» Super News |
Đi đám cưới chồng cũ, người phụ nữ 'ngã quỵ' khi nhìn thấy mặt cô dâu
New Tab ↗
|
Theo như có câu chuyện của một người phụ nữ dưới đây là ví dụ điển hình. Từng tin rằng ly hôn sẽ mang lại tự do và cơ hội sống cuộc đời như mong muốn, người phụ này lại đã quyết định chấm dứt hôn nhân sau thời gian nghe theo những lời khuyên từ bạn bè. Thế nhưng, thực tế sau đó lại hoàn toàn trái ngược với kỳ vọng. Đi đám cưới người chồng cũ,khiến người phụ nữ này 'ngã quỵ' khi nhìn thấy mặt người vợ mới của chồng cũ hóa ra là người không hề xa lạ.
Hôn nhân vốn được ví như một đôi giày, chỉ người trong cuộc mới hiểu rõ sự vừa vặn hay những điểm chật chội của nó. Tuy nhiên, trong thực tế, không phải ai cũng đủ tỉnh táo để tự điều chỉnh khi phát sinh mâu thuẫn. Đặc biệt, nhiều phụ nữ có xu hướng tìm đến bạn bè để chia sẻ khó khăn trong đời sống vợ chồng. Những lời khuyên khi đó, nếu xuất phát từ thiện chí và giá trị tích cực, có thể giúp họ nhìn nhận lại vấn đề, trân trọng và gìn giữ hạnh phúc gia đình. Ngược lại, nếu bị ảnh hưởng bởi những quan điểm tiêu cực hoặc thiếu khách quan, hậu quả có thể rất khó lường.
Câu chuyện của một người phụ nữ dưới đây là ví dụ điển hình. Từng tin rằng ly hôn sẽ mang lại tự do và cơ hội sống cuộc đời như mong muốn, cô đã quyết định chấm dứt hôn nhân sau thời gian nghe theo những lời khuyên từ bạn bè. Thế nhưng, thực tế sau đó lại hoàn toàn trái ngược với kỳ vọng.
Không còn ràng buộc với chồng, cô có thể tự do hơn trong sinh hoạt cá nhân, nhưng đồng thời cũng đánh mất mái ấm gia đình, nơi từng mang lại cảm giác an toàn và gắn kết. Sự trống trải dần thay thế cho cảm giác “giải thoát” ban đầu. Cô rơi vào trạng thái cô đơn, không còn người để chia sẻ, trong khi các mối quan hệ bạn bè trước đây cũng dần xa cách theo thời gian.
Ba năm sau cuộc ly hôn, một biến cố bất ngờ xảy ra khi cô hay tin chồng cũ chuẩn bị tái hôn. Sự thật này không chỉ khiến cô bàng hoàng mà còn khơi dậy nỗi day dứt sâu sắc, đặc biệt khi nghĩ đến việc con trai mình có thể gọi một người phụ nữ khác là “mẹ”. Quyết định đến dự đám cưới của chồng cũ, cô gần như suy sụp khi phát hiện cô dâu chính là người bạn học từng thân thiết với mình.
Từ đây, những mảnh ghép quá khứ dần được xâu chuỗi. Người phụ nữ nhận ra thái độ lạnh nhạt của bạn học sau khi cô ly hôn không phải là ngẫu nhiên. Nghi ngờ về mối quan hệ ngoài luồng giữa chồng cũ và người bạn này dần trở nên rõ ràng. Thậm chí, cô cho rằng cuộc hôn nhân của mình tan vỡ có thể đã nằm trong một “kịch bản” được sắp đặt từ trước.
Nhận ra sự thật khi mọi thứ đã muộn, người phụ nữ chỉ còn biết hối hận. Cô chia sẻ câu chuyện của mình lên mạng xã hội với hy vọng nhận được sự đồng cảm. Tuy nhiên, phản ứng từ cộng đồng mạng lại khá trái chiều. Nhiều ý kiến cho rằng cô đã thiếu tỉnh táo và khả năng phán đoán khi để những tác động bên ngoài chi phối quyết định quan trọng của cuộc đời. Một số người thẳng thắn nhận định rằng cuộc hôn nhân ban đầu chưa đến mức đổ vỡ, nhưng chính việc tin tưởng sai người đã khiến cô đánh mất tất cả.
Từ góc nhìn rộng hơn, câu chuyện không chỉ dừng lại ở bi kịch cá nhân mà còn phản ánh một thực trạng xã hội: quyết định ly hôn, đặc biệt ở phụ nữ, đôi khi không hoàn toàn xuất phát từ nội tại mối quan hệ mà chịu ảnh hưởng đáng kể từ gia đình, bạn bè và môi trường xung quanh. Khi thiếu sự tỉnh táo và bản lĩnh, những lời khuyên tưởng chừng vô hại có thể trở thành nguyên nhân gián tiếp phá vỡ một mái ấm.
Câu chuyện khép lại bằng bài học đắt giá: trong hôn nhân, người trong cuộc cần giữ được sự độc lập trong suy nghĩ, thận trọng trước mọi lời khuyên, bởi không ai hiểu rõ cuộc sống của mình hơn chính bản thân mình.
|
|
0 Replies | 242 Views |
Apr 12, 2026 - 3:01 PM - by vuitoichat
|
Chàng trai nhập viện do gặp tai nạn, 5 cô gái tranh nhau chăm sóc
New Tab ↗
|
Theo như có đoạn video mới đây đã được ghi lại tại một bệnh viện ở thành phố Hợp Phì, tỉnh An Huy về câu chuyện 5 cô gái tranh nhau chăm sóc chàng trai gây xôn xao. Người mang nước, người gọt trái cây, người nhắc uống thuốc, tạo nên một hình ảnh hiếm gặp khiến nhiều bệnh nhân cùng phòng không khỏi tò mò khung cảnh xung quanh giường bệnh: 5 cô gái trẻ liên tục túc trực, thay nhau chăm sóc.
Những ngày gần đây, mạng xã hội Trung Quốc xôn xao trước đoạn video được ghi lại tại một bệnh viện ở thành phố Hợp Phì, tỉnh An Huy. Nhân vật chính là một nam thanh niên nhập viện do tai nạn lao động, trong lúc làm việc không may bị kẹt tay vào máy móc.
Điều khiến dư luận chú ý không chỉ nằm ở tai nạn của anh, mà ở khung cảnh xung quanh giường bệnh: 5 cô gái trẻ liên tục túc trực, thay nhau chăm sóc. Người mang nước, người gọt trái cây, người nhắc uống thuốc, tạo nên một hình ảnh hiếm gặp khiến nhiều bệnh nhân cùng phòng không khỏi tò mò.
Đoạn clip sau khi được chia sẻ đã nhanh chóng lan truyền, thu hút hàng triệu lượt xem cùng hàng loạt bình luận. Không ít người tỏ ra ghen tị trước sự quan tâm mà chàng trai nhận được. Một số khác lại đặt câu hỏi về mối quan hệ giữa anh và những cô gái xuất hiện trong video.
Theo tìm hiểu, các cô gái đều là đồng nghiệp của nam thanh niên tại một nhà máy do gia đình anh sở hữu. Sau khi biết tin anh gặp tai nạn và phải nhập viện, họ đã chủ động đến thăm nom, chăm sóc.
Trong video, dù đang điều trị, chàng trai vẫn giữ thái độ khá thoải mái. Anh trò chuyện, cười đùa với các đồng nghiệp nữ, không tỏ ra quá lo lắng. Ngoại hình sáng, gương mặt ưa nhìn của anh cũng là yếu tố khiến nhiều người chú ý.
Từ đây, nhiều ý kiến trái chiều bắt đầu xuất hiện. Một bộ phận cư dân mạng cho rằng sự quan tâm của các cô gái có thể xuất phát từ hoàn cảnh gia đình của chàng trai, người được cho là có điều kiện kinh tế tốt. Theo quan điểm này, sức hút của anh không chỉ đến từ ngoại hình mà còn từ nền tảng tài chính.
