ép ông về vấn đề Iran, các cuộc tranh chấp nhân sự và các vấn đề thị trường.
Hãng thông tấn Associated Press đặt phiên điều trần trong bối cảnh một chuỗi sự kiện kéo dài hai ngày tại Đồi Capitol:
Hai ngày ông Hegseth có mặt tại Quốc hội là lần xuất hiện đầu tiên của ông kể từ khi chính quyền Trump phát động chiến tranh chống lại Iran. Phiên điều trần tại Thượng viện hôm thứ Năm đã mang đến cho đảng Dân chủ cơ hội trực tiếp nhất để thách thức tính hợp pháp, thời gian và chiến lược của cuộc xung đột, trong khi chính quyền lập luận rằng lập trường của họ đã thay đổi do thỏa thuận ngừng bắn.
Ông bảo vệ cách tiếp cận của chính quyền và sử dụng bài phát biểu mở đầu để chỉ trích những gì ông gọi là những lời lẽ liều lĩnh và bi quan từ các nhà phê bình trong Quốc hội. Các nhà lập pháp cũng sử dụng phiên điều trần để đặt câu hỏi về các ưu tiên ngân sách của Lầu Năm Góc, phạm vi của các hoạt động quân sự gần đây và liệu chính quyền có thể tiếp tục hành động mà không cần một cuộc bỏ phiếu mới từ Quốc hội hay không. Kết quả là một phiên điều trần ngân sách đã trở thành một cuộc chiến gián tiếp về quyền lực chiến tranh của tổng thống.
Phiên chất vấn cho thấy một phiên điều trần về ngân sách quốc phòng có thể nhanh chóng biến thành một cuộc trưng cầu dân ý về quyền lực chiến tranh của tổng thống như thế nào. Vấn đề Iran là điều mà đảng Dân chủ muốn đưa ra thảo luận, và Hegseth đã trả lời câu hỏi đó trong khi cố gắng giữ cho ủy ban tập trung vào khả năng sẵn sàng chiến đấu, khả năng răn đe và nguồn tài trợ quân sự. Sự căng thẳng đó đã định hình hầu hết mọi cuộc trao đổi quan trọng trong ngày hôm đó.
Việc bà Warren chất vấn về giao dịch nội bộ đã thu hút sự chú ý của dư luận, nhưng cần lưu ý rằng bà chỉ đưa ra các cáo buộc và câu hỏi, chứ không phải bằng chứng về hành vi bất hợp pháp. Việc có bất kỳ giao dịch nào được thực hiện không đúng thời điểm hay không là vấn đề của các nhà điều tra, chứ không phải là màn kịch của Thượng viện. Lời phủ nhận thẳng thừng của ông Hegseth đặt trách nhiệm trở lại cho bà Warren, buộc bà phải đưa ra bằng chứng cụ thể hơn là chỉ ám chỉ.
Cuộc tranh chấp về quyền lực chiến tranh mới là câu chuyện lớn hơn. Nếu đảng Dân chủ buộc phải bỏ phiếu và thời hạn 60 ngày vẫn được tính, chính quyền sẽ phải hoặc là giành được sự ủy quyền của Quốc hội, hoặc là tranh luận trước tòa rằng thỏa thuận ngừng bắn đã thay đổi bối cảnh pháp lý. Đó là một vấn đề hiến pháp với những hậu quả thực tế đối với lực lượng Mỹ, và phiên điều trần hôm thứ Năm đã cho thấy rõ ràng cả hai bên đều không chịu nhượng bộ.
Điều mà phiên điều trần cho thấy rõ nhất là cuộc xung đột Iran đã làm đảo lộn những động lực thường thấy ở Washington. Ông Hegseth bước vào phiên điều trần ngân sách và dành phần lớn thời gian để trả lời về vấn đề chiến tranh. Các đảng viên Dân chủ, những người thường tránh các cuộc đối đầu về quốc phòng, đã nhìn thấy cơ hội chính trị. Và yêu cầu ngân sách 1,5 nghìn tỷ đô la, lẽ ra phải là sự kiện chính, lại trở thành chuyện thứ yếu. Những tranh cãi về quyền lực chiến tranh, nhân sự và các cáo buộc buôn bán sẽ còn kéo dài hơn cả chu kỳ tin tức. Ngân sách sẽ phải chờ đến lượt của nó.
Trong những ngày qua, cái tên Hùng Cao trở thành tâm điểm của sự tự hào lẫn những tranh luận trái chiều trong cộng đồng người Việt toàn cầu. Khi một người gốc Việt bước chân vào hàng ngũ lãnh đạo cao cấp của cường quốc số một thế giới, việc định danh họ sao cho đúng không chỉ là câu chuyện ngôn ngữ mà còn là sự tôn trọng đối với quy trình hành chính của nước Mỹ. Người xưa có câu: "Danh chính thì ngôn mới thuận", nếu chức danh không rõ ràng thì lời nói chẳng thể thông suốt. Vậy thực hư chức vụ của ông Hùng Cao là gì? Bộ trưởng hay Quyền bộ trưởng: Một chiếc ghế, nhiều cái tên?
