(GDVN) - "Những người ăn buffet hẳn là người giàu có, có địa vị trong xă hội, nhưng nh́n cảnh này th́ quả thật tôi thấy thật xấu hổ, đúng là miếng ăn là miếng nhục. Những người thành phố hăy nên về nhà quê mà học lại cái cách ăn uống...", độc giả Phạm Thị Thủy bày tỏ.
Ngay sau khi Báo điện tử Giáo dục Việt Nam đăng tải đoạn clip: "Sốc" với kiểu ăn buffet 'vồ' có 1-0-2 tại nhà hàng ở Sài G̣n, ṭa soạn đă nhận được rất nhiều ư kiến của độc giả gửi về bày tỏ sự phẫn nộ, bất b́nh trước những hành động tranh cướp, xâu xé của những người khách trong đoạn clip.
Một trong những ư kiến đó là của độc giả Phạm Thị Thủy cho rằng, những hành động xâu xé của các thực khách trong đoạn clip là không thể chấp nhận được, điều đó thật đúng với câu miếng ăn là miếng nhục và những người thành phố nên về nhà quê mà học lại cách ăn uống...
Để rộng đường dư luận, chúng tôi xin đăng tải bài viết này. Mời độc giả cùng theo dơi:
Tranh giành ăn buffet: "Người Thành phố hăy về nhà quê học lại cách ăn uống"
Là một thực khách Hà Nội đă đi ăn ở nhiều nơi nhưng thực sự khi được xem xong những h́nh ảnh xâu xé thức ăn của các thực khách với kiểu ăn buffer trong đoạn clip mới đây tại một nhà hàng ở Sài G̣n tôi thực sự rất "sốc" và chỉ c̣n biết nói hai từ "chào thua"...
Quả thực, đây là lần đầu tiên tôi được chứng kiến, được "thưởng ngoạn" những h́nh ảnh phải nói là có một không hai trong phong cách ăn buffet và có lẽ chỉ có ở Việt Nam mới xuất hiện cảnh ăn buffer như vậy.

Ảnh cắt từ clip
Tôi cũng đă đi ăn buffet nhiều lần ở Hà Nội nhưng thực sự, tôi thấy rằng, những người phục vụ xuất hiện trong các bộ đồng phục, tuần tự tiếp đồ ăn khi các món đó hết. C̣n những thực khách đến thưởng thức th́ ăn uống rất nhẹ nhàng, từ tốn, xếp hàng tuần tự để lấy thức ăn chứ không ồn ào, xâu xé, rồi lại cười vang, thích thú đến như thế này.
Dù không có thật nhiều kiến thức văn hóa nhưng những ǵ tôi được giáo dục th́ tôi cũng hiểu biết sơ qua rằng, ăn uống trong ba nét văn hóa "ăn - mặc - ở và đi lại" luôn đóng vai tṛ quan trọng nhất đối với người Việt Nam. Ông bà ta xưa thường có câu "ăn trông nồi, ngồi trông hướng"; "trời đánh tránh miếng ăn";...
Nhưng với cái cảnh ăn uống như trong đoạn clip trên th́ tôi thấy nó vừa không hề "trông nồi" mà c̣n thật ứng với câu tục ngữ mà cha ông ta đă đúc rút: "miếng ăn là miếng nhục"
Không "nhục" sao được khi hàng chục con người chỉ v́ miếng ăn mà tranh nhau, xâu xé ngay ở một chỗ công cộng, biết bao con mắt ḍm vào, đó là chưa kể dùng cả tay không, rất mất vệ sinh, bốc lấy bốc để cho đầy đĩa thức ăn của ḿnh...
Và thực sự, tôi cũng không dám nghĩ đến cái cảnh mà những đứa trẻ, con của các ông bố, bà mẹ trong đoạn clip này nếu được chứng kiến hành động xâu xé thức ăn của bố mẹ, chúng sẽ nghĩ sao đây. Đó có phải là một bài học bổ ích về thói quen, văn hóa ăn uống?
