Bị kết án 110 năm tù, Sarah Jo Pender lôi kéo quản giáo bằng tình dục và hối lộ, đồng thời thuyết phục các bạn tù tin rằng mình bị oan để được hỗ trợ đưa khỏi trại giam.
Năm 23 tuổi, Sarah Jo Pender cùng bạn trai Richard Hull bị kết tội sát hại hai bạn cùng phòng là Andrew Cataldi, 24 tuổi, và Tricia Nordman, 25 tuổi.
Andrew và Tricia bị bắn chết trong căn hộ ở trung tâm thành phố Indianapolis vào ngày 24/10/2000, sau cuộc tranh cãi kéo dài nhiều tuần dẫn đến ẩu đả với Richard. Thi thể hai nạn nhân sau đó được tìm thấy trong thùng rác. Vài ngày sau, Sarah và Richard cùng bị bắt và bị buộc tội giết người.
Sarah khai rằng không có nhà khi án mạng xảy ra, nhưng không báo cáo vụ giết người cho cảnh sát và từ chối hợp tác với công tố viên để truy tố bạn trai.
'Charles Manson phiên bản nữ'
Richard, kẻ buôn ma túy có tiền án, nhận tội giết hai bạn cùng phòng và nhận tổng mức án 75 năm tù, nhưng các công tố viên cho rằng Sarah mới là kẻ chủ mưu. Bên công tố lập luận rằng Sarah có ảnh hưởng đáng kể đến Richard và đóng vai trò trung tâm trong các vụ giết người, miêu tả cô ta là người chiếm ưu thế trong mối quan hệ của họ.
Trong phiên tòa xét xử năm 2002, công tố viên hạt Marion, Larry Sells, gọi Sarah là "Charles Manson phiên bản nữ" vì khả năng thao túng người khác tương tự thủ lĩnh giáo phái khét tiếng. Theo ông Sells, Sarah đã khuyến khích Richard và giúp dàn dựng vụ giết hai bạn cùng phòng vì ma túy và tiền bạc.
Sarah Jo Pender. Ảnh: Oxygen
Sarah thừa nhận đã chứng kiến Richard phi tang xác và giúp mua khẩu súng được sử dụng để gây án, nhưng khẳng định không giết người, cũng không dàn dựng gây án theo bất kỳ cách nào.
Tuy nhiên, một tù nhân tên Floyd Pennington ra làm chứng rằng Sarah đã thú nhận tội ác với anh ta. Bên công tố cũng đệ trình một bức thư được cho là do Sarah gửi cho Richard, trong đó thừa nhận đã thao túng bạn trai để thực hiện các vụ giết người.
Cuối cùng, bồi thẩm đoàn tuyên Sarah phạm tội giết người trong cả hai vụ án, kết án tổng cộng 110 năm tù.
Trốn thoát khỏi nhà tù
"Tôi biết mình sẽ chết trong tù. Rồi một ngày, tôi nghĩ 'Cá là mình có thể thoát khỏi đây'", Sarah nói đùa trong phim tài liệu Girl on the Run: The Hunt for America's Most Wanted Woman.
Tháng 8/2008, Sarah đã quen với cuộc sống tại Trại cải tạo Rockville, tạo dựng được lượng "người hâm mộ" khá lớn trong số các tù nhân khác nhờ hình ảnh nhẹ nhàng, vô tội. Cô ta mua chuộc Scott Spitler, nhân viên canh gác nhà tù, bằng tình dục và hối lộ để chuẩn bị cho kế hoạch vượt ngục.
Sarah được đánh giá là rất thông minh, ăn nói lưu loát, có tài hùng biện và rất có sức thuyết phục. Nhưng trong mắt cơ quan thực thi pháp luật, cô ta là kẻ giỏi thao túng.
"Tôi thực sự rất nguy hiểm với nụ cười quyến rũ của mình", Sarah nói và cười lớn.
Tối 4/8/2008, Sarah thay bộ quần áo bình thường do Scott cung cấp rồi lẻn ra khỏi phòng tập thể dục. Scott lái xe tải màu trắng chở cô ta ra khỏi khuôn viên nhà tù.
Sarah được phát hiện biến mất khỏi phòng giam trong lúc điểm danh tù nhân, dẫn đến cuộc truy tìm ráo riết. Chỉ sau vài giờ, Scott bị bắt và nhanh chóng nhận tội tiếp tay vượt ngục, nhận án 8 năm tù.