Nhiều người thắc mắc rằng tại sao lại gọi ông Hùng Cao là Bộ trưởng khi trong một bộ chỉ có duy nhất một người đứng đầu. Thực tế, sự nhầm lẫn này bắt nguồn từ cấu trúc của Bộ Quốc phòng Mỹ (Department of Defense).
Cần làm rõ: Đứng đầu toàn bộ quốc phòng Mỹ là Bộ trưởng Quốc phòng (Secretary of Defense). Tuy nhiên, dưới quyền Bộ trưởng Quốc phòng là các Bộ quân chủng (Military Departments). Ông Hùng Cao được Tổng thống Donald Trump đề cử vào chức vụ Bộ trưởng Hải quân (Secretary of the Navy - SECNAV).
Dù cùng dùng chữ "Bộ trưởng" (Secretary) trong tiếng Việt, nhưng vị trí này tương đương với người đứng đầu một ngành quân chủng lớn, chịu trách nhiệm quản lý toàn bộ các vấn đề hành chính, huấn luyện, trang bị và nhân sự cho Hải quân và Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ. Ông không phải là người thay thế vị trí của Bộ trưởng Quốc phòng, mà là người lãnh đạo một trong ba bộ phận cấu thành nên sức mạnh quân sự Mỹ. Vì vậy, gọi ông là Bộ trưởng Hải quân là hoàn toàn chính xác về mặt thuật ngữ hành chính Mỹ. Có phải ông là "Tư lệnh Hải quân" như lời đồn?
Đây là điểm nhầm lẫn phổ biến nhất giữa chức danh dân sự và chức danh quân sự. Trong hệ thống Mỹ, Bộ trưởng Hải quân (SECNAV) là một vị trí dân sự (Civilian) do Tổng thống bổ nhiệm và Thượng viện phê chuẩn. Vai trò này tập trung vào quản lý, ngân sách và chính sách.
Ngược lại, chức danh Tư lệnh Hải quân (Chief of Naval Operations - CNO) phải là một sĩ quan quân đội đương nhiệm (thường là Đô đốc 4 sao). Tư lệnh là người trực tiếp điều hành các chiến dịch quân sự và là thành viên của Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân.
Như vậy, ông Hùng Cao – một đại tá Hải quân đã nghỉ hưu – bước vào Nhà Trắng với tư cách là một chính trị gia, một nhà quản lý dân sự cấp cao. Gọi ông là "Tư lệnh" là nhầm lẫn giữa người cầm bút ký ngân sách với người cầm gươm điều binh trên chiến trường. "Lính nào tướng nấy", nhưng ở Mỹ, "Tướng" (Tư lệnh) vẫn phải báo cáo công việc cho "Quan" (Bộ trưởng). Tại sao lại có danh xưng "Quyền bộ trưởng"?
Dân gian có câu: "Danh có chính thì thực mới mạnh". Hiện nay, ông Hùng Cao đang ở trong giai đoạn được "đề cử". Để chính thức trở thành Bộ trưởng Hải quân, ông cần được Thượng viện Mỹ bỏ phiếu phê chuẩn.
Trong thời gian chờ đợi hoặc nếu được chỉ định nắm quyền tạm thời khi vị trí này trống, ông có thể được gọi là Quyền Bộ trưởng (Acting Secretary). Tuy nhiên, với sự ủng hộ mạnh mẽ từ phía đảng Cộng hòa và Tổng thống Trump, sự kỳ vọng dành cho ông là một chức danh chính thức, toàn quyền để thực hiện những cải cách mạnh mẽ cho hạm đội Mỹ. Lời kết cho một hành trình tự hào
Việc ông Hùng Cao được chọn không chỉ dựa trên màu da hay nguồn gốc, mà là dựa trên bề dày kinh nghiệm chiến trường và tư duy chiến lược sắc bén. Cho dù chúng ta gọi ông là Bộ trưởng Hải quân hay một danh xưng nào khác, thì thực tế không thể phủ nhận: ông là người gốc Việt đạt tới tầm cao quyền lực chưa từng có trong lịch sử quân chủng Hải quân Hoa Kỳ.
"Ăn quả nhớ kẻ trồng cây", sự thành công của ông hôm nay là kết quả của một quá trình nỗ lực không ngừng nghỉ của cá nhân và sự khẳng định vị thế của cộng đồng người Việt trên đất Mỹ. Hiểu đúng chức danh của ông là cách chúng ta trân trọng đúng mực giá trị và trách nhiệm mà ông đang gánh vác trên vai.
