Nếu bạ

n để ư kỹ những người thành đạt và có địa vị cao xung quanh ḿnh, bạn sẽ thấy họ có một điểm chung.
Dù biết rơ có những việc hoặc có những người không ổn, họ không nhắc nhở, không chỉ bảo, cũng không lên lớp.
Người mạnh mẽ chọn cách tha thứ.
Người khôn ngoan chọn cách im lặng.
Chỉ có kẻ ngu ngốc mới đi dạy đời.
Nói cách khác, người thông minh không cần dạy. Người ngu dốt không thể dạy. Người cứng đầu cũng không nghe. Hăy kiềm chế bản thân, đừng cố gắng sửa sai người khác, từ bỏ mong muốn thay đổi họ. Bạn rất khó thuyết phục một người trường thành, bởi v́ những đạo lư mà họ không học được trong 20, 30 năm, bạn nhồi nhét vào đầu họ cũng không có tác dụng.
Hăy biết rằng, điều thực sự có thể khiến một người tỉnh ngộ, nh́n thấu thế sự chỉ có trải nghiệm, mất mát, hối hận và tổn thương, không có ǵ khác.
Phải hiểu rằng, đạo không bán rẻ, pháp không chuyên nhẹ, thầy thuốc không gơ cửa, thầy dạy không đi cùng đường. Mưa trời dù lớn, cũng không cứu được cỏ không rễ. Đạo Pháp dù rộng, cũng chỉ cứu được người có duyên.
Kết giao với người, trăm lời nói cũng vô ích, chỉ có việc làm mới đi vào ḷng người. Trong thế giới của người trưởng thành, chỉ có sàng lọc, không có giáo dục.
Điều có thể thuyết phục một người, chưa bao giờ là đạo lư, mà là va vấp. Điều có thể thức t́nh một người, cũng chưa bao giờ là lời dạy bảo, mà là thử thách. Bản thân không t́nh ngộ, người khác làm sao cứu rỗi. Bản thân đă tỉnh ngộ, cần ǵ người khác cứu rỗi.
Những điều bạn không học được, ông trời sẽ để bạn trải qua hết lần này đến lần khác, cho đến khi bạn sửa được khuyết điểm đó. Để đạt đến sự hoàn thiện bản thân, nhất định phải trải qua một quá tŕnh không có bản ngă.
VietBF@sưu tập