Jamie Long, bạn tù cũ, thừa nhận đã chở Sarah ra khỏi bãi đậu xe của nhà tù và cung cấp cho cô ta 140 USD. Jamie chấp nhận thỏa thuận nhận tội với các công tố viên về tội danh tiếp tay vượt ngục và bị kết án 7 năm tù.
Theo những lời khai, Sarah lợi dụng khả năng quyến rũ của mình để giăng bẫy Scott và giữ lại bằng chứng, từ đó ép nhân viên này tham gia kế hoạch. Cô ta còn buôn bán hàng cấm trong tù để kiếm tiền, gửi vào ngân hàng phục vụ cho cuộc sống đào tẩu.
Sau khi trốn thoát, Sarah lấy danh tính giả là "Ashley Thompson", vượt biên giới tiểu bang sang Illinois, tìm được chỗ ở tại Chicago. Cô ta không liên lạc với gia đình và bạn bè, thực hiện nhiều bước để thay đổi ngoại hình như nhuộm tóc, đeo kính, đồng thời liên tục di chuyển, chỉ dùng điện thoại một lần rồi vứt đi để tránh bị bắt.
Tin rằng Sarah bị kết án oan, một số bạn tù cũ đã nỗ lực hết mình và liều lĩnh đánh đổi tự do của bản thân để giúp Sarah tránh bị lực lượng thực thi pháp luật truy bắt. Cảnh sát lần lượt tìm ra họ và cắt đứt nguồn cung tiền, khiến Sarah phải làm việc tại các câu lạc bộ thoát y. Tại đó, cô ta cặp với một doanh nhân lớn tuổi giàu có, nghiện tình dục để được cung cấp chỗ ở.
Sarah đã trốn tránh được chính quyền gần 140 ngày, cho đến khi bại lộ vì một chương trình truyền hình nổi tiếng.
Cuộc sống biệt giam
Ngày 13/9/2008, chương trình truyền hình America's Most Wanted đưa tin về vụ án của Sarah, treo thưởng 25.000 USD. Tên cô ta cũng được thêm vào danh sách những kẻ đào tẩu bị truy nã gắt gao nhất ở Mỹ.
Sau khi chương trình được phát lại vào cuối tháng 12, một khán giả ở Chicago đã nhận ra Sarah là hàng xóm của mình và cung cấp thông tin cho cảnh sát. Ngày 22/12, khi cảnh sát mặc thường phục gõ cửa căn hộ, Sarah mở cửa trong cơn phê cần sa, nói: "Tôi là cô ta. Các anh bắt được tôi rồi".
Cảnh sát tìm thấy trong căn hộ sáu chiếc điện thoại, thẻ SIM, bộ sạc, thẻ trả trước, túi đồ khẩn cấp chứa mọi thứ thiết yếu.
Trở lại sau song sắt, Sarah bị biệt giam trong 5 năm tại Nhà tù nữ Indiana ở Indianapolis, do các quan chức nhà tù lo ngại cô ta sẽ âm mưu trốn thoát lần nữa hoặc lôi kéo bạn tù về phe mình và làm theo lệnh của cô ta.
Sarah mô tả cuộc sống thường nhật tại đây: dành 22 giờ mỗi ngày trong phòng giam rộng 2 m2 với chỉ vài cuốn sách, được đưa đến một căn phòng nhỏ khóa kín khác trong hai giờ mỗi ngày để xem tivi và có không gian giải trí, tập thể dục.
Thời gian ở tù, Sarah bộc lộ khả năng làm vườn và được nhận vào chương trình thạc sĩ tại Cao đẳng Evergreen ở Olympia, Washington.
Nỗ lực tìm kiếm tự do
Sarah dự kiến được trả tự do sớm nhất vào ngày 12/1/2054, khi 75 tuổi, theo Sở Cải huấn Indiana. Cô ta vẫn khẳng định vô tội và không ngừng nỗ lực để giảm án.
Tháng 3/2020, gia đình Sarah gửi đơn kiến nghị yêu cầu một phiên điều trần ân xá với Thống đốc bang Indiana lúc bấy giờ là Eric Holcomb, viện dẫn một bản khai có tuyên thệ năm 2019 của một tù nhân tên Steve Logan, thừa nhận đã làm giả lá thư được đệ trình tại phiên tòa xét xử Sarah để đổi lấy sự bảo vệ cho Richard trong tù.
