Người dân sống ở trước khách sạn Phú Đô 2, bến Hàm Tử, giờ là Đại lộ Đông Tây, phường 10, quận 5, TP.HCM phát hiện một bé gái khoảng 9-10 tháng tuổi đang ḅ qua ḅ lại trên vỉa hè. Em bé mặc áo hoa, tay cầm chiếc bánh tráng ngọt, người đầy vết ghẻ lở.
Thấy vậy, một người phụ nữ tên Năm đă bế bé gái lên công an phường báo tin. Công an phát đi thông báo t́m người thân của bé gái nhưng suốt 2 tuần mà không có ai tới nhận.
Cuối cùng, cô Năm gọi điện về cho em gái ở quê, vốn hiếm muộn để nói chuyện. Người em gái của cô Năm đă lên làm thủ tục nhận bé gái về nuôi.
Bé gái đó được bố mẹ nuôi đặt tên là Bùi Thị Lùng. Lùng có ư nghĩa là lùng sục, t́m kiếm, bố mẹ nuôi cũng luôn mong chị sớm t́m được gốc gác của ḿnh. Sau này, chị Lùng đổi tên thành Thanh. Chắp nối những thông tin được nghe kể lại, chị Thanh đoán ḿnh sinh khoảng năm 1976.
Sau này, mọi người kể thêm cho chị Thanh biết, tờ mờ sáng hôm chị bị bỏ rơi, họ nh́n thấy một người con gái khoảng 15-16 tuổi đă bế chị đi lại loanh quanh ở khu vực đó. Không rơ, người con gái ấy là mẹ hay chị của chị Thanh.
Chị Thanh được bố mẹ nuôi đưa về An Giang. Bố mẹ chị khá giả nên đă cho chị một cuộc sống đầy đủ. Không những thế, ông bà c̣n rất yêu thương khiến chị chưa bao giờ nghĩ ḿnh là con nuôi. Chỉ đến khi đi học, bị bạn bè trêu ghẹo, chị Thanh mới biết thân thế thật sự của ḿnh.
Năm 1994, chị Thanh rời quê lên TP.HCM và sống ngay gần khu vực từng bị người thân bỏ lại. Từ đó đến nay không có ai đến t́m chị. Dù là một người con bị bỏ rơi, song trong thâm tâm chị Thanh không hề oán trách hay hờn giận cha mẹ của ḿnh. Trái lại, chị luôn khao khát t́m được người thân, mong hiểu được phần nào câu chuyện. Năm 2010, chị đăng tin trên báo để t́m người thân nhưng vẫn bặt vô âm tín.
''Nếu một người muốn từ chối đứa con của ḿnh th́ họ đă từ chối từ lúc con c̣n trong bụng hay mới sinh ra chứ không phải nuôi đến khi biết ḅ, biết đứng rồi lại đem đi bỏ. Có thể, hoàn cảnh lúc đó quá bĩ cực nên người thân mới buộc ḷng phải làm như vậy.
Gia đ́nh cũng lựa khu giàu có để bỏ tôi, mong có gia đ́nh khá giả nhận nuôi. Tôi nghĩ người thân của ḿnh không xấu.
Tôi đoán gia đ́nh của ḿnh không ở đâu xa mà chỉ đâu đó trong quận 5. Tôi cũng linh cảm ḿnh có ḍng máu người Hoa. Bởi tôi thích ăn đồ Hoa, nấu đồ Hoa giỏi, thích nói tiếng Hoa, con gái lớn của tôi đặt tên giống người Hoa là A Muối,... Tôi không chắc bố mẹ ḿnh c̣n sống hay không, nhưng anh chị, họ hàng chắc chắn là c̣n, tôi cần t́m lại họ. Dù ǵ tôi cũng biết ơn bố mẹ đă cho ḿnh h́nh hài này", chị Thanh rơm rớm nước mắt.
Dù thông tin không nhiều, hy vọng mong manh song người phụ nữ gần 50 tuổi vẫn mong sẽ t́m được nguồn gốc của ḿnh, để một lần biết cảm giác t́nh thân, máu mủ. "Con chim có tổ, con người có tông mà..." - người phụ nữ nh́n xa xăm nói.