
Ai cũng bảo chị sống ảo, sang chảnh, rồi ganh ghét, tỵ hiềm.
Chồng chị mất lâu lắm rồi. Một mình nuôi hai con, chị phải vật lộn với đủ nghề, có ngày chỉ ngủ được hai tiếng.
Không thể nói hết nỗi nhọc nhằn của chị. Hai con chị ngày một lớn, thấu hiểu giọt mồ hôi của mẹ, nên học hành chăm chỉ, nên người.
Tới tuổi ngũ tuần, lúc hai con trưởng thành, thì kinh tế chị cũng ổn định, dư dả. Chị không còn ham lăn lộn làm việc nữa, mà chị chuyển qua đầu tư thu lợi nhuận. Chị bắt đầu sống cho mình.
Chị làm những gì chị thích. Chị sống theo kiểu chị muốn. Chị giao du với bạn bè, đi đây đi đó, gấp gáp tận hưởng những thú vui.
Chị lúc nào cũng ăn mặc thật đẹp, hớn hở và nhiệt tình. Có cảm giác chị không biết buồn.
Nhiều người thấy chị sống như vậy, bảo chị là đồ lẳng lơ, chảnh chọe. Chỉ có hai con chị là luôn tin yêu, hiểu và thương mẹ hết mực.
Rồi bẵng đi không ai thấy chị nữa. Chị đã mất.
Chị biết mình bị nhiều bệnh, có thể ra đi bất cứ lúc nào. Thay vì buồn bã lo lắng, chị chọn cách sống vui vẻ, tận hưởng mỗi ngày. Trước kia chị đã cực khổ đủ rồi.
Chị sống cho mình vỏn vẹn được hai năm. Chị ra đi rất thanh thản, không còn phải nuối tiếc điều gì...
VietBF@sưu tập