Cựu Tổng thống Barack Obama đang phải hứng chịu làn sóng chỉ trích vì những bình luận gần đây của ông về vụ xả súng tại bữa tiệc tối của các phóng viên Nhà Trắng .
Hôm Chủ nhật, Obama đã đưa ra một tuyên bố về vụ xả súng và khẳng định hiện chưa có động cơ nào cho kẻ xả súng, Cole Allen.
Tuy nhiên, khi Obama đưa ra tuyên bố của mình, bản tuyên ngôn của Allen, trong đó nêu rõ ông ta nhắm mục tiêu vào Tổng thống Trump và các thành viên Nội閣 của ông, đã được công bố.
Fox News đã cung cấp thêm chi tiết về phản ứng của Obama đối với vụ xả súng:
Cựu Tổng thống Barack Obama đã gây ra một làn sóng tranh cãi dữ dội trên mạng vào cuối tuần qua sau khi bài đăng của ông trên Twitter bàn về "động cơ" của vụ xả súng tại bữa tiệc tối của Hiệp hội Phóng viên Nhà Trắng lan truyền rộng rãi.
“Mặc dù chúng ta vẫn chưa có thông tin chi tiết về động cơ đằng sau vụ xả súng đêm qua tại bữa tiệc tối của Hiệp hội Phóng viên Nhà Trắng, nhưng tất cả chúng ta đều có trách nhiệm bác bỏ ý tưởng rằng bạo lực có chỗ đứng trong nền dân chủ của chúng ta”, ông Obama đăng trên X vào tối Chủ nhật, khoảng 24 giờ sau khi Tổng thống Trump và các quan chức cấp cao được đưa ra khỏi khách sạn Washington Hilton khi tiếng súng vang lên từ một người đàn ông xông vào khu vực an ninh trong bữa tiệc tối của Hiệp hội Phóng viên Nhà Trắng.
“Đây cũng là lời nhắc nhở đầy xúc động về lòng dũng cảm và sự hy sinh mà các đặc vụ Cơ quan Mật vụ Hoa Kỳ thể hiện mỗi ngày. Tôi biết ơn họ - và cảm kích vì đặc vụ bị bắn sẽ bình phục.”
Bài đăng của Obama đã được xem gần 52 triệu lần và gây ra sự phẫn nộ từ phe bảo thủ, những người đã chỉ ra bản tuyên ngôn do kẻ xả súng để lại và các chi tiết khác về vụ tấn công mà họ cho rằng cho thấy động cơ là nhằm làm hại Trump và nội các của ông.
“Đừng giả vờ như không biết gì về động cơ, @barackObama,” Giám đốc Cơ quan Bảo vệ Môi trường Lee Zeldin đăng trên X. “Kẻ ám sát bất thành đã công bố một bản tuyên ngôn chống Trump về việc muốn giết các quan chức trong chính quyền Trump, chỉ vài phút trước khi cố gắng xông vào một phòng khiêu vũ đầy Tổng thống, Phó Tổng thống, Nội các và nhiều người khác trong chính quyền của ông ấy.”
Cựu Phó Giám đốc FBI Dan Bongino chỉ đơn giản trả lời, "Bạn đang đùa à?"
“Đây là một bản tuyên ngôn, và đây là lý do tại sao các bạn chính là vấn đề,” Dân biểu Abe Hamadeh, đảng Cộng hòa, bang Arizona, đăng tải trên X.
Đây là bài đăng của Obama:
Although we don’t yet have the details about the motives behind last night's shooting at the White House Correspondents Dinner, it’s incumbent upon all us to reject the idea that violence has any place in our democracy. It’s also a sobering reminder of the courage and sacrifice…
Mặc dù chúng ta chưa có thông tin chi tiết về động cơ đằng sau vụ xả súng đêm qua tại bữa tiệc tối của các phóng viên Nhà Trắng, nhưng tất cả chúng ta đều có trách nhiệm bác bỏ ý tưởng rằng bạo lực có chỗ đứng trong nền dân chủ của chúng ta. Đây cũng là lời nhắc nhở nghiêm túc về lòng dũng cảm và sự hy sinh mà các đặc vụ Cơ quan Mật vụ Hoa Kỳ thể hiện mỗi ngày. Tôi biết ơn họ - và biết ơn vì đặc vụ bị bắn sẽ ổn.
Đây là phản ứng dữ dội:
Although we don’t yet have the details about the motives behind last night's shooting at the White House Correspondents Dinner, it’s incumbent upon all us to reject the idea that violence has any place in our democracy. It’s also a sobering reminder of the courage and sacrifice…
Although we don’t yet have the details about the motives behind last night's shooting at the White House Correspondents Dinner, it’s incumbent upon all us to reject the idea that violence has any place in our democracy. It’s also a sobering reminder of the courage and sacrifice…
Although we don’t yet have the details about the motives behind last night's shooting at the White House Correspondents Dinner, it’s incumbent upon all us to reject the idea that violence has any place in our democracy. It’s also a sobering reminder of the courage and sacrifice…
Có lẽ Obama nên đọc bản tuyên ngôn mà tạp chí Newsweek đã công bố :
Chào mọi người!
Hôm nay có lẽ tôi đã khiến nhiều người bất ngờ. Trước hết, tôi xin lỗi tất cả những người mà tôi đã phản bội lòng tin.
Tôi xin lỗi bố mẹ vì đã nói rằng tôi có một cuộc phỏng vấn mà không nói rõ đó là cho chương trình “Most Wanted”.
Tôi xin lỗi các đồng nghiệp và sinh viên vì đã nói rằng tôi gặp phải trường hợp khẩn cấp cá nhân (khi mọi người đọc được điều này, có lẽ tôi thực sự cần phải đến phòng cấp cứu, nhưng khó có thể gọi đó là tình huống không phải do tự mình gây ra).
Tôi xin lỗi tất cả những người ngồi cạnh tôi, tất cả các nhân viên đã xử lý hành lý của tôi, và tất cả những người khác tại khách sạn mà tôi đã đặt vào tình thế nguy hiểm chỉ bằng việc ở gần họ.
Tôi xin lỗi tất cả những người đã bị ngược đãi và/hoặc sát hại trước đây, tất cả những người đã phải chịu đựng trước khi tôi có thể thực hiện điều này, và tất cả những người có thể vẫn đang phải chịu đựng sau này, bất kể thành công hay thất bại của tôi.
Tôi không mong được tha thứ, nhưng nếu tôi có thể tìm ra cách nào khác để đến được gần gũi với anh ấy như vậy, tôi đã chấp nhận. Một lần nữa, tôi thành thật xin lỗi.
Và đây là lý do tại sao tôi lại làm tất cả những điều này:
Tôi là công dân của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.
Những gì người đại diện của tôi làm sẽ phản ánh lên tôi.
Và tôi không còn sẵn lòng cho phép một kẻ ấu dâm, hiếp dâm và phản bội vấy bẩn tay tôi bằng những tội ác của hắn nữa.
(Thật ra mà nói, tôi đã không còn muốn làm điều đó từ lâu rồi, nhưng đây là cơ hội thực sự đầu tiên tôi có để làm điều gì đó.)
Nhân tiện nói về vấn đề này, tôi cũng sẽ trình bày những quy tắc giao chiến mà tôi dự kiến tuân thủ (có lẽ sẽ được trình bày theo cách tệ hại, nhưng tôi không phải quân nhân nên cũng không sao).
Các quan chức chính quyền (không bao gồm ông Patel): họ là mục tiêu, được ưu tiên từ cấp cao nhất đến cấp thấp nhất.
Cơ quan mật vụ: họ chỉ là mục tiêu khi cần thiết, và phải bị vô hiệu hóa một cách không gây chết người nếu có thể (nói cách khác, tôi hy vọng họ đang mặc áo giáp vì bắn súng ngắn vào giữa người sẽ gây thương tích nặng cho những người *không* mặc áo giáp).
Bảo vệ khách sạn: tránh trở thành mục tiêu nếu có thể (tức là trừ khi họ bắn vào tôi)
Cảnh sát Quốc hội: tương tự như lực lượng an ninh khách sạn.
Nhân viên khách sạn: hoàn toàn không phải là mục tiêu.
Khách hàng: hoàn toàn không phải là mục tiêu
Để giảm thiểu thương vong, tôi cũng sẽ sử dụng đạn ghém thay vì đạn chì (khả năng xuyên tường kém hơn).
Tôi vẫn sẽ tìm cách tiếp cận hầu hết mọi người ở đây để tìm ra mục tiêu nếu điều đó thực sự cần thiết (trên cơ sở hầu hết mọi người *đã lựa chọn* tham dự bài phát biểu của một kẻ ấu dâm, hiếp dâm và phản bội, và do đó đồng lõa), nhưng tôi thực sự hy vọng điều đó sẽ không xảy ra.
Lời phản bác 1: Là một người Kitô hữu, bạn nên đưa má kia ra.
Phản bác: Việc nhẫn nhịn chỉ dành cho khi chính mình bị áp bức. Tôi không phải là người bị cưỡng hiếp trong trại giam. Tôi không phải là ngư dân bị hành quyết không qua xét xử. Tôi không phải là học sinh bị đánh bom, không phải là trẻ em bị bỏ đói hay thiếu nữ bị lạm dụng bởi nhiều tên tội phạm trong chính quyền này.
