Chỉ vì muốn cuộc sống sung túc hơn mà tôi đã phải chấp nhận đi làm ăn xa nhà một thời gian. Vì rất nhớ vợ và lại được cho nghỉ phép vài ngày nên tôi đã nhanh chóng thu xếp về nhà ngay để tạo sự bất ngờ cho vợ. Nhưng ngay khi vừa vào của, cảnh tượng bất ngờ trước mắt đã khiến tôi “chết đứng”.
Mang tâm trạng háo hức dắt xe vào nhà. Nhưng vừa bước chân tới cửa, tôi đã chết sững khi phía bên ngoài xuất hiện một đôi giày nam đen bóng.
Tôi và em đều từ hai vùng quê nghèo lên thành phố kiếm sống. Gặp gỡ, làm quen rồi sự đồng cảm trong hoàn cảnh đã đưa chúng tôi xích lại gần nhau. Sự dịu dàng, chu đáo của em đã khiến trái tim tôi loạn nhịp. Chính vì vậy, dù công việc của em chưa ổn định, tôi vẫn quyết tâm cưới em cho bằng được.
Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi mới bắt đầu gặp rất nhiều khó khăn nhưng căn nhà nhỏ luôn rộn rã tiếng cười vui. Chỉ cần được nhìn thấy nụ cười vui vẻ của em là tôi đã thấy hạnh phúc vô cùng rồi. Công việc của em cho thu nhập khá thấp nên mọi chi phí trong nhà gần như đều trông vào đồng lương công nhân của tôi. Nếu cứ tiếp tục thế này thì không biết đến bao giờ cuộc sống của vợ chồng tôi mới khá lên được. Vì thế, khi công ty có đợt đưa công nhân đi làm ăn xa nhưng lương được trả gấp đôi, tôi đã bàn với em kế hoạch của mình. Đi một năm nhưng số tiền thu về lại bằng làm hai năm nên tôi hào hứng vô cùng. Không đành lòng xa em nhưng muốn cuộc sống tốt hơn, chúng tôi chẳng còn cách nào khác.
Ngày tiễn tôi đi, em nước mắt ngắn dài khiến lòng tôi đau quặn lại. Vừa tới nơi, ổn định là tôi gọi điện về báo tin cho em ngay. Mới xa em có mấy ngày mà tôi ngỡ như cả tháng. Nơi làm việc mới không thiếu thốn thứ gì nhưng thiếu vắng hình bóng của em thì vật chất đầy đủ với tôi đều là vô nghĩa. Biết em ở nhà vất vả nên tháng nào tôi cũng chỉ giữ lại một khoản nhỏ cho mình còn gửi về hết cho em để em dành dụm. Nghe em khoe em đã tìm được công việc mới có thu nhập tốt hơn, tôi vừa mừng vừa lo. Tôi chỉ sợ vắng tôi, em tham công tiếc việc rồi ôm đau lại không có người chăm sóc.
Do làm việc tốt nên tôi được cấp trên cho phép về thăm nhà 1 tuần. Xa em 5 tháng mà với tôi như cả thế kỉ trôi qua rồi vậy. Sáng sớm mai mới có xe nhưng do mượn được xe máy nên sắp xếp xong, tôi tức tốc về ngay trong đêm. Vì muốn tạo bất ngờ cho em nên tôi không hề báo trước cho em biết rằng đêm nay tôi sẽ về.
Mang tâm trạng háo hức dắt xe vào nhà. Nhưng vừa bước chân tới cửa, tôi đã chết sững khi phía bên ngoài xuất hiện một đôi giày nam đen bóng. Tôi đi vắng rồi, tại sao lại có đôi giày lạ xuất hiện ở đây được, trong khi đêm hôm khuya khoắt thế này. Trống ngực đập liên hồi, linh cảm có điều không lành, tôi nhanh chóng xô cửa lao vào nhà.
Công tắc đèn vừa bật lên thì khung cảnh trước mắt đã khiến tôi rơi ngay xuống 18 tầng địa ngục. Em nhìn tôi với khuôn mặt tái mét, rất nhanh chóng, em bật khóc rồi quỳ xuống ôm lấy chân tôi cầu xin sự tha thứ. Em thanh minh rằng để có công việc mà em nói với tôi, em đành phải chấp nhận cặp kè với gã đàn ông đó. Tôi nghe mà chân tay tụng rời. Vì tiền, chỉ vì đồng tiền mà em lỡ khiến tôi đau đớn như thế này ư? Chỉ vì tiền mà em chấp nhận hủy hoại hạnh phúc của mình ư? Nếu như tôi không được nghỉ phép, không về thăm em lúc nửa đêm thế này thì không biết em còn định giấu diếm tôi chuyện này đến bao giờ nữa đây?
1 tuần về thăm nhà cứ ngỡ là hạnh phúc mà với tôi, nó chẳng khác những ngày tra tấn tinh thần. Không khí gia đình nặng nề, u ám khủng khiếp. Em thì chỉ biết khóc và cầu xin tôi hãy hiểu cho em, hãy tha thứ cho em. Thật lòng tôi còn yêu em, thương em rất nhiều nhưng cũng giận em vô cùng. Nỗi uất hận này em bảo tôi phải làm sao chấp nhận và nuốt trôi nó đây. Tôi không đành lòng từ bỏ em, nhưng còn giữ em lại thì những tháng ngày sau này, tôi không dám chắc nó sẽ được bình yên. Đau đớn, uất hận, tôi ước, giá như mình không đi làm xa thì chuyện tồi tệ đã không đến với mình.
hoalyly@vietbf sưu tầm