Tôi không thể nào ngờ, một người đàn ông luôn tỏ ra phóng khoáng như chồng ḿnh, lại thốt ra câu nói đó.
Anh trai tôi sốt sắng đưa cả 3 con đi xét nghiệm ADN, kết quả như sét đánh ngang tai
Một năm trước, tôi vào pḥng sinh khi bị vỡ ối sớm, đau bụng quằn quại. Có lẽ trong quá tŕnh mang thai, tôi đi lại nhiều, làm việc nặng nhọc nên mới thế.
Bác sĩ lập tức đưa tôi vào pḥng sinh, trước đó c̣n hỏi chồng tôi một câu: "Có đồng ư tiêm thuốc sinh không đau cho vợ không?". Tôi đă mong đợi sự gật đầu và kư tên của chồng ngay lập tức, bởi tôi đă quá đau đớn rồi.
Chồng tôi làm ở công ty nước ngoài, lương khá cao và cách anh ấy chi tiền cũng mạnh tay. Lúc c̣n yêu nhau, anh thường dẫn tôi đi ăn nhà hàng cao cấp, một bữa ăn mấy triệu đồng. Một món quà cũng tiền triệu chứ không ít.
Đến nhà tôi chơi, để lấy ḷng bố mẹ vợ tương lai, anh c̣n không ngại bỏ ra cả chục triệu để mua tủ lạnh mới tặng cho bố mẹ tôi. Một người đàn ông luôn hứa hẹn sau khi cưới sẽ đưa hết tiền bạc cho vợ giữ, rồi vợ muốn biếu bố mẹ 2 bên bao nhiêu th́ cứ tùy ư quyết định.
Một người đàn ông luôn tâm lư, quan tâm ḿnh từng chút một th́ ai mà không đổ gục. Yêu nhau 6 tháng, tôi đă đồng ư lời cầu hôn của chồng.
Sau khi cưới được tôi, chồng tôi mới dần thay đổi. Anh ấy luôn bảo vợ phải tiết kiệm chi tiêu, để dành tiền làm chuyện lớn. Mỗi tháng, anh ấy yêu cầu tôi phải gửi về cho bố mẹ chồng 4 triệu, c̣n chỉ được phép gửi cho bố mẹ vợ 2 triệu thôi.
Lư do là bố mẹ tôi có tiền lương hưu, c̣n bố mẹ chồng th́ không. Bữa cơm nào, chồng cũng hỏi tôi mua thức ăn hết bao nhiêu, tại sao không đi siêu thị sau 20h để mua thực phẩm giảm giá cho rẻ. Sự tính toán, ki bo của chồng bộc lộ dần dần khiến tôi ngỡ ngàng.
Khi tôi mang bầu cũng không được phép ăn uống thoải mái. Thèm sầu riêng mà tôi chỉ dám than thở với bố mẹ. Mẹ bảo tôi về nhà chơi rồi mua cho tôi một quả, ăn cho đă thèm. Đồ đạc đi sinh, chồng tôi cũng là người trực tiếp đi mua, chọn lựa những thứ ǵ cần thiết nhất chứ không mua nhiều. Anh luôn lấy lư do là tiết kiệm cho tương lai của con để hạn chế chi tiêu đến tối đa.
Lúc vào pḥng sinh, tôi mong muốn được tiêm thuốc sinh không đau. Không ngờ, chồng tôi lại lắc đầu lia lịa trước câu hỏi của bác sĩ: "Đàn bà ai mà không sinh đẻ, cần ǵ phải tiêm thuốc đó. Có đau th́ mới đẻ được chứ?". Tôi nghe mà sửng sốt, chết lặng trong tim.
Một năm chăm con, cuộc sống của tôi vẫn không khá hơn. Dù tiền bạc dư dả nhưng chồng không cho phép tôi chi tiêu thoải mái. Lấy cớ tôi chỉ ở nhà để chăm con, anh ta c̣n giành quyền quản lư tài sản, chi tiêu trong nhà. Tôi cũng kệ, tự lấy tiền túi của ḿnh ra để chi tiêu, chồng có hỏi th́ tôi bảo đó là tiền tôi tự kiếm được, tôi được quyền tự do dùng đến.
Hôm qua, tôi đưa đơn ly hôn, bảo chồng kư tên để tôi nộp.
Anh ta sửng sốt một hồi lâu, rồi c̣n hỏi ngược một câu: "Bị hâm à?". Tôi b́nh thản nhắc lại chuyện ở pḥng sinh và vài chuyện khác nữa có liên quan đến tiền bạc.
Tôi có thể đồng cam cộng khổ với chồng nhưng không thể chịu được việc chồng keo kiệt đến mức coi thường cả việc sinh đẻ đau đớn của vợ. Nhưng chồng trách tôi ích kỷ, không nghĩ đến con cái, tương lai sau này...
Giờ anh ta không chịu kư đơn ly hôn, tôi th́ không thể sống nổi trong một môi trường quá túng thiếu này. Phải làm sao mới tốt cho cả 2 đây?
VietBF@ sưu tập
|