ực lượng Mật vụ Mỹ đưa Tổng thống Donald Trump rời khỏi bữa tiệc với hiệp hội báo chí Nhà Trắng sau một tiếng động lớn.
Theo video ghi lại từ hiện trường, những người tham dự, trong đó có Tổng thống Donald Trump, đã phải tìm chỗ trú ẩn tại bữa tiệc dành cho các phóng viên Nhà Trắng tối 25.4 (sáng nay giờ VN) sau khi nghe thấy tiếng động lớn. Theo Reuters, Tổng thống Trump đã được các nhân viên Mật vụ đưa đi.
Theo Reuters, khách dự tiệc đã được sơ tán sau một vụ náo động và tiếng ồn lớn gần phòng khiêu vũ của khách sạn nơi sự kiện được tổ chức. Nhiều người trong số 2.600 người tham dự đã tìm chỗ trú ẩn trong khi các nhân viên phục vụ chạy về phía trước phòng ăn.
Ngay trước khi được lực lượng an ninh hộ tống ra khỏi sân khấu, bà Melania Trump dường như đã phản ứng với điều gì đó trong đám đông và có vẻ mặt lo lắng, theo trực tiếp từ CSPAN.
CNN đưa tin Tổng thống Trump và các thành viên nội các an toàn sau khi được hộ tống rời sự kiện. Theo AFP, tiếng súng đã vang lên tại sự kiện và một nghi phạm đã bị bắt giữ.
Tổng thống Mỹ Donald Trump, Đệ nhất phu nhân Melania Trump và Thư ký báo chí Nhà Trắng Karoline Leavitt tại buổi tiệc với Hiệp hội Phóng viên Nhà Trắng tại Washington D.C hôm 25.4
ẢNH: REUTERS
Buổi dạ tiệc này là sự kiện thường niên truyền thống tại Washington D.C, do Hiệp hội Phóng viên Nhà Trắng tổ chức. Đây là bữa tối trang trọng quy tụ hàng ngàn người, bao gồm phóng viên và nhà báo chuyên đưa tin về Nhà Trắng, Tổng thống Mỹ và các quan chức chính phủ, chính trị gia từ hai đảng, người nổi tiếng và doanh nhân. Sự kiện diễn ra vào tối thứ bảy cuối cùng của tháng 4, thường tại khách sạn Washington Hilton.
Đây là lần đầu tiên ông Trump dự sự kiện trên cương vị tổng thống. Ông từng tham gia sự kiện khi chưa tham gia chính trị. Trong nhiệm kỳ đầu, nhà lãnh đạo không dự các buổi tiệc này.
Trong nhiều năm qua, số tài sản khoảng 100 tỷ USD của Iran bị “đóng băng" do lệnh trừng phạt của Mỹ đã trở thành một trong những vấn đề kinh tế – chính trị phức tạp nhất thế giới.
Câu chuyện về tài sản bị đóng băng của Iran bắt đầu từ năm 1979, khi cuộc Cách mạng Hồi giáo nổ ra, lật đổ Quốc vương Mohammad Reza Pahlavi và thiết lập một trật tự chính trị hoàn toàn mới tại Tehran. Biến cố này nhanh chóng đẩy quan hệ giữa Iran và Mỹ vào trạng thái đối đầu gay gắt.
Đỉnh điểm của căng thẳng là cuộc khủng hoảng con tin tại Đại sứ quán Mỹ ở Tehran. Các sinh viên Iran đã tấn công cơ quan ngoại giao này, bắt giữ 66 công dân Mỹ. Sau một thời gian, một số người được thả, nhưng 52 con tin còn lại bị giam giữ suốt 444 ngày.
Sự kiện này đã khiến Mỹ lần đầu tiên áp đặt các biện pháp trừng phạt mạnh tay đối với Iran, bao gồm việc đóng băng tài sản với lý do đe dọa an ninh quốc gia. Đây được xem là bước khởi đầu của chuỗi biện pháp hạn chế tài chính kéo dài hàng thập kỷ sau đó.
Đến năm 1981, thông qua trung gian là Algeria, hai bên ký kết Thỏa thuận Algiers. Một phần tài sản của Iran được giải phóng, đổi lại việc các con tin được trả tự do. Tuy nhiên, thỏa thuận này không thể khôi phục quan hệ song phương, và các lệnh trừng phạt tiếp tục được duy trì dưới nhiều hình thức.
Trong các thập kỷ tiếp theo, những lo ngại của phương Tây về chương trình hạt nhân và tên lửa của Iran khiến các biện pháp trừng phạt không những không được dỡ bỏ mà còn mở rộng. Hệ quả là Iran ngày càng bị hạn chế tiếp cận hệ thống tài chính quốc tế, khiến nguồn thu từ xuất khẩu, đặc biệt là dầu mỏ, khó có thể luân chuyển về trong nước.
Một bước ngoặt quan trọng xuất hiện vào năm 2015, khi Iran ký Kế hoạch Hành động Toàn diện chung (JCPOA) với nhóm P5+1. Theo thỏa thuận này, Iran chấp nhận hạn chế chương trình hạt nhân để đổi lấy việc nới lỏng trừng phạt. Khi đó, Tehran đã có thể tiếp cận lại một phần đáng kể tài sản ở nước ngoài, mở ra kỳ vọng phục hồi kinh tế.
Tuy nhiên, tiến trình này nhanh chóng bị đảo ngược. Năm 2018, chính quyền Tổng thống Donald Trump rút Mỹ khỏi JCPOA và tái áp đặt các lệnh trừng phạt nghiêm ngặt. Các dòng tiền của Iran, đặc biệt là doanh thu từ xuất khẩu dầu, một lần nữa bị “đóng băng” trong hệ thống tài chính quốc tế.
Đến năm 2023, Mỹ và Iran đạt được thỏa thuận trao đổi tù nhân, trong đó Tehran thả 5 công dân Mỹ gốc Iran để đổi lấy việc Mỹ cho phép tiếp cận khoảng 6 tỷ USD doanh thu dầu mỏ bị đóng băng tại Hàn Quốc. Số tiền này sau đó được chuyển sang Qatar để giám sát.
