Khi những giá trị thật giả đang đánh đu trên những báo cáo thành tích rực rỡ, người ta chợt nhận ra mình đang sống giữa một sân khấu khổng lồ. Ở đó, mỗi sự kiện đều là một màn dàn dựng công phu mà mục đích cuối cùng không gì khác ngoài việc bảo toàn những "vòi bạch tuộc" đang vươn dài trong bóng tối.
"Hồi mã thương" và những tấm bùa hộ mệnh nơi cánh gà
Dư luận đang sục sôi trước màn kịch "hồi mã thương" đầy tính toán trong vụ bắt giữ cựu Chủ tịch EVN Dương Quang Thành. Người ta tự hỏi, việc đưa ông Thành từ Singapore về nước liệu có phải là một đòn trừng phạt sấm sét? Hay thực chất, đây là một chiến dịch "hộ tống" đặc biệt để phong tỏa những bí mật kinh thiên động địa về mạng lưới năng lượng tái tạo? Trong những căn phòng kín, câu hỏi không phải là sự thật ra sao, mà là làm thế nào để sự thật không "văng trúng" vào những nhân vật mang dòng máu đỏ đang ngồi trong vùng tối.
Sự bình yên đến mức phi lý của ông Trần Tuấn Anh chính là một cái tát vào niềm tin của nhân dân. Một vị "thái tử" từng nắm giữ huyết mạch công thương, ký tá cho những siêu dự án "sân sau" hút máu ngân sách, nhưng khi lửa lò cháy đến cửa thì lại được ban cho tấm bùa "thôi chức" đầy nhân văn. Đúng là "Con vua thì lại làm vua", một chiếc ghế rút lui đổi lấy sự im lặng vĩnh viễn cho những nhóm lợi ích xuyên quốc gia. Cuộc "đốt lò" này, trớ trêu thay, đang biến thành một màn trình diễn ánh sáng khổng lồ để che đậy việc tái cấu trúc quyền lực, nơi quân cờ thí ngã xuống để những kẻ chủ mưu ung dung hưởng đặc quyền "hưu trí xa hoa".
Hiến pháp và "chiếc túi thần kỳ" mang tên sở hữu toàn dân
Nhìn lại Điều 53 Hiến pháp 2013, nó từ lâu đã trở thành một "chiếc túi thần kỳ" nơi mọi tài sản quý giá của dân tộc bị nhào nặn thành một khái niệm mơ hồ: "sở hữu toàn dân". Thật nực cười khi 100 triệu dân được đứng tên chủ sở hữu, nhưng thực tế lại không có bất kỳ quyền hành gì đối với mảnh đất dưới chân mình, ngoại trừ quyền... đứng nhìn. "Của mình mà chẳng được cầm", sự mập mờ giữa "tài sản công" và "tài sản chung" là một tính toán sắc lạnh để duy trì cơ chế xin-cho, biến đất đai thành món hàng béo bở cho các nhóm lợi ích chia chác. Khi nhà nước vừa là người định giá, vừa là người thu hồi, lại vừa là người phân phối, thì công lý chỉ là một món đồ xa xỉ nằm ngoài tầm với của dân nghèo.
Khi "người cầm roi" đi soạn luật nhân văn
Vở kịch "cải cách pháp luật" vừa bước sang một chương mới khi Bộ Công an chính thức hất cẳng Bộ Tư pháp để giành quyền chủ trì soạn thảo Bộ luật Hình sự. Thật nực cười khi một cơ quan chuyên thực thi quyền lực trấn áp lại được giao trọng trách vẽ nên những đường nét "nhân văn". Phải chăng tinh thần "nhân đạo" thực chất là một chiến dịch "tẩy trắng" quy mô lớn, nơi những tội danh kinh điển của quan trường sắp được khoác lên mình tấm áo miễn giảm trách nhiệm? Khi "vừa đá bóng vừa thổi còi", cái gọi là luật sẽ sớm biến thành một bản hợp đồng bảo hiểm trọn đời cho những kẻ có tiền và quyền, biến công lý thành khái niệm chỉ dành cho những ai không có "quan hệ".
Nghề "săn lùng tư tưởng" và giấc mộng nhân tài 300%
Nếu bạn đang mơ về một sự nghiệp lẫy lừng, đừng nhìn vào Google hay Apple, vì "mỏ vàng" thực sự đang nằm ở những hành lang tối của ngành an ninh mạng – nơi được ban đặc quyền đứng trên pháp luật để lục lọi đời tư của 100 triệu dân. Đây không phải là công việc của những kỹ sư tài năng, mà là "nghề" của những kẻ chuyên bẻ cong sự thật để bảo vệ sự tồn vong của những chiếc ghế.
Đồng thời, kế hoạch tăng lương gấp 3 lần để mời gọi nhân tài của Bộ Nội vụ nghe thật hào sảng, nhưng thực chất là một nỗ lực tuyệt vọng. Người ta quên mất rằng nhân tài không sợ khổ, họ chỉ sợ phải "cúi đầu dưới mái hiên thấp", sợ môi trường làm việc mà sự sáng tạo bị bóp nghẹt bởi tư duy "sống lâu lên lão làng". Chừng nào chiếc ghế quyền lực vẫn quan trọng hơn trí tuệ, thì dù có tăng lương lên 500% hay 1000%, chất xám vẫn sẽ tiếp tục chảy về những nơi họ được tôn trọng thực sự.
Tờ giấy lộn mang danh "bảo hiểm" và cơ chế hút máu dân đen
Cuối cùng, không thể không nhắc đến vở kịch mang tên "bảo hiểm trách nhiệm dân sự". Mỗi năm, hàng chục triệu người dân phải còng lưng nộp tiền cho các doanh nghiệp bảo hiểm chỉ để đổi lấy một tờ giấy lộn đúng nghĩa. Với một "mê cung giấy tờ" hoàn hảo, các đại gia bảo hiểm biết thừa người dân sẽ tự bỏ cuộc thay vì đi xin hàng chục loại chữ ký để nhận vài đồng đền bù. Đây không phải là nhân văn, đây là một cuộc cưỡng bức kinh tế trắng trợn. "Miếng ngon nhớ lâu, đòn đau nhớ đời", khi lợi ích nhóm đã ăn sâu vào chính sách, thì luật pháp chỉ còn là bình phong cho những nhóm lợi ích trục lợi trên mồ hôi nước mắt của người lao động.