Ở chiều ngược lại, không ít ý kiến phản bác, cho rằng việc chăm sóc đồng nghiệp khi gặp nạn là điều bình thường. Những suy đoán về động cơ cá nhân là thiếu cơ sở và có phần phiến diện.
Đáng chú ý, theo lời chia sẻ từ một số cô gái có mặt tại bệnh viện, lý do họ quan tâm đến chàng trai không nằm ở xuất thân gia đình. Dù là người có điều kiện, anh lại được nhận xét là khiêm tốn, hòa đồng, không hề tỏ ra “cậu ấm”. Trong công việc, anh thường xuyên hỗ trợ đồng nghiệp, ăn uống cùng mọi người và giữ thái độ thân thiện.
Chính sự gần gũi, chân thành trong cách ứng xử đã giúp anh xây dựng được mối quan hệ tốt với tập thể. Việc nhiều đồng nghiệp nữ đến chăm sóc khi anh gặp nạn, theo đó, được xem là sự đáp lại cho những gì anh đã đối xử với họ trước đó.
Câu chuyện nhanh chóng trở thành đề tài bàn luận rộng rãi, không chỉ xoay quanh sự “đào hoa” của một cá nhân, mà còn gợi ra góc nhìn sâu hơn về sức hút của một người đàn ông trong đời sống hiện đại.
Nhiều ý kiến cho rằng, ngoại hình hay điều kiện kinh tế có thể tạo ấn tượng ban đầu, nhưng yếu tố giữ chân người khác lâu dài vẫn là cách cư xử và phẩm chất cá nhân. Sự tử tế, tinh tế trong giao tiếp và khả năng thấu hiểu người khác mới là nền tảng tạo nên những mối quan hệ bền vững.
Từ một đoạn clip ngắn trong phòng bệnh, câu chuyện đã vượt ra khỏi tính chất giải trí đơn thuần để trở thành minh chứng cho một thực tế: sức hút thật sự không đến từ những gì hào nhoáng bên ngoài, mà được hình thành từ cách một người đối xử với những người xung quanh.
Trong bối cảnh các mối quan hệ ngày càng phức tạp, đây cũng là lời nhắc nhở rằng sự chân thành và nhân cách vẫn luôn là “giá trị cốt lõi” giúp con người kết nối với nhau một cách bền lâu.
|
|
0 Replies | 133 Views |
Apr 12, 2026 - 2:55 PM - by vuitoichat
|
CÔ GÁI SAO HỎA VÀ CÁI MÁY KỲ DIỆU
New Tab ↗
|
Sau buổi thám hiểm sao Hỏa, đoàn chuẩn bị trở về Trái Đất thì phát hiện thiếu mất một thành viên.
Cả đoàn cuống cuồng tìm kiếm.
Một lúc lâu sau, thấy anh ta từ phía sau tảng đá đi ra… theo sau là một cô gái sao Hỏa rất xinh đẹp.
Trưởng đoàn bực bội hỏi:
– Anh đi đâu vậy?
Anh ta chỉnh lại bộ đồ phi hành, nghiêm túc đáp:
– Báo cáo, tôi ở lại để nghiên cứu cùng cô gái này một chút.
Cô ấy đã hướng dẫn và cho tôi xem cách sản xuất trẻ em trên sao Hỏa.
Mọi người tròn mắt.
Anh tiếp tục:
– Ở đó họ có một cái máy rất hiện đại. Ấn một nút thì ra bé gái. Ấn hai nút thì ra bé trai.
Trưởng đoàn ngạc nhiên:
– Thế rồi sao?
Anh chàng gãi đầu:
– Xong cô ấy hỏi tôi cách sản xuất trẻ em ở Trái Đất. Và tôi cũng hướng dẫn cho cô ấy cách thức.
– Rồi sao nữa?!
Anh thở dài:
– Thì giờ cô ấy cứ chạy theo tôi, la lớn:
“Anh ơi, bán cho tôi cái máy…!”
Cả đoàn lặng người.
Chỉ có trưởng đoàn là… muốn quay lại sao Hỏa ngay lập tức!
VietBF@sưu tập
|
|
0 Replies | 481 Views |
Apr 12, 2026 - 2:49 PM - by goodidea
|
Em chồng cầu hôn chị dâu trước mặt mẹ ruột, cái kết gây 'dậy sóng'
New Tab ↗
|
Theo như trong khoảnh khắc được ghi lại cảnh em chồng đã có quyết định tỏ tình chị dâu sau 4 năm sống cùng nhà, khiến người chị dâu ban đầu tỏ ra bất ngờ và có phần ngập ngừng trước lời tỏ tình. Câu chuyện này tại Trung Quốc đang được cộng đồng mạng quan tâm những ngày qua là một minh chứng điển hình cho mô hình gia đình này. Đáng chú ý, người mẹ đứng gần đó không giấu được sự xúc động trước những lời nói của con trai.
Hôn nhân từ lâu không chỉ được nhìn nhận như kết quả của tình yêu đôi lứa, mà còn là sự gắn kết trách nhiệm và tình thân giữa các thành viên trong gia đình. Trong bối cảnh hiện đại, nhiều cặp vợ chồng trẻ lựa chọn sống riêng để tránh va chạm, song điều này cũng đồng nghĩa với việc thiếu đi sự hỗ trợ, chia sẻ từ gia đình. Ngược lại, những gia đình nhiều thế hệ chung sống, dù có những bất tiện nhất định, lại thường duy trì được sự gắn bó, đùm bọc và hỗ trợ lẫn nhau trong những thời điểm khó khăn.
Câu chuyệntại Trung Quốc đang được cộng đồng mạng quan tâm những ngày qua là một minh chứng điển hình cho mô hình gia đình này. Theo nội dung đoạn video lan truyền, sau nhiều năm sống chung dưới một mái nhà, người con trai út đã bất ngờ bày tỏ tình cảm với chị dâu, người phụ nữ góa chồng, từng một mình gánh vác trách nhiệm chăm sóc cha mẹ chồng và nuôi con.
Trong khoảnh khắc được ghi lại, người chị dâu ban đầu tỏ ra bất ngờ và có phần ngập ngừng trước lời tỏ tình. Dù vậy, người em chồng vẫn kiên trì bày tỏ, liên tục dành cho chị những lời khen về sự đảm đang, đức hạnh và vai trò của một người mẹ, người con dâu mẫu mực. Anh nhấn mạnh mong muốn được đồng hành cùng chị trong quãng đời còn lại, như một cách để sẻ chia và tiếp nối mái ấm gia đình.
Đáng chú ý, người mẹ đứng gần đó không giấu được sự xúc động trước những lời nói của con trai. Dù màn bày tỏ có phần dài dòng, nhưng từng câu chữ đều thể hiện rõ sự biết ơn và chân thành. Chi tiết người chị dâu nhiều lần đưa tay nhận bó hoa nhưng người em chồng vẫn giữ chặt, chờ đến khi hoàn tất lời bày tỏ mới trao, càng khiến khoảnh khắc trở nên đặc biệt và giàu cảm xúc.
Ngay sau khi xuất hiện trên mạng xã hội, đoạn video đã thu hút hàng loạt bình luận. Một bộ phận cư dân mạng bày tỏ sự ngưỡng mộ trước lựa chọn của người con trai, cho rằng việc trân trọng và muốn gắn bó với một người phụ nữ đã hy sinh vì gia đình là điều đáng quý. Họ nhận định, những người phụ nữ tận tụy, giàu đức hy sinh như vậy không dễ tìm thấy trong xã hội hiện đại.
Tuy nhiên, không ít ý kiến lại đặt ra nghi vấn về bản chất của mối quan hệ này. Một số cho rằng tình cảm của người em chồng có thể bắt nguồn từ sự biết ơn và cảm kích sau thời gian dài được chăm sóc, hơn là tình yêu theo nghĩa truyền thống. Từ đó, họ bày tỏ lo ngại về những hệ lụy có thể phát sinh nếu mối quan hệ không thực sự xuất phát từ cảm xúc tự nhiên của cả hai phía.