Larry Sells, công tố viên từng so sánh Sarah với thủ lĩnh giáo phái Manson, sau đó đã thay đổi đánh giá và ủng hộ những kháng cáo gần đây đối với bản án và hình phạt của Sarah. "Tôi đã đi đến kết luận rằng chắc chắn có nghi ngờ hợp lý về tội lỗi của Sarah trong vụ án này," ông Sells nói vào năm 2023.
Tháng 12/2025, Sarah kiến nghị Tòa án Quận Marion xem xét lại bản án, yêu cầu giảm xuống còn 45 năm, bao gồm cả thời gian đã thụ án và được giảm án do cải tạo tốt, nghĩa là cô ta sẽ được tự do nếu được tòa chấp thuận.
"Hôm nay là một trong những ngày trọng đại nhất đời tôi vì tôi đang xin cơ hội được tự do chứ không phải chết trong tù", Sarah nói trong khi cố kìm nước mắt. Tuy nhiên, thẩm phán đã chính thức bác bỏ yêu cầu vào tháng 1/2026 mà không đưa ra lý do.
Các tin tức về chiến sự tại Trung Đông khiến giá dầu Brent tăng liên tiếp vài phiên qua, hiện vượt 106 USD một thùng.
Mở cửa phiên giao dịch 24/4, mỗi thùng dầu Brent và WTI tăng thêm 1% lên lần lượt 106 USD và 96,7 USD. Phiên trước đó, cả hai loại dầu này đều đã tăng 3%. Giá dầu Brent hiện cao nhất kể từ phiên 8/4.
Diễn biến giá Brent trong 6 tháng qua. Đồ thị: Trading Economics
Thị trường đi lên sau các thông tin về chiến sự tại Trung Đông. Truyền thông Israel đưa tin ông Mohammad Baqer Qalibaf đã từ chức trưởng đoàn đàm phán hòa bình của Iran với Mỹ. Việc này được coi là chiến thắng của phe cứng rắn trong chính phủ Iran. Bên cạnh đó, các hãng tin Iran cho biết hệ thống phòng không tại Tehran đang đánh chặn các mục tiêu trên không phận thành phố.
Tại eo biển Hormuz, Iran tiếp tục siết kiểm soát khi xuất hiện video cho thấy lực lượng đặc nhiệm đột kích một tàu hàng lớn, sau khi các cuộc đàm phán hòa bình sụp đổ. Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm 23/4 cũng viết trên mạng xã hội rằng ông đã ra lệnh cho Hải quân Mỹ "bắn hạ và tiêu diệt bất kỳ tàu nào" rải thủy lôi tại eo biển. Mỹ hiện vẫn duy trì phong tỏa với hoạt động thương mại đường biển của Iran.
Dù vậy, hãng dữ liệu Vortexa cho biết khoảng 10,7 triệu thùng dầu thô xuất khẩu của Iran đã đi qua eo biển này và rời khu vực bị Hải quân Mỹ phong tỏa trong giai đoạn 13-21/4. John Kilduff - nhà phân tích tại Again Capital cho biết thị trường cũng đang được hỗ trợ phần nào bởi thông tin lệnh ngừng bắn giữa Israel và Lebanon sẽ được gia hạn thêm 3 tuần.
"Có quá nhiều thông tin. Tôi chỉ sợ rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ nhận ra nguồn cung hiện tệ đến mức nào và giá sẽ thiết lập lại ở mức cao hơn nhiều", ông đánh giá.
Ngày 23/4, Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) tại Dallas công bố một khảo sát với 120 lãnh đạo công ty dầu khí, cho thấy gần 40% kỳ vọng hoạt động vận chuyển qua eo Hormuz trở lại bình thường vào tháng 8 và 26% cho rằng sẽ bình thường vào tháng 11. Đây là tuyến chuyên chở 20% dầu thô và khí hóa lỏng toàn cầu trước chiến sự.
Trong khi đó, giá xăng dầu trong nước ngày 23/4 tiếp tục được điều chỉnh giảm. Giá xăng hiện về dưới 23.000 đồng một lít, còn dầu diesel xuống 26.690 đồng.
