Vợ cũ lại chính là bạn thân của vợ mới, tôi điếng người vì sự thật sau 10 năm chôn vùi
|
|
Mười năm. Một thập kỷ đủ dài để tôi tin rằng quá khứ đã ngủ yên. Nhưng hóa ra, nó chỉ đổi cách tồn tại.
Có những sự thật không cần phơi bày cũng đủ làm một đời người chệch hướng. Tôi đã nghĩ mình thuộc về loại người ấy — cho đến ngày tôi biết, vợ cũ của mình lại chính là bạn thân nhất của vợ mới.
Mười năm trước, tôi ly hôn. Không ồn ào, không phản bội, chỉ là hai người không còn đủ kiên nhẫn để đi cùng nhau. Tôi rời đi với cảm giác nhẹ nhõm nhiều hơn đau đớn, tự nhủ rằng mọi thứ đã kết thúc gọn gàng, không để lại gì ngoài một vài kỷ niệm nhạt màu.
Tôi đã sai.
Khi gặp vợ tôi bây giờ, tôi nghĩ đó là một khởi đầu mới. Cô ấy dịu dàng, hiểu chuyện, mang lại cho tôi cảm giác an toàn mà tôi từng thiếu. Điều duy nhất khiến tôi băn khoăn là cô ấy có một người bạn thân — kín đáo, ít xuất hiện, nhưng luôn hiện diện trong những câu chuyện quan trọng nhất của cuộc đời cô.
Tôi chưa từng gặp người bạn ấy. Và cũng chưa từng hỏi sâu.
Cho đến một buổi chiều, khi tôi tình cờ nhìn thấy một tấm ảnh cũ trong điện thoại vợ. Chỉ là một bức ảnh chụp chung hai người phụ nữ, nhưng ánh mắt kia… tôi nhận ra ngay lập tức. Không thể nhầm được. Là người tôi từng gọi là vợ.
Tôi đứng chết lặng.
Mười năm. Một thập kỷ đủ dài để tôi tin rằng quá khứ đã ngủ yên. Nhưng hóa ra, nó chỉ đổi cách tồn tại.
Sự thật dần dần hiện ra, chậm rãi và tàn nhẫn. Họ đã quen nhau từ trước khi tôi ly hôn. Không phải vì tôi. Không phải vì mưu đồ. Chỉ là cuộc đời sắp đặt họ ở cạnh nhau, rồi cả ba chúng tôi — theo những cách khác nhau — đều chọn im lặng.
Vợ cũ chưa từng nói với tôi rằng cô ấy vẫn còn liên lạc. Vợ tôi chưa từng kể rằng người bạn thân ấy từng là ai trong đời tôi. Còn tôi, tôi đã không đủ dũng cảm để nhìn thẳng vào những mối liên hệ mơ hồ quanh mình.
Điều khiến tôi điếng người không phải là sự trùng hợp, mà là cảm giác mình đã sống suốt 10 năm trong một sự bình yên được xây trên nền im lặng của người khác.
Tôi tự hỏi: họ đã nói với nhau những gì về tôi? Tôi là quá khứ cần che giấu, hay chỉ là một chương đã khép lại đủ lâu để không cần nhắc tới?
Có những đêm tôi nằm cạnh vợ, nghe nhịp thở đều đều của cô ấy, mà lòng không yên. Tôi không ghen, cũng không giận. Tôi chỉ thấy mình nhỏ bé trước một sự thật mà lẽ ra tôi phải biết sớm hơn — hoặc không nên biết chút nào.
Tôi không trách họ. Thật lòng. Ai cũng có quyền giữ lại những mảnh đời riêng, nhất là khi nó không còn gây tổn thương trực tiếp. Nhưng tôi trách chính mình. Trách sự chủ quan của một người đàn ông tin rằng chỉ cần bước sang cuộc hôn nhân mới là mọi dấu vết cũ sẽ tự biến mất.
Sự thật không biến mất. Nó chỉ đợi đủ lâu để xuất hiện theo cách khiến ta không kịp phòng bị.
Giờ đây, tôi đứng giữa hai người phụ nữ từng và đang là một phần quan trọng trong đời mình, mà không biết phải nói gì cho đúng. Nói ra thì sợ làm rạn vỡ hiện tại. Giữ im lặng thì lại phản bội cảm xúc của chính mình.
Có lẽ, điều day dứt nhất không phải là việc họ biết nhau, mà là tôi nhận ra: suốt 10 năm qua, tôi đã sống một cuộc đời “mới” nhưng chưa từng thật sự khép lại cuộc đời “cũ”.
Và cái giá của việc chôn vùi quá khứ quá sâu, là đến một ngày, khi nó trồi lên, ta không còn đủ ngây thơ để đối diện — chỉ còn lại sự im lặng nặng nề, và một câu hỏi lặp đi lặp lại trong đầu:
Giá như… ngày đó, tôi đủ thành thật hơn với chính mình.
VietBF@ sưu tập
|
|
|
R11 Tuyệt Thế Thiên Hạ
|
Release: 3 Weeks Ago
Reputation: 237168
|
|
|
|
Last Update: None
|
Rating: None
|