Dù còn nhiều tranh luận, không thể phủ nhận rằng câu chuyện đã chạm đến một giá trị cốt lõi trong đời sống gia đình: sự gắn kết và lòng biết ơn. Trong trường hợp này, người chị dâu đã dành nhiều năm chăm sóc cha mẹ chồng và em trai, thể hiện vai trò của một người phụ nữ giàu đức hy sinh. Việc người em chồng lựa chọn tiến tới hôn nhân với chị, nếu xuất phát từ sự tự nguyện và trách nhiệm, có thể được xem là một hướng đi hợp lý, góp phần duy trì mái ấm gia đình.
Câu chuyện, vì thế, không chỉ dừng lại ở một màn tỏ tình gây chú ý, mà còn gợi mở nhiều suy ngẫm về tình thân, trách nhiệm và những giới hạn mong manh giữa tình yêu và lòng biết ơn trong đời sống hôn nhân hiện đại.
|
|
1 Reply | 163 Views |
Apr 12, 2026 - 2:49 PM - by vuitoichat
|
Bốn Từ Sau Ly Hôn
New Tab ↗
|
Dự đám cưới bạn thân rồi uống say, tôi nhắn tin cho chồng cũ "em nhớ anh" và anh đáp 4 từGửi xong tin nhắn cho chồng cũ thì tôi tỉnh ra ngay lập tức, kiểu như chột dạ vì vừa làm một chuyện mà bình thường mình sẽ không bao giờ làm. Tôi nhìn tin nhắn một lúc lâu, định thu hồi mà không kịp.
Tôi và anh quen nhau từ hồi còn học đại học. Hồi đó, chúng tôi chẳng nghĩ gì nhiều về tương lai. Yêu là yêu thôi, đi học cùng nhau, ăn uống đơn giản, thỉnh thoảng cãi nhau rồi lại làm lành. Mọi thứ nhẹ nhàng đến mức tôi cứ nghĩ, sau này cưới nhau rồi chắc cũng sẽ như vậy.
Nhưng hóa ra, cưới là một câu chuyện khác hẳn. Gia đình tôi ở thành phố, còn anh ở quê. Lúc tôi nói muốn cưới, bố mẹ không đồng ý. Không phải vì họ ghét anh, mà chỉ là lo. Lo tôi không quen được cuộc sống khác biệt, lo sau này khổ. Nhưng lúc đó tôi cứng đầu lắm, chỉ nghĩ đơn giản là mình chọn người mình yêu, thế là đủ.
Rồi tôi vẫn cưới anh. Những năm đầu, nói thật là không có gì để chê. Anh đi làm chăm chỉ, biết lo cho gia đình. Tôi cũng đi làm, cuộc sống tuy không dư dả nhưng ổn định. Có thời điểm tôi còn thấy mình khá may mắn.
Chỉ là mọi thứ bắt đầu thay đổi khi chuyện con cái mãi không có kết quả.
Ban đầu, cả hai đứa đều nghĩ chắc chưa đến lúc, nhưng càng về sau, áp lực càng lớn. Đi khám, uống thuốc, nghe đủ lời khuyên từ người này người kia. Mỗi lần hy vọng rồi lại thất vọng, tôi dần trở nên khó chịu hơn, hay suy nghĩ hơn.
Anh thì vẫn vậy, ít nói nhưng không gây áp lực. Có lần anh nói với tôi:
- Không có con thì thôi, mình sống vậy cũng được mà.
Nghe thì nhẹ nhàng, nhưng tôi lại không thấy nhẹ chút nào. Tôi cứ nghĩ, anh nói vậy là để an ủi, chứ đàn ông ai mà không muốn có con. Rồi từ suy nghĩ đó, tôi bắt đầu lo xa.
Tôi hay hỏi anh đang làm gì, đi với ai, có khi anh về trễ một chút là tôi đã khó chịu. Lúc đầu anh còn giải thích, sau thì im lặng. Càng im lặng, tôi càng nghĩ nhiều. Cứ thế, hai đứa dần thấy mệt mỏi với nhau lúc nào không hay.
Đến một ngày, anh nói muốn ly hôn. Không phải kiểu cãi nhau lớn hay có chuyện gì ghê gớm, chỉ là một buổi tối bình thường, anh ngồi xuống và nói rất nhẹ nhàng:
- Anh thấy mình sống với nhau mà cả hai đều mệt.
Tôi không nhớ lúc đó mình đã nói gì, chỉ nhớ cảm giác như mọi thứ rơi xuống, nhưng lại không có sức để giữ lại. Cuối cùng, chúng tôi chia tay khá yên lặng.
Sau ly hôn, tôi nghĩ mình sẽ ổn nhanh thôi. Nhưng không. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, tôi vẫn đi làm, vẫn gặp bạn bè, nhưng có những lúc rất trống trải. Nhất là những khi về nhà, không có ai để nói chuyện, không có ai hỏi han mấy câu rất bình thường.
Một năm trôi qua, tôi cũng quen dần với việc một mình. Cho đến hôm đi đám cưới của bạn thân.
Tôi làm phù dâu, chạy qua chạy lại cả ngày. Nhìn bạn mình cười, thấy cũng vui. Nhưng thi thoảng vẫn có những khoảnh khắc đứng yên một chút, tự nhiên lại nhớ đến chuyện cũ. Không phải kiểu đau đớn gì, chỉ là… nhớ thôi.
Tối đó tôi có uống vài ly, không nhiều đến mức không biết gì, nhưng đủ để lòng mình mềm đi. Không hiểu sao lúc đó tôi lại mở điện thoại, tìm đến số của anh. Cũng không suy nghĩ gì nhiều, chỉ nhắn một câu rất ngắn:
- Em nhớ anh.
Gửi xong thì tôi tỉnh ra ngay lập tức, kiểu như chột dạ vì vừa làm một chuyện mà bình thường mình sẽ không bao giờ làm. Tôi nhìn tin nhắn một lúc lâu, định thu hồi mà không kịp.
Tôi nghĩ chắc anh sẽ không trả lời. Hoặc nếu có, cũng chỉ là vài câu xã giao. Nhưng một lúc sau, anh nhắn lại:
- Dạo này em thế nào?
Chỉ vậy thôi, không nhắc gì đến tin nhắn của tôi, cũng không hỏi thêm. Tôi đọc mà không biết nên trả lời sao. Cuối cùng tôi tắt máy, đi về nhà.
Tôi tưởng câu chuyện dừng ở đó. Nhưng một lúc sau, anh lại nhắn thêm 4 từ:
- Anh cũng nhớ em.
Tôi đứng yên một lúc khá lâu khi đọc tin đó, không phải kiểu vỡ òa hay xúc động gì lớn, chỉ là thấy… hơi nghèn nghẹn. Hóa ra, không phải chỉ mình tôi thỉnh thoảng còn nhớ.
Đêm đó tôi nằm nghĩ rất nhiều. Nghĩ về khoảng thời gian trước đây, về những chuyện nhỏ nhặt mà lúc đó mình làm quá lên. Nghĩ về cách mình đã từng cố giữ anh, nhưng lại làm anh ngột ngạt.
Tôi không chắc nếu quay lại thì mọi thứ có tốt hơn không. Con người vẫn là con người cũ, chỉ là trải qua thêm một đoạn đời. Nhưng ít nhất, tôi hiểu ra một điều mà trước đây mình không nhận ra. Có những thứ, càng cố nắm chặt thì lại càng dễ mất.
Còn bây giờ, nếu có một cơ hội nào đó, có lẽ tôi sẽ chọn cách khác. Không phải là buông bỏ, mà là học cách ở bên một người mà không làm họ thấy mệt.
Còn chuyện có nên quay lại với chồng cũ hay không, tôi vẫn chưa trả lời được. Chỉ biết là, lần đầu tiên sau một năm, tôi không còn nghĩ về anh với cảm giác nặng nề nữa, mà chỉ đơn giản là nhớ về một người đã từng rất quan trọng trong cuộc đời mình.