Chàng là Denny Vinar và nàng là Karen Lehmann. Họ bắt đầu quen nhau năm 1957 ở quê nhà khi nàng 13 còn chàng 15. Hai năm sau, chàng đẹp trai rực rỡ , là một cầu thủ tài năng còn nàng xinh đẹp và có tài vẽ vời thiết kế. Nhưng đúng lúc đó, nàng mang thai. Cái thai ngoài ý muốn khiến cho đôi trẻ vô cùng khổ sở. Chàng hỏi cưới nàng nhưng cha mẹ nàng không cho phép. Con gái của cặp đôi chào đời trong 1 nhà hộ sinh giành riêng cho các thiếu nữ lỡ làng. Và ngày cô bé sinh ra, chàng được tới thăm con. Họ chỉ được ôm cô bé 1 một giờ. Rồi cô được cho làm con nuôi.
Sau cú sốc này, nàng tiếp tục đi học. Chàng theo gia đình chuyển về tiểu bang Minesota sinh sống. Nhớ nhung người yêu, chàng viết rất nhiều thư cho nàng nhưng không có hồi âm. Nàng cũng không biết là ba mẹ mình đã giấu hết thư tín của chàng. Chàng đi lính và qua Đức, nàng vào đại học. Mấy năm sau, chàng một lần nữa cầu hôn với nàng, nhưng cha mẹ nàng vẫn không đồng ý vì sợ cuộc sống của một cô gái trẻ và một anh lính xa nhà sẽ bất ổn. Cuối cùng họ đành chia tay nhau và lập gia đình riêng.
53 năm trôi qua, nay họ trở nên già nua. Trong một buổi tối tháng 10/2014, chàng và các bạn cùng chơi trò chơi. Và câu hỏi đặt ra là nếu bác sĩ chỉ cho bạn sống thêm 60 ngày nữa, bạn muốn gặp ai? Chàng lập tức trả lời: Karen.
Sau vài ngày đau buồn và bế tắc vì nhớ lại mọi chuyện đã qua, chàng quyết định lên mạng xã hội tìm nàng. Và mấy ngày sau, chàng tìm thấy nàng đang sống tại Monroe, tiểu bang Washington và vẫn làm nghề thiết kế nhà cửa. Không còn nghi ngờ gì nữa, chàng gọi cho cô thư ký của nàng và nhờ cô này chuyển lời xem có một người bạn cũ tên như vậy muốn hỏi thăm. Vài phút sau, nàng gọi lại cho chàng, và nói 'Làm thế nào mà anh tìm thấy em?". Hai người nói chuyện không ngừng, giống như thời gian chưa từng trôi qua. Karen vui mừng vì thấy Denny vẫn có "đôi mắt xanh lấp lánh và nụ cười đẹp với má lúm đồng tiền" như thuở ban đầu. Và may mắn là họ đang cùng độc thân sau cuộc hôn nhân cũ của từng người.
Ngay sau đó, chàng muốn bay tới Seatle gặp nàng. Nhưng nàng không chịu. Và 3 tháng sau khi trao đổi qua lại, họ mới gặp lại nhau ngoài đời. Karen và Dennis gặp lại nhau, tình yêu vẫn mãnh liệt như ngày nào sau rất nhiều năm xa cách. Họ biết ngay rằng họ luôn muốn ở bên nhau và sẽ không bao giờ chia tay nhau nữa.
Bà chào đón ông rất nhiệt tình" Anh yêu , anh đã về với em rồi". Và đám cưới của họ diễn ra sau đó 36 giờ. Cả hai chuyển về định cư ở Twin Cities, nơi ông Denny đang điều hành một công ty.
3 tuần sau, họ quyết đi tìm con gái. Bởi ông còn giữ "Một bức ảnh ghi lại khoảnh khắc này và một tấm thiệp nhỏ ghi chi tiết ngày sinh, cân nặng và chiều dài của con là kỷ vật duy nhất mà chúng tôi có về con". May mắn thay, họ tìm ra con nhanh chóng. Cô con gái được nuôi dưỡng bởi 1 gia đình tử tế, nay đã lớn khôn, khỏe mạnh và có gia đình riêng cùng cả con lẫn cháu rồi. Cô chỉ ở cách nhà bố đẻ có 15 phút đi xe. Và vì thế tuần nào họ cũng gặp nhau vài lần. Kể từ khi đoàn tụ, họ thậm chí đã viết một cuốn hồi ký cùng nhau.
Thật là một mối tình kỳ diệu và một sự đoàn tụ kỳ diệu.
Mình cựu sinh viên trường, cũng đã lập gia đình, có con rồi…mình là con gái duy nhất của bố.
