
I. Tin nhắn cuối cùng
Căn pḥng họp chật cứng. Mùi cà phê nguội, tiếng gơ bàn phím lách cách và ánh mắt mọi người đổ dồn về chiếc màn h́nh lớn.
– Đây là phóng sự “Bí mật sau cánh cổng biệt thự ông Trần Văn Lực – đại gia ngành thép một thời.” – giọng trưởng ban chậm răi. – Bài này đang lan truyền chóng mặt.
Mai – biên tập viên trẻ – đưa mắt nh́n lướt ḍng tiêu đề giật gân, ảnh đại diện là một người đàn ông tầm 60 tuổi, ánh mắt mỏi mệt, mái tóc bạc rối, đứng sau cánh cổng gỉ sét. Cô chợt thở dài.
Người đàn ông đó… là cha cô.
⸻
II. Bóng tối phía sau sự thật
Trần Văn Lực từng là một cái tên vang dội: chủ một tập đoàn thép lớn, được gọi là “vua ngành công nghiệp nặng miền Nam.” Nhưng cách đây 7 năm, ông từ chức, lui về ở ẩn, bán gần hết tài sản, rút lui khỏi giới doanh nhân. Người đời rỉ tai nhau đủ thứ: trốn thuế, thất bại, bị hất cẳng, làm ăn bẩn…
Mai từng căm giận ông.
– Tại sao ba lại bỏ cuộc? – cô từng hét lên trong bữa cơm duy nhất sau khi tốt nghiệp đại học – Ba để người ta nói ǵ cũng được sao?
– Im lặng… là cách tốt nhất để giữ lại chút nhân phẩm cho người khác – ông nói, đôi mắt nh́n xuống chén cơm nguội.
Mai bỏ đi.
Từ đó, cô chưa từng về nhà.
⸻
III. Gặp lại
Một cuộc gọi lúc nửa đêm. Từ số máy bàn cũ kỹ mà Mai đă xóa khỏi danh bạ.
– Ba con nhập viện… – giọng bác Hai run run – Tụi nhỏ ở bệnh viện bảo nếu có người thân th́ nên tới sớm…
Mai lặng người. Trên tay cô vẫn là bản thảo bài báo sắp lên trang: “Bí mật đời tư Trần Văn Lực.”
Cô gọi cho tổng biên tập:
– Em xin rút bài.
– Sao? Em bị áp lực à?
– Không, đó là… cha em.
Không gian bên kia đầu dây im bặt.
⸻
IV. Lá thư chưa gửi
Bệnh viện Nhân dân 115, khu chăm sóc đặc biệt.
Mai nh́n cha nằm đó – nhỏ bé, yếu ớt, khác xa h́nh ảnh người đàn ông từng đứng trước hàng trăm công nhân, hô hào những khẩu hiệu “đổi mới”, “cách mạng công nghiệp”.
Dưới gối là một cuốn sổ tay. Mai lật ra. Bên trong là những ghi chép nguệch ngoạc, và một lá thư chưa gửi – ghi rơ: “Gửi con gái ba – nếu một ngày con muốn hiểu.”
“Con gái,
Ba biết con giận ba. Giận v́ ba im lặng khi bị vu oan. Giận v́ ba không tranh căi để giữ lại danh dự. Nhưng có những cuộc chiến, nếu ba tham gia, sẽ khiến nhiều người phải lộ mặt, lôi nhau xuống bùn. Trong đó… có người từng giúp ba, từng là bạn ba.
Ba thà để thiên hạ khinh ḿnh, c̣n hơn nh́n họ sụp đổ. Nếu con nghĩ ba hèn, th́ cứ nghĩ vậy. Nhưng nếu một ngày nào đó, con làm báo, con sẽ hiểu… sự thật không phải lúc nào cũng nên phơi bày bằng máu và nước mắt.”
Mai siết chặt cuốn sổ. Lần đầu tiên trong nhiều năm, cô khóc.
⸻
V. Sự thật sau một cái chết
Ba ngày sau, ông Lực qua đời. Lặng lẽ. Không di chúc, không tang lễ lớn.
Chỉ có vài công nhân cũ, lặng lẽ mang ṿng hoa tới. Một người trong số họ, chú Tư, bắt tay Mai:
– Nếu không có ba cô, tụi tôi giờ chắc c̣n làm thuê trong xưởng lụp xụp ở Thủ Đức. Ba cô dám bán nhà ḿnh để trả lương công nhân khi công ty phá sản.
Mai chết lặng.
Chú Tư nghèn nghẹn:
– Ổng im lặng là v́ không muốn ai mang ơn ḿnh. Ổng sống kiểu sĩ diện… nhưng tốt.
⸻
VI. Kết
Hôm nay, một năm sau ngày ông Lực mất, Mai ngồi trong buổi họp ṭa soạn, y như ngày nào.
Cô tŕnh bày bài viết mới: “Chân dung người tử tế bị lăng quên.”
Một phóng sự không có drama, không có giật gân, chỉ là chuyện về một người đàn ông đă chọn im lặng để không ai bị tổn thương v́ ḿnh – và chấp nhận bị hiểu lầm đến tận cuối đời.
Cô kết bài bằng một câu:
“Công lư không phải lúc nào cũng thắng. Nhưng ḷng tử tế… sẽ c̣n măi.”
VietBF@sưu tập