Tuy nhiên, diễn biến địa chính trị tiếp tục khiến tình hình đảo chiều. Sau các căng thẳng mới tại Trung Đông, Mỹ đã áp đặt thêm các lệnh trừng phạt vào năm 2024, khiến Iran lại mất quyền tiếp cận khoản tiền này dù nó đã được chuyển đến Doha.
Đến năm 2026, tài sản tiếp tục là vấn đề trung tâm trong đàm phán khi Mỹ cân nhắc giải phóng thêm khoảng 20 tỷ USD để đổi lấy việc Iran hạn chế làm giàu uranium.
Song song với Mỹ, Liên minh châu Âu cũng áp dụng các biện pháp đóng băng tài sản đối với Iran, với các lý do liên quan đến nhân quyền, chương trình hạt nhân và các cáo buộc hỗ trợ hoạt động quân sự.
Hơn 100 tỷ USD “mắc kẹt” và phân tán ở nhiều quốc gia
Mặc dù không có con số chính thức tuyệt đối, nhiều báo cáo và chuyên gia ước tính tổng tài sản bị đóng băng của Iran ở nước ngoài lên tới hơn 100 tỷ USD. Đây là một khoản tiền khổng lồ, tương đương khoảng ba lần doanh thu hàng năm từ xuất khẩu hydrocarbon của nước này.
Tuy nhiên, không phải toàn bộ số tiền này đều có thể được giải phóng ngay cả khi các lệnh trừng phạt được dỡ bỏ. Theo các đánh giá trước đây của giới chức Mỹ, một phần đáng kể tài sản đã được Iran cam kết cho các khoản đầu tư hoặc nghĩa vụ tài chính từ trước, nên khả năng tiếp cận thực tế chỉ ở mức khoảng một nửa.
Số tài sản bị đóng băng này không nằm tập trung ở một nơi mà phân tán tại nhiều quốc gia. Theo các nguồn tin, Trung Quốc đang nắm giữ ít nhất 20 tỷ USD, Ấn Độ khoảng 7 tỷ USD, Iraq khoảng 6 tỷ USD, Nhật Bản khoảng 1,5 tỷ USD.
Ngoài ra, Mỹ trực tiếp nắm giữ khoảng 2 tỷ USD tài sản của Iran, trong khi một số quốc gia châu Âu như Luxembourg cũng giữ khoảng 1,6 tỷ USD. Qatar hiện đang nắm giữ khoảng 6 tỷ USD – khoản tiền từng được chuyển từ Hàn Quốc sang nhưng sau đó lại bị phong tỏa.
Nguồn gốc của phần lớn số tiền này đến từ hoạt động xuất khẩu dầu mỏ của Iran. Dù bị trừng phạt, Iran vẫn được phép bán một lượng dầu hạn chế cho một số quốc gia nhất định. Tuy nhiên, doanh thu từ các giao dịch này thường bị giữ lại trong các ngân hàng tại nước mua dầu, thay vì được chuyển về Tehran.
Nguyên nhân là do các lệnh trừng phạt tài chính của Mỹ cấm việc chuyển tiền trực tiếp. Điều này khiến dòng tiền của Iran tồn tại dưới dạng “tài sản bị khóa” – vẫn thuộc quyền sở hữu nhưng không thể sử dụng.
Vì sao việc giải phóng tài sản lại mang ý nghĩa sống còn với Iran?
Đối với Iran, số tài sản bị đóng băng không chỉ là con số trên giấy tờ, mà còn là nguồn lực tài chính, "phao cứu sinh" có thể tạo ra tác động tức thì đối với nền kinh tế trong nước.
Sau nhiều năm chịu trừng phạt, nền kinh tế Iran rơi vào tình trạng khó khăn kéo dài. Xuất khẩu dầu bị hạn chế, đầu tư nước ngoài sụt giảm, trong khi cơ sở hạ tầng và công nghiệp không được nâng cấp đúng mức. Đồng nội tệ mất giá mạnh, lạm phát tăng cao đã gây ra nhiều bất ổn xã hội.
Trong bối cảnh đó, việc giải phóng tài sản bị đóng băng có thể mang lại nguồn ngoại tệ quan trọng, giúp Iran ổn định tỷ giá, kiểm soát lạm phát và cải thiện đời sống người dân. Đây cũng là nguồn vốn để đầu tư vào các lĩnh vực thiết yếu như năng lượng, nước sạch và hệ thống điện.
Các chuyên gia cho rằng nhiều dự án tại Iran đang bị đình trệ do thiếu vốn, từ công nghiệp ô tô đến khai thác dầu khí. Nếu có thể tiếp cận nguồn tài sản bị đóng băng, Tehran có thể nhanh chóng tái khởi động các dự án này, đồng thời mua sắm thiết bị và công nghệ cần thiết từ nước ngoài.
Ngoài ra, ngành hàng không của Iran cũng đang cần được hiện đại hóa khi đội bay đã cũ và thiếu phụ tùng thay thế. Nguồn tiền này có thể giúp nước này đầu tư vào việc nâng cấp đội bay và đảm bảo an toàn vận hành.
Dù vậy, vẫn tồn tại những lo ngại từ phía phương Tây rằng Iran có thể sử dụng nguồn tiền này để tài trợ cho các lực lượng đồng minh trong khu vực. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia nhận định rằng trong bối cảnh hiện tại, ưu tiên lớn nhất của Iran vẫn là ổn định kinh tế trong nước và tạo việc làm.
Ở góc độ ngoại giao, việc giải tỏa tài sản bị đóng băng còn mang ý nghĩa như một tín hiệu chính trị. Nếu Mỹ hoặc các nước phương Tây nới lỏng kiểm soát, điều đó có thể mở ra cơ hội đối thoại và hợp tác, đồng thời thúc đẩy sự tham gia của các đối tác quốc tế khác vào nền kinh tế Iran.
