
Từng là duy nhất mối t́nh b́nh yên đối với em
Từng là những nắm tay mềm thật ấm đối với em
Từng là cảm xúc nhớ nhiều về đêm đối với em
Từng là Anh ...
(Lời trong bài hát "TỪNG LÀ" của Vũ Cát Tường)
Rời khỏi thang máy anh kéo hành lư đi như chạy về căn hộ của ḿnh. Đúng một năm và hai tháng, anh mới quay về nhà. Ơ sao cửa nhà của anh lại mở toang hoang thế này? Trong pḥng khách mấy người mặc đồng phục Grab đứng lố nhố, bàn ghế dựng chồng lên cất vào một xó. Mấy cái tủ đông nằm ch́nh ́nh bên nhau, thùng xốp chất đống cao ngút. Anh đang tính hỏi vợ anh đâu th́ thấy cô ngẩng đầu lên giữa đống ngổn ngang. Trời! bộ tóc dài mượt mà mà anh yêu thích đâu rồi? Cô để tóc tém trông trẻ trung, cá tính vô cùng. Đưa mắt lạnh tanh nh́n anh, cô quay sang nói với mấy người shipper:
- Từng thùng em đă ghi địa chỉ rơ ràng, toàn khách quen nên các anh cứ giao, em trả tiền ship, họ sẽ bắn tiền vào trong tài khoản cho em.
Anh liếc nhanh qua mấy cái thùng. Ngoài địa chỉ cô c̣n cẩn thận ghi số lượng cá, mực, tôm, hàu...
Sau khi mấy người shipper ôm một đống thùng xốp lũ lượt rời đi, cô mới quay sang anh:
- Anh về có việc ǵ vậy?
Anh giả lả:
- Công việc ở ngoài ấy ổn định rồi nên anh về thăm mẹ con em.
Cô cười nhạt:
- Sự nghiệp của anh 25 tuổi, cao 1,62m, nặng 50 kí, nhà ở phố Huỳnh Thúc Kháng đúng không?
Anh trợn tṛn mắt nh́n cô, c̣n cô quay mặt đi bước nhanh vào trong bếp, để giấu đi những giọt nước mắt bắt đầu tuôn chảy.
Yêu nhau 5 năm, cưới được 2 năm, con mới một tuổi. Anh là mối t́nh đầu của cô, là cả bầu trời đối với cô. Cô để kiểu tóc mà anh thích, suốt ngày nấu đủ các món anh hay ăn. Con bé rất hay bị viêm phế quản nên anh nói cô nghỉ ở nhà để trông con. Anh kiếm tiền nuôi hai mẹ con và giành dụm để mua căn hộ, không phải đi ở thuê nữa. Lương thưởng của anh là 40 triệu, hàng tháng anh đưa cô 15 triệu để trả tiền thuê nhà, điện nước và cơm nước, bỉm sữa cho con gái. C̣n 25 triệu anh nói để dành gom lại được một cục th́ mua nhà trả góp. Thương chồng vất vả cô tằn tiện hết mức có thể. Mỗi sáng sớm chủ nhật, cô nhờ chồng trông con, chạy ra chợ đầu mối khuân cá, thịt, rau, củ quả về sơ chế, rồi bỏ tủ lạnh nấu ăn cả tuần. Cả năm không dám mua cái áo mới để mặc, không dám hỏi xin tiền chồng. Vài tháng hai vợ chồng lại nhẩm đếm số tiền có trong tay và mơ đến căn hộ của ḿnh. Góc này để con chơi, góc này anh làm việc, ban công em sẽ trồng một cây bông giấy cho nó rủ xuống đẹp tuyệt... Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi đi, cho đến ngày anh được biệt phái ra Hà nội công tác một tháng. Ở đó anh gặp Ngọc (Cô gái làm cùng chi nhánh) và anh say mê vẻ bất cần, trẻ trung, xinh đẹp, hồn nhiên của cô ấy. Nếu vợ anh mua cái ǵ, cũng đắn đo suy tính, th́ Ngọc thản nhiên tḥ tay vào túi quần rút ví của anh và lôi ra cả xấp tiền mua đủ thứ. V́ yêu nên anh cười tít mắt, không hề thấy phản cảm. Bé nhà anh hay ốm nên vợ anh phải thức trông con suốt, người thiếu ngủ lúc nào cũng mệt mỏi, đờ đẫn, chuyện vợ chồng cũng chểnh mảng. Với Ngọc anh như chàng trai mới lớn, yêu đến điên cuồng quên cả ngày tháng. Ăn uống, vui chơi, mua quà cho Ngọc mới có một tháng đă bay hơn 50 triệu. Không dứt ra được, anh về xin công ty cho ra công tác thêm một năm nữa. Anh nói dối vợ là công ty yêu cầu anh đi công tác biệt phái thêm một năm, rồi anh sẽ được tăng lương, được thăng chức... Cô buồn lắm nhưng vẫn cố gượng cười động viên chồng. Đêm trước khi chồng đi xa, hai vợ chồng sau khi ân ái c̣n nói chuyện măi mới ngủ. Nửa đêm con khóc, cô tỉnh dậy pha sữa th́ thấy điện thoại của chồng sáng nhấp nháy, báo có tin nhắn đến. Cô vô thức đọc qua và chết sững "Cưng ơi, nhớ mua quà cho em nhé". Là tin nhắn Zalo. Cô lần theo Zalo của chồng vào đọc, đọc đến đâu nước mắt cô chảy đến đó. Cho con bú sữa xong bé ngủ thiếp đi, c̣n cô ngồi bó gối trong đêm.
Anh nói, trước mắt đưa cho cô tiền tiêu trong 3 tháng. Nếu bây giờ cô làm ầm lên th́ hai mẹ con sống bằng ǵ đây!
Sài G̣n bắt đầu cảnh báo khắp nơi về dịch Covid, rồi cách ly, rồi giăn cách xă hội... Hơn lúc nào hết cô muốn anh ở nhà, vợ chồng no đói, bệnh tật có nhau. Nhưng từ lúc đọc xong những tin nhắn mùi mẫn của chồng và Ngọc, cô biết có níu kéo cũng vô ích. Sáng ngủ dậy, thấy mắt vợ sưng húp. Anh hỏi, cô nói do ăn đồ nóng nên bị đau mắt thôi. Cô cố gắng gượng bế con gái ra tận thang máy tiễn anh đi. Nh́n bé nhoài người ôm cổ kêu "Ba ba" mà ḷng cô đau như cắt. Ôm con quay về pḥng, cô khóc như chưa bao giờ được khóc. Nhà đi thuê, thất nghiệp, con c̣n nhỏ, chồng có bồ... Từng từ cứ vang lên như muốn bửa nát đầu cô ra.
Anh đi nửa tháng th́ Sài G̣n bùng phát dịch dữ dội hơn. Anh đi không có ngày về, thi thoảng anh điện thoại về, hỏi thăm mẹ con qua loa, đại khái.
Ở nhà ôm con, cô nghe mấy chị hàng xóm rủ nhau lập nhóm buôn bán trong chung cư. Cô nhớ ra biển quê cô ở Tuy Ḥa, cá lưới tươi ngon lắm. Cô gọi điện về cho mẹ và bắt đầu tập tành buôn bán. Cả nhà thương cô v́ con nhỏ, chồng đi công tác xa nên mỗi người một chân một tay giúp cô. Mấy đứa em, đứa th́ ra ghe từ sáng sớm mua hải sản, đứa th́ làm sạch rồi mang ra xe gửi đi. Trước khi hàng vào cô đă đăng lên nhóm chợ chung cư từng chủng loại, giá tiền... nên hàng vừa đến nơi là cô bán sạch. Thương cô một mẹ, một con, không đi giao hàng được, nên mọi người tự động đến nhà cô lấy. Ai cũng bịt khẩu trang kín mít, đứng rơ xa gọi với vào. Cô đẩy hàng ra xa, nhận lại tiền rồi vội vàng chạy vào nhà xịt khuẩn. Tiếng lành đồn xa, bao nhiêu người giới thiệu thêm mối cho cô, nên ở quê cô phải nhờ mẹ mua thêm hai cái tủ đông, thuê người làm cá, mực... c̣n ở đây cô cũng phải sắm thêm hai cái nữa. Nhiều lần mải mê công việc, quên cả tắm gội, lên giường đầu, tóc bốc mùi chua ḷm, dơ bẩn. Thế rồi một ngày, cô nhờ chị hàng xóm trước là thợ cắt tóc, cắt phăng mái tóc dài, để kiểu tém cho gọn. Nh́n vào cô gái trong gương cô chợt nhớ chồng cô đă từng rất mê mái tóc của cô. Lúc chưa có con thường xuyên chải tóc cho cô. Cô nhếch mép "đă từng" rồi lại lao vào sự nghiệp buôn bán hải sản. Không có tiền mới chết đói, chứ không có chồng, mẹ con cô vẫn sống khỏe re.