Việc nhẫn nhịn khi người khác bị áp bức không phải là hành vi của người theo đạo Cơ đốc; đó là sự đồng lõa với tội ác của kẻ áp bức.
Lý do phản đối 2: Đây không phải là thời điểm thuận tiện để bạn làm việc này.
Phản biện: Tôi cần những ai có suy nghĩ như vậy dành vài phút để nhận ra rằng thế giới không chỉ xoay quanh họ. Bạn có nghĩ rằng khi tôi chứng kiến ai đó bị cưỡng hiếp, giết hại hoặc bạo hành, tôi nên làm ngơ chỉ vì điều đó sẽ "bất tiện" cho những người không phải là nạn nhân?
Đây là thời điểm và cơ hội thành công tốt nhất mà tôi có thể nghĩ ra.
Lời phản đối 3: Bạn chưa thu thập được hết tất cả.
Phản bác: Phải bắt đầu từ đâu đó chứ.
Phản đối 4: Là người mang dòng máu lai giữa da đen và da trắng, bạn không nên là người làm việc này.
Phản bác: Tôi không thấy ai khác sẽ gánh vác phần việc này cả.
Phản bác: Hoa Kỳ được cai trị bởi pháp luật, chứ không phải bởi bất kỳ một cá nhân hay một nhóm người nào. Trong trường hợp các đại diện và thẩm phán không tuân thủ pháp luật, không ai có nghĩa vụ phải tuân theo bất cứ điều gì mà họ ra lệnh một cách bất hợp pháp.
Tôi cũng muốn bày tỏ lòng biết ơn đến rất nhiều người vì có lẽ tôi sẽ không có cơ hội nói chuyện với họ lần nữa (trừ khi Cơ quan Mật vụ *cực kỳ* bất tài).
Tôi xin cảm ơn gia đình, cả gia đình riêng và gia đình trong nhà thờ, vì tình yêu thương mà mọi người dành cho tôi suốt 31 năm qua.
Cảm ơn các bạn của tôi, vì đã luôn đồng hành cùng tôi trong suốt những năm qua.
Tôi xin gửi lời cảm ơn đến các đồng nghiệp của mình trong suốt những năm qua vì sự tích cực và tính chuyên nghiệp của các bạn.
Cảm ơn các em học sinh vì sự nhiệt tình và lòng yêu thích học tập.
Tôi xin cảm ơn rất nhiều người quen biết, cả trực tiếp và trực tuyến, vì những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi và những mối quan hệ lâu dài, vì những góc nhìn và nguồn cảm hứng của các bạn.
Cảm ơn mọi người vì tất cả.
Trân trọng,
Cole “coldForce” “Sát thủ liên bang thân thiện” Allen
PS: Được rồi, giờ thì những lời sến súa đã xong, vậy rốt cuộc Cục Mật vụ đang làm gì? Xin lỗi, tôi sẽ nói lan man một chút và bỏ qua giọng điệu trang trọng.
Tôi cứ nghĩ sẽ có camera an ninh ở khắp mọi nơi, phòng khách sạn bị cài thiết bị nghe lén, đặc vụ vũ trang cứ cách 3 mét, và máy dò kim loại đầy rẫy.
Tôi chẳng nhận được gì cả (biết đâu họ đang trêu chọc tôi!).
Chẳng có chút an ninh nào cả.
Không liên quan đến vận chuyển.
Không phải ở khách sạn.
Không hề.
Điều đầu tiên tôi nhận thấy ngay khi bước vào khách sạn là thái độ kiêu ngạo.
Tôi bước vào với nhiều vũ khí và không một ai ở đó nghĩ đến khả năng tôi có thể là mối đe dọa.
Lực lượng an ninh tại sự kiện này đều tập trung bên ngoài, nhắm vào người biểu tình và những người mới đến, bởi vì dường như không ai nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra nếu ai đó đến trước một ngày.
Thật sự, mức độ bất tài này quá khủng khiếp, và tôi chân thành hy vọng nó sẽ được khắc phục khi đất nước này có được một lãnh đạo thực sự có năng lực.
Ví dụ, nếu tôi là một điệp viên Iran, thay vì một công dân Mỹ, tôi có thể mang một khẩu súng Ma Deuce vào đây mà không ai phát hiện ra gì cả.
À, và nếu ai tò mò muốn biết cảm giác khi làm việc này như thế nào: thật kinh khủng. Tôi muốn nôn mửa; tôi muốn khóc vì tất cả những điều tôi muốn làm mà sẽ không bao giờ làm được, vì tất cả những người đã bị phản bội lòng tin; tôi cảm thấy phẫn nộ khi nghĩ về tất cả những gì chính quyền này đã làm.