Ngược lại, việc tiếp tục duy trì phong tỏa tài sản sẽ khiến áp lực kinh tế đối với Tehran ngày càng lớn, đồng thời làm gia tăng căng thẳng trong khu vực.
Tài sản bị đóng băng, xét về bản chất, là những nguồn lực tài chính bị hạn chế quyền sử dụng bởi các quyết định chính trị hoặc pháp lý. Trong trường hợp của Iran, đây là kết quả của nhiều thập kỷ xung đột, nghi kỵ và cạnh tranh địa chính trị.
Cho đến nay, câu hỏi về việc liệu Iran có thể tiếp cận lại toàn bộ “phao cứu sinh” hơn 100 tỷ USD hay không vẫn chưa có lời giải rõ ràng. Nhưng chắc chắn, số tiền này sẽ tiếp tục đóng vai trò then chốt trong mọi tính toán kinh tế và ngoại giao của Tehran trong thời gian tới.
Chương trình "Thẻ Vàng Trump" (Trump Gold Card) từ khi được chính thức cho ra mắt vào tháng Mười Hai, năm 2025 cho đến nay chỉ mới cấp được cho một người, sau khi người này chi trả 1 triệu USD. Bộ trưởng Thương Mại Howard Lutnick cho biết tin này hôm thứ Năm, 23/4 và được NBC News cho biết.
Dù ông Lutnick không tiết lộ ra danh tính người được phê duyệt Thẻ Vàng này, nhưng bản tin độc quyền từ Bloomberg cho biết đó là ông Jeffrey Chao, người TQ.
Tổng Thống Trump giới thiệu bán chương trinh Trump Gold Card tại Phòng Bầu Dục vào tháng Chín, năm 2025. Sau lưng là Bộ trưởng Thương Mại Howard Lutnick. (Ảnh: Getty Images)
Ông Jeffrey Chao là người sáng lập ra công ty TP-Link Systems Inc., công ty kỹ nghệ sản xuất cáp Ethernet có trụ sở tại California. Ông Chao đã nộp đơn tham gia chương trình này, theo tin từ Bloomberg hồi tháng Ba năm nay, trích dẫn từ các nguồn tin xin giấu tên. Cũng theo Bloomberg, Bộ Thương Mại hiện đang cho điều tra công ty này do những lo ngại về an ninh quốc gia cóliên quan đến các mối liên kết chặ chẻ của họ với ĐCSTQ.
Con số "một người" này không như sự mong đợi so với lời lẽ mà ông Lutnick đã từng mạnh miệng nói trước đây. Đó là tin chính phủ Mỹ đã bán ra số lượng thẻ vàng này trị giá đến 1,3 tỷ USD chỉ trong vài ngày sau khi cho ra mắt. Trong lời điều trần trước Ủy Ban Hạ Viện Hoa Kỳ hôm thứ Năm tuần này, ông Lutnick tỏ ra hài lòng với kết quả này, dù mới chỉ có một trường hợp được duyệt xét chấp thuận. Ông cho biết, hiện đang có "hàng trăm đơn khác đang chờ được xem xét".
Đây là ý tưởng về thương mại của Tổng Thống Donald Trump, cho phép người ngoại quốc chi trả tối thiểu 1 triệu USD để được phép đến cư trú và làm việc hợp pháp tại Hoa Kỳ.
Tổng Thống Trump đã thúc đẩy ý tưởng bán Thẻ Vàng vào năm ngoái với lập luận cho rằng, biện pháp này sẽ thu hút nhân tài nước ngoài đến Hoa Kỳ và sẽ làm đầy ngân khố liên bang. Ông Trump đã giới thiệu tấm Thẻ Vàng cho phóng viên khi đứng trong Không Lực số Một và nói: "Về nguyên tắc, đây chính là tấm thẻ xanh được nâng cấp lên một tầm cao mới".
Mức lệ phí được đề nghị ban đầu để mua thẻ này là 5 triệu USD, sau đó tổng thống cho giảm xuống còn 1 triệu USD. Thẻ Vàng được thiết kế nhằm thay thế cho chương trình EB-5, một chương trình đã tồn tại hàng thập niên với mục đích cấp thị thực Hoa Kỳ cho những cá nhân bỏ tiền đầu tư khoảng 1 triệu USD vào một cơ sở kinh doanh có ít nhất là 10 nhân viên.
"Thẻ Vàng Trump" bị kiện
Theo phân tích của tờ Forbes, chương trình "Thẻ Vàng Trump" (Trump Gold Card) được cho thiết lập thông qua một sắc lệnh hành pháp vào tháng Chín, cấp thị thực EB-1 hoặc EB-2 cho các ứng viên được phê duyệt. Theo quy định của pháp luật, thị thực EB-1 được dành riêng cho những người nhập cư có "năng lực thật phi thường", còn EB-2 dành cho những người có "năng lực xuất sắc". Số lượng các loại thị thực này hàng năm đều bị giới hạn ở một tỷ lệ nhất định trong tổng số thị thực được Hoa Kỳ cấp.
Chương trình này hiện đang phải đối mặt với nhiều vụ kiện tụng. Theo The New York Times, vào tháng 2/2026, một nhóm người nhập cư đã đệ đơn kiện chính quyền ông Trump, yêu cầu Chánh án cho đình chỉ chương trình này với lập luận cho rằng, nó ưu tiên cho sự giàu có hơn là trí tuệ hay năng lực.
Hãng tin Forbes cũng cho hay, đầu tháng 4 này, một nhóm các tổ chức giám sát chính phủ cũng đã khởi kiện nhằm buộc chính phủ phải cho công bố ra các hồ sơ có liên quan đến chương trình thị thực mới này, theo lời ông Kevin Bell, đồng sáng lập của nhóm Free Information Group (một trong số các nguyên đơn nói trên). Trong một thông cáo báo chí, các tổ chức này tố cáo chính phủ liên bang đang giải quyết việc cấp thị thực này chẳng khác nào như việc cho bán "thẻ thành viên Mar-a-Lago trị giá hàng triệu USD" của cá nhân ông Trump.