VietBF@sưu tập
|
|
0 Replies | 565 Views |
Apr 12, 2026 - 2:44 PM - by goodidea
|
Người biết hết mọi sự trong ngoài của con là...
New Tab ↗
|
Có một cặp vợ chồng trẻ muốn nhập đạo Công giáo nên đến gõ cửa một cha xứ xin nhập đạo. Vị Linh mục sau khi nghe lời xin làm lễ rửa tội thì trả lời: "Theo luật, những ai đã trưởng thành đều phải học giáo lý trước khi được rửa tội. Tôi biếu anh chị một cuốn giáo lý căn bản. Anh chị về học rồi tháng sau trở lại gặp tôi. Nếu anh chị thuộc giáo lý thì tôi sẽ rửa tội ngay".
Một tháng sau cặp vợ chồng trẻ này trờ lại. Vị Linh mục nói: "Anh chị còn trẻ và đều tốt nghiệp đại học thì chắc đã hiểu hết giáo lý căn bản, nhưng luật buộc tôi phải khảo giáo lý, bởi vậy tôi xin hỏi một câu cho có lệ là để làm đúng luật".
Bắt đầu nhé! Tôi xin hỏi anh trước: "Ai là người biết hết mọi sự cả bên trong cả bên ngoài anh?" (Ông cha đã hỏi cho có lệ vì đây là câu hỏi ngay đầu cuốn sách, và là câu hỏi dễ nhất vì ai cũng biết Thiên Chúa là người biết hết mọi sự cả bên trong cả bên ngoài của ta).
Anh chồng mặt đỏ lên và tỏ ra lúng túng, nói ấp úng không thành tiếng. Vị Linh mục lấy làm ngạc nhiên về sự kiện này bèn khích lệ: "Anh cứ nói thực lòng đi, ai là người biết hết mọi sự cả bên trong lẫn bên ngoài của anh?".
Không thể không trả lời, anh chồng bèn đáp: "Thưa cha, người biết hết mọi sự trong ngoài của con là vợ con ạ"...
VietBF@sưu tập
|
|
0 Replies | 206 Views |
Apr 12, 2026 - 2:42 PM - by goodidea
|
Scandal tình dục làm rung chuyển cuộc đua thống đốc California: Eric Swalwell “tự bắn vào chân”, cục diện đảo chiều phút chót
New Tab ↗
|
Giữa lúc cuộc đua thống đốc California đang mở toang với nhiều ứng viên nặng ký, bê bối tình dục bất ngờ giáng đòn mạnh vào Eric Swalwell, khiến đồng minh quay lưng và đảng Dân chủ rơi vào thế chia rẽ nguy hiểm.
Chính trường Mỹ vốn đã nhiều sóng gió, nhưng đôi khi chỉ một scandal cũng đủ làm thay đổi toàn bộ cục diện. “Một phút sa chân, vạn đời mang hận” – câu nói ấy dường như đang vận vào trường hợp của dân biểu Eric Swalwell khi những cáo buộc sai phạm tình dục xuất hiện đúng thời điểm nhạy cảm nhất của chiến dịch tranh cử thống đốc California.
Từ một ứng viên từng có đà tăng trưởng, giờ đây ông đứng trước nguy cơ bị chính đồng đội của mình “rút thang giữa đường”.
bê bối nổ ra, đồng minh lập tức quay lưng
Những cáo buộc liên quan đến hành vi sai trái tình dục đối với Eric Swalwell, được công bố bởi CNN và San Francisco Chronicle, đã tạo ra một cú sốc chính trị mạnh mẽ. Không chỉ làm lung lay uy tín cá nhân, vụ việc còn khiến hàng loạt đồng minh từng ủng hộ ông nhanh chóng rút lại sự hậu thuẫn.
Một nhóm gồm 15 thành viên đảng Dân chủ tại California đã lập tức ra tuyên bố kêu gọi Swalwell rút lui khỏi cuộc đua. Lý do được nêu rất rõ: những cáo buộc nghiêm trọng này đòi hỏi trách nhiệm giải trình và tiêu chuẩn lãnh đạo cao nhất, đặc biệt trong bối cảnh niềm tin của cử tri – nhất là phụ nữ – đang bị đặt dấu hỏi.
từ ứng viên sáng giá trở về “vạch xuất phát”
Trước khi scandal nổ ra, Eric Swalwell được xem là một trong những gương mặt có tiềm năng tạo đột phá. Ông xây dựng hình ảnh là người chống Donald Trump mạnh mẽ nhất – một “chiến binh” chính trị trong lòng bang California vốn nghiêng về Dân chủ.
Nhưng giờ đây, theo lời các chiến lược gia kỳ cựu, mọi thứ gần như “trở về con số 0”. Không còn là người dẫn đầu một “làn sóng”, Swalwell bỗng trở thành tâm điểm của khủng hoảng.
Chiến lược gia Garry South nhận định thẳng thắn: không ai biết câu chuyện này sẽ kết thúc ra sao, nhưng rõ ràng cục diện đã bị đảo lộn hoàn toàn.
cuộc đua hỗn loạn: không ai thực sự chiếm ưu thế
Nếu như scandal của Swalwell tạo ra một khoảng trống, thì điều trớ trêu là chưa có ai đủ sức lấp đầy khoảng trống ấy. Cuộc đua thống đốc California hiện giống như một bàn cờ mở, nơi nhiều quân cờ mạnh cùng tồn tại nhưng chưa ai chiếm được thế thượng phong.
Danh sách các ứng viên Dân chủ gồm những cái tên đáng chú ý như Tom Steyer, Katie Porter, Xavier Becerra, Antonio Villaraigosa, Matt Mahan, Tony Thurmond hay Betty Yee. Nhưng mỗi người đều có điểm yếu riêng.
Porter chưa chiếm trọn sự ủng hộ của cử tri nữ. Becerra và Villaraigosa cạnh tranh lẫn nhau trong khối cử tri Latino. Mahan cố xây dựng hình ảnh trung dung nhưng chưa tạo được đột phá. Trong khi đó, Steyer dù đổ hàng trăm triệu USD vào quảng cáo lại có nguy cơ khiến cử tri “bội thực”.
“Lắm thầy nhiều ma” – khi quá nhiều ứng viên mà không ai nổi bật, cục diện trở nên rối ren.
tiền bạc – yếu tố quyết định nhưng không phải ai cũng có
Một trong những vấn đề lớn nhất của các ứng viên còn lại là tài chính. Trong chính trị Mỹ, đặc biệt tại California – nơi chi phí truyền thông cực kỳ đắt đỏ – tiền gần như là “xăng” cho cỗ máy tranh cử.
Tom Steyer có lợi thế tài chính khổng lồ, nhưng các ứng viên khác thì không. Điều đó khiến họ khó tận dụng cơ hội từ cú “tự hủy” của Swalwell.
Như Garry South nhận xét, các chiến dịch chắc chắn đang bàn cách khai thác tình hình, nhưng nếu không có tiền để quảng bá thông điệp, mọi chiến lược đều chỉ nằm trên giấy.
cơ hội bất ngờ cho đảng cộng hòa
Trong khi đảng Dân chủ đang chia rẽ, đảng Cộng hòa lại nhìn thấy cơ hội. Ứng viên Steve Hilton, với sự hậu thuẫn của Donald Trump, đang ở vị trí thuận lợi để lọt vào top 2.
Do hệ thống bầu cử “jungle primary” của California – nơi tất cả ứng viên cùng tranh và hai người dẫn đầu vào vòng chung kết – một kịch bản đáng lo cho Dân chủ là cả hai vị trí cuối cùng đều thuộc về Cộng hòa nếu phiếu bị chia nhỏ.
Ngoài Hilton, cảnh sát trưởng Chad Bianco cũng là một ứng viên đáng gờm. Nếu điều đó xảy ra, đây sẽ là cú sốc lớn đối với một bang vốn được xem là “thành trì xanh”.
nội bộ dân chủ tính toán chiến lược sống còn
Trước nguy cơ bị loại khỏi vòng chung kết, các lãnh đạo lớn của đảng Dân chủ tại California có thể buộc phải hành động. Một kịch bản được nhắc đến là Thống đốc Gavin Newsom, cùng các nhân vật quyền lực như Nancy Pelosi, Alex Padilla và Adam Schiff, sẽ phối hợp để dồn lực ủng hộ một ứng viên duy nhất nhằm tránh phân tán phiếu.