Tôi không thực sự khuyên các em nên làm vậy! Hãy tiếp tục đi học nhé!
Trong bối cảnh chi phí xây dựng tại Mỹ đang leo thang như "diều gặp gió", nhiều chủ nhà đã bắt đầu tìm kiếm những hướng đi táo bạo để hiện thực hóa ngôi nhà trong mơ mà không phải "bán gia bại sản". Câu chuyện của Gennadiy Tsygan – một kỹ sư tại Baltimore – là một minh chứng điển hình cho sự nhạy bén và liều lĩnh. Thay vì chấp nhận mức giá "trên trời" từ các nhà thầu địa phương hay các đại siêu thị như Home Depot, ông đã quyết định "đem chuông đi đánh xứ người", bay nửa vòng trái đất sang Trung Quốc để tự tay chọn lựa từng món nội thất, vật liệu cho tổ ấm của mình. "Đi một ngày đàng, học một sàng khôn": Hành trình vạn dặm tìm vật liệu
Gennadiy Tsygan hiểu rất rõ rằng "đồng tiền đi liền khúc ruột". Với kiến thức của một kỹ sư, ông không cam lòng chi trả những khoản tiền khổng lồ cho những vật liệu mà thực chất cũng có nguồn gốc từ Á Đông. Năm 2024, ông đã lặn lội sang các công xưởng tại Trung Quốc, làm việc trực tiếp với hơn hai chục nhà máy để chọn từ cửa sổ, tủ bếp cho đến những chiếc khóa từ tính hiện đại. Ngôi nhà của ông tại Baltimore hiện lên đầy kiêu hãnh với phong cách công nghiệp hiện đại: tường xi măng sợi xám mạnh mẽ, cửa sổ kính cường lực từ sàn đến trần và không gian bếp mở lộng lẫy. Đặc biệt, Tsygan tự hào về những chi tiết nhỏ nhất như cánh cửa sử dụng khóa từ tính êm ái – thứ mà tại Mỹ có giá đắt gấp bốn lần. Với ông, xây nhà không chỉ là một dự án để đời mà còn là một cuộc phiêu lưu đầy thú vị. Cơn sốt "Chinamaxxing" và nghịch lý giá cả tại thị trường Mỹ
"Mua dây tự buộc mình" là nỗi lo của nhiều người khi đối mặt với bảng báo giá xây dựng tại Mỹ. Theo Hiệp hội Nhà thầu Nhà ở Quốc gia (NAHB), giá vật liệu đã tăng thêm 3% chỉ trong một năm qua. Trong khi 27% vật liệu xây dựng tại Mỹ vốn đã nhập từ Trung Quốc, nhiều người đặt câu hỏi: Tại sao không bỏ qua khâu trung gian để tiết kiệm chi phí? Trào lưu này, hay còn gọi là "Chinamaxxing", đang bùng nổ trên mạng xã hội. Một người phụ nữ đã thu hút hàng trăm ngàn lượt thích khi từ chối báo giá tủ bếp 50.000 USD tại địa phương để tự nhập hàng từ Trung Quốc. Tại thành phố Phật Sơn – "thủ phủ" vật liệu xây dựng toàn cầu – các đại lý quảng bá rằng chỉ với chưa đầy 10.000 USD, bạn có thể mua trọn gói vật liệu cho một ngôi nhà mới. Thậm chí, họ còn khẳng định có thể "sao chép" toàn bộ ngôi nhà từ bản vẽ với chi phí chỉ bằng một nửa. Tiết kiệm trăm ngàn USD nhưng "không dành cho người yếu tim"
"Tiền nào của nấy", việc nhập hàng trực tiếp giúp Tsygan tiết kiệm được tới 100.000 USD, nhưng hành trình này "lắm mối tối nằm không" nếu không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Ông phải đối mặt với rào cản ngôn ngữ, thuế quan biến động có lúc lên tới 145%, và chi phí vận chuyển trung bình 13.000 USD cho mỗi container hàng. Will Mueller, nhà thầu của Tsygan, ban đầu đã cố gắng khuyên ngăn ông vì lo ngại những rủi ro về kỹ thuật. Các thợ xây tại Mỹ đã phải vất vả dịch hướng dẫn sử dụng từ tiếng Quan Thoại, điều chỉnh các sai số về đơn vị đo lường và sử dụng những thiết bị chuyên dụng đắt tiền để lắp đặt. Tsygan thừa nhận quy trình này cực kỳ phức tạp: hàng hóa bị lỗi hay chậm trễ là điều khó tránh khỏi, và mỗi lần đổi trả có thể mất đến vài tháng. Thành quả ngọt ngào từ sự kiên trì và bản lĩnh
Khi nhìn thấy ngôi nhà đang dần hoàn thiện và hướng tới chứng chỉ xanh LEED, Tsygan biết mình đã chọn đúng. Những món đồ mà ở Mỹ được coi là xa xỉ hoặc thậm chí không có sẵn, nay đã hiện diện trong căn nhà của ông với chất lượng khiến chính nhà thầu cũng phải ngạc nhiên. Tsygan chia sẻ rằng cái lợi lớn nhất không chỉ là tiền bạc, mà là sự tiếp cận với những công nghệ kiến trúc tiên tiến của thế giới. Dù đây là trải nghiệm "chỉ có một lần trong đời" đầy rẫy rủi ro, nhưng đối với những chủ nhà có kiến thức và lòng kiên nhẫn, đây chính là chìa khóa để mở cánh cửa tổ ấm giữa thời kỳ bão giá. "Có công mài sắt, có ngày nên kim", ngôi nhà của Tsygan không chỉ là nơi để ở, mà còn là một bài học về sự thông thái của người tiêu dùng trong kỷ nguyên toàn cầu hóa.