Chính quyền Hoa Kỳ đã bắt đầu tiếp nhận hồ sơ ghi danh cho chương trình này từ tháng Mười Hai, năm 2025. Người nộp đơn phải đóng khoản lệ phí ghi danh là 15,000 USD cùng một khoản tặng phẩm trị giá 1 triệu USD cho Bộ Thương Mại để đổi lấy một con đường nhập cư ưu tiên, chính là Thẻ Vàng với tư cách cư trú hợp pháp tại Hoa Kỳ.
Các công ty tuyển dụng nhân tài cũng có thể đứng ra bảo lãnh cho một hoặc nhiều nhân viên thông qua chương trình "Thẻ vàng Trump cho doanh nhân" ("Trump Corporate Gold Card"), vốn yêu cầu khoản lệ phí xét duyệt là 15,000 USD/đầu người và khoản tặng phẩm trị giá 2 triệu USD, cộng thêm các khoản lệ phí duy trì và chuyển nhượng hàng năm.
Một năm trước đây, tại một cuộc họp Nội các, ông Lutnick từng có phát biểu cho rằng tấm thẻ vàng này sẽ mang lại 1,000 tỷ USD mức doanh thu và giúp cân đối ngân sách liên bang. Hiện tại, khoản công nợ quốc gia đang ở mức 31,300 tỷ USD. Bên cạnh đó, các phân tích dự báo độc lập từ Ủy Ban Trách Nhiệm Ngân Sách Liên Bang cho thấy mức thâm hụt ngân sách trong năm tài khóa này sẽ vào khoảng 2,000 tỷ USD.
Khi được hỏi về việc số tiền thu được sẽ được sử dụng như thế nào, ông Lutnick cho biết: "Việc đó sẽ do chính phủ quyết định, và các điều khoản của chương trình đều nhằm mục đích mang lại sự thịnh vượng cho Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ".
Trang web của chương trình Trump Gold Card (trumpcard.gov) gây ấn tượng với hình ảnh hào nhoáng, nổi bật dòng khẩu hiệu "Mở Khóa Cuộc Sống Ở Mỹ" nằm ngay phía trên hình ảnh một tấm Thẻ Vàng. Trên thẻ in gương mặt nghiêm nghị của ông Trump, cạnh hình ảnh chim đại bàng đầu trắng, tượng Nữ Thần Tự Do và chữ ký đặc trưng kiểu "hàng rào biên giới" của ông Trump. Trang web cũng quảng cáo mạnh về tấm "Thẻ Bạch Kim Trump" (Platinum Trump) trị giá 5 triệu USD sắp cho ra mắt, cho phép được lưu trú tại Mỹ đến 270 ngày mà không phải chịu thuế đối với các khoản thu nhập phát sinh ngoài lãnh thổ Hoa Kỳ.
(Minh họa)
Tổng thống Trump đã thông báo với Axios, Fox News rằng, ông đã cho hủy bỏ chuyến đi của các đặc phái viên Steve Witkoff và Jared Kushner đến Islamabad vào giờ chót do quan điểm cứng rắn của Iran trong các cuộc đàm phán thỏa thuận hòa bình.
Phái đoàn Hoa Kỳ dự kiến sẽ gặp Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi trong một chuyến đi lần thứ 2 nhằm phá vỡ sự bế tắc ngoại giao và tạo ra động lực mới cho một thỏa thuận.
"Tôi thấy chẳng có ích gì khi cử họ đi chuyến bay kéo dài 18 giờ trong tình hình hiện tại . Dài quá rồi. Chúng ta cũng có thể làm điều đó qua điện thoại. Người Iran có thể gọi cho chúng tôi nếu họ muốn". Đó là bài viết của ông Trump trên mạng xã hội vào hôm thứ Bảy 25/4.
Khi được hỏi, liệu điều đó có nghĩa là ông sẽ tiếp tục phát động chiến tranh hay không, ông Trump nói: "Không. Nó không có nghĩa như vậy. Chúng tôi chưa nghĩ đến nó,
Chúng tôi có tất cả các lá bài trong tay. Chúng ta sẽ không đến đó để ngồi nói chuyện vô tích sự".
Ông Araghchi đã gặp gở Thủ tướng Pakistan vào hôm thứ Bảy tại Islamabad cùng viên chỉ huy quân đội và Ngoại trưởng, những người đang đứng ra làm trung gian hòa giải giữa các bên.
Nhưng cuộc nói chuyện này đã kết thúc mà không có tiến triển đáng kể nào. Araghchi đã rời khỏi thủ đô Islamabad và không đưa ra lời cam kết sẽ gặp 2 ông Witkoff và Kushner nếu họ bay đến Pakistan.
Ngoại trưởng Iran bày tỏ trong cuộc gặp và cho rằng Iran yêu cầu dỡ phải bỏ lệnh phong tỏa Hải quân của Mỹ như một điều kiện tiên quyết cho các cuộc đàm phán, nếu có.
Khoảng một giờ sau khi ông Araghchi rời Islamabad, ông Trump quyết định cho hủy bỏ chuyến đi của phái đoàn Mỹ.
Araghchi có viết trong bài cho đăng on X, cảm ơn chính phủ Pakistan vì những nỗ lực trung gian của họ.
Mới vô YouTube, thấy có tay Vegas Dtech ở Nevada, cho đăng 1 clip ngắn đề cập đến chuyện xăng cho pha thêm cồn (ethanol) từ bắp để bán ra cho người tiêu dùng. Nhưng theo luật lệ hiện hành, các cây xăng phải có bảng ghi chú loại xăng có chứa thêm chất cồn là E 15, tiếc thay, họ cố ý bỏ qua khiến cho ai đổ loại xăng này để chạy xe, về lâu dài sẽ có hại cho máy móc trong xe. Anh chàng này đã cho thu thập 2 loại xăng từ 7 Eleven và Chevron đem về nhà để thử nghiệm xem có pha thêm chất cồn này hay không.
Mời các bạn xem qua để nắm biết thực hư ra sao.
