Ở một ngôi làng nhỏ vùng quê yên b́nh, có hai gia đ́nh "nức tiếng gần xa" bởi... sinh đôi từ A đến Z. Gia đ́nh nhà cô Hương và Lan sinh được hai cô con gái sinh đôi giống nhau từng milimet – từ khuôn mặt, dáng đi, cho tới giọng nói, sở thích. C̣n bên họ Trần, nhà có hai cậu quư tử – Long và Phong – cũng y chang như in, đến nỗi mẹ ruột cũng phải căng mắt mới phân biệt nổi ai với ai.
Số trời run rủi thế nào, Hương – Lan và Long – Phong lại phải ḷng nhau. Đúng kiểu “trai tài – gái sắc – bản sao của nhau”. Ban đầu, bố mẹ hai bên cũng hơi... rét, v́ sợ cưới nhầm, yêu nhầm, rồi sống nhầm. Nhưng thấy tụi nhỏ yêu nhau đậm sâu, hai nhà đành “nhắm mắt đưa chân”, quyết định tổ chức đám cưới “song song – đồng bộ – 1 ngày cho tiện”.
Ngày cưới diễn ra linh đ́nh. Cả làng kéo đến đông như hội. Ai cũng vừa ăn cỗ, vừa... cười nghiêng ngả v́ quá giống nhau. Nhiều người đùa:
“Tối nay mà nhầm pḥng th́ thôi rồi... chắc sang năm khỏi cần giải thích luôn!”
Tối đến, sau một ngày dài tiếp khách, hai chú rể say mèm như nồi chè rượu. Đứng c̣n không vững, huống chi là... nhớ mặt vợ. Hai cô dâu vừa d́u vừa lo:
– “Chị em ḿnh giống nhau thế này, lỡ anh ấy nhầm th́ sao?”
– “Th́ chị phải nhớ đóng cửa kỹ vào nhé!”
Nhưng đời không như phim Hàn, cũng chẳng như tiểu thuyết ngôn t́nh. Đúng 30 phút sau, cả nhà gái tán loạn như có giặc! Mẹ cô dâu th́ la lớn:
– “Trời đất ơi! Đứa nào lấy nhầm chồng rồi!!!”
Hóa ra...
Trong lúc d́u chồng vào pḥng, Lan quên... đóng cửa, c̣n Hương th́ sơ ư lấy nhầm khăn mặt của em gái mang theo. Hai ông chồng tỉnh dậy lúc nửa đêm – mắt nhắm mắt mở, đầu vẫn c̣n ong ong – thấy “vợ” bên cạnh th́ liền… ngọt ngào, ân cần, không hề nghi ngờ ǵ cả!
Sáng hôm sau, cả hai bà vợ khóc như mưa, c̣n hai ông chồng th́... ngơ ngác:
– “Ủa? Em không phải là... vợ anh hả???”
– “Ơ thế tối qua... không phải em à???”
Cuối cùng, sau khi cả họp gia đ́nh khẩn cấp, đối chiếu "bằng chứng hiện trường", kết luận được một điều:
Cả hai đă “lạc pḥng” thật. Mà c̣n “lạc sâu”!
Người lớn th́ vừa tức vừa cười, c̣n hai cặp đôi sinh đôi kia th́ xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu. Cũng may, ai cũng yêu nhau thật ḷng, nên sau một hồi làm hoà, họ... đổi lại “đúng người, đúng pḥng”, coi như cho nhau một kỷ niệm để đời – có kể 50 năm sau cũng không ai quên được.
Từ đó về sau, cả làng truyền tai nhau:
“Muốn cưới sinh đôi th́ nhớ... dán tên lên trán!”
VietBF@sưu tập