Sự kiện dùng cọng cỏ để đánh lừa hàng ngàn tín đồ đến Chùa Ba Vàng để nộp tiền cho mình, đã thấy rõ là một sự trơ tráo của nhà sư Thích Trúc Thái Minh. Nhưng với văn bản kỷ luật của Giáo hội Phật giáo quốc doanh đính kèm, chỉ là những từ ngữ vòng vo, doạ dẫm chứ không có biện pháp chế tài gì cụ thể cả. Quả là Thích Trúc Thái Minh có ai đó đứng phía sau để hậu thuẫn cho nên mới đứng vững và ngang nhiên như vậy. Nhưng theo chuyên gia nghiên cứu Nguyễn Xuân Diên ở Hà Nội, để có được sức mạnh này, Thích Trúc Thái Minh đã dày công tạo ra thế chân vạc cho mình. Mà đó không chỉ riêng ở chùa Ba Vàng, công thức này được xem là tuyệt đối và đang thao túng con người, đất nước Việt.
Văn bản đề nghị kỹ luật từ Giáo Hội Phật Giáo
Để hình thành ra những ngôi chùa nổi danh như
Chùa Bái Đính, Chùa Ba Vàng, Chùa Tam Chúc, Chùa Yên Tử hiện nay, cần phải hội đủ ba mặt:
Chức sắc Phật giáo + Chính quyền từ huyện đến tỉnh sở tại + Đại gia. Thiếu một trong ba yếu tố căn bản này thì không thể nào tạo ra được các khu kinh doanh hoành tráng như vậy.
Phải có đất rộng để triển khai ở nơi đẹp đẽ, sơn thủy hữu tình, xa trung tâm quyền lực để tránh bị dòm ngó, kiểm soát chặt chẻ. Muốn có đất thì phải có quyền lực từ chính quyền. Chủ tịch huyện/quận cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, làm công tác giải tỏa mặt bằng. Trước khi làm họ phải đút lót quan tỉnh. Nhưng vì khu đất cần lấy hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn héc ta thì lại động đến chốn
"Thiên đình" nên họ phải có bảo kê từ nơi Thiên đình này. Lại phải chạy lo mới xong xuôi.
Có đất rồi thì phải khởi lên chuyện xây chùa. Bấy giờ sẽ phải mua bằng được các ông sư có chức sắc thì mới tạo được uy thế. Vị chức sắc này phải xuất hiện với các lãnh đạo cao cấp bằng hình thức đến thăm, viếng lễ long trọng, … Chụp ảnh cho phóng to treo khắp nơi.
Có đất, có bảo kê, có thầy thì phải cho triển khai ngay dự án. Vậy thì, TIỀN ở đâu ra? Không thể lấy từ ngân sách được. Lúc ấy các đại gia mặt to sẽ xuất hiện, có lúc thì lặng lẽ, có lúc thì phô trương khí thế đằng đằng. Hàng ngàn tỷ rót vào để làm hạ tầng cơ sở, xây cất, mua sắm trang trí, chiêu mộ giới truyền thông, PR, tung tin đồn, xác lập ra kỷ lục, chèo kéo ầm ĩ,….
Thế là từ đó sự u mê của người dân đã trở thành
"bữa tiệc của Đại gia–Thầy chùa–Quan chức"., một sự phối hợp ăn ý từ trên xuống dưới rất tài tình!
Và…Không có một kẻ nào dám đến kiểm tra các nguồn thu nhập của các ngôi chùa này.
Đó là 3 thế lực tạo ra thế chân vạc, quặp chặt con mồi là
DÂN. Chúng cứ thế moi tiền và móc tim óc của dân.
Thờ Phật chung với thờ Hồ Chí Minh bên trong Khu du lịch Lạc Cảnh Đại Nam Văn Hiến, ảnh được chụp hồi năm 2011. (Ảnh RFA)
"Các khu du lịch 'tâm linh' đó là những thứ rất đáng báo động về sự tồi tệ, thể hiện ở mấy điểm. Đó là hệ thống tôn thờ thần thánh đưa vào điện thờ ở các khu đó thật lộn xộn, tùy tiện, người ta đề thơ nhí nhố, người ta dựng ra các tượng pháp này nọ ở đấy, không theo một quy định nào, đó là cái đáng sợ thứ nhất. Cái đáng sợ thứ hai là các hình tượng được khắc họa lên để làm công việc thờ cúng đó lại mang nét đặc trưng màu sắc của TQ. Từ các đường nét của các công trình kiến trúc cho đến hệ thống tượng pháp, đồ thờ cúng cho đến những điện thờ… Đặc biệt là khu Bái Đính, nếu chúng ta đứng ở khu Bái Đính thì không thể nhận ra là chúng ta đang ở Việt Nam, mà có cảm giác đang đứng ở TQ, Đài Loan. Hơn nữa các khu đó không có vai trò gì trong việc định hướng về mặt tâm linh để cho đúng tính chất của thờ cúng tín ngưỡng, mà họ chỉ chiều theo cái thị hiếu vốn còn rất khiêm tốn và còn có nhiều tính cách hoang mang của người dân".
Trích từ bài viết của tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện