“Gần bến cạn, xa bến sâu”, ý nói người đi biển luôn phải đối mặt với rủi ro, nhưng có lẽ chưa bao giờ số phận của những người thủy thủ lại mong manh và bi đát như lúc này. Giữa những toan tính chính trị và làn đạn lạc của cuộc chiến vùng Vịnh, khoảng 20.000 thủy thủ đang bị biến thành những "con tin bất đắc dĩ" giữa biển khơi, không lối thoát, không sự bảo vệ và đang cạn dần hy vọng.
"Nhà tù" giữa đại dương và cuộc khủng hoảng nhân đạo
Ông Damien Chevallier, Giám đốc Ban An toàn Hàng hải của Tổ chức Hàng hải Quốc tế (IMO) thuộc Liên Hợp Quốc, đã phải thốt lên rằng đây là một tình huống "chưa từng có tiền lệ". Suốt gần 8 tuần qua, 20.000 con người – phần lớn đến từ các quốc gia nghèo đang phát triển – đã bị kẹt lại trong vùng Vịnh khi Eo biển Hormuz bị đóng cửa.
Họ đang rơi vào cảnh “Đi mắc núi, trở lại mắc sông”. Các cảng của Iran giờ đây không khác gì vùng chiến sự đầy rẫy hiểm họa, trong khi các quốc gia Ả Rập ở bờ Nam lại thắt chặt quy định về thị thực và hậu cần, khiến các thủy thủ không thể lên bờ. Lối thoát duy nhất bằng đường biển qua eo biển chiến lược này thì đã bị phong tỏa bởi các quy tắc điều hướng mới từ Iran và lệnh phong tỏa hải quân gắt gao từ chính quyền Trump.
Những con tàu ma và nỗi ám ảnh mang tên Auroura
Nếu như bình thường có hơn 100 con tàu qua lại eo biển mỗi ngày, thì nay con số đó chỉ đếm trên đầu ngón tay. Khoảng 800 đến 1.000 con tàu đang chôn chân tại chỗ, chờ đợi một phép màu để rời khỏi vùng chiến sự. Trong số đó, con tàu chở dầu Auroura là một minh chứng đau xót nhất cho sự tàn khốc này.
Thủy thủ đoàn của Auroura, toàn bộ là người Ấn Độ, đã bị chủ tàu ép buộc phải tiến vào Iran để nhận dầu bất chấp nguy hiểm cận kề. Khi họ từ chối vì lo ngại an toàn, họ bị đe dọa cắt lương, bị cáo buộc "cướp tàu" và "phá hoại". Một thủy thủ nghẹn ngào kể lại: “Chủ tàu nói chúng tôi đang bắt cóc con tàu của chính ông ta”. Thực tế, họ không hề muốn nổi loạn, họ chỉ muốn được sống và trở về với gia đình.
Sống sót bằng nước thải điều hòa giữa làn mưa tên lửa
“Cực chẳng đã mới phải quét lá đa”, điều kiện sống trên các con tàu bị bỏ rơi này đã xuống tới mức thảm hại. Thiếu thức ăn, nước ngọt trầm trọng đã đẩy những người đàn ông thép vào bước đường cùng. Thuyền trưởng Isdik Alam chia sẻ một sự thật kinh hoàng: Để tồn tại, nhiều thủy thủ đã phải hứng từng giọt nước thải từ hệ thống điều hòa nhiệt độ để giặt giũ, và thậm chí là để nấu ăn.
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Nỗi sợ hãi lớn nhất không đến từ cơn sóng dữ, mà đến từ bầu trời. Các thủy thủ cho biết họ phải đi ngủ mà vẫn mặc nguyên quần áo, giày sếu để sẵn sàng tháo chạy bất cứ lúc nào nếu bị tấn công. “Tôi là thủy thủ, tôi không sợ biển cả, nhưng tôi sợ tên lửa và máy bay không người lái” – ông Alam chua xót nói. Theo IMO, ít nhất 10 thủy thủ đã thiệt mạng kể từ khi cuộc chiến với Iran bắt đầu.
Khoảnh khắc sinh tử: Khi cái chết chỉ cách một gang tay
Vào ngày 13/3/2026, con tàu Auroura khi đang neo đậu ngoài khơi UAE đã bị máy bay không người lái tấn công. Giữa đêm tối mịt mù, một tiếng nổ xé lòng vang lên, mảnh vỡ văng tung tóe khắp boong tàu. Một học viên sĩ quan boong đã thoát chết trong gang tấc khi vụ nổ xảy ra ngay gần nơi anh đang trực canh.
Mãi đến ngày 14/4, vài giờ trước hạn chót phong tỏa của Mỹ, tàu Auroura mới lách qua được eo biển để đến Oman. Một nhóm nhỏ thủy thủ Ấn Độ đã được hồi hương, nhưng thay thế họ lại là những gương mặt mới từ Pakistan, tiếp tục bước vào vòng xoáy của sự nguy hiểm.
Lời kêu cứu bị lãng quên
Liên đoàn Công nhân Vận tải Quốc tế (ITF) khẳng định đây không chỉ là việc hồi hương chậm trễ, mà thực chất là sự bỏ rơi. Nhiều thủy thủ đã bị nợ lương suốt 8 đến 11 tháng. Họ bị mắc kẹt giữa vòng vây của mìn biển, drone và sự thờ ơ của các chủ tàu.
Cha ông ta có câu: “Sống ngâm da, chết ngâm xương”, và những người thủy thủ này đang phải trải qua những ngày tháng "ngâm da" giữa nắng nóng vùng Vịnh và nỗi lo sợ bị tấn công. Họ là những người vận hành huyết mạch kinh tế thế giới, nhưng khi chiến tranh nổ ra, họ lại là những người đầu tiên bị lãng quên. “Dù có ngừng bắn hay không, dường như điều đó cũng chẳng dành cho chúng tôi” – lời kết của một thủy thủ khiến bất cứ ai cũng phải lặng người suy ngẫm.
Thông tin thêm cho anh em:
Hiện tại tình hình Eo biển Hormuz vẫn cực kỳ căng thẳng. Lệnh trừng phạt của Mỹ và các quy tắc thu phí của Iran đã khiến giao thương gần như tê liệt hoàn toàn. Hy vọng cộng đồng quốc tế sẽ có động thái mạnh mẽ hơn để giải cứu 20.000 con người đang cận kề cái chết này.
Chúc anh em forum một ngày bình an!