Tuy nhiên, việc lựa chọn “ai là người được chọn” lại không hề đơn giản. Mỗi phe đều có lợi ích riêng, và việc thống nhất có thể gây thêm chia rẽ nội bộ.
những tuần quyết định phía trước
Thời gian không còn nhiều. Hạn đăng ký tranh cử đã kết thúc, và phiếu bầu sẽ được gửi đến cử tri từ tháng 5. Hai cuộc tranh luận lớn sắp diễn ra vào ngày 22/4 và 5/5 được xem là cơ hội cuối cùng để các ứng viên tạo dấu ấn.
Trong bối cảnh cử tri chưa thực sự tập trung, bất kỳ màn thể hiện nào nổi bật cũng có thể thay đổi cuộc chơi.
Xavier Becerra đã gọi đây là “ngày đầu tiên của một cuộc đua mới” – một nhận định phản ánh đúng sự hỗn loạn hiện tại.
Mặc dù Swalwell từng thăng tiến nhờ hình ảnh đối đầu trực diện với Trump, nhưng "vỏ quýt dày có móng tay nhọn", chính những đòn tấn công từ phe Trump và việc rò rỉ các hồ sơ điều tra liên quan đến mối quan hệ cũ của ông với một gián điệp Trung Quốc đã khiến uy tín của ông bị xói mòn nghiêm trọng. Các chuyên gia như Mike Madrid cho rằng cái "làn" chống Trump mà Swalwell xây dựng giờ đây đã tan thành mây khói và không ai có thể dễ dàng tiếp quản nó.
Trong những ngày tới, hai cuộc tranh luận quan trọng vào ngày 22 tháng 4 và ngày 5 tháng 5 (do CNN tổ chức) sẽ là phép thử cuối cùng. Có tin đồn rằng những nhân vật quyền lực như Gavin Newsom, Nancy Pelosi, hay Adam Schiff có thể sẽ phải ngồi lại với nhau để thống nhất ủng hộ một ứng viên duy nhất, nhằm tránh cảnh "tan đàn xẻ nghé". "Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao", liệu phe Dân chủ có kịp đoàn kết để cứu vãn tình thế, hay họ sẽ phải cay đắng nhìn chiếc ghế Thống đốc rơi vào tay đối thủ? Câu trả lời vẫn còn nằm ở phía trước, giữa những toan tính đầy thực dụng trên chính trường California.
|
|
0 Replies | 723 Views |
Apr 12, 2026 - 2:40 PM - by Gibbs
|
Hé lộ lý do thật sự khiến Iran chưa thể mở lại eo biển Hormuz?
New Tab ↗
|
Theo như Iran chưa thể mở lại eo biển Hormuz dù có lệnh ngừng bắn, eo biển Hormuz vẫn chưa thể thông suốt khi thủy lôi chưa được dọn sạch, tàu thuyền ùn ứ và Iran muốn siết lại quy chế kiểm soát. Trên thực địa, tình trạng tắc nghẽn ngày càng nghiêm trọng. Khoảng 3.200 tàu đang mắc kẹt ở phía Tây eo biển, trong đó có tới 800 tàu chở dầu và hàng hóa.
Theo nguồn tin từ truyền thông Mỹ, các quan chức Mỹ cho rằng Iran không thể tái mở cửa eo biển Hormuz do không xác định được toàn bộ số thủy lôi đã rải trong thời gian xung đột. Một số thủy lôi có khả năng trôi dạt, trong khi chưa rõ Tehran có ghi chép đầy đủ vị trí đặt thủy lôi hay không.
Các hành lang an toàn do Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) công bố bị đánh giá là hạn chế và thiếu tin cậy, do quá trình rải thủy lôi diễn ra thiếu kiểm soát.
Đáng chú ý, ngay cả Mỹ và Iran cũng được cho là chưa có đủ năng lực để tiến hành rà phá thủy lôi quy mô lớn trong thời gian ngắn.

Các tàu chở dầu và tàu hàng xếp hàng chờ di chuyển qua eo biển Hormuz. Ảnh: AP
Trên thực địa, tình trạng tắc nghẽn ngày càng nghiêm trọng. Khoảng 3.200 tàu đang mắc kẹt ở phía Tây eo biển, trong đó có tới 800 tàu chở dầu và hàng hóa.
Theo các công ty phân tích dữ liệu hàng hải, hầu như không có tàu chở dầu nào dám đi qua Hormuz trong những ngày gần đây do rủi ro từ thủy lôi, UAV và tên lửa vẫn hiện hữu.
Một số ít tàu vẫn di chuyển nhưng phải đi qua hành lang gần đảo Larak của Iran thay vì tuyến hàng hải thương mại thông thường. Thậm chí, có tàu tắt hệ thống nhận dạng tự động khi đi qua khu vực này.
Trong khi đó, các doanh nghiệp vận tải buộc phải tìm phương án thay thế. Hàng hóa được chuyển hướng qua các cảng tại Oman hoặc dọc bờ Đông Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE), khiến thời gian vận chuyển kéo dài thêm khoảng hai tuần và chi phí tăng khoảng 25%.
Giới quan sát nhận định eo biển Hormuz hiện gần như nằm dưới sự kiểm soát hoàn toàn của IRGC. Theo một số nguồn tin tình báo, Iran không chỉ quyết định tàu nào được phép đi qua mà còn có thể áp đặt các điều kiện, thậm chí yêu cầu phí trung chuyển.
Có đề xuất cho thấy Tehran muốn thu khoảng 1 USD cho mỗi thùng dầu đi qua eo biển, thanh toán bằng tiền điện tử.
Dù Washington khẳng định eo biển đã mở từ giữa tuần, thực tế cho thấy dòng chảy dầu mỏ vẫn gần như “đóng băng”.
Về phía Iran, nước này tuyên bố sẽ tiếp tục hạn chế lưu thông qua Hormuz cho đến khi Israel chấm dứt các cuộc tấn công nhằm vào Hezbollah tại Lebanon. Tuy nhiên, Mỹ khẳng định vấn đề Lebanon không nằm trong thỏa thuận ngừng bắn và gọi đây là sự hiểu nhầm.
Ở góc độ dài hạn, Tehran cũng đang tính toán lại cách quản lý eo biển Hormuz. Đại diện của Iran tại Liên hợp quốc, ông Ali Bahreini, cho biết nước này muốn thiết lập một khuôn khổ pháp lý mới cho tuyến hàng hải này.
Theo đó, việc quá cảnh sẽ không còn bình thường như trước chiến sự và các tàu có thể phải cung cấp thông tin chi tiết về chủ tàu, hàng hóa cũng như hành trình.
|
|
0 Replies | 99 Views |
Apr 12, 2026 - 2:40 PM - by vuitoichat
|
Ô CỬA VỠ
New Tab ↗
|

Tôi còn nhớ, hồi đó có một người đàn bà chuyển đến làng Zarechye chúng tôi. Tên bà ấy là Lyudmila Vasilyevna. Bà mua một căn nhà nằm tách biệt hẳn ở phía rìa làng, ngay sát đầm nước cũ. Căn nhà đó bỏ hoang cũng phải bảy năm rồi, tường gỗ đen sạm lại, mái lợp rêu phong, cái cổng thì lủng lẳng chỉ còn một bản lề. Đám đàn bà quê chúng tôi khi ấy cứ ngỡ: chắc là dân thành phố về mua nhà nghỉ mát, rồi bà ấy sẽ làm vườn, trồng hoa dạ yến thảo cho mà xem.
