
"Bố tôi đã dạy bảo mẹ tôi, thì tôi cũng sẽ dạy bảo cô!" gã chồng gào lên. Nhưng hắn không biết rằng cha của Liza đã dạy cô cách đáp trả. Chỉ một động tác, hắn đã nằm đo ván trên sàn.
Đoàn xe cưới cuối cùng cũng giải tán khách khứa, sự im lặng trong xe khiến Liza cảm thấy đinh tai nhức óc. Cả ngày cô đã mỉm cười, nhận những lời chúc tụng, xoay mình trong điệu valse, nhưng giờ đây, khi cánh cửa nhà hàng đóng lại sau lưng, chiếc mặt nạ hạnh phúc cũng rơi xuống. Ngồi bên cạnh là Mikhail, giờ đã là chồng cô. Hắn im lặng, siết chặt vô lăng, góc nghiêng khuôn mặt dưới ánh đèn đường trông thật cứng nhắc và xa lạ.
- Mệt à? Hắn hỏi mà không quay đầu lại. Giọng hắn đều đều, nhưng thấp thoáng một tông giọng mà trước đây Liza chưa từng nhận ra. Đó không phải sự quan tâm, mà giống như một lời khẳng định sự thật hơn.
- Một chút, Cô đáp và mắt nhìn những ánh đèn thành phố lướt qua.
- Về nhà thì nghỉ ngơi. Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu cuộc sống mới.
Liza gật đầu, dù trong lòng cảm thấy lạnh lẽo. Cô biết Mikhail đã hai năm. Hắn kiên trì, tự tin, đôi khi quá mức. Nhưng hôm nay, sau những ly sâm panh và sự tán thưởng của mọi người, trong mắt hắn hiện lên vẻ gì đó rất "ông chủ". Cứ như thể hắn vừa ký giấy tờ mua đứt cô, chứ không phải mua một căn hộ hay chiếc xe hơi.
Khi họ lên đến căn hộ mà Mikhail khăng khăng gọi là "tổ ấm của chúng ta", hắn đi thẳng vào bếp. Liza đứng lại ở hành lang, khó khăn loay hoay với những chiếc móc cài của bộ váy cưới lộng lẫy.
- Misha (Mikhail), giúp em một tay với, Cô lên tiếng.
- Tự lo đi, Tiếng trả lời vọng ra cùng tiếng khui chai rượu. - Anh mệt rồi. - Anh cần uống chút gì đó. Và 20 phút nữa phải có bữa tối trên bàn.
Liza sững người. Bữa tối? Ngay sau bữa tiệc cưới sao? Cô chậm rãi cởi váy, treo lên và bước vào bếp trong chiếc áo choàng lụa. Mikhail đang ngồi bên bàn, trước mặt là một bình rượu.
- Em sẽ không nấu đâu, Misha. Chúng ta vừa từ nhà hàng về mà.
- Anh nói là anh muốn ăn. Hắn ngước nhìn cô. Trong ánh mắt đó không có tình yêu, chỉ có sự ra lệnh. - Bây giờ cô là vợ rồi. Chỗ của cô là ở dưới bếp. Còn chỗ của tôi là ở đầu bàn. Nhớ kỹ điều đó ngay từ đầu đi, để sau này khỏi ngỡ ngàng.
Liza cảm thấy như một chiếc lò xo trong lòng đang căng lên. Cô nhớ về tuổi thơ, về ngôi nhà, khu vườn và cha mình. Ông Viktor Petrovich là người thuộc thế hệ cũ, nhưng không theo cách mà Mikhail nghĩ. Ông đối xử với mẹ cô bằng sự tôn trọng đến mức hàng xóm phải ghen tị. Nhưng với Liza, ông lại truyền dạy một điều khác.
"Lizonka," (Liza) ông thường nói, nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của cô trong lòng bàn tay thô ráp của mình.
- "Đàn ông có thể mạnh mẽ. Nhưng sức mạnh không phải để áp bức. Sức mạnh là để bảo vệ. Nếu ai đó giơ tay hay lớn tiếng với con, con phải biết cách chặn đứng nó lại. Không phải bằng sự hung hãn, mà bằng sự cứng rắn. Cha sẽ dạy con cách đứng vững trên đôi chân mình, để không ai có thể quật ngã con."
