
Trong giờ học, thầy giáo hỏi học sinh:
– Tuấn, em hãy kể cho cả lớp biết buổi sáng ngủ dậy bố em thường làm gì nào?
Tuấn đáp:
– Dạ, ngủ dậy bố em thường đi ỉa ạ!
Thầy hơi cau mày:
– Ừm… Thế bố em làm nghề gì?
– Dạ, bố em làm bốc vác ạ!
Thầy giáo nhíu mày, nghĩ thầm: “Con của bốc vác có khác, tư duy thật thô lỗ.”
Thầy quay sang hỏi Tùng:
– Thế còn em, sáng dậy bố em hay làm gì?
– Dạ, bố em cũng đi ỉa như bố bạn Tuấn ạ!
– Bố em làm nghề gì?
– Dạ, bố em làm thợ mộc ạ!
Thầy lại nghĩ: “Hừm, dân lao động đúng là óc ngắn như nhau.”
Rồi thầy hỏi đến Minh:
– Còn em, sáng dậy bố em làm gì?
– Dạ, bố em nghe nhạc giao hưởng ạ!
Thầy mỉm cười vui vẻ:
– Tuyệt! Thế bố em làm nghề gì?
– Dạ, bố em là ca sĩ kiêm nhạc sĩ ạ!
– Có thế chứ, con cái trí thức trả lời cũng khác hẳn! – thầy gật gù. – Em kể tiếp đi, bố em nghe nhạc giao hưởng trong bao lâu?
– Dạ… bố em nghe nhạc giao hưởng cho đến khi… đi ỉa xong ạ!!!
VietBF@sưu tập