
Nhân chuyện báo chí VN chê bai cầu thủ Mỹ ko hát quốc ca, tôi thấy cần phải viết đôi điều để ae hiểu về văn hoá Mỹ và sự ái quốc của nước Mỹ; rồi ae sẽ tự so sánh với Việt Nam.
Đầu tiên, khác với VN hay quan tâm tới những thứ biểu tượng và hình thức như là quốc ca, quốc kỳ. Anh em Việt nam cứ nghĩ ra đường hát quốc ca thật to, vẫy quốc kì thật nhiều, rồi nẹt pô, đua xe ấy là thể hiện lòng yêu nước.
Ngược lại, người Mỹ họ quan niệm quốc ca, quốc kì chỉ là dăm 3 cái biểu tượng hình thức ko quan trọng; cho nên người Mỹ họ chế lời quốc ca, ko hát quốc ca, lấy quốc kì làm silip, xu chiêng v....v, chả làm sao hết.
Và sự khác biệt so với Việt Nam đó là người Mỹ quan tâm tới những thứ thực chất, quyền lợi mà nói thẳng ra là quy ra thành tiền, và lợi ích. Tức anh bảo anh yêu nước mà a chả đóng góp gì bằng tiền cho đất nước, cho quân đội; thì a hô hào yêu nước, tự hào dân tộc cũng chỉ là thứ yêu nước mõm và tự hào mồm mà thôi.
Cái này nó giống như tình yêu nam nữ vậy; anh bảo anh yêu em mà chả hy sinh gì cho em, chả cho em dc đồng nào, chả làm gì vì em ? Thế hóa ra anh yêu em bằng mõm à ?
Do đó, lòng yêu nước của người dân Mỹ thể hiện trực tiếp bằng việc mỗi 1 người Mỹ, đặc biệt là các doanh nghiệp Mỹ thể hiện sự ưu tiên đối với các cựu binh, quân nhân Hoa Kỳ bằng hàng loạt các đãi ngộ như:
Nhận các cựu binh Hoa Kỳ vào làm việc với nhiều đãi ngộ lương bổng đào tạo, khi mua hàng cựu binh Mỹ ưu tiên ko phải xếp hàng; đặc biệt là các hệ thống cửa hàng lớn luôn dành cho các cựu binh Mỹ những military discount giảm giá rất lớn và vô vàn những quỹ tư nhân ủng hộ tiền của các doanh nghiệp cho các cựu binh Mỹ, khi mua nhà, mua đất cựu binh Mỹ cũng dc hưởng các discount và đãi ngộ tương tự.
Chú ý đây hoàn toàn là những đãi ngộ tự nguyện xuất phát từ lòng yêu nước, tri ân các anh hùng quốc gia mình của các doanh nghiệp tư nhân chứ ko phải là chế độ của chính phủ Mỹ (đãi ngộ của chính phủ là riêng).
Như thế ngoài lương, đãi ngộ của chính phủ dành cho cựu binh Mỹ như việc đi học miễn phí, cho tiền mua nhà v....v; thì trong đời sống hàng ngày cựu chiến binh Mỹ nhận dc vô số đãi ngộ chính từ ý thức và lòng yêu nước, tính thực dụng của người dân và doanh nghiệp Mỹ - anh hô hào yêu nước cho nhiều tới đâu, ko có gì bằng thể hiện lòng yêu nước của anh bằng tiền và quyền lợi dành cho cựu binh Mỹ.
Còn nhìn lại anh em Việt Nam xem, đồng ý rằng nhà nước VN còn nghèo nên ko thể có tiền để có nhiều đãi ngộ cho thanh niên xuất ngũ. Nhưng người VN toàn hô hào yêu nước bằng mồm, chứ có doanh nghiệp nào có chương trình ưu đãi cho thanh niên xuất ngũ ?
Đi massage cũng làm gì có chương trình ưu đãi giảm 20% cho người đã từng đi nghĩa vụ quân sự ? Làm gì có shop bán hàng nào có chương trình giảm giá ưu tiên cho thanh niên xuất ngũ, làm gì có doanh nghiệp nào dành những quỹ riêng ủng hộ cho bộ đội xuất ngũ ? Làm gì có ai kêu gọi tiền ủng hộ tư nhân cho bộ đội xuất ngũ kiếm việc làm, chi trả cuộc sống ?
Người VN miệng thì hô hào yêu nước thôi, nhưng thực ra cái họ yêu nhất là yêu tiền và quyền lợi bản thân. Do đó, người VN chúng ta thực ra yêu nước bằng mồm là thứ giỏi nhất và dễ dàng nhất.
Chứ cứ nhìn tình trạng trốn nghĩa vụ quân sự hàng năm là biết, trong cái đám đổ ra đường hô hào yêu nước ăn mừng bóng đá hay phím chiến trên mạng khi có vụ phốt gì đó liên quan tới biển đảo; làm gì có cháu nào dám viết đơn tự nguyện để đăng kí đi nghĩa vụ quân sự đâu ? Và chính cái đám đó cũng sẽ tìm cách để trốn nghĩa vụ nhanh nhất.