Cha đã đưa cô đến võ đường. Không phải để làm đẹp, mà là để sinh tồn. Sambo (Đây là môn võ có tính ứng dụng chiến đấu cực cao, không chỉ để biểu diễn), các đòn tự vệ, cách làm chủ trọng tâm. "Chỉ một động tác thôi," ông dạy - "Nếu con thấy mối nguy hiểm, đừng đợi cú đòn giáng xuống. Hãy làm đối phương mất thăng bằng."
Trong lúc đó, Mikhail đứng dậy khỏi bàn. Hắn to lớn hơn cô, cao hơn, và lúc này, dưới tác động của cồn và sự tự tin về cái quyền được "dạy bảo vợ", hắn cảm thấy mình như một gã khổng lồ.
- Cô điếc à? Hắn bước một bước về phía cô. - Tôi hỏi bữa tối của tôi đâu? Hay là tôi phải giải thích cho cô hiểu ai là chủ cái nhà này?
Hắn muốn thị uy ngay lập tức. Ngay sau đám cưới. Khi cô chưa kịp làm quen, khi cô còn đang mềm yếu sau buổi lễ. Hắn muốn đặt dấu chấm hết cho sự phản kháng ngay từ đầu đời sống gia đình. Mikhail siết chặt nắm đấm. Đó là một cử chỉ vô thức, nhưng Liza nhìn thấy rất rõ. Cô thấy vai hắn gồng lên, trọng lượng dồn sang chân phải. Hắn muốn đánh. Có thể không mạnh, có lẽ chỉ là "dạy cho một bài học", một cú đẩy để cô hiểu vị trí của mình.
Nhưng hắn không biết một điều. Hắn không biết cha của Liza đã dạy cô cách đáp trả.
Mikhail lao tới đầy hung hãn, giơ tay định túm lấy vai cô để lắc mạnh.
- Tôi đang nói chuyện với cô đấy! Hắn gầm lên.
Liza không đợi đến khi hắn thực sự chạm vào mình. Cô không hét lên, không lùi bước. Cô chỉ nhẹ nhàng bước sang một bên, tiến vào vùng mù trong cú đánh của hắn, nơi hắn không có điểm tựa.
Một động tác.
Tay cô khóa chặt cổ tay hắn, chân cô quét trụ vào chân đang dồn lực của hắn. Đó là kỹ thuật thuần thục được rèn luyện qua bao năm tháng trong ga-ra của cha.
Mikhail thậm chí còn không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Hắn lao về phía trước, chính đà lao của hắn đã phản lại hắn. Một tiếng "bịch" khô khốc, hắn ngã nhào xuống sàn, đầu gối và khuỷu tay đập mạnh xuống đất đầy đau đớn. Bình rượu trên bàn rung lên nhưng không đổ.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Mikhail nằm trên sàn, mắt mở to kinh ngạc. Trong mắt hắn không còn sự giận dữ, chỉ còn sự sốc và hoang mang. Hắn nhìn vợ mình, người đang đứng sừng sững bên trên. Cô không hề thở dốc. Tư thế của cô vững chãi, đôi tay buông thõng tự nhiên.
- Đứng dậy đi, Liza bình thản nói.
Mikhail loay hoay tìm cách đứng lên. Cơn đau ở đầu gối nhói lên, nhưng hắn vẫn gượng dậy được. Hắn ngồi bệt xuống sàn, một tay chống lên mặt gỗ, nhìn cô từ dưới lên. Khoảnh khắc đó, lần đầu tiên hắn thấy cô không phải là một "chiến lợi phẩm", mà là một con người. Một con người nguy hiểm.
- Cô... cô đã làm gì vậy? Hắn hổn hển.
- Tôi đã cho anh thứ anh muốn, Liza đáp - Anh muốn cho tôi thấy ai là chủ nhà sao? Anh vừa thấy rồi đó.
Cô đi tới chiếc ghế, ngồi xuống và đặt hai tay lên đầu gối.