Tôi cũng biết, để đi ăn buffet số tiền các thực khách bỏ ra cũng không phải nhỏ nên nhiều người thường có tâm lư phải "nhanh chân, lẹ mắt, mạnh tay", thậm chí là suy nghĩa theo kiểu "đă mất tiền mua mâm th́ phải đâm cho nó thủng", để có được những món ăn tươi sống, ngon nhất cho vào đĩa của ḿnh...
Nhưng, nếu chỉ v́ những lư do như vậy mà lại có các hành động tranh nhau thức ăn th́ tôi thấy thực sự là xấu hổ thay cho những người này.
Ăn buffet là để tạo cảm giác thoải mái nhất cho người ăn. Người ăn có thể thoải mái chọn rất nhiều các món khác nhau. Nhưng không phải như vậy mà lại lăng phí, tham lam đến mức như vậy.
Chưa kể, những thức ăn đấy được ăn hết th́ không sao nhưng nếu không ăn hết th́ đúng thật là rất lăng phí.
Nếu xem kỹ đoạn clip, chúng ta sẽ thấy rơ, những người đi ăn buffet ở đây chắc hẳn là những người giàu có, có địa vị trong xă hội,... Nhưng nh́n những cảnh này th́ quả thực, rất đáng thất vọng, chê trách.

Ảnh cắt từ clip
Cũng cần thấy rằng, người thành phố thường chê người nhà quê nọ kia, nhưng khi về các vùng quê thưởng thức các bữa cơm b́nh thường đến những bữa cỗ linh đ́nh, tôi lại thấy họ ăn uống thực sự rất từ tốn, trật tự.
Khi tôi đến ăn ở một đám cưới, mọi người chỉ bắt đầu dùng món khi mâm đă được sắp xếp đủ người. Trong bữa ăn dù toàn là những người đàn ông được thường được gán cho cái danh xấu là "phàm phu tục tử", nhưng thực chất không phải như vậy. Người ta ăn uống rất lịch sự, có người trên, người dưới trong mâm.
Thức ăn được gắp cho từng người một và chia rất đều. Dù có chén rượu bên cạnh nhưng không hề có cái cảnh ăn uống nhồm nhoàm, dùng tay bốc thức ăn hay như cái cảnh bốc lấy bốc để thức ăn như h́nh ảnh trong đoạn clip.
Ngay cả những mâm phụ nữ cũng vậy, dù rằng, đi ăn cỗ là mất tiền, dù rằng, có nhiều món b́nh thường họ chẳng dám mua, chỉ có cỗ mới được thưởng thức... nhưng họ lại ăn uống rất có ư thức, lịch sự...
Ngay trong bữa ăn cơm b́nh thường cũng vậy, mọi người trong gia đ́nh ăn uống rất vui vẻ. Tôi thường thấy, bố mẹ hay dành những lời nhắc nhở thường xuyên về chuyện ăn uống đối với con ḿnh. Từ chuyện và cơm thế nào, gắp thức ăn ra sao... đến chuyện đi ăn cỗ, ngồi vào bàn phải thế nào, ăn uống thế nào...
Và tôi thấy một điều rất rơ ràng, mọi người ở quê thường nói với nhau, dù ở nhà có thế nào đi chăng nữa nhưng khi đă đến chỗ đông người để ăn uống th́ phải đoàng hoàng, lịch sự, có trước có sau, để người ta c̣n trông vào khỏi đánh giá...
Đó là điều mà tôi nghĩ rằng, những người thành phố ở trong đoạn clip thưởng thức buffet này đang thiếu rất trầm trọng.
Như tôi đă nói ở trên, những người thành phố đi ăn buffet trong đoạn clip này hầu hết đều ăn mặc rất lịch sự, bảnh bao nhưng những hành động của họ th́ quả thật đúng là "miếng ăn là miếng nhục". Tôi thật xấu hổ với những cảnh này. Và có lẽ, tôi nghĩ rằng, những người thành phố hăy nên về quê để mà học lại cách ăn uống...
* Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả
Độc giả Phạm Thị Thủy