
Khi ta yêu thương một ai đó, muốn gắn kết với người này thì ta tiến tới hôn nhân, nhưng khi cuộc sống hôn nhân không như ta mộng tưởng, những cuộc cãi vã, tranh luận, những sự lừa dối tình cảm, những ghen tuông hận thù dần dần kéo tới. Tình yêu chẳng còn bao nhiêu thay vào đó toàn là những đau khổ con người dành tặng cho nhau.
Người Á Đông lưu truyền một nếp sống rất đẹp đẽ rằng: hết “tình” còn “nghĩa”. Chữ tình là của bản năng nhưng chữ nghĩa lại là sự rèn luyện của đạo đức. Khi người ta chung sống với nhau đủ lâu sẽ sinh ra sự nhàm chán, tình cảm không còn nữa, nếu là văn hóa phương Tây khi tình hết là sẽ tan vỡ ngay, chia tay ly hôn để đi kiếm tìm cảm giác yêu đương ở đối tượng khác. Văn hóa Á Đông thì ngược lại, bắt ta phải sống có trách nhiệm với nhau bởi những ân nghĩa mà ta đã tạo ra. Có những người sống cả đời với nhau chỉ vì còn giữ gìn cho nhau nghĩa cử cao đẹp đó.
“Tình nghĩa” sẽ đạt tới đỉnh cao khi gia đình đó ai cũng hiểu đạo sâu sắc, ai cũng hướng tâm về đời sống thanh tịnh và hăng say cống hiến cho những người xung quanh. Sống trong một gia đình mà người ta quên đi chính mình, quên đi tình cảm riêng tư và chỉ luôn vun đắp cho lợi ích và tình cảm yêu thương chung của xã hội ngoài kia. Gia đình đó khó lòng tan vỡ.
VietBF@sưu tập