Bố mẹ mình ly dị khi mình chỉ mới 3 tuổi, bố nói là mẹ chỉ chờ mình đủ 3 tuổi rồi li dị, từ ấy mình ko gặp mẹ, cũng như ông bà ngoại, họ hàng bên ngoại bao giờ và họ cũng ko liên lạc với mình dù chỉ 1 lần, thậm chí mình còn nhớ khi mình mới học lớp 1, bố gọi cho mẹ hỏi muốn gặp mình ko thì mẹ bảo ko muốn gặp bố và cũng ko muốn gặp mình, tốt nhất đừng liên lạc đừng liên quan đến nhau nữa. Sau này thì mình có nghe người thân mình kể là làm như vậy để mẹ có thể đi lấy chồng mới, ko bị dính cái mác là “đã trải qua 1 đời chồng”…
Từ ngày bố mẹ li dị, 1 tay bố nuôi mình lớn và mình cũng là con gái duy nhất, bố cũng ko lấy vợ 2 hay ko có tình cảm với bất cứ người phụ nữ nào cả… bố cứ thế đi làm kiếm tiền để lo cho mình và là cho ông bà nội… có thời gian thì bố chỉ đi thể thao rồi đi gặp gỡ bạn bè, cafe tâm sự vậy thôi…
Đến giờ mình đã trưởng thành, đã có công ăn việc làm đầy đủ, nhà cửa, xe cộ sổ tiết kiệm bố lo cho mình hết, ngày mình công khai người yêu, bố chỉ cười nói là bố ko cấm mình hay yêu cầu mình yêu 1 người như nào, bố cũng muốn lo cho mình tất cả mọi thứ để mình có thể an tâm để chọn 1 người yêu thương, đúng là yêu đơn giản là yêu thôi, chứ ko phải vì chồng mình có cái nhà, có cái xe, có tiền của nên mình mới yêu…vì những thứ ấy mình đã có rồi.
Đến khi mình lập gia đình, có con, bố thì cũng ko ở với mình và chồng vì sợ khoảng cách thế hệ với lại để cho mình và chồng tự do, mình sợ bố buồn, mình từng tâm sự với bố rằng bây giờ cuộc sống mình đã ổn, ông bà cũng ko còn nữa, việc lo cho ông bà giờ có cả các cô chú bác,…bố nên đi tìm cho mình niềm vui như đi du lịch, thể thao…thậm chí là tìm 1 người bạn đời. Bố nói:
- Con yên tâm, bố sẽ ko cô đơn đâu.
Và đến ngày hôm nay, lần đầu tiên mình xem “tr,,ộm” tin nhắn của bố, phát hiện ra bố đang có tình cảm với 1 người đàn ông khác!
Ban đầu cũng có hơi shock nhưng nghĩ lại…thì mình chẳng có quyền gì để cấm bố hay khuyên bố cả, vì bố đã sống cả đời, lo cho tất cả người thân, lo cho mình, lo cả cho các cháu…rồi bây giờ bố có lẽ cũng chỉ muốn tìm 1 người để bầu bạn, tâm sự…và mình cũng đoán có lẽ vì lý do này mà ngày xưa bố với mẹ li dị nhau…Chợt thấy thương bố gấp nhiều lần, bây giờ còn nhiều người chấp nhận chứ như ngày xưa, thời của bố, chắc đó là 1 thứ gì đó…bố có lẽ phải chịu đựng, phải giấu mình rất lâu rồi!
Mình thì ko biết bố có nói với mình ko nhưng chắc chắn 1 điều rằng, dù có thế nào, dù có nói ra hay ko mình cũng ủng hộ bố!
Bố vẫn là bố của mình, dù có thế nào đi chăng nữa, bố đã làm tròn trách nhiệm, làm tròn bổn phận rồi!
1. Cần nhà hơn là tổ ấm
Người Việt chúng ta với tâm lý “an cư lạc nghiệp” nên luôn muốn sở hữu một căn nhà. Vì vậy, ai cũng phấn đấu kiếm tiền tậu được ngôi nhà mơ ước. Có người vay nợ để mua cho được căn nhà rồi ráng làm lụng kiếm tiền trả dần.
Có nhà rồi, chúng ta vẫn dành phần lớn thời gian ở ngoài đường chứ không phải ở nhà. Chúng ta vẫn tiếp tục ra đường “cày bừa” vất vả ngoài đường để có thể đổi nhà khác to hơn, mua sắm cho nhà nhiều vật dụng tiện nghi hơn. Lẽ nào chúng ta cần một “căn nhà” hơn là một “tổ ấm”?
2. Đẻ con cho người giúp việc
Vợ chồng ở với nhau chỉ mong có đứa con cho vui cửa vui nhà. Cặp vợ chồng nào chẳng may vô sinh hiếm muộn thì quáng quàng đi bác sĩ Đông Tây đủ thể loại mong kiếm được mụn con. Trông mong vậy nhưng đến khi có con, chúng ta mặc nhiên giao con của mình cho người giúp việc trông nom, chăm sóc.
Việc dạy dỗ con cái cũng khoán luôn cho người giúp việc. Còn chúng ta – những người đã sinh ra những đứa trẻ thiên thần ấy thì mải mê đi làm kiếm tiền. Mỗi ngày gặp con chưa được 1, 2 tiếng đồng hồ. Vậy, chúng ta đẻ con để người giúp việc có được niềm vui nâng niu ẵm bồng chớ đâu phải cho ta?
3. Người nghèo sang hơn người giàu
Chúng ta ở thành phố, mức sống cao, thu nhập cao nhưng mấy khi chúng ta sắm được cho cha mẹ ở quê những thứ tốt nhất. Hầu hết những gì chúng ta gửi về nông thôn là những thứ đồ cũ chúng ta không xài nữa, đã hư hỏng hoặc không hợp thời.
Ngược lại, những người “nghèo khó” ở nông thôn luôn chọn những thứ tốt nhất gửi lên cho người thành phố. Con gà béo nhất, buồng chuối to nhất, trái mít ngọt nhất… Chẳng phải dân nhà quê “chơi sang” hơn người thành phố sao?
4. Kiếm tiền mua sức khỏe
Chúng ta muốn kiếm thật nhiều tiền, vì thế chúng ta phải làm việc thật nhiều. Làm ngày không đủ tranh thủ làm đêm, tuần làm 40 giờ không đủ tranh thủ thêm cuối tuần. Hậu quả là cơ thể không một phút nghỉ ngơi khiến cho mắt mờ chân run, đầu óc mụ mị, lục phủ ngũ tạng rệu rã… phải vào bệnh viện.
Lúc đó, bao nhiêu tiền do làm lụng vất vả mà có lại đưa hết cho thầy thuốc để mua sức khoẻ. Liệu có mua được không?
5. Thế giới ảo “thực” hơn thế giới thực
Công nghệ càng phát triển, chúng ta càng kết nối được nhiều người, khoảng cách địa lý không còn là vấn đề nữa. Ngồi một chỗ, chúng ta có thể trò chuyện với bạn bè khắp thế giới, kết nối mọi thông tin thông qua cái điện thoại bé xíu cầm trên tay. Nhiều quan hệ quá, nhiều thông tin quá nên chúng ta không còn thời gian cho quan hệ thật, đời sống thật nữa.
Bữa cơm gia đình mỗi người bưng một tô ăn với một cái điện thoại.
Gặp gỡ cà phê cũng mỗi người cầm một điện thoại hí hoáy chấm quẹt, thỉnh thoảng ngước lên nhìn nhau gượng gạo cười lấy lệ rồi lại cắm cúi chấm quẹt. Thế giới ảo hấp dẫn hơn thế giới thật mất rồi!
Trong giờ mỹ thuật, thầy giáo mang một bức tượng khỏa thân vào lớp để giảng về vẻ đẹp hình thể cho học trò. Sau phần giảng, thầy gọi trò lên kiểm tra bài:
Thầy: Này Tôm, trên bức tượng này có vẻ đẹp nào làm em thích nhất?
Tôm: Thưa thầy, em thích nhất hai cái vú của bức tượng ạ 🤣
Thầy: Đồ mất dạy! Trong khi tôi giảng cho cậu về vẻ đẹp nghệ thuật thì cậu lại nghĩ đến những cái thô tục, thấp kém. Cút ngay, mai gọi mẹ cậu đến đây!
Thầy: Còn Ben, em có ý nghĩ gì về bức tượng này?
Ben: Thưa thầy, em thích cái mông của bức tượng ạ 🤣
Thầy: Cút! Cậu lại giống thằng mất dạy Tôm. Về, mai gọi bố cậu đến đây!
Thầy: Còn Zan, em thích gì ở bức tượng này nào?
Zan: Thưa thầy, thầy tha cho em. Em mà nói cái em thích thì mai em phải gọi cả bố và mẹ em đến mất... Ặc ặc ặc...
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.