|
Chiều hôm ấy, tôi nhớ trời mưa như trút. Tôi có tạt vào siêu thị gần nhà, định tranh thủ mua chút đồ về nấu cơm, rồi đi rút ít tiền mặt để trả tiền trọ. Đang dựng xe thì bác bảo vệ quen gọi với ra:
- Mưa tạt ướt hết người rồi kìa chú! Vô đây đứng trú chút đi."
Tôi cười gật đầu, bước nhanh vào chỗ mái hiên gần chòi trực:
- Dạ, cho cháu đứng ké chút bác nhé. Mưa này đứng ngoài tí nữa là cảm luôn.
Ngó nhìn vào căn chòi bảo vệ, tôi thấy lạ khi nay có một bé gái lạ mặt, đang cặm cụi ngồi viết bài. Bác bảo vệ thấy tôi nhìn thì liền nói:
- Đây là cháu gái bác, ba mẹ nó mất khi nó tròn 8 tuổi, giờ chỉ còn hai ông cháu sống với nhau. Mấy hôm nay cháu nó được nghỉ học, không ai trông, nên tôi phải đưa cháu theo đến đây.
Tôi khẽ đáp lại một tiếng, rồi tranh thủ chạy vô trong siêu thị mua đồ. Lúc này, tôi mới chợt nhớ ra tài khoản đang bị lỗi, không thể thanh toán với rút tiền được. Do dự một hồi, tôi đành phải chạy lại chòi bảo vệ, hỏi bác:
- Bác ơi, bác hiện có 4 triệu không? Cho cháu mượn tạm, mai cháu gửi lại luôn."
Bác ấy chưa kịp trả lời thì bé gái ngẩng lên, giọng dõng dạc:
- Chú cần mượn tiền ạ? Cháu có thể cho chú mượn.
Tôi bật cười:
- Trẻ con thì lấy đâu ra tiền mà cho chú mượn?
Con bé cúi xuống mở cặp, lấy ra ba chiếc phong bì nhỏ đã được dán nhãn rõ ràng:
– Một cái ghi: "Dành cho ước mơ"
– Một cái ghi: "Giúp đỡ người khác"
– Một cái nữa ghi: "Cho ông"
Bé nói:
- Mỗi lần đến Tết hay sinh nhật cháu được cho tiền, thì cháu sẽ bỏ vào ba phong bì này. Nếu chú mượn tiền từ phong bì 'giúp đỡ người khác', cháu không lấy lãi. Còn nếu lấy từ phong bì 'ước mơ', chú phải trả thêm 4% tiền lãi nhé, vì cháu đang dành tiền mua sách Văn học thêm.
Lúc đó, Tôi đứng hình vì bất ngờ. Không nghĩ một đứa trẻ mới có 10 tuổi mà đã biết cách phân chia tiền vào từng mục đích rõ ràng, còn biết cả dùng tiền để sinh ra tiền. Quay sang hỏi bác bảo vệ:
- Bác dạy cháu mấy cái này à?
Bác chỉ cười rồi khẽ lắc đầu:
- Không phải tôi dạy đâu. Là mẹ nó đấy. Hồi còn sống, tối nào cũng bắt nó ngồi đọc sách. Dần dần thành thói quen. Bây giờ nó mê đọc lắm, đặc biệt là bộ sách Gieo Mầm Nhân Cách. Đọc xong mấy rồi rồi mà chưa chịu thôi, giờ còn bắt tôi đọc cùng nữa.
Cô bé nghe vậy thì cười toe, tiếp lời ông:
- Bộ sách đó dạy cháu cách sống tự lập, biết suy nghĩ kỹ trước khi làm gì đó, và rèn luyện cách cư xử với mọi người nữa. Nhờ vậy cháu mới biết tiết kiệm, đặt mục tiêu rồi từng bước làm cho bằng được.
Hồi Tết, cháu có tiền lì xì mà không biết tiêu gì, nên cháu nghĩ thử xem có cách nào để tiền đó đẻ ra thêm không. Trong sách cũng dạy về lòng tốt, nhưng là lòng tốt đúng nghĩa, để bản thân không bị lợi dụng.
