
Bữa cơm chiều, cả nhà quây quần. Ông nội ngồi đầu bàn, lặng lẽ gắp rau cho bà, c̣n bà th́ cứ cằn nhằn tụi nhỏ không chịu ăn rau, ăn thịt không à.
“Thời ông bà ngày xưa đó, một bó rau muống cũng quư như vàng...”, bà bắt đầu kể. Câu chuyện nghe quen như cơm nguội, bọn nhỏ nghe vài lần đă thuộc.
Thằng Tí, đứa cháu nội học lớp 4, bỗng buông đũa, gắt nhẹ:
“Ông bà lúc nào cũng nói thời xưa... Tụi con đâu phải sống thời đó!”
Không khí bàn ăn chợt khựng lại. Mẹ Tí định lên tiếng quở trách, nhưng ông nội nhẹ giọng:
“Ừ, tụi con không sống thời đó... nên ông bà mới kể, để tụi con hiểu thêm, không phải để bắt tụi con sống lại.”
Bà vẫn chưa nguôi, quay sang:
“Thằng nhỏ dám hỗn! Ngày xưa mà nói kiểu đó là ăn roi rồi!”
Ông cười hiền, gắp thêm miếng trứng vào chén Tí:
“Thời xưa... là thời mà người ta không được nói lên suy nghĩ của ḿnh. Bây giờ tụi nhỏ dám nói, nghĩa là có cơ hội để hiểu nhau hơn, miễn là ḿnh biết lắng nghe.”
Tí ngẩng đầu nh́n ông, ngập ngừng:
“Con xin lỗi, con không cố ư hỗn. Chỉ là... con nghe riết con ngán.”
Bà lặng thinh một lát, rồi gắp miếng cà pháo cho Tí, nói khẽ:
“Th́ bà kể vậy... chứ cũng mong tụi con vui vẻ ăn cơm thôi.”
Ông nh́n quanh mâm, từ từ nói:
“Gia đ́nh không phải là nơi để ai thắng ai. Là nơi để mỗi người được là chính ḿnh – mà vẫn được thương.”
Cả nhà im lặng, như vừa nuốt vào một điều ǵ đó không phải cơm, không phải rau, nhưng ấm đến tận ḷng.
🎯 Bài học rút ra:
Đôi khi, lời đạo lư trên mâm cơm không cần nói nhiều. Chỉ cần một hành động thấu hiểu, một ánh mắt bao dung, đă đủ để mọi thế hệ cùng ngồi lại – và cùng lớn lên.
VietBF@sưu tập