
🌻 Dù Khoa Học Tiến Bộ Tới Đâu, Ta Có Bay Được Tới Vì Sao Nào Thì Nỗi Khổ Vẫn Là Điều Hiện Hữu Khi Chúng Ta Còn Vô Minh. Chứ không phải ta hết đau khổ bởi vì khoa học tiến bộ. Nhớ như vậy, khoa học có tiến bộ gì thì tiến bộ, ta vẫn không bao giờ hết đau khổ.
🌻 Rồi có người đưa ra giải pháp là, có một hóa chất trong não tiết ra gọi là hóa chất dopamine, nó có mấy chất nữa chứ không phải không. Cái chất dopamine là một chất tạo hạnh phúc của não tự nó tiết ra.
🌻 Chúng ta đang ngồi một cách bình yên thế này là não đang tiết ra ít ít nó giữ trạng thái ta cân bằng, mà nó ngưng tiết một cái ta buồn liền không biết lý do, một lát là nhảy ra biển Mỹ Khê liền.
🌻 Nghĩa là bản chất tự nhiên bộ não ta là buồn, nhưng mà nhờ cái não nó tiết ra chất dopamine nên là ta không buồn, ta sống bình an. Mà nếu ta có phước cái chất dopamine nó tiết nhiều hơn một chút, tự nhiên ta cứ vui vẻ, người cứ lạc quan yêu đời, không biết tại sao. Đều là do Phước.
🌻 Bây giờ nói nếu đã tìm ra được cái nguyên lý đó rồi thì thôi không cần tu hành, không cần gì nữa, cứ đưa cho một viên dopamine uống vô thì tự nhiên ta vui vẻ, không cần Phật Pháp, không cần tu tập, tụng Kinh, không cần làm phước, uống viên dopamine vô. Xin lỗi, không dám đâu, uống vô biết liền. Ta uống cái dopamine bên ngoài đưa vào một thời gian não hư luôn rồi tự tử chết luôn, não không tiết ra nữa.
🌻 Nên có một bộ phim của Mỹ cảnh báo về điều này.
Có một bé đó từ nhỏ bỗng nhiên nó bị bệnh parkinson, tay nó cứ run, đang học bình thường bỗng nhiên người mẹ bước vào thấy tay con mình tự run, đem vô bệnh viện phát hiện thằng bé bị parkinson từ rất nhỏ, mà sống trong bệnh viện đó tới năm ba mươi mấy tuổi luôn, cũng không hết và có khi rơi vào hôn mê. Cho đến một ngày có một ông tiến sĩ nghiên cứu ra được là cứ chích dopamine vào là hết.
🌻 Đúng là chích vào cái hết run tay, từ từ trở thành con người bình thường trở lại. Thế là cái bệnh viện đó nghĩ rằng đã tìm ra được một hướng đi chữa được cái bệnh liệt run parkinson, rồi cứ tiếp tục tiêm dopamine cho bệnh nhân đó với một vài bệnh nhân khác, nhưng nó chỉ hiệu quả đúng ba tháng rưỡi. Rồi sau đó bơm bao nhiêu thì bơm, người bệnh nhân bắt đầu run lại, run lại rồi hôn mê tê liệt trở lại nằm im luôn. Thuốc không hiểu quả nữa. Bởi vì nó không phải là cái gốc.
🌻 Cái kỹ thuật bên ngoài, cái thuốc thang bên ngoài không phải là cái gốc để cho ta chuyển được nghiệp của mình, chuyển được bệnh của mình, chuyển được nỗi đau của mình. Ta vẫn phải đi theo đạo lý mà thôi.
🌻 Chỉ có đạo lý là cái gốc để ta chuyển hóa được nỗi đau của mình chứ không có thuốc thang, không có kỹ thuật gì hết.
🌻 Dù kỹ thuật có tiến tới đâu thì tiến, nếu ta không có đạo lý ta sống, ta vẫn sẽ tiếp tục đau khổ.
Dù khoa học tiến bộ, nỗi đau con người vẫn y nguyên và chỉ có một liệu pháp để chữa trị cái nỗi đau đó chính là Phật Pháp. Liệu pháp duy nhất để chữa được nỗi đau của con người là PHẬT PHÁP.
VietBF@sưu tập