Thế nhưng, một chiếc xe tải cũ kỹ trờ tới, dỡ xuống nào là giường sắt, bàn ghế, rồi thêm chừng ba mươi cái hòm gỗ. Những cái hòm nặng trịch, mấy ông đàn ông trong làng khi khênh chúng vào nhà cứ gọi là thở ra khói, khớp xương kêu răng rắc. Còn bản thân Lyudmila – bà ấy cao, người thẳng đơ như cái gậy, gương mặt xám ngắt, môi mím chặt thành một đường chỉ mỏng. Bà chẳng chào hỏi ai, cũng chẳng thèm nhìn lấy một người. Trả tiền công cho cánh đàn ông xong, tiếng ổ khóa lách cách vang lên – thế là hết. Im lặng hoàn toàn.
Một tuần, rồi hai tuần trôi qua. Không ai thấy bà ấy đâu, cũng chẳng nghe tiếng động gì. Bà không ra tiệm tạp hóa, cũng chẳng đứng bên hàng rào buôn chuyện với hàng xóm. Chỉ thấy khói từ ống khói nhà bà đều đặn bay lên mỗi buổi chiều tà.
Cái tính tôi thì các bạn biết rồi đấy, lòng dạ cứ như lửa đốt. Lỡ đâu người ta đang nằm đó chờ chết thì sao? Tôi mới xếp một cái giỏ: một mẩu bánh mì mới ra lò, mười quả trứng, một lọ mứt phúc bồn tử, rồi đi tới nhà bà.
Tôi gõ cửa cổng mãi nhưng chẳng ai thưa. Đẩy nhẹ một cái, cánh cửa rít lên một tiếng khô khốc rồi mở ra. Bước vào trong nhà... Trời đất ơi! Đây đâu phải nhà ở, đây là một cái kho chứa đồ. Khắp nơi toàn hòm là hòm, và bên trong đầy ắp sách. Hàng trăm, hàng ngàn cuốn sách! Cái mùi trong căn nhà đó lạ lắm... mùi giấy bụi, mùi keo dán cũ và một cái gì đó buồn bã đắng cay.
Lyudmila Vasilyevna đang ngồi bên cửa sổ. Bà quay lại nhìn tôi.
— Tôi không gọi bác sĩ, — giọng bà khẽ thôi nhưng nghe buốt như dao cứa vào kính.
— Tôi đến không phải với tư cách bác sĩ, mà là hàng xóm, — tôi đáp, tay đặt cái giỏ lên bàn. — Đây, chút quà mọn gửi bà. Ở làng này chúng tôi thường làm vậy.
Bà nhìn mẩu bánh mì, rồi nhìn tôi. Chợt tôi thấy tay bà run bần bật. Một cơn run rẩy rất nhẹ nhưng không dứt.
— Cầm về đi, — bà nói. — Tôi không cần gì cả. Và cũng đừng đến đây nữa. Tôi đến đây để sống nốt những ngày còn lại. Trong yên lặng.
Chao ôi, các bạn ơi... Tôi đã thấy ánh mắt đó. Đó là ánh mắt của những người mà mọi thứ bên trong đã cháy thành tro bụi. Không còn nước mắt, cũng chẳng còn giận dữ, chỉ còn lại tro tàn. Tôi không tranh cãi thêm. Đặt một lọ thuốc trợ tim Corvalol lên góc bàn, tôi thở dài rồi ra về.
Bà ấy cứ sống lầm lũi như một con gấu già cho đến tận mùa đông. Thế rồi có một chuyện xảy ra.
Trong làng có thằng bé tên là Styopka. Thằng bé ấy là một nỗi khổ tâm thực sự. Mẹ nó bỏ đi khi nó chưa đầy một tuổi, bố nó thì nát rượu nặng, sống bằng mấy việc làm thuê vặt vãnh. Styopka lớn lên như cây cỏ ven đường. Mặt mũi lúc nào cũng bầm tím, đầu gối trầy trụa, cái áo khoác thì rộng hơn người đến ba cỡ, nhặt nhạnh từ tay người khác.
Nó như một con sói con hung dữ và đa nghi. Khi thì hái trộm táo, khi thì đập vỡ kính nhà màng. Ai cũng xua đuổi nó. Tôi thì thỉnh thoảng tóm được nó, bôi thuốc sát trùng cho mấy vết xước; nó cứ nghiến răng lại, mắt long sòng sọc đầy thù hằn nhưng vẫn cam chịu. Nó gầy đến mức hai cái xương bả vai nhô hẳn ra sau lớp áo sơ mi mỏng.
Và rồi vào một ngày tháng Mười một, khi lớp tuyết đầu mùa bắt đầu phủ trắng mặt đất, tôi nghe thấy một tiếng "choảng" chói tai. Tôi chạy vội ra hiên trạm y tế, nhìn về phía đó – thì ra ô cửa sổ nhà Lyudmila đã vỡ vụn.
Tôi quàng vội cái khăn rồi chạy sang. Đến nơi, thấy Lyudmila đang đứng trước nhà, tay túm chặt cổ áo thằng Styopka. Thằng bé vùng vẫy, gầm gừ như một con thú nhỏ bị sa bẫy.
— Mày làm đúng không? — Lyudmila hỏi. Giọng bà bình thản đến đáng sợ.
Styopka im lặng, chỉ thở phì phò đầy giận dữ.
— Miếng kính này tốn tiền đấy, — bà tiếp tục. — Mày thì không có tiền. Vậy nên mày phải làm việc để trả nợ.
Tôi cứ ngỡ bà ấy sẽ bắt nó bổ củi hay dọn tuyết. Nhưng không, bà lôi nó vào trong nhà.
— Ngồi xuống, — bà ra lệnh.
Tôi nghe tiếng ghế gỗ kêu kẽo kẹt.
— Đọc đi.
Sự im lặng kéo dài, nặng nề.
— Cháu... cháu không biết đọc, — Styopka cuối cùng cũng thốt lên được một câu. Mà lúc đó, nói cho các bạn biết, nó đã mười tuổi rồi đấy! Ở trường nó toàn ngồi bàn cuối, thầy cô cũng bỏ mặc từ lâu.
— Đừng nói dối, — Lyudmila nghiêm giọng. — Có biết mặt chữ không? Biết thì ghép lại mà đọc. Chưa đọc hết một trang thì đừng hòng về nhà.
Và thế là, các bạn thân mến, mọi chuyện bắt đầu... Ngày hôm sau tôi đi ngang qua sân nhà bà – thấy thằng Styopka ở đó. Ngày hôm sau nữa – nó vẫn ở đó.
Có lần tôi không chịu được, bèn lấy cớ vào đo huyết áp cho bà ấy để xem sao. Bước vào nhà, tôi thấy một cảnh tượng thế này: con sói con kia đang ngồi bên bàn, ngón tay di di trên trang giấy vàng ố, nó đánh vần từng chữ một, ngắc ngứ, mặt đỏ gay vì rặn từng lời: "Ở một vương... quốc nọ, tại một quốc... gia nọ...". Còn Lyudmila ngồi đối diện, tay đang đan chiếc tất bằng len cừu thô, thỉnh thoảng lại nhắc lỗi khi nó đọc sai. Giọng bà nghiêm khắc nhưng không hề quát tháo.
Và các bạn biết tôi để ý thấy gì không? Cạnh chỗ Styopka ngồi có một cốc sữa nóng và một lát bánh mì phết mật ong thật dày.
Suốt mùa đông đó, Styopka ngày nào cũng đến nhà Lyudmila. Ban đầu rõ ràng là nó bị ép buộc. Nhưng rồi... tôi thấy nó tự giác chạy đến cổng nhà bà ngay sau khi tan học. Nó dọn tuyết trong sân, khênh củi vào nhà cho bà. Và mỗi tối, ánh đèn vàng từ cửa sổ nhà bà hắt xuống mặt tuyết, tiếng thằng Styopka đọc bài vang lên. Nó không còn vấp váp nữa, giọng đọc dõng dạc vô cùng. Đọc về những thuyền trưởng, về những hòn đảo hoang sơ, về những loài thú kỳ lạ.