The Scam at the gas pump - Here is what I discovered! Apr 21, 2026 #LAS #How #VLOG
I test a couple gas stations fuel to see the true ethynol content at the pump
Chính quyền Tổng thống Donald Trump vừa áp đặt loạt biện pháp trừng phạt mới nhằm vào một nhà máy lọc dầu của Trung Quốc cùng hàng chục công ty vận tải biển và tàu chở dầu liên quan đến hoạt động xuất khẩu dầu của Iran.
Văn phòng Kiểm soát Tài sản Nước ngoài (OFAC) thuộc Bộ Tài chính Mỹ ngày cho biết đã đưa Hengli Petrochemical (Dalian) Refinery Co. vào danh sách trừng phạt. Đây là một trong những nhà máy lọc dầu tư nhân quy mô nhỏ của Trung Quốc, thường được gọi là “teapot refinery”.
Theo phía Mỹ, doanh nghiệp này là một trong những khách hàng quan trọng nhất của Iran khi liên tục mua dầu thô từ Tehran bất chấp các lệnh trừng phạt của Washington.
Bên cạnh đó, OFAC cũng áp lệnh hạn chế đối với khoảng 40 công ty vận tải biển và tàu chở dầu bị cáo buộc tham gia mạng lưới “hạm đội bóng tối” chuyên vận chuyển dầu Iran ra thị trường quốc tế.
Động thái mới diễn ra trong lúc Mỹ tăng cường phong tỏa hàng hải đối với các tàu liên quan đến Iran tại eo biển Hormuz.
Tehran trước đó đã siết chặt hoạt động tại eo biển này sau cuộc chiến do Mỹ và Israel phát động, khiến thị trường năng lượng toàn cầu chao đảo và giá dầu tăng mạnh.
Bộ trưởng Tài chính Mỹ Scott Bessent tuyên bố Washington sẽ tiếp tục bóp nghẹt các mắt xích giúp Iran đưa dầu ra thị trường quốc tế.
Ông nhấn mạnh: “Bất kỳ cá nhân hay tàu nào hỗ trợ Iran thông qua các hoạt động thương mại bí mật hoặc tài chính ngầm đều có nguy cơ bị Mỹ trừng phạt.”
Điều đáng chú ý là loạt trừng phạt được công bố đúng ngày Nhà Trắng xác nhận đặc phái viên Mỹ Steve Witkoff cùng Jared Kushner, con rể ông Trump, sẽ tới Pakistan cuối tuần này để đàm phán với giới chức Iran.
Trước đó, ông Trump cũng công khai chỉ trích Trung Quốc vì bị cho là hỗ trợ nỗ lực chiến tranh của Iran. Trong cuộc phỏng vấn với CNBC, ông tiết lộ Mỹ đã chặn một con tàu chở “món quà” từ Trung Quốc đến Iran, phát biểu làm dấy lên suy đoán về khả năng Bắc Kinh cung cấp vật tư hỗ trợ cho Tehran.
Trong tháng 4, ngành du lịch và lữ hành hầu như không tăng trưởng do người tiêu dùng ngần ngại chi tiêu vì cuộc chiến với Iran.
Nền kinh tế Mỹ đã phục hồi nhẹ trong tháng 4 sau giai đoạn gần như đình trệ vào tháng trước. Tuy nhiên, bức tranh lạm phát tổng thể hiện đang ở mức đáng lo ngại nhất kể từ năm 2022.
Chỉ số ngành dịch vụ của S&P Global (nơi sử dụng phần lớn lao động tại Mỹ) đã phục hồi lên mức 51,3 điểm trong tháng 4. Con số này tăng nhẹ so với mức thấp nhất trong 3 năm là 49,8 điểm vào tháng trước. Theo quy ước, bất kỳ chỉ số nào trên 50 điểm đều cho thấy sự tăng trưởng.
Chỉ số khảo sát các nhà quản lý sản xuất cũng tăng từ 52,3 điểm lên 54 điểm, đạt mức cao nhất trong gần 4 năm. Tuy nhiên, đà tăng này phản ánh một phần tình trạng tranh nhau đặt hàng để tích trữ nguồn cung do lo ngại sự khan hiếm từ cuộc chiến với Iran.
Các đầu mối trong ngành sản xuất báo cáo giá hàng hóa đã tăng vọt với tỷ lệ lạm phát cao nhất trong vòng 10 tháng qua. Trong khi đó, giá bán tại lĩnh vực dịch vụ cũng tăng tốc mạnh mẽ và chạm mức cao nhất trong 45 tháng.
Một số công ty đã báo cáo tình trạng mua sắm "hoảng loạn" và "khẩn cấp" trước thềm các đợt tăng giá và thiếu hụt nguồn cung. Điều này gợi nhớ lại những vấn đề từng thấy trong đại dịch Covid-19.
Giá năng lượng cùng nhiều loại hàng hóa và dịch vụ khác đang tăng phi mã. Mức giá bán trung bình cho hàng hóa và dịch vụ hiện đã đạt mức cao nhất kể từ tháng 7/2022.
Mặc dù lĩnh vực dịch vụ có sự phục hồi nhưng hoạt động kinh doanh mới chỉ tăng nhẹ. Việc sụt giảm doanh số thường liên quan đến sự bất ổn và gián đoạn do chiến tranh gây ra. Các đơn hàng dịch vụ từ du lịch đến sản phẩm tài chính hầu như không có biến chuyển.
Chuyên gia kinh tế trưởng Eugenio Aleman tại Raymond James nhận định người tiêu dùng đang phải dành phần lớn thu nhập để chi trả cho tiền xăng dầu.
Các số liệu cải thiện trong tháng 4 báo hiệu mức tăng trưởng tốt hơn vào đầu quý 2. Dù vậy, tốc độ chung của nền kinh tế vẫn còn mờ nhạt.
Nhà kinh tế trưởng Chris Williamson tại S&P Global cho biết chỉ số PMI tháng 4 cho thấy nền kinh tế đang chật vật để đạt được mức tăng trưởng năm trên 1%. Trong đó, khu vực dịch vụ khổng lồ đang đóng vai trò là lực cản chính.
