
Một em Tết đi về thăm quê chồng vào kể chuyện :
…
- Nhà em có một quán bán đồ ăn cho các loại xe đường dài! Lúc đầu do má em có nghề bán hủ tiếu Nam Vang và làm bánh từ thời ông bà nội từ Campuchia về mua hết mặt tiền 30 m và dài 100m là đất thổ cư có ba căn nhà( 3 sổ hổng) phía trong họ đi định cư năm 1992( HỌ-1)! Vì mặt tiền rộng nên xe họ đỗ nhiều. Ông bà nội với má bán rẻ có võng cho tài nghỉ. Hồi ấy nhà thì xấu nhưng khu về sinh sạch sẽ đẹp đẽ vì nước giếng trong vắt, mát nên xe họ đậu tắm giặt vô tư không tính tiền ..
… Sau thì bán vàng đi xin phép mở quán ăn khá lớn và thuê người cũng đông bán cơm dĩa, cơm phần, đủ món giải khát toàn bà con hùn làm thôi ! Thuê 2 người căn xe vào bãi ..
- Ba em hết nghĩa vụ về (hồi ấy đi 3 năm )đem theo một số bạn quân ngũ quản lý nhà hàng.
- Em học xong phổ thông là lên Sài Gòn học khóa kế toán và tin học ..Về quản lý thu ngân nộp thuế nhà nước ..
Đến một hôm có một xe khách biển ngoài Bắc chở bà con đi An Giang ghé ăn trưa và xin dừng sửa xe. Chú tài xế lớn tuổi cứ nhìn em cười chú bắt chuyện với ba em:
- Quán có thiếu người không ? Cho anh gửi một cậu thanh niên 30 tuổi phụ việc và muốn sinh sống trong này. Đất lành chim đậu vì ở ngoài quê cậu Thắng họ kỳ thị thanh niên đi tù về. Để ngoài đó nó hỏng mất. Bố nó là bạn chiến đấu với anh, nay thương binh tội lắm nhà nghèo lắm, anh đưa đi phụ xe để kèm nó, với chiến tích nó thì không thể thi lấy bằng tài xế được. Thôi thì đi thật xa để làm lại từ đầu ..Chứ anh còn lái được bao lâu nữa đâu… …
Gọi Thắng vào giao cho Ba em. Ba em hỏi kỹ càng chẳng có giấy tờ gì ngoài tờ ra trại 2007. Thấy cặp mắt sáng và thật sự muốn làm lại cuộc đời, cho làm bảo vệ và ngủ lại trong quán khuya, rất cần cù chịu khó lại khéo tay quét sân, họ cái gì là ới anh Thắng, rồi em thân ảnh lúc nào không hay ..
… …
Ba em hỏi bà con về làm giấy tờ cũng may bà con trong họ nên cho nhập hộ khẩu vào nhà em. Chúng em yêu nhau vì quá khứ là quá khứ, nhà em và anh nhập hộ khẩu biết anh Thắng đi tù 3 năm và 3 năm không được ra khỏi quê ! Thời trẻ trâu buôn hàng Trung Quốc và đánh lại người thi hành công vụ. Nhiều án nhỏ nhỏ dồn lại 6 năm. May chưa dính vào ma túy ! Thắng kể bạn bè cho hút ! Thắng hút một điếu 3 ngày không tỉnh nặng hơn say thuốc Lào, Thắng khiếp, phần mẹ khóc quá trời …
Buôn bán cũng về xây lại cái nhà cho ông bà, dúi cho mẹ 3 cây vàng để phòng chữa bệnh cho bố và mua cho em gái 1 cái nhà nhỏ 3x10m trong hẻm ở HN để học đại học ..
Vừa ổn định thì bị bắt đi tù. Cải tạo tốt và chiếu cố bố thương binh nên 3 năm về cộng 3 năm địa phương quản lý. Xóa xong thì chú Tuấn bạn bố nói đi phụ xe chú. Chứ ở nhà hư tiếp có xin được việc làm đâu. Sau lưng mọi người gọi “ thằng tù đừng dây vào “ ngoài Bắc cả làng họ kỳ thị ...
… …
Quá khứ là quá khứ ! Miễn hiện tại Thắng tốt biết làm ăn, biết thu vén dù trình độ lớp 11 đã bỏ học đi buôn ..Chỉ người Bắc nên ba má rất đắn đo. Buộc Thắng nếu cưới phải ở trong này, không được dẫn vợ ra Bắc sống…Vân Vân mây mây ..
Ba mẹ nào mà cũng xót con nghe nói mẹ chồng nàng dâu hãi lắm ..
… … Nay 3 đứa 2 trai một gái Ba má chia 3 phần đất cho vợ chồng em một 1/3 Thắng không đứng tên vào sổ Hồng, để mình em và 3 đứa con thôi. Nhà cửa cũng bình thường như người Nam Bộ xây. Thắng chi thú làm ăn được đồng nào đưa vợ ! Nghe ba vợ ới là sang bên nhà..