Cả làng tất nhiên là xôn xao hẳn lên. "Cái bà người lạ ấy dụ dỗ thằng bé làm gì không biết? Chắc chẳng có gì tốt lành đâu!" – mấy bà đàn bà thầm thì bên xe bán hàng lưu động. Còn tôi thì im lặng. Tôi thấy được đôi mắt Styopka đã rạng rỡ trở lại. Tôi thấy nó không còn vung nắm đấm nữa, dáng người nó cũng thẳng hơn. Nó đã tìm thấy cả một kho báu trong căn nhà đó.
Cuối mùa đông, tôi đang trực ở trạm y tế, vừa nhóm lò sưởi xong thì cửa bật mở, Styopka lao vào. Người nó đầy tuyết, mắt trợn tròn, thở hổn hển.
— Cô Valentina Semyonovna ơi! — nó gào lên. — Ở đó... bà Lyudmila Vasilyevna bị làm sao ấy!
Tim tôi rụng rời. Tôi vớ lấy cái túi y tế cũ, khoác vội áo lông, rồi hai cô cháu lội qua những đống tuyết dày. Gió thổi bạt cả người, tuyết tạt vào mặt rát rạt. Mãi mới tới nơi.
Tôi xông vào nhà. Trong nhà ấm sực, lò đã nhóm sẵn. Lyudmila Vasilyevna đang ngồi bệt dưới sàn, bên cạnh một chiếc hòm gỗ đã mở tung. Trên tay bà là một cuốn sách nhỏ xíu dành cho trẻ con, và bà đang khóc.
Tôi lao đến định đo huyết áp, nhưng Styopka kéo tay áo tôi lại.
— Đừng cô Valya, — nó thì thầm. — Là tại chúng cháu... đang đọc sách. Cuốn sách về cậu bé bay vào các vì sao. Bà ấy vừa nghe xong... là bật khóc...
Tôi nhìn vào trong hòm. Dưới đáy không chỉ có sách. Trong đó là đồ dùng của trẻ con. Một chiếc mũ len nhỏ xíu. Đôi sandal có khóa gài. Và vài món đồ chơi.
Tôi ngồi xuống sàn cạnh bà, ôm lấy bờ vai gầy guộc ấy. Bà gục đầu vào vai tôi và khóc nấc lên. Qua những lời kể trong nước mắt, bà đã nói ra điều mà không ai biết. Bà từng có một đứa cháu trai. Đó là ánh sáng duy nhất trong đời bà. Con gái và con rể bà mất trong một vụ tai nạn, một tay bà nuôi nấng thằng bé. Nhưng ba năm trước... bệnh tật đã mang nó đi. Nhanh lắm, chỉ trong vòng một tháng. Bà gom tất cả sách của nó lại, bán căn nhà ở phố rồi chạy trốn mọi người, chạy trốn ký ức, chạy trốn chính bản thân mình.
...Và rồi Styopka... thằng Styopka với giọng đọc ngọng nghịu của nó đã chạm được vào phần sâu thẳm nhất trong lòng bà.
Lúc đó tôi cảm thấy – có ai đó đang ôm lấy Lyudmila Vasilyevna từ phía bên kia. Là Styopka. Nó áp cái má gầy vào người bà, vòng đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy bà và khóc sụt sịt. Và bà, bỗng thôi không khóc nữa, từ từ đưa tay lên vuốt ve mái tóc bù xù của nó.
Kể từ đêm đó, mọi thứ thay đổi. Lyudmila Vasilyevna không chỉ mở cánh cửa nhà, bà còn mở cả tâm hồn mình với dân làng. Đến mùa xuân, khi tuyết tan, tôi cùng mấy ông đàn ông trong làng đã giúp bà đóng mấy cái kệ từ gỗ cũ. Bà xếp tất cả sách lên kệ. Và thế là làng Zarechye chúng tôi có một thư viện riêng. Một thư viện thực thụ!
Styopka trở thành trợ thủ số một của bà. Hóa ra thằng bé không chỉ mê đọc sách – nó còn bắt đầu vẽ nữa. Mà vẽ đẹp lạ lùng! Nó lấy mẩu than trong lò hoặc bút chì rồi bắt đầu phác họa trên giấy: khi thì là con bò trong làng, khi thì rừng cây bên sông, khi thì là góc nghiêng khuôn mặt bà Lyudmila. Khi nhìn thấy những bức hình đó, bà đã đặt mua qua bưu điện cho nó một bộ màu nước thật và giấy vẽ loại dày.
Mùa hè năm đó, con đường dẫn đến nhà Lyudmila không còn cỏ mọc um tùm nữa. Lũ trẻ khắp làng đổ xô đến. Đứa thì mượn truyện cổ tích, đứa thì ngồi ngoài hiên vẽ tranh. Còn bà ngồi đó, rót trà, phát bánh vòng cho bọn trẻ. Mặt bà giờ đã hằn những nếp nhăn, nhưng không phải vì đau khổ nữa, mà là vì nụ cười. Bà trở nên rạng rỡ và ấm áp vô cùng.
Thời gian trôi qua, các bạn ạ. Biết bao nhiêu nước đã chảy qua con sông quê tôi.
Thằng Styopka của chúng tôi đã lớn. Nó lên huyện, học thành họa sĩ phục chế. Nhưng cứ cuối tuần là nó lại về Zarechye. Nó đóng cho bà Lyudmila một hàng rào mới, đục đẽo những khung cửa sổ hoa văn đẹp như ren gỗ! Căn nhà bên đầm nước giờ không còn u ám nữa mà trông như trong truyện cổ tích vậy.
Và mới đây thôi, nó dẫn một nhóm bạn sinh viên từ thành phố về. Họ vào trạm y tế thăm tôi, cười nói vui vẻ, vừa ăn táo vừa trò chuyện.
— Cô Semyonovna ơi, — Stepan nói (giờ nó đã cao lớn, vai rộng, nhưng đôi mắt vẫn hiền từ như xưa), — chúng cháu quyết định tạo một điều bất ngờ cho bà Lyudmila Vasilyevna. Cháu sẽ vẽ một bức tranh lên tường nhà văn hóa làng. Sẽ có mặt trời, có dòng sông của chúng ta, và những cuốn sách bay như những cánh chim.
Tôi nhìn đám trẻ, rồi thầm nghĩ: con người ta ẩn chứa biết bao sức mạnh. Một lời tử tế, một bàn tay đưa ra đúng lúc, một câu chuyện cổ tích cùng đọc bên nhau – và thế là, một con người được cứu rỗi, để rồi chính người đó lại đi sưởi ấm cho những người khác.
Lyudmila Vasilyevna hiện giờ vẫn khỏe thường. Tất nhiên bà đã yếu đi nhiều, tuổi già mà, nhưng Styopka chăm sóc bà từng li từng tí. Đối với nó, bà là bà nội; đối với bà, nó là cháu trai. Không phải theo huyết thống, mà bằng sự đồng cảm của tâm hồn.
VietBF@sưu tập
|
|
0 Replies | 362 Views |
Apr 12, 2026 - 2:35 PM - by goodidea
|
Cuba giữa vòng vây cấm vận: Bản lĩnh của "Hòn đảo tự do" hay bước đường cùng trước tối hậu thư từ Washington?
New Tab ↗
|
Giữa lúc căng thẳng leo thang với chính quyền Donald Trump, Chủ tịch Cuba Miguel Díaz-Canel khẳng định Havana sẽ không nhượng bộ về thể chế chính trị, đồng thời cảnh báo bất kỳ hành động quân sự nào cũng sẽ dẫn đến xung đột đẫm máu.
Trong lịch sử thế giới, có những quốc gia nhỏ bé về diện tích nhưng lại mang trong mình một tinh thần không dễ khuất phục. Cuba – hòn đảo chỉ cách nước Mỹ chưa đầy 150 km – chính là một trường hợp như thế. Sau hơn nửa thế kỷ bị bao vây cấm vận, quốc gia Caribe này vẫn đứng vững, và hôm nay, một lần nữa, họ lại đứng trước một cơn sóng gió mới.