Nghe tới đây, tôi sượng cả người. Vì gần 40 tuổi rồi, làm cha rồi, mà tư duy kiếm tiền, làm quản lý đồng bạc có lẽ chẳng bằng đứa nhỏ 10 tuổi này. Tôi nhớ lại hồi bằng tuổi cô bé, bản thân chắc chỉ biết ăn, học rồi ngủ – chứ làm gì biết đến chuyện chia tiền, tiết kiệm hay đầu tư. Cảm giác vừa mắc cỡ, vừa nể.
Lúc này, tôi liền quay hỏi bác bảo vệ:
- Bộ sách Gieo Mầm Nhân Cách đó bác biết chỗ mua không?
Mấy hôm sau, tôi cũng đã nhận được bộ sách này, bóc gói hàng ra tôi thấy bên trong có 2 cuốn mang tên: "Tử tế nhưng đừng dại khờ, con nhé!" và "Đắc nhân tâm cho trẻ". Ban đầu tôi không dám đọc. Cảm giác cứ quê quê bởi tầm tuổi này rồi đọc sách trẻ con làm gì? Nhưng rồi, có một đêm, chạy ship về muộn, thấy cả nhà đã đi ngủ hết, tôi lấy bộ sách ra xem thử vài trang.
Không ngờ những điều trong sách truyền tải rất nhẹ nhàng, mà lại sâu sắc. Nó khiến tôi nhìn lại, hoá ra từ nhỏ mình đã thiếu quá nhiều bài học quan trọng. Chẳng ai từng dạy tôi về cách sống tử tế, cách đặt mục tiêu và hiểu con cái mình đang cần gì.
Càng đọc, tôi càng nhận ra: thành công không chỉ nằm ở điểm số, tấm bằng đại học hay một công việc ổn định như cách mà nhiều gia đình, trong đó có tôi, từng nghĩ. Thành công đôi khi chỉ đơn giản là việc biết sống tử tế, tự lập và có trách nhiệm với bản thân những điều tưởng nhỏ mà cả đời chưa chắc người lớn đã làm được.
Sáng hôm sau, tôi đặt bộ sách trước mặt thằng nhỏ nhà tôi, rồi nói: - Trước đây bố từng nghĩ chỉ cần học giỏi thôi là đủ, nhưng bố sai rồi. Từ hôm nay, bố muốn cùng con đọc bộ sách này không chỉ là bố, mà là người bạn, người thầy, người đồng hành.
Thằng nhỏ nhìn tôi, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa vui. Rồi nó cười, gật đầu.
Từ hôm đó, tối nào hai bố con cũng ngồi đọc sách cùng nhau. Có hôm tôi bận chạy ship về trễ, nhưng vẫn thấy con đang ngồi đọc sách, ghi chép chăm chú từng trang.
Tôi thấy rõ từng thay đổi:
– Con biết cách nói chuyện lễ phép hơn, vẫn nói thật lòng mà không làm người khác tổn thương.
– Biết suy nghĩ trước sau, không vội vàng chọn cái dễ.
– Biết chủ động học hỏi, không còn lười biếng hay cãi lời.
– Con biết cách lắng nghe, rồi tự xây dựng những thói quen tốt mỗi ngày, từ quản lý thời gian cho đến học tập.
– Và đặc biệt, con dần phát triển sự quyết đoán – dám lựa chọn, dám chịu trách nhiệm.
Tôi mừng lắm. Không phải vì thấy con thay đổi tích cực, mà vì tôi thấy mình đang làm đúng vai trò của một người cha.
Nếu bạn cũng có con trong độ tuổi từ 6–13, tôi thật lòng khuyên bạn nên thử đọc cùng con bộ sách này. Có thể sẽ có lúc, bạn không hiểu con đang nghĩ gì, cần gì – thì những trang sách sẽ là cầu nối. Chúng không chỉ giúp trẻ phát triển tư duy, nhân cách mà còn giúp cha mẹ gần con hơn, cùng con lớn lên một cách dịu dàng và sâu sắc nhất.
Tôi không biết con đường phía trước sẽ ra sao, nhưng ít nhất – từ bây giờ, tôi và con đã có thể đồng hành cùng nhau, mỗi tối, qua những trang sách giản dị mà đầy ý nghĩa.
VietBF@sưu tập
|
|