Ước tính mới nhất từ công cụ GDP Now của Fed Atlanta cho thấy tăng trưởng trong quý 1 chỉ đạt mức 1,2%, sau khi đạt 0,5% trong ba tháng cuối năm 2025. Chính phủ Mỹ dự kiến sẽ công bố ước tính ban đầu về tăng trưởng GDP quý 1 vào tuần tới.
Tạp chí Fortune (Mỹ) đưa tin, Tổng thống Nga Vladimir Putin trong tuần qua đã hiếm hoi công khai thể hiện sự không hài lòng với tình hình kinh tế, đồng thời yêu cầu tất cả các quan chức cấp cao khẩn cấp đưa ra giải pháp khắc phục.
Trong cuộc họp kinh tế được truyền hình, ông cho biết GDP đã giảm tổng cộng 1,8% trong tháng 1 và tháng 2, trong khi các lĩnh vực then chốt như sản xuất, công nghiệp và xây dựng đều ghi nhận tăng trưởng âm.
"Tôi mong được nghe các báo cáo chi tiết về tình hình kinh tế hiện tại và lý do vì sao quỹ đạo của các chỉ số vĩ mô lại thấp hơn kỳ vọng — không chỉ của các chuyên gia mà cả dự báo của chính phủ và Ngân hàng Trung ương" - ông Putin nhấn mạnh, đồng thời yêu cầu đề xuất các biện pháp bổ sung nhằm khôi phục tăng trưởng.
Cuộc họp có sự tham dự của Thủ tướng Mikhail Mishustin cùng các quan chức kinh tế chủ chốt như Maxim Oreshkin, Denis Manturov, Alexander Novak và Thống đốc Ngân hàng Trung ương Elvira Nabiullina.
Thực tế, nền kinh tế Nga đã có dấu hiệu chững lại trong bối cảnh xung đột tại Ukraine kéo dài, khiến lạm phát duy trì ở mức cao và thị trường lao động trở nên khan hiếm. Nếu xu hướng này tiếp diễn, đây có thể là lần suy giảm đầu tiên kể từ năm 2022 — thời điểm Nga đối mặt với các lệnh trừng phạt mạnh từ phương Tây.
Trong khi chi tiêu quân sự từng giúp GDP tăng mạnh 4,1% năm 2023 và 4,9% năm 2024, thì đà tăng này đang suy yếu. GDP năm ngoái chỉ tăng 1%, thấp hơn đáng kể, và dự báo cho năm nay cũng chỉ ở mức khoảng 1,3%.
Thế tiến thoái lưỡng nan
Theo tờ New York Times (Mỹ), trong nỗ lực kích thích nền kinh tế, Ngân hàng Trung ương Nga đã liên tục hạ lãi suất kể từ tháng 6 năm ngoái, mới nhất là giảm từ 15% xuống còn 14,5%. Tuy nhiên, động thái này đặt Moscow vào thế tiến thoái lưỡng nan: hạ lãi suất để thúc đẩy tăng trưởng có thể khiến lạm phát vốn đã cao tiếp tục leo thang.
Theo bà Elvira Nabiullina, tỷ lệ thất nghiệp hiện ở mức thấp kỷ lục 2%, nhưng điều này lại phản ánh một vấn đề khác: thiếu hụt lao động nghiêm trọng do chiến sự kéo dài.
"Lần đầu tiên trong lịch sử hiện đại, nền kinh tế của chúng ta phải đối mặt với tình trạng thiếu hụt lao động" - bà Nabiullina nhận định, đồng thời cảnh báo rằng các điều kiện bên ngoài đang suy giảm kéo dài, ảnh hưởng cả xuất khẩu và nhập khẩu.
Thâm hụt ngân sách Nga cũng gia tăng đáng kể, lên tới 58,6 tỷ USD trong quý I, khi doanh thu từ dầu mỏ giảm mạnh. Dù giá dầu tăng nhờ căng thẳng Trung Đông và một số lệnh trừng phạt được nới lỏng, các cuộc tấn công bằng UAV của Ukraine vào các trung tâm xuất khẩu đã hạn chế khả năng tận dụng cơ hội của Moscow.
Áp lực từ lãi suất cao và tiêu dùng suy yếu đang khiến nhiều doanh nghiệp gặp khó khăn, kéo theo tình trạng chậm lương, cắt giảm giờ làm và gia tăng rủi ro nợ xấu. Các cảnh báo về khả năng khủng hoảng tài chính — từ khủng hoảng ngân hàng đến khủng hoảng thanh toán — ngày càng xuất hiện dày đặc.
Áp lực chính trị gia tăng
Song song với khó khăn kinh tế, theo hãng tin Reuters (Anh), tỷ lệ ủng hộ ông Putin cũng đang có dấu hiệu suy giảm. Theo cơ quan thăm dò VTsIOM, mức tín nhiệm đã giảm tuần thứ bảy liên tiếp xuống còn 65,6% — thấp nhất kể từ năm 2022.
Dù vẫn ở mức cao theo tiêu chuẩn quốc tế, con số này đã giảm đáng kể so với mức hơn 73% hồi tháng 3, trong khi mức độ tin tưởng cũng giảm từ trên 77% xuống còn 71%.
Nguyên nhân cụ thể chưa được xác định, nhưng nhiều yếu tố đang tác động, phần lớn đến từ việc Kremlin ban bố các biện pháp kiểm soát internet, ứng dụng nhắn tin và VPN trong thời gian gần đây. Ông Putin cho rằng các biện pháp này là cần thiết vì an ninh, nhưng cũng yêu cầu các cơ quan chức năng phải đảm bảo hoạt động của các dịch vụ thiết yếu.
Theo Reuters, trong bối cảnh chiến sự và kiểm duyệt thông tin, việc đánh giá chính xác dư luận xã hội tại Nga vẫn là vấn đề gây tranh cãi. Những người ủng hộ viện dẫn các khảo sát cho thấy mức tín nhiệm cao, trong khi phe chỉ trích có quan điểm ngược lại.