Nỗi lo của những "ông chủ" ngành dịch vụ tại Florida
"Sông có khúc, người có lúc", nhưng với Jan Gautam – CEO của IHRMC Hotels & Resorts, khúc quanh cuộc đời của hàng trăm nhân viên dưới quyền ông đang phụ thuộc hoàn toàn vào phán quyết của Tòa án Tối cao Mỹ tuần này. Gautam đang đứng ngồi không yên trước nguy cơ phải sa thải hàng loạt lao động tại hàng chục khách sạn ở Florida. Lý do? Họ là những người di cư Haiti đang sống và làm việc dưới tư cách Bảo vệ Tạm thời (TPS).
Tại các khách sạn của Gautam, khoảng 30% nhân sự – từ dọn phòng, làm vườn cho đến giám sát – là người Haiti có TPS. Nếu mất đi lực lượng này, ông buộc phải đóng cửa bớt phòng vì không có người chuẩn bị kịp cho khách mới. "Chúng tôi cần họ," Gautam chia sẻ đầy trăn trở. "Bạn đào tạo họ thành thục, rồi một ngày họ phải rời đi không phải vì họ muốn, mà vì lựa chọn của một ai đó khác." Ước tính, việc đào tạo mới và sụt giảm doanh thu sẽ ngốn của ông hàng trăm nghìn USD – một đòn đau đánh thẳng vào lợi nhuận vốn đã eo hẹp.
Cuộc chiến pháp lý và bóng ma trục xuất
Số phận của nhân viên nhà Gautam và hơn 350.000 người di cư Haiti khác hiện nằm trong tay các thẩm phán Tòa án Tối cao. Chế độ TPS vốn là "phao cứu sinh" cho những người không thể về nước do xung đột vũ trang hoặc thiên tai. Người Haiti được cấp quyền này sau trận động đất kinh hoàng năm 2010 và liên tục được gia hạn khi quê nhà chìm trong bạo lực băng đảng, nạn đói và khoảng trống quyền lực sau vụ ám sát tổng thống năm 2021.
Tuy nhiên, Bộ An ninh Nội địa (DHS) dưới thời ông Trump lập luận rằng "tạm thời có nghĩa là tạm thời", cho rằng TPS không phải là một chương trình ân xá vĩnh viễn. Trong khi đó, các nguyên đơn cáo buộc việc chấm dứt TPS không dựa trên đánh giá an toàn thực tế mà xuất phát từ thành kiến sắc tộc. "Lửa gần rơm quế cũng cháy", sự căng thẳng này đang lan rộng khắp các cộng đồng người Haiti từ Florida đến New York, Massachusetts và Ohio. Những con số biết nói: Họ là lao động, là người nộp thuế
"Có thực mới vực được đạo", đóng góp của cộng đồng TPS Haiti vào nền kinh tế Mỹ là không thể phủ nhận. Theo phân tích của tổ chức FWD.us:
Đầu năm 2025, có gần 190.000 người Haiti có TPS đang làm việc trong các ngành bán lẻ, khách sạn, y tế.
Họ đóng góp ước tính 5,9 tỷ USD cho nền kinh tế Mỹ mỗi năm.
Đóng tổng cộng 1,6 tỷ USD tiền thuế liên bang, tiểu bang và địa phương.
