Một anh chàng h́n thấy một cô nàng khá xinh trong công viên đang đứng bên ḍng sông rất thơ mộng. Chàng bèn tiến đến đọc mấy câu thơ làm quen kiểu nho nhă khiến nàng không thể không tiếp chuyện chàng. Sau một hồi nói chuyện say sưa, chàng mới ỉ ôi hỏi cô gái:
- Em ơi, nói chuyện sớm giờ mà anh c̣n chưa được biết quư danh em là ǵ? Nói cho anh nghe được không em?
Nàng ỏn ẻn :
- Thôi chả nói đâu, tên em nghe kỳ lắm!
- Hổng có sao đâu. Tên ǵ mà kỳ chớ, nói cho anh nghe đi mà, Anh tan ăn nỉ.
- Thôi.
- Đi mà, nói đi!.
Nàng bèn cúi xuống lượm 1 cục đá lên cho chàng coi.
- Ờ, th́ là cục đá!
Nàng căi:
- Hổng phải. Là thạch.
Đoạn nàng chỉ tay xuống ḍng sông. Chàng nhanh miệng đoán:
- Là nước. Không, thủy. Ồ, tên em là Thạch Thủy! Trời ơi, tên đẹp gần chết mà hổng chịu nói cho người ta nghe!
Nàng lắc đầu buồn buồn, liệng viên đá xuống nước và nói:
- Hổng phải, anh có nghe tiếng ǵ không? Thạch rớt xuống thủy kêu cái "tủm". Tên em là thế đó. Đă biểu kỳ lắm đừng có hỏi mà.
*VietBF@sưu tập