Trước thềm cuộc bầu cử quốc hội dự kiến diễn ra vào cuối tháng 9, một số tiếng nói trong giới chính trị và blogger đã đưa ra cảnh báo hiếm hoi rằng Nga cần thay đổi để tránh nguy cơ bất ổn xã hội.
Sau hơn hai thập kỷ cầm quyền kể từ khi được Boris Yeltsin đưa lên nắm quyền, ông Putin đang đối mặt với một trong những thách thức phức tạp nhất: vừa duy trì ổn định kinh tế, vừa kiểm soát áp lực chính trị trong bối cảnh chiến sự kéo dài và các điều kiện bên ngoài ngày càng bất lợi.
Trong trái tim của mỗi người Việt xa xứ, hình ảnh một người con mang dòng máu đỏ da vàng đứng trên đỉnh cao quyền lực thế giới luôn là một niềm hy vọng cháy bỏng. Giả thuyết ông Hùng Cao – một người lính dạn dày sương gió, một chính trị gia đang lên – có thể lập công lớn tại Trung Đông rồi tiến thẳng vào Nhà Trắng là một kịch bản đầy cảm hứng, tựa như câu chuyện "Cá chép hóa rồng". Tuy nhiên, khi nhìn vào những dòng chữ nghiêm cẩn của Hiến pháp Hoa Kỳ, chúng ta buộc phải đối diện với một thực tế pháp lý đầy khắc nghiệt. "Bức tường lửa" từ Điều II Hiến pháp Hoa Kỳ
Người xưa có câu: "Nhập gia tùy tục", và khi đã bước vào cuộc chơi chính trị tại Mỹ, mọi ứng viên đều phải tuân thủ tuyệt đối Hiến pháp – đạo luật tối cao của quốc gia này. Tại Điều II, Khoản 1 của Hiến pháp Mỹ quy định rất rõ ba điều kiện "cứng" để một cá nhân có thể trở thành Tổng thống:
Phải là công dân Hoa Kỳ từ khi sinh ra (Natural-born Citizen).
Phải ít nhất 35 tuổi.
Phải cư trú tại Hoa Kỳ ít nhất 14 năm.
Rào cản lớn nhất đối với ông Hùng Cao chính là điều kiện thứ nhất. Ông sinh ra tại Việt Nam và đến Mỹ khi còn nhỏ. Dù ông có quốc tịch Mỹ, có lòng yêu nước nồng nàn và cống hiến cả đời cho quân đội Mỹ, thì trong mắt luật pháp Hoa Kỳ, ông là "Công dân nhập tịch" (Naturalized Citizen) chứ không phải "Công dân tự nhiên" (Natural-born). Đây là một định chế lịch sử nhằm đảm bảo người đứng đầu quốc gia không có sự ràng buộc ưu tiên nào với quốc gia khác khi mới chào đời. Như vậy, về mặt lý thuyết hiện tại, cánh cửa trở thành Tổng thống hay Phó Tổng thống Mỹ đang đóng chặt đối với những người không sinh ra trên đất Mỹ như ông Hùng Cao. Những ngoại lệ hiếm hoi và thực tế chính trường
Trong lịch sử, cũng đã có những cuộc tranh luận nảy lửa về cụm từ "Natural-born Citizen". Ví dụ như trường hợp của Thượng nghị sĩ John McCain (sinh ra tại căn cứ quân sự Mỹ ở Panama) hay Ted Cruz (sinh ra tại Canada có mẹ là người Mỹ). Tuy nhiên, trường hợp của ông Hùng Cao khác biệt hoàn toàn vì ông sinh ra tại một quốc gia độc lập (Việt Nam) và không có cha mẹ là công dân Mỹ tại thời điểm đó.
Nhiều người nhắc đến tấm gương của Henry Kissinger – vị Ngoại trưởng lừng lẫy sinh ra tại Đức, hay Arnold Schwarzenegger – cựu Thống đốc bang California sinh ra tại Áo. Dù tài năng xuất chúng và có tầm ảnh hưởng sâu rộng, cả hai đều không bao giờ có thể tranh cử Tổng thống Mỹ vì vướng phải rào cản hiến pháp này. Muốn thay đổi điều này, nước Mỹ cần một bản sửa đổi Hiến pháp – một quy trình cực kỳ phức tạp và đòi hỏi sự đồng thuận gần như tuyệt đối của cả quốc hội lẫn các bang. "Nước xa không cứu được lửa gần", việc sửa đổi luật để một người nhập tịch làm Tổng thống là chuyện khó khả thi trong tương lai gần. Tác động tinh thần: "Tiếng vang" vượt biên giới
Mặc dù vị trí Tổng thống có thể là một mục tiêu xa vời về mặt pháp lý, nhưng việc ông Hùng Cao nắm giữ những chức vụ cao như Bộ trưởng Hải quân hay các vị trí trong Nội các đã là một luồng gió mới mạnh mẽ. Đối với những người Việt trong nước đang khát khao một xã hội tự do, dân chủ, sự thành công của ông Hùng Cao là minh chứng sống động cho "Giấc mơ Mỹ" và giá trị của sự nỗ lực công bằng.
Người Việt có câu: "Một người làm quan, cả họ được nhờ", nhưng cái "nhờ" ở đây không phải là tiền bạc, mà là sự khích lệ về tinh thần. Nhìn vào ông, người ta thấy rằng giá trị của một con người không bị giới hạn bởi xuất thân, mà được định nghĩa bằng tài năng và lý tưởng. Sự hiện diện của những người gốc Việt trong bộ máy lãnh đạo Mỹ sẽ tạo ra một sức mạnh mềm, thúc đẩy các giá trị nhân quyền và tự do được quan tâm hơn trong chính sách đối ngoại của Mỹ đối với Việt Nam.