“Thà chết vinh còn hơn sống nhục” – lời ca trong quốc ca Cuba không chỉ là biểu tượng, mà đang trở thành tuyên ngôn sống còn của chính quyền Havana.
cuba nói “không” với thay đổi dưới áp lực washington
Trong cuộc phỏng vấn hiếm hoi với truyền thông Mỹ tại Havana, Chủ tịch Miguel Díaz-Canel đã thể hiện lập trường rõ ràng: Cuba không có lý do gì để thay đổi hệ thống chính trị của mình dưới áp lực từ Hoa Kỳ. Ông nhấn mạnh rằng không tồn tại bất kỳ “sự biện minh nào” cho việc Mỹ tiến hành một hành động quân sự chống lại Cuba.
Ông cảnh báo thẳng thắn: một cuộc xâm lược sẽ không chỉ gây tổn hại cho Cuba mà còn ảnh hưởng đến an ninh của chính Hoa Kỳ và toàn bộ khu vực. Và nếu điều đó xảy ra, Cuba sẽ chiến đấu đến cùng.
“Nếu cần phải chết, chúng tôi sẽ chết, bởi vì như quốc ca của chúng tôi nói: chết vì Tổ quốc là sống.”
Một lời tuyên bố mang màu sắc lịch sử, gợi nhớ lại những năm tháng đối đầu gay gắt thời Chiến tranh Lạnh.
đối thoại hay đối đầu: cuba vẫn để ngỏ cánh cửa ngoại giao
Dù giọng điệu cứng rắn, Díaz-Canel không hoàn toàn đóng cánh cửa đối thoại. Ông cho rằng trước những quyết định “phi lý” như chiến tranh, vẫn tồn tại một logic khác – logic của đối thoại, của tranh luận và tìm kiếm thỏa thuận để tránh xung đột.
Ông khẳng định Cuba không mong muốn chiến tranh, không mong bị tấn công, và sẵn sàng đối thoại trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau. Tuy nhiên, ông cũng thừa nhận rằng việc đạt được thỏa thuận với chính quyền Trump là “có thể, nhưng rất khó”.
những yêu cầu từ mỹ và câu trả lời cứng rắn
Khi được hỏi về những yêu cầu từ phía Mỹ như thả tù chính trị, tổ chức bầu cử đa đảng hay công nhận báo chí tự do, Díaz-Canel đã bác bỏ hoàn toàn. Ông cho rằng những vấn đề này không nằm trên bàn đàm phán và là những nội dung bị “thao túng” nhằm bôi xấu cách mạng Cuba.
Đặc biệt, khi nhắc đến trường hợp rapper Maykel Osorbo – người bị giam từ năm 2021 sau khi sáng tác bài hát phản kháng – ông cũng không cam kết sẽ trả tự do. Thay vào đó, ông phủ nhận khái niệm “tù chính trị” tại Cuba, cho rằng đó là một “lời nói dối lớn” nhằm phá hoại hình ảnh đất nước.
Trong khi đó, các tổ chức quốc tế như Amnesty International và PEN International lại liên tục kêu gọi trả tự do cho Osorbo, cho thấy sự đối lập rõ rệt giữa cách nhìn của Havana và cộng đồng quốc tế.
sức ép từ trump: từ lời nói đến hành động
Phía Mỹ, dưới thời Donald Trump, đã gia tăng đáng kể áp lực lên Cuba. Ông Trump từng phát biểu rằng việc tiếp quản Cuba có thể “thân thiện hoặc không thân thiện”. Ngoại trưởng Marco Rubio thậm chí còn thẳng thừng nói rằng “cần thay đổi những người đang cầm quyền” và gọi Cuba là một “thảm họa” do hệ thống kinh tế không hiệu quả.
Một quan chức Nhà Trắng cho biết chính quyền Mỹ tin rằng lãnh đạo Cuba muốn đạt được thỏa thuận và cho rằng điều đó “rất dễ thực hiện” nếu Havana chịu thay đổi. Đồng thời, Washington cũng nhấn mạnh rằng Cuba đang suy yếu sau khi mất đi sự hỗ trợ từ Venezuela.
cấm vận 67 năm: nguyên nhân hay cái cớ?
Một trong những điểm nhấn quan trọng trong phát biểu của Díaz-Canel là việc ông đổ lỗi cho lệnh cấm vận kéo dài hơn 60 năm của Mỹ. Ông gọi chính sách này là “tàn nhẫn” và “mang tính diệt chủng”, cho rằng nó là nguyên nhân chính dẫn đến khủng hoảng kinh tế, thiếu hụt hàng hóa, mất điện và nghèo đói tại Cuba.
Lệnh cấm vận được Mỹ áp đặt từ năm 1962 sau khi Fidel Castro quốc hữu hóa tài sản của các công ty Mỹ. Từ đó đến nay, nó trở thành một trong những biểu tượng của sự đối đầu Mỹ-Cuba.
Díaz-Canel cho rằng ngay cả trong đại dịch Covid-19, Cuba cũng bị hạn chế tiếp cận các linh kiện và thiết bị cần thiết. Tuy vậy, ông vẫn tự hào về việc Cuba tự phát triển vaccine và thiết bị y tế.
Nhưng khi được hỏi liệu Cuba có nên thay đổi hệ thống kinh tế để cải thiện đời sống người dân hay không, ông trả lời dứt khoát: điều đó “không liên quan đến hệ thống chính trị”. Một lập luận khiến nhiều người tranh cãi.
khủng hoảng năng lượng và cơ hội hợp tác nghịch lý
Cuba hiện chỉ sản xuất được dưới 40% nhu cầu nhiên liệu và phụ thuộc vào nhập khẩu để vận hành hệ thống điện vốn đã xuống cấp. Sau khi Venezuela – nguồn cung chính – bị gián đoạn, tình trạng thiếu nhiên liệu càng trở nên nghiêm trọng.
Trong nghịch lý, Díaz-Canel lại mở lời mời các công ty Mỹ đầu tư vào lĩnh vực dầu khí của Cuba, từ thăm dò đến khai thác. Tuy nhiên, luật Mỹ hiện cấm các doanh nghiệp đầu tư vào lĩnh vực này, trừ khi được cấp phép đặc biệt.
Điều đó cho thấy một thực tế trớ trêu: hai bên vừa đối đầu chính trị, vừa tồn tại những lợi ích kinh tế tiềm năng chưa thể khai thác.
bóng dáng trung đông và sự thiếu niềm tin
Díaz-Canel cũng nhắc đến các cuộc xung đột ở Trung Đông, ám chỉ rằng Mỹ từng vừa đàm phán vừa tiến hành tấn công, khiến các đối tác mất niềm tin.
Ông cho rằng chính điều đó tạo ra sự nghi ngờ sâu sắc trong quan hệ quốc tế, và là một trong những lý do khiến Cuba thận trọng khi đối thoại với Washington.
"Một lần bất tín, vạn lần bất tin", Chủ tịch Cuba bày tỏ sự hoài nghi sâu sắc khi nhìn vào các cuộc xung đột khác trên thế giới. Ông chỉ ra rằng Hoa Kỳ thường xuyên tiến hành đàm phán với các quốc gia khác, nhưng trong khi thương lượng vẫn diễn ra, họ lại tung đòn tấn công quân sự. Điều này tạo ra một hố sâu ngăn cách về lòng tin mà không phải một sớm một chiều có thể lấp đầy.
Dù thừa nhận việc đạt được thỏa thuận với Tổng thống Trump là "có thể nhưng vô cùng khó khăn", ông Díaz-Canel vẫn để ngỏ cánh cửa cho sự hợp tác trong các lĩnh vực như nghiên cứu y tế và chống buôn lậu ma túy. Cuộc đấu trí giữa Havana và Washington giờ đây không chỉ là chuyện của hai thể chế, mà còn là cuộc thử nghiệm cho sức chịu đựng của một dân tộc trước những sóng gió của thời đại. Liệu "bàn tay sắt" của Trump hay "tinh thần thép" của Cuba sẽ giành ưu thế trong ván bài địa chính trị đầy rủi ro này?
|
|
1 Reply | 632 Views |
Apr 12, 2026 - 2:33 PM - by Gibbs
|
|