
Sau khi ba tôi qua đời, người mẹ kế đă sống chung với ba tôi suốt 26 năm đột ngột biến mất mà không để lại dấu vết. Họ hàng trong nhà khuyên tôi: “Mau về nhà xem thử, đừng để bà ấy mang hết những thứ có giá trị trong nhà đi.” Nghe vậy, tôi chỉ biết cười khổ: “Trong nhà c̣n ǵ giá trị đâu?”
Mẹ kế và ba tôi bắt đầu sống chung khi bà 38 tuổi và ba tôi lúc đó 45 tuổi. Bà đă trải qua rất nhiều khó khăn trong cuộc sống, khi 27 tuổi, chồng bà qua đời v́ TNGT, rồi đến năm sau, con trai bà mới 6 tuổi cũng không may bị ch*t đuối. Mọi người trong làng đều bàn tán chỉ trỏ, không ai thực sự hiểu được nỗi đau của bà. Cho đến khi gặp ba tôi ở tuổi 38, bà đă chăm sóc gia đ́nh ba tôi rất chu đáo. Mỗi lần tôi về nhà, bà luôn chuẩn bị những bữa cơm đầy đủ và mang những rau củ mới từ vườn nhà cho chúng tôi. Đặc biệt là khi ba tôi ốm, bà không ngại vất vả, chăm sóc ba tôi tận t́nh, ngay cả việc ở bệnh viện bà cũng làm hết. Dù phải làm những công việc vất vả như lau dọn, chăm sóc ba tôi nhưng bà vẫn không một lời phàn nàn. Thực sự, nếu là tôi, tôi không biết liệu ḿnh có thể làm được như bà không. V́ thế, tôi rất cảm kích bà, cảm ơn bà v́ tất cả những ǵ bà đă làm cho gia đ́nh, cảm ơn bà v́ sự hy sinh với ba tôi. Nếu không có bà, tôi thật sự không biết phải làm sao với những chuyện khó khăn ấy.
Tuy nhiên, dù đă sống chung với nhau suốt 26 năm, nhưng họ chưa bao giờ đăng kư kết hôn, nên có thể nói chỉ là sống chung như vợ chồng mà thôi. Điều này khiến tôi có đôi chút nghi ngờ trong ḷng. Sau đó, t́nh h́nh bệnh của ba tôi ngày càng nặng, dù tôi là bác sĩ nhưng công việc rất bận rộn, ba tôi phải nhập viện, tất cả mọi việc đều do mẹ kế đảm nhận. Vào ngày ba tôi qua đời, ông gọi tôi lại gần, bảo mẹ kế ra ngoài rồi nhỏ giọng nói: “Nhà và sổ tiết kiệm ba đều để lại cho con, ba đă viết di chúc rồi.” Tôi gật đầu nhưng trong ḷng cảm thấy thương cho mẹ kế, ba tôi thật sự quá lạnh lùng. Sau khi xong xuôi mọi chuyện hậu sự cho ba, tôi cảm thấy rất rối bời, công việc trong bệnh viện cũng rất bận. Tôi chỉ thỉnh thoảng vội vàng gọi điện hỏi thăm mẹ kế một chút, nhưng lại không để ư rằng bà bắt đầu thu dọn đồ đạc rời đi.
Có thể bà đă cảm nhận được rằng ba tôi không hề sắp xếp cho bà một tương lai sau này, nên bà nghĩ đă đến lúc phải ra đi. Vài ngày sau, một người họ hàng gọi cho tôi và bảo: “Mẹ kế của con đi rồi, con mau về xem thử, nhà có mất đồ đạc ǵ không?” Tôi lo lắng, không thể nào, nhà có ǵ giá trị đâu? Hơn nữa, mẹ kế không phải là người như vậy. Tôi gọi điện không được, liền vội vàng về quê, đến nơi th́ thấy cửa nhà đóng chặt, trong nhà sạch sẽ đến mức không có một hạt bụi, ngay cả bếp cũng được lau sạch bóng. Hàng xóm nói mấy hôm trước, bà đă mang mấy cái túi rời đi. Tôi t́m cách hỏi thăm một vài người quen của bà, cuối cùng cũng t́m được nhà của bà. Đó là một ngôi nhà cũ kỹ, tôi vào trong và thấy mẹ kế đang đứng lặng lẽ trong sân, nh́n xa xăm. Tôi gọi: “Mẹ! Sao mẹ lại về đây rồi?” Bà giật ḿnh, vội vàng giải thích: “Con xem, mẹ chỉ mang đồ của ḿnh thôi, có ǵ đâu.” Tôi nghẹn ngào, bước lại nắm lấy tay bà, rồi đưa cho bà cuốn sổ tiết kiệm: “Mẹ, mấy ngày nay con bận quá, đây là số tiền ba để lại cho mẹ, c̣n căn nhà nữa, ba cũng để lại cho mẹ. Con sẽ đưa mẹ đi làm thủ tục sang tên.” Bà ngạc nhiên, mắt bắt đầu đỏ lên, nhưng bà lắc đầu: “Con biết mà, ba mẹ không có giấy kết hôn, những thứ này mẹ không thể nhận.” Tôi không kiềm được nước mắt, cảm thấy thật sự đau ḷng.
“Mẹ chăm sóc cha bao nhiêu năm nay, nếu mẹ không làm mẹ con th́ sau này con biết về nhà t́m ai?” Nghe câu này, bà không ḱm được, nước mắt rơi lă chă, nghẹn ngào nói: “Mẹ tưởng sau khi cha con qua đời, con sẽ đuổi mẹ đi. Không ngờ, ông ấy đă lo liệu tất cả cho mẹ. Mẹ được cùng cha con sống hết cuộc đời này, vậy cũng xứng đáng rồi.” Tôi ôm chặt bà, không ḱm được mà nói: “Mẹ, đừng lo, mẹ sống một ḿnh ở đây cũng buồn lắm, về thành phố với con đi, chúng ta sống cùng nhau!”. Bà khóc nức nở, nước mắt rơi như mưa rơi không ngừng. Tuy vậy, bà vẫn không nhận lấy sổ tiết kiệm. Lau nước mắt, bà cười nói: “Mẹ c̣n sức, c̣n làm được việc, con cứ giữ tiền, nhà này mẹ sẽ ở, khi nào mẹ không c̣n nữa th́ con cứ lấy. Việc sang tên, con đừng tốn công, mẹ chỉ muốn ở lại căn nhà cũ này, ở cùng cha con. Khi con muốn về, sẽ có một mái nhà để về.”
Những lời cha nói trước lúc ra đi, tôi chưa bao giờ kể cho ai, ngay cả chồng tôi cũng không. Tôi hiểu ông lo cho tôi, nhưng tôi cũng hiểu rằng, những ǵ mẹ kế cho tôi, c̣n hơn cả mẹ ruột. Chăm sóc bà đến lúc già là trách nhiệm của tôi, cũng là cách tốt nhất để báo đáp ân t́nh giữa chúng tôi
VietBF@sưu tập