Nhiều người lập luận rằng người nhập cư chiếm việc làm của dân bản địa, nhưng các nhà kinh tế học từ Cục Dự trữ Liên bang (Fed) khẳng định: Không có bằng chứng về việc chiếm chỗ. Ngược lại, họ còn giúp tăng việc làm trong ngành xây dựng và du lịch. Thực tế, nhiều công việc nặng nhọc như dọn dẹp vệ sinh khách sạn hay chăm sóc người già vốn rất khó thu hút lao động bản địa. Như bà Rebecca Shi từ Liên minh Nhập cư Doanh nghiệp Mỹ nói: "Họ đang làm những công việc thiết yếu và khó khăn nhất."
"Luồng sinh khí" cho những thị trấn nghèo và ngành chăm sóc cao niên
Tại Springfield, Ohio, chính những người di cư Haiti đã giúp hồi sinh cộng đồng. Thống đốc Mike DeWine thừa nhận các doanh nghiệp địa phương thuê người Haiti vì họ không thể tìm được ai khác để lấp chỗ trống. "Mất TPS là một cú đòn đau cho nền kinh tế và cả tiểu bang," ông nhấn mạnh. Không chỉ đi làm thuê, nhiều người Haiti còn mang trong mình tinh thần khởi nghiệp, mở ra các tiệm làm tóc, nhà hàng và công ty dọn dẹp, tạo thêm công ăn việc làm cho xã hội.
Đặc biệt nghiêm trọng là trong ngành chăm sóc người cao tuổi. Tại Sinai Residences (Boca Raton, Florida), 40 nhân viên TPS Haiti đang chăm sóc cho khoảng 500 cụ già. Họ chiếm 9% nhân sự và có những người đã gắn bó suốt một thập kỷ. CEO Rachel Blumberg đã phải chi 600.000 USD trong năm qua để tăng lương và đào tạo dự phòng vì lo sợ mất đi đội ngũ này. "Hồ sơ ứng viên đang cạn kiệt, việc loại bỏ lao động Haiti giống như xát muối vào vết thương," bà Blumberg ví von. Quan trọng hơn cả tiền bạc là mối quan hệ tình cảm; những nhân viên lâu năm biết rõ từng thay đổi nhỏ về sức khỏe của các cụ để kịp thời can thiệp.
Tạm thời hay là định mệnh?
"Đi đâu mà vội mà vàng", nhưng với những gia đình như chị Vanessa Joseph, mỗi ngày trôi qua là một ngày lo âu. Dù gia đình chị may mắn đã được tị nạn vào tháng 2 vừa qua, nhưng nhiều đồng nghiệp của chị vẫn đang sống trong hoảng loạn. Họ có hóa đơn phải trả, có con cái phải nuôi và có những ước mơ đã bén rễ trên đất Mỹ.
Phán quyết của Tòa án Tối cao sắp tới không chỉ định đoạt một chính sách di trú, mà còn định đoạt "nồi cơm" của hàng trăm nghìn gia đình và sự ổn định của nhiều ngành kinh tế trụ cột tại Mỹ. Chúng ta hãy cùng chờ xem liệu công lý sẽ nghiêng về phía "tạm thời" cứng nhắc hay sẽ nhìn nhận những đóng góp "vĩnh viễn" của họ cho xứ sở cờ hoa.
Hồi ký của Đại Tá Nguyễn Thành Trí, Tư Lệnh Phó Sư Đoàn Thuỷ Quân Lục Chiến :
Nguyễn Thành Trí
Cựu Đại Tá Nguyễn Thành Trí, biệt danh Tango, sinh năm 1935, nguyên Tư Lệnh Phó Sư Đoàn Thuỷ Quân Lục Chiến VNCH từ 1972 cho tới cuối ngày 30 Tháng Tư 1975, đã trải qua 13 năm tù cộng sản, tới Hoa Kỳ theo chương trình HO., hiện định cư tại Houston Texas cùng vợ và 4 con.
Ngày 18 tháng Ba 1975, Đại tá Trí là Tư Lệnh Mặt Trận Tây Bắc Huế.
Ngày 20-3, từ tuyến Mỹ Chánh trở vào vẫn nguyên vẹn.
Mọi cuộc tấn công của Quân Bắc Việt vào phòng tuyến Thuỷ Quân Lục Chiến dọc hành lang sông Bồ và khu vực Cổ Bi đều bị đẩy lui.
Nhưng rồi , chỉ 10 ngày sau những lệnh rút quân hoảng loạn từ thượng cấp , Sư Đoàn Thuỷ Quân Lục Chiến tại Vùng I chiến thuật với quân số chừng 11,000, khi được Cơ Xưởng Hạm 802 đưa về đến Vũng Tầu, chỉ còn khoảng 4,000 binh sĩ.
Sau đây là chuyện Tháng Tư Đen, trích từ hồi ký "Ngày Tháng Không Quên", của một tư lệnh mặt trận, kể về những ngày giờ sau cùng của binh chủng mũ xanh thiện chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.