Về phần anh ra Hà nội, sống thoải mái bên người t́nh mới. Hơn một năm đă bay sạch mấy trăm triệu tiền để dành mua nhà. Hết hạn 3 tháng đáng ra phải gửi tiền cho hai mẹ con th́ cô bồ cầm luôn thẻ ATM của anh. Anh gọi cho vợ báo bị mất trộm hết sạch tiền, thấy vợ nói không sao, nhờ ông bà ngoại hỗ trợ, nên anh yên tâm mà không biết vợ anh đă tự ḿnh làm ra được rất nhiều tiền, không cần đến mấy đồng bạc của anh nữa.
Sống cuộc sống già nhân ngăi non vợ chồng với Ngọc dần dần anh cảm thấy chán, v́ Ngọc chốn ăn chơi nào cũng rành nhưng đến cắm nồi cơm điện cũng không biết.
Anh đă từng có một người vợ hết ḷng chăm sóc, chiều chuộng, nên theo ngày tháng, anh thèm tận hưởng lại không khí gia đ́nh. Anh nói với Ngọc những mong ước của ḿnh th́ Ngọc cười sặc sụa:
- Ngu nhất là làm vợ, đủ thứ lo toan, trách nhiệm. Em chỉ thích làm bồ thôi. Vui th́ ở, buồn th́ bye.
Tự trách ḿnh ngu ngốc, vứt bỏ vợ con, tiêu sạch tiền cho gái nên anh về thăm nhà. Anh nghĩ là sẽ lấy cớ Covid nên không về thăm vợ con được.
Nào ngờ vợ anh biết hết rồi. Cô chỉ nói:
- May quá, anh không về tôi cũng phải gọi anh về dọn đồ mang đi. Đơn ly hôn tôi đă kí rồi. Tôi đă thuê căn hộ khác rộng hơn để tiện việc buôn bán và con có chỗ chơi. Con đang ở nhà trẻ, anh có muốn thăm th́ tôi cho địa chỉ.
Anh năn nỉ
- Em ơi! anh biết lỗi rồi, hăy cho anh một cơ hội làm lại từ đầu đi.
Cô cười cay đắng
- Anh có biết khi anh bỏ đi theo người t́nh tôi đă lấy nước mắt rửa mặt hàng đêm không? Anh đă từng là tất cả đối với tôi. Tôi quay xung quanh anh như trái đất quay quanh mặt trời. Luôn luôn đón ư anh, luôn luôn lấy ḷng anh. Cái đêm trước khi anh đi, tôi đă kịp đọc hết tin nhắn của anh và cô bồ của anh. Anh vung tiền mua cho cô ta đủ thứ trong khi tôi một năm không dám mua một cái váy mới, một thỏi son môi. Tôi đă chôn cuộc t́nh của tôi và anh từ lúc anh xách va ly đi rồi.
Những đêm con sốt cao, tôi cầu xin ông Trời cho anh quay về, tôi sẽ bỏ qua tất cả cho con có đủ cả ba lẫn mẹ, nhưng anh vẫn bặt tăm, thỉnh thoảng gọi được vài cuộc điện thoại cho có. Khi cả thành phố phải tiêm vắc-xin tôi sợ lắm, chỉ sợ ra chỗ đông người nếu chẳng may bị nhiễm bệnh, về lây cho con th́ hai mẹ con cùng chết. Tôi phải bươn chải để nuôi con mà lúc nào cũng sợ bị lây Covid, thấy trên tivi biết bao nhiêu người bị đưa đi cách ly lúc về chỉ c̣n hũ cốt, tôi vừa thương con vừa hận anh rất nhiều.
Hôm nay, nếu c̣n tôn trọng nhau để con không bị tổn thương, anh vui ḷng kí vào đơn ly hôn. Tôi và anh không có tài sản chung, nhà đi thuê nên ṭa xử nhanh thôi. Con gái ở với tôi, anh muốn đến thăm th́ báo trước. Thôi tôi phải nhận hàng, không có th́ giờ nói chuyện nhiều.
À! tôi không cần anh trợ cấp cho con đâu. Tự tôi lo được.
VietBF@sưu tập