
Sinh ra là con gái thiệt tḥi hơn con trai ở chỗ, khoảng thời gian được sống bên ba mẹ rất ngắn ngủi.
Cứ tưởng hai ba chục năm là dài nhưng cũng chỉ bằng một cái chớp mắt thôi.
Sinh con ra, rồi con biết đi, biết nói.
Rồi con đi học, con xa nhà.
Đến lúc bắt đầu có thể báo đáp cha mẹ th́ lại về nhà chồng.
Yêu thương mấy th́ cũng chỉ thi thoảng tạt té về thăm hai cụ được lúc.
Lấy chồng rồi, th́ là người nhà chồng.
V́ thế nên đừng thắc mắc tại sao các ông bố lại thương yêu con gái nhiều như vậy. Người ta dồn hết t́nh yêu của cả đời dài rộng này đổi lấy hai ba chục năm ở bên con gái. Có khi c̣n ngắn hơn.
Như thế có xứng đáng không?
Có câu ngạn ngữ rằng “ḱ quan lớn nhất là trái tim người mẹ”, tương tự vậy, dám yêu thương bất chấp và bao dung hết mực, chắc chắn là trái tim người cha dành cho đứa con gái bé nhỏ của ḿnh!
Vậy nên ḿnh cũng là một người chồng, một người cha, gửi đôi lời đến “cánh mày râu”: Đừng ngại nói yêu vợ, đừng ngại nói thương con. Tranh thủ tận hưởng khi những thiên thần bé nhỏ c̣n lon ton chạy theo chân ba, những nụ cười hồn nhiên ấy rồi chả mấy chúng ta chân chậm, mắt mờ. Khi ấy, quay lại, các con đă lớn cả rồi
VietBF@sưu tập