- Nghe cho kỹ đây, Mikhail. Tôi sẽ không lặp lại lần thứ hai. Cha tôi đã nuôi dạy mẹ tôi trong tình yêu và sự tôn trọng. Và ông ấy cũng đã nuôi dạy tôi. Ông ấy dạy tôi một quy tắc: Trong gia đình này, không ai được phép động tay động chân. Không ai được gào thét. Không ai được phép thống trị bằng nỗi sợ hãi.
Mikhail im lặng. Hắn cảm thấy xấu hổ. Nỗi đau thể xác chẳng thấm tháp gì so với lòng tự trọng bị tổn thương, nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi đang chiếm lấy tâm trí hắn. Sợ vì hắn nhận ra mình chẳng hiểu gì về người vợ này cả.
- Anh không định làm vậy... Hắn bắt đầu tìm cách bào chữa. - Anh chỉ là mệt quá, lại có chút rượu...
- Không quan trọng, Liza ngắt lời - Quan trọng là cái ý định anh định thực hiện. Tôi đã thấy nắm đấm của anh. Tôi đã thấy ý đồ của anh.
Cô hơi cúi người về phía trước:
- Qua việc vừa rồi, tôi muốn anh hiểu rằng trong gia đình này sẽ không có chuyện đó. Chúng ta sẽ sống theo quy tắc của tôi. Quy tắc thứ nhất: Tôn trọng. Quy tắc thứ hai: Bình đẳng. Quy tắc thứ ba: Nếu anh còn siết nắm đấm về phía tôi một lần nữa, lần sau anh sẽ không ngã xuống sàn đâu, mà là vào bệnh viện đấy. Tôi không đùa đâu.
Mikhail nuốt nước bọt. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình. Chúng giờ đây thật vô dụng. Sự tự tin, vẻ huênh hoang mà hắn tích tụ cả buổi tối đã tan biến chỉ trong một giây. Hắn hiểu rằng mình đã tính toán sai. Hắn cứ ngỡ mình cưới về một cô gái hiền lành, người sẽ biết ơn vì được mang họ của hắn và có mái nhà che đầu. Nhưng hóa ra hắn đã cưới một người phụ nữ có cả kinh nghiệm và ý chí của một người cha mạnh mẽ đứng sau lưng.
- Liza... Hắn cất lời, giọng run run - Anh không muốn...
- Tôi tin là anh không muốn mọi chuyện dẫn đến mức này, Cô nói dịu giọng hơn nhưng vẫn đầy cương quyết. - Nhưng anh đã chọn sai phương pháp. Anh nghĩ sức mạnh là quyền được đánh người. Không phải. Sức mạnh là quyền được chặn đứng kẻ đang đánh mình. Hôm nay tôi đã chặn đứng anh. Hy vọng anh đã thuộc bài học này.
Mikhail chậm rãi đứng dậy. Hắn đi khập khiễng. Hắn muốn hét lên để lấy lại quyền kiểm soát, nhưng ánh mắt của Liza đã chặn hắn lại. Trong ánh mắt đó có ánh thép. Hắn hiểu: nếu giờ hắn nổi khùng lên, hắn sẽ mất tất cả. Không chỉ mất vợ, mà là mất mặt hoàn toàn.
- Anh... anh xin lỗi. Hắn rặn ra từng chữ - Anh đã sai.
- Sự tha thứ cần phải được chứng minh bằng hành động, Liza đứng dậy. - Vào phòng ngủ đi. - Ngủ đi. Ngày mai chúng ta sẽ nói chuyện về việc phân chia trách nhiệm. Không gào thét. Không ra lệnh.
Mikhail gật đầu. Hắn đi lướt qua cô, cố gắng không chạm vào vai cô. Trong phòng ngủ, hắn ngồi trên mép giường và nhìn chăm chằm vào lòng bàn tay rất lâu. Hắn thấy mình thật ngu ngốc, bị nhục nhã. Nhưng đồng thời, sâu thẳm trong lòng, một cảm giác lạ lẫm trỗi dậy: Sự tôn trọng. Hắn chưa từng gặp người phụ nữ nào có thể tước vũ khí của hắn dễ dàng đến vậy. Không bằng lời nói, mà bằng hành động.
Liza vào phòng mười phút sau đó. Cô đã thay bộ đồ ngủ.
- Misha, Cô gọi.
Hắn ngước đầu lên.
- Gì em?
- Mai anh hãy gọi điện cho bố em. Cảm ơn ông vì đám cưới. Và đừng bao giờ, nghe rõ chưa, đừng bao giờ thử kiểm chứng những bài học của ông ấy trên thực tế một lần nữa.
- Anh hiểu rồi , Mikhail khẽ đáp.
Hắn nằm xuống dưới chăn. Liza tắt đèn. Trong bóng tối, cô nằm mở mắt. Cô không thấy sợ. Cô chỉ thấy buồn vì mọi chuyện lại bắt đầu như thế này. Nhưng cô biết: nếu hôm nay cô im lặng, nếu cô sợ hãi chạy vào bếp, thì ngày mai sẽ còn tệ hơn. Và ngày kia sẽ còn tệ hơn nữa.
Liza nhắm mắt lại. Ngày mai sẽ là một ngày mới. Ngày đầu tiên của cuộc đời thực sự của họ. Một cuộc đời không có chỗ cho nỗi sợ hãi. Nơi chồng không gào thét, vợ không run rẩy. Nơi sức mạnh dùng để bảo vệ, chứ không phải để bạo hành.
Mikhail trằn trọc mãi không ngủ được. Hắn hồi tưởng lại động tác đó. Một cú quét trụ. Chuẩn xác, nhanh gọn, không tốn chút sức thừa. Hắn hình dung nếu hắn đấm cô, cô sẽ biến chính sức mạnh của hắn chống lại hắn như thế nào. Hắn nhận ra Liza không hề đe dọa. Cô chỉ đang khẳng định một sự thật. Như một định luật vật lý: Nếu anh đấm vào bức tường, chính anh sẽ đau chứ không phải bức tường.
Sáng hôm sau, Mikhail thức dậy sớm hơn. Đầu gối vẫn còn đau nhức. Hắn đứng dậy, đi vào bếp. Liza vẫn còn ngủ. Hắn nhìn cánh cửa phòng ngủ đang đóng, rồi nhìn sang bếp lò. Hắn bật ấm nước. Lần đầu tiên sau hai năm yêu nhau, hắn tự đi đun nước. không phải vì được yêu cầu, mà vì hắn hiểu: buổi tối hôm qua đã đảo lộn thế giới của hắn. Và có lẽ, là theo hướng tốt đẹp hơn.
Khi Liza bước ra, trên bàn đã có sẵn hai tách trà.
- Chào buổi sáng, Mikhail nói. Giọng hắn bình thản, không còn vẻ khàn đặc hay giọng ra lệnh như tối qua.
- Chào buổi sáng, Liza đáp.
Cô ngồi xuống, cầm tách trà. Ánh mắt họ gặp nhau. Trong không khí vẫn còn sự căng thẳng, nhưng nó không còn là sự đe dọa mà là một sự khởi đầu mới. Họ đã ký kết một bản hợp đồng. Không phải trên giấy tờ, mà ngay trên sàn nhà của hành lang tối qua.
- Anh sẽ gọi điện cho bố Viktor Petrovich, Mikhail nói.
- Được, Liza gật đầu. - Sau bữa sáng nhé.
Họ uống trà trong im lặng. Mikhail biết mình còn một chặng đường dài để lấy lại niềm tin. Nhưng hắn cũng biết mình có cơ hội để trở thành người đàn ông mà một người phụ nữ như cô có thể tôn trọng. Còn Liza biết rằng cô sẽ không bao giờ phải dùng đến những ngón võ của cha mình thêm lần nào nữa. Bởi vì bài học đã được tiếp thu. Một động tác đã thay đổi tất cả. Và giờ đây, trong nhà của họ sẽ là sự im lặng. Không phải sự im lặng của nỗi sợ hãi, mà là sự im lặng của bình yên.
VietBF@sưu tập