Mấy tết em bầu bí nên để mình anh theo xe chú Tuấn về. Nhưng vào Thắng buồn lắm, sau chú Tuấn hết lái xe thì Thắng chỉ gửi tiền không về. Em gái lấy chồng cạnh nhà, nhà cậu rể 3 cậu con trai nên vợ chồng em gái ở với bố mẹ Thắng, Thắng đã viết giấy giao nhà cho em gái ! Chì xin gian thờ để Thắng thỉnh thoảng ra thắp hương cho bố, (sau này em có đưa tiền Thắng về mua thêm vườn họ bán sát nhà, nên để 50m2 nhà thờ còn 150m giao cho vợ chồng em gái)
… Tết nay nghe mẹ chồng bệnh. Cả nhà em 5 người lái xe ra ! À quên anh Thắng đã có bằng lái xe được 12 năm rồi, ba em kèm để lái xe cho ổng. Con út cũng 9 tuổi nhưng ra để gặp bà nội.
Về nhà cũng vui lắm ba đứa con hòa đồng với các em và các bạn trong xóm. Ngày hôm sau thì thấy con đầu em hỏi :
- Mẹ con và các em con là con của ba Thắng là người đi tù về hà mẹ. Thấy các cô chú lớn tuổi nói vậy, cấm các cháu không chơi con của kẻ đi tù về. Vậy ba con đi tù thiệt hả mẹ ..? Ba con là người xấu ..
… Em ưa chửi bậy quá ! Đúng sáng mùng một cả nhà đang lui cúi cúng thì bà bác dâu trưởng bên nội qua bà cũng cỡ u80 còn khỏe , dẫn theo hai ba người bà con vào bô bô :
- Thằng Thắng đâu rồi năm mới sang chúc Tết Thím và vợ chồng nó ở miền Nam ra ! Nhanh nhỉ mới ngày nào nó ra tù nay con lớn tướng rồi .. … … 😡
… Gái Miền Nam không đẹp bằng con Phi bồ cũ nhỉ ! Nay con Phi có về đó nó ly hôn cũng mấy năm rồi bà nhỉ ..
… Đi tù về sao xin vào làm nhà nước như con tôi, cả hai đứa đều cán bộ đấy..
… …
… Đầu năm mà đại vô duyên. Thắng tím tái hết mặt mũi, may em rể biết chuyện toàn đánh trống lảng. Bày ra ăn uống toàn hỏi đặc sản miền Nam ! Có thím trề môi nói ngoài này chúng tôi hay ăn cá tươi cho ngon chứ ăn gì cá khô ..
Vợ chồng em Thắng hiểu chuyện tốt tính cứ lái chuyện đi, rồi tranh dọn rửa vì ngoài Bắc lạnh lắm, Em hỏi chỗ lắp máy rửa chén chứ nhìn tay em rể cước hết ..
Đến nhà chú Tuấn( lái xe) thắp hương rồi đi tảo mộ chú đột quị khi mất Thắng có về một tuần ..( Thắng nói chú là người cha thứ 2 không chú thì Thắng hư rồi)
Em thấy Thắng và ba đứa con không vui, ngày nào cũng nhắc chuyện đi tù của Thắng, ba đứa trẻ mặt ỉu xìu, ngồi chơi ở nhà… Nên em nói thôi vào chứ lạnh quá!
Tội mẹ chồng và vợ chồng em gái thức cả đêm nói chuyện và chuẩn bị ít đồ. Em từ chối nói trong Nam đi về không quà các gì đâu ! Chút đặc sản thắp hương cho tổ tiên thôi chứ không phải chất 1 cốp đầy như khi ra..4h sáng nổ máy gọn lẹ ra khỏi làng ..
Về quê chồng mà không vui chút nào ! Ba đứa con cứ thắc mắc sao ba đi tù .. Chúng nó buồn đi! Nhất là con bé 6 tuổi sang nhà ông bà ngoại nói ngoài quê nội ai cũng nói ba đi tù ! Ngoại giải thích sao?
Thắng vào buồn lắm, em phải động viên thôi thì ít ra để tụi nhỏ lớn chút thì chúng nó sẽ hiểu chuyện thôi. Trong này không ai nhắc chuyện đó họ chỉ nhìn hiện tại anh sống thế nào ? Vuông Cá ! Vuông Tôm anh thu hoạch bao nhiêu dzậy..
Em tính ra Bắc đưa mẹ chồng vào Nam sống với cháu nội một thời gian, bà đồng ý vào vì thỉnh thoảng bà vẫn vào ở vài tháng rồi phải ra, thay chồng em đi họp họ hàng năm nộp họ, họp làng ngoài quê..
Ba đứa con em thì chúng nó nói không ra ngoài đó đâu xứ gì mà lạnh rum cần cập, ăn thì dở, ăn gì cũng chê đồ mẹ ra không ngon ..Nói ba Thắng là người xấu ..
… … Nghe em kể mà buồn cười. Tôi có sống ngoài đó đâu mà biết trả lời sao? Nhưng họ nhớ lâu nhỉ 15 năm trôi qua vẫn nhớ thằng đi tù nhắc đi nhắc lại. Thói quen hay chuyện. Nhiều khi họ tiện miệng nhắc quá khứ. Mặc dù họ đã làm người tốt về làng quà cáp đầy đủ, Nếu mẹ Thắng vào Nam sống thì Thắng sẽ không về nữa...
.Tội ba đứa trẻ : 10-8-6 tuổi nói sẽ bị ám ảnh ba nó đi tù về ..
Chứ Miền Nam không ai quan tâm quá khứ ! Miễn hiện tại anh sống tốt. Vậy là xét lý lịch là có thiệt !