Tôi tên Lan, hai mươi sáu tuổi, sinh ra ở một vùng quê miền Trung đầy nắng gió. Cha mất sớm, mẹ bệnh tật liên miên. Tôi bỏ học từ lớp mười để đi làm thuê, bươn chải khắp nơi chỉ mong có tiền thuốc cho mẹ. Đến khi được nhận vào làm giúp việc cho nhà họ Trần – một gia đình giàu có bậc nhất thành phố – tôi xem đó là may mắn lớn nhất đời mình.
Con trai duy nhất của họ, anh Trần Minh, là người đàn ông điềm đạm, học thức, nhưng có vẻ xa cách. Tôi chỉ biết cúi đầu làm việc, chưa từng dám nhìn thẳng anh, càng không dám mơ tưởng điều gì.
Ấy vậy mà một ngày, bà chủ gọi tôi lên phòng khách, đặt trước mặt tờ giấy đăng ký kết hôn và nói:
– Lan, nếu con đồng ý cưới Minh, căn biệt thự ven hồ sẽ đứng tên con. Đó là quà cưới từ gia đình.
Tôi sững sờ. Một người giúp việc như tôi, làm sao có thể trở thành vợ của cậu chủ? Nhưng ánh mắt nghiêm túc của bà khiến tôi hiểu đây không phải chuyện đùa. Mẹ tôi lúc ấy đang nguy kịch, tiền thuốc mỗi tháng là nỗi lo không cùng. Lý trí bảo tôi từ chối, nhưng trái tim yếu mềm đã gật đầu.
Đám cưới diễn ra lộng lẫy, xa hoa. Tôi khoác chiếc váy trắng tinh khôi, ngồi cạnh anh Minh mà lòng vẫn ngỡ đang mơ. Nhưng ánh mắt anh nhìn tôi – lạnh lùng, trầm buồn – như chứa đựng điều gì đó khó nói.
Đêm tân hôn, căn phòng ngập tràn hoa hồng và ánh nến. Tôi hồi hộp bước đến gần, tim đập loạn. Khi Minh nhẹ nhàng nắm tay tôi, tôi chợt nhận ra – anh khác với những người đàn ông bình thường. Một sự thật phũ phàng hiện rõ: anh mang trong mình khiếm khuyết bẩm sinh, không thể thực hiện trọn vẹn vai trò của người chồng.
Khoảnh khắc ấy, tôi run rẩy. Tất cả đã sáng tỏ – lý do tôi được chọn, lý do biệt thự 20 tỷ được trao làm “của hồi môn”, không phải vì tôi đặc biệt, mà vì họ cần một người vợ danh nghĩa để mẹ anh an lòng.
Minh nhìn tôi, giọng nghẹn ngào:
– Anh xin lỗi, Lan. Em không đáng phải chịu điều này… Nhưng mẹ anh bệnh nặng, bà chỉ mong thấy anh có một mái ấm. Anh không thể làm bà thất vọng.
Trong ánh đèn vàng, tôi thấy nước mắt rơi trên gương mặt người đàn ông tưởng như lạnh lùng ấy. Hóa ra, anh cũng là nạn nhân của số phận – giống như tôi.
Những ngày sau đó, chúng tôi sống bên nhau một cách lạ lùng. Không tình ái, không đam mê, chỉ có sự tôn trọng và sẻ chia. Minh luôn dịu dàng, luôn hỏi han, đưa tôi đi dạo, ăn cơm cùng tôi như một người bạn đời thật sự. Chính điều ấy khiến trái tim tôi rung động.
Rồi một lần, tôi nghe bà chủ nói với bác sĩ rằng bà bị bệnh tim, không còn sống được bao lâu. Bà chọn tôi vì tin tôi hiền lành, không vụ lợi, có thể ở bên Minh đến hết đời.
Tôi òa khóc. Thì ra, tôi được chọn không phải vì số tiền hay thân phận, mà vì lòng tin. Từ giây phút ấy, tôi thầm hứa: dù thế nào, tôi cũng sẽ không rời bỏ anh.
Một đêm mưa, Minh lên cơn đau dữ dội. Tôi vội vàng đưa anh vào bệnh viện. Trong cơn mê, anh nắm chặt tay tôi thì thào:
– Nếu một ngày em thấy mệt mỏi, cứ rời đi. Biệt thự đó coi như bù đắp… Anh không muốn em khổ vì anh.
Tôi bật khóc. Không hiểu từ khi nào, người đàn ông ấy đã trở thành cả thế giới của tôi. Tôi siết chặt tay anh, nói trong nước mắt:
– Dù thế nào em cũng không đi. Anh là chồng em, là gia đình của em.
Anh tỉnh lại, nhìn tôi bằng ánh mắt ấm áp, nụ cười khẽ nở trên môi.
Từ đó, căn biệt thự 20 tỷ kia không còn là “phần thưởng” mà trở thành mái ấm thật sự. Tôi trồng hoa trước hiên, anh ngồi vẽ trong phòng khách. Những buổi tối, chúng tôi cùng nghe tiếng mưa, cùng kể cho nhau nghe những giấc mơ bình dị.
Có lẽ, hạnh phúc không nằm ở sự trọn vẹn, mà ở chỗ ta tìm được người – dù khuyết thiếu – vẫn chọn ở lại, yêu thương và che chở nhau.
Và tôi đã tìm thấy hạnh phúc ấy, ngay trong đêm tân hôn run rẩy năm nào.
VietBF@sưu tập