Dù kịch bản ông Hùng Cao trở thành Tổng thống Mỹ chỉ dừng lại ở mức giả thiết vì rào cản Hiến pháp, nhưng tầm ảnh hưởng của ông là hoàn toàn thực tế. Ông có thể không ngồi vào ghế chủ nhân Nhà Trắng, nhưng ông hoàn toàn có thể là người "thì thầm vào tai Tổng thống", là người định hình chính sách và là biểu tượng cho sức mạnh của người Việt trên toàn cầu.
"Chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo", dù luật pháp hiện tại chưa cho phép, nhưng sự thăng tiến của những người như ông Hùng Cao chính là những viên gạch đầu tiên xây dựng nên một vị thế mới cho dân tộc Việt trên trường quốc tế, gieo mầm hy vọng cho một tương lai tốt đẹp hơn cho những ai đang mong cầu tự do và công lý.
Trong những ngày qua, cái tên Hùng Cao trở thành tâm điểm của sự tự hào lẫn những tranh luận trái chiều trong cộng đồng người Việt toàn cầu. Khi một người gốc Việt bước chân vào hàng ngũ lãnh đạo cao cấp của cường quốc số một thế giới, việc định danh họ sao cho đúng không chỉ là câu chuyện ngôn ngữ mà còn là sự tôn trọng đối với quy trình hành chính của nước Mỹ. Người xưa có câu: "Danh chính thì ngôn mới thuận", nếu chức danh không rõ ràng thì lời nói chẳng thể thông suốt. Vậy thực hư chức vụ của ông Hùng Cao là gì? Bộ trưởng hay Quyền bộ trưởng: Một chiếc ghế, nhiều cái tên?
Nhiều người thắc mắc rằng tại sao lại gọi ông Hùng Cao là Bộ trưởng khi trong một bộ chỉ có duy nhất một người đứng đầu. Thực tế, sự nhầm lẫn này bắt nguồn từ cấu trúc của Bộ Quốc phòng Mỹ (Department of Defense).
Cần làm rõ: Đứng đầu toàn bộ quốc phòng Mỹ là Bộ trưởng Quốc phòng (Secretary of Defense). Tuy nhiên, dưới quyền Bộ trưởng Quốc phòng là các Bộ quân chủng (Military Departments). Ông Hùng Cao được Tổng thống Donald Trump đề cử vào chức vụ Bộ trưởng Hải quân (Secretary of the Navy - SECNAV).
Dù cùng dùng chữ "Bộ trưởng" (Secretary) trong tiếng Việt, nhưng vị trí này tương đương với người đứng đầu một ngành quân chủng lớn, chịu trách nhiệm quản lý toàn bộ các vấn đề hành chính, huấn luyện, trang bị và nhân sự cho Hải quân và Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ. Ông không phải là người thay thế vị trí của Bộ trưởng Quốc phòng, mà là người lãnh đạo một trong ba bộ phận cấu thành nên sức mạnh quân sự Mỹ. Vì vậy, gọi ông là Bộ trưởng Hải quân là hoàn toàn chính xác về mặt thuật ngữ hành chính Mỹ. Có phải ông là "Tư lệnh Hải quân" như lời đồn?
Đây là điểm nhầm lẫn phổ biến nhất giữa chức danh dân sự và chức danh quân sự. Trong hệ thống Mỹ, Bộ trưởng Hải quân (SECNAV) là một vị trí dân sự (Civilian) do Tổng thống bổ nhiệm và Thượng viện phê chuẩn. Vai trò này tập trung vào quản lý, ngân sách và chính sách.
Ngược lại, chức danh Tư lệnh Hải quân (Chief of Naval Operations - CNO) phải là một sĩ quan quân đội đương nhiệm (thường là Đô đốc 4 sao). Tư lệnh là người trực tiếp điều hành các chiến dịch quân sự và là thành viên của Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân.
Như vậy, ông Hùng Cao – một đại tá Hải quân đã nghỉ hưu – bước vào Nhà Trắng với tư cách là một chính trị gia, một nhà quản lý dân sự cấp cao. Gọi ông là "Tư lệnh" là nhầm lẫn giữa người cầm bút ký ngân sách với người cầm gươm điều binh trên chiến trường. "Lính nào tướng nấy", nhưng ở Mỹ, "Tướng" (Tư lệnh) vẫn phải báo cáo công việc cho "Quan" (Bộ trưởng). Tại sao lại có danh xưng "Quyền bộ trưởng"?
Dân gian có câu: "Danh có chính thì thực mới mạnh". Hiện nay, ông Hùng Cao đang ở trong giai đoạn được "đề cử". Để chính thức trở thành Bộ trưởng Hải quân, ông cần được Thượng viện Mỹ bỏ phiếu phê chuẩn.
Trong thời gian chờ đợi hoặc nếu được chỉ định nắm quyền tạm thời khi vị trí này trống, ông có thể được gọi là Quyền Bộ trưởng (Acting Secretary). Tuy nhiên, với sự ủng hộ mạnh mẽ từ phía đảng Cộng hòa và Tổng thống Trump, sự kỳ vọng dành cho ông là một chức danh chính thức, toàn quyền để thực hiện những cải cách mạnh mẽ cho hạm đội Mỹ. Lời kết cho một hành trình tự hào
Việc ông Hùng Cao được chọn không chỉ dựa trên màu da hay nguồn gốc, mà là dựa trên bề dày kinh nghiệm chiến trường và tư duy chiến lược sắc bén. Cho dù chúng ta gọi ông là Bộ trưởng Hải quân hay một danh xưng nào khác, thì thực tế không thể phủ nhận: ông là người gốc Việt đạt tới tầm cao quyền lực chưa từng có trong lịch sử quân chủng Hải quân Hoa Kỳ.
"Ăn quả nhớ kẻ trồng cây", sự thành công của ông hôm nay là kết quả của một quá trình nỗ lực không ngừng nghỉ của cá nhân và sự khẳng định vị thế của cộng đồng người Việt trên đất Mỹ. Hiểu đúng chức danh của ông là cách chúng ta trân trọng đúng mực giá trị và trách nhiệm mà ông đang gánh vác trên vai.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.