Sự thay đổi thái độ đột ngột của người chồng cũ cũ khiến đứa con nhỏ hy vọng vào một ngày gia đình đoàn tụ, nhưng thực tế đằng sau sự quan tâm ấy lại là một nhát dao chí mạng đối với lòng tin của người phụ nữ đã từng chịu nhiều tổn thương.
Cuộc ly hôn cách đây gần 4 năm đối với tôi không phải là một bi kịch, mà là sự giải thoát. Bước ra khỏi cuộc hôn nhân ấy, tôi thấy mình nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi một không gian thiếu oxy mà bản thân đã phải chịu đựng quá lâu. Suốt thời gian dài, tôi đã học cách làm quen với việc làm mẹ đơn thân, một mình xoay xở với mọi thứ từ việc đưa đón con đến cơm áo gạo tiền. Tôi đã thôi không còn mảy may mong đợi bất cứ sự quan tâm hay lời hỏi han nào từ phía anh.
Thế nhưng, khoảng hơn một tháng trở lại đây, người chồng cũ vốn luôn cộc lốc, lạnh nhạt bỗng dưng thay đổi đến khó tin. Anh bắt đầu gọi điện nhiều hơn với chất giọng nhẹ nhàng, biết chủ động hỏi han về sức khỏe và công việc của tôi. Không dừng lại ở đó, anh thường xuyên xuất hiện với những túi trái cây, đồ ăn và những món quà đắt tiền cho con gái. Có lần anh đứng dưới nhà nhắn tin bảo tôi xuống lấy đồ. Khi tôi bước ra ban công, thấy anh ngẩng lên mỉm cười, trong lòng tôi bỗng thoáng rung động vì cảm giác quen thuộc đã rất lâu rồi không còn xuất hiện.
Người vui mừng nhất trong sự thay đổi này chính là con gái tôi. Con bé vốn thiếu thốn tình cảm của cha nên khi thấy anh quan tâm, nó như sống lại trong những ngày tháng hạnh phúc nhất. Thậm chí, con đã ngây thơ đặt câu hỏi khiến tôi thắt lòng: "Nếu bố mẹ quay lại với nhau thì có được không?". Câu nói ấy cứ ám ảnh tôi, khiến tôi rơi vào trạng thái khó xử tột độ giữa việc giữ gìn niềm vui cho con và nỗi sợ hãi phải quay lại con đường hầm tối tăm ngày trước.
Tuy nhiên, linh tính của một người đàn bà từng bị bỏ mặc đã không sai. Tôi không tin một người có thể thay đổi bản tính nhanh đến thế sau những gì đã xảy ra. Và rồi, sự thật cũng phơi bày qua lời kể của một người quen cũ. Hóa ra, lý do anh tìm về với mẹ con tôi không phải vì hối cải, mà bởi anh vừa thất bại trong mối quan hệ với người phụ nữ mà anh từng theo đuổi sau khi ly hôn. Sau một thời gian chung sống không hòa hợp dẫn đến đổ vỡ, anh bỗng nhiên trở thành kẻ độc thân và bắt đầu tìm kiếm một "phương án dự phòng" an toàn.
Biết được sự thật, lòng tôi lạnh ngắt. Mọi sự quan tâm, những túi quà hay những cuộc gọi hỏi han bấy lâu nay bỗng trở nên nực cười và đầy tính toán. Anh tìm về không phải vì yêu thương thực sự, mà vì anh vừa mất đi một lựa chọn khác. Anh diễn vai người cha, người chồng cũ tốt bụng chỉ để khỏa lấp sự trống trải sau thất bại tình cảm cá nhân.
Điều khiến tôi đau lòng nhất chính là nhìn con gái vẫn đang rộn ràng trong niềm vui mà con cho là sự hàn gắn. Mỗi lần anh đến, con bé lại cười nói hân hoan, cố gắng kéo tôi vào những câu chuyện chung như thể gia đình chưa từng tan vỡ. Hiện tại, tôi đang đứng trước một tình thế tiến thoái lưỡng nan: Phải làm sao để con hiểu được thực tế mà không làm tổn thương tâm hồn non nớt của trẻ, đồng thời bảo vệ bản thân không một lần nữa sập bẫy vào cuộc hôn nhân mà tôi đã phải rất vất vả mới thoát ra được?
Một câu chuyện xoay quanh tiền bạc giữa những người thân trong gia đình đang khiến cộng đồng mạng tranh luận sôi nổi trong những ngày gần đây. Khi điều kiện kinh tế giữa các thành viên có sự chênh lệch, câu hỏi về trách nhiệm và tình thân cũng trở nên nhạy cảm hơn. Câu chuyện của gia đình Th, được chia sẻ trên mạng xã hội, nhanh chóng thu hút sự chú ý và chia dư luận thành nhiều luồng ý kiến trái chiều.
Theo lời Th kể, gia đình cô có hai anh em trai. Người anh có công việc ổn định, thu nhập mỗi tháng lên đến vài chục triệu đồng, cuộc sống khá đầy đủ với nhà cửa và xe cộ. Trong khi đó, vợ chồng Th lại gặp nhiều khó khăn. Chồng cô làm nhiều công việc khác nhau nhưng thu nhập không ổn định nên cuộc sống khá chật vật.
Gần đây, chồng Th quyết định vay tiền để mua một chiếc xe chạy taxi với hy vọng có nguồn thu nhập ổn định hơn. Tuy nhiên, sau khi cố gắng xoay xở nhiều nơi, số tiền vẫn chưa đủ nên anh buộc phải vay nóng bên ngoài với mức lãi cao. Trước tình cảnh đó, Th gợi ý chồng thử hỏi anh trai xem có thể giúp đỡ một phần hay không, bởi dù sao họ cũng là anh em ruột.
Thế nhưng, câu trả lời từ người anh lại khiến cô bất ngờ. Anh thẳng thắn từ chối và cho biết tiền mình kiếm được phải ưu tiên cho vợ con cũng như những kế hoạch dự phòng của gia đình. Theo anh, việc làm ăn cần tự chịu trách nhiệm, nếu thiếu tiền thì có thể thế chấp tài sản để vay ngân hàng, thay vì trông chờ sự hỗ trợ từ người khác.
Lời từ chối này khiến Th cảm thấy hụt hẫng. Cô chia sẻ rằng mình thực sự sốc khi nghe những lời đó, bởi cách nói chuyện khiến cô cảm thấy khoảng cách giữa những người trong gia đình trở nên xa lạ. Với Th, nếu anh em ruột thịt mà cư xử như vậy thì tình cảm cũng chẳng khác gì người dưng.
Sau khi được đăng tải, câu chuyện nhanh chóng lan truyền và trở thành chủ đề tranh luận trên mạng xã hội. Một số người cho rằng người anh không hề sai. Theo họ, tiền là do anh làm ra nên anh có quyền quyết định cách sử dụng. Việc giúp đỡ người khác, kể cả người thân, nên xuất phát từ sự tự nguyện chứ không phải nghĩa vụ bắt buộc. Nếu mặc định người có điều kiện phải hỗ trợ người khó khăn hơn thì rất dễ dẫn đến tâm lý phụ thuộc.
Tuy nhiên, cũng có nhiều ý kiến đứng về phía Th. Họ cho rằng dù không có trách nhiệm pháp lý, nhưng trong mối quan hệ ruột thịt, việc hỗ trợ nhau khi gặp khó khăn là điều nên làm. Cuộc sống không ai chắc chắn sẽ luôn thuận lợi, và cách mình đối xử với người thân hôm nay có thể là cách mình nhận lại trong tương lai.
Thực tế, những tình huống tương tự không hề hiếm gặp trong các gia đình hiện đại. Dù có chung huyết thống, nhưng khi mỗi người đã lập gia đình riêng, họ thường trở thành những “đơn vị tài chính” độc lập. Mọi quyết định về thu nhập, chi tiêu hay kế hoạch lâu dài đều ưu tiên cho gia đình nhỏ của mình trước.
Về lý, không ai có nghĩa vụ bắt buộc phải chia sẻ tài sản của mình với người khác, kể cả anh em ruột. Mỗi người đều có áp lực và trách nhiệm riêng mà người ngoài khó có thể hiểu hết. Nhưng nếu chỉ nhìn mọi việc bằng lý trí, mối quan hệ gia đình đôi khi lại trở nên lạnh nhạt.
Điều khiến nhiều người bàn luận trong câu chuyện này không chỉ nằm ở việc có giúp tiền hay không, mà còn ở cách ứng xử giữa những người thân. Một lời từ chối khéo léo, một sự cảm thông hoặc một sự hỗ trợ trong khả năng có thể khiến mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Ở chiều ngược lại, người đang gặp khó khăn cũng cần hiểu rằng sự giúp đỡ từ người khác, nếu có, là điều đáng trân trọng chứ không phải điều hiển nhiên.
Giữa tiền bạc và tình cảm, điều khó nhất không phải là có giúp hay không, mà là cách giúp để cả hai bên đều cảm thấy thoải mái. Nếu không khéo léo, tiền bạc rất dễ trở thành nguyên nhân khiến tình thân rạn nứt.
Sau tất cả, anh em ruột thịt không phải là nơi để tính toán hơn thua, nhưng cũng không thể chỉ dựa vào cảm xúc. Khi mỗi người biết giữ ranh giới rõ ràng và đối xử với nhau bằng sự tôn trọng, có lẽ đó mới là cách để tình thân không bị hao mòn trước những áp lực của cuộc sống.
Thay vì chỉ coi đường là gia vị tạo ngọt đơn thuần, các đầu bếp chuyên nghiệp đã sử dụng chúng như một "vũ khí" bí mật để kích hoạt vị umami và tạo ra lớp màu sắc hấp dẫn mà cách nấu thông thường khó lòng đạt tới.
Nhiều người nội trợ thường thắc mắc tại sao cùng một loại nguyên liệu, cùng một công thức mắm muối nhưng món kho hay đồ nướng ngoài hàng luôn có độ bóng bẩy, hương thơm nồng nàn và hậu vị sâu hơn hẳn cơm nhà. Câu trả lời không nằm ở những loại gia vị đắt tiền mà đôi khi chỉ gói gọn trong cách điều phối một loại gia vị bình dân: Đường. Khi được sử dụng một cách tinh tế, đường không còn là tác nhân gây ngọt mà trở thành "nhạc trưởng" điều phối toàn bộ vị giác.
Nghệ thuật cân bằng và đánh lừa vị giác
Lưỡi người có khả năng cảm nhận năm vị cơ bản là mặn, ngọt, chua, đắng và umami. Trong kỹ thuật chế biến món mặn, đường đóng vai trò như một bộ lọc giúp làm dịu đi những phản ứng gắt của muối hay độ nồng của nước mắm. Đối với các món canh chua hay sốt cà chua, chỉ cần một lượng đường rất nhỏ cũng đủ để hóa giải cảm giác nhói ở đầu lưỡi, giúp món ăn trở nên hài hòa ngay lập tức.
Sự xuất hiện của đường trong các món mặn không nhằm mục đích làm món ăn trở nên ngọt như chè, mà để tạo ra một dải hương vị đồng nhất. Nó giúp các vị khác không bị tách rời, tạo nên một tổng thể "tròn vị" – một tiêu chuẩn tối cao trong ẩm thực chuyên nghiệp mà người nấu ăn tại gia thường bỏ qua vì lo ngại dư đường.
Kích hoạt vị umami và bí mật của hậu vị đậm đà
Một bí mật ít người ngờ tới là đường có khả năng làm nổi bật vị umami. Trong tiếng Nhật, Umami được hiểu là "vị ngon" hay "ngọt thịt", vốn được tạo ra bởi axit amin Glutamate có sẵn trong thịt, cá, nấm và cà chua. Đường không trực tiếp tạo ra vị này, nhưng nó đóng vai trò là chất xúc tác mạnh mẽ.
Khi kết hợp đúng liều lượng, đường giúp giảm độ chát và mặn, từ đó giải phóng và làm bật lên cảm giác đậm đà vốn có của nguyên liệu. Điều này giải thích vì sao các loại nước dùng hay đồ kho ngoài hàng luôn có hậu vị kéo dài, "bắt miệng" và mang lại cảm giác thỏa mãn hơn dù không cần lạm dụng quá nhiều chất điều vị công nghiệp.
Phản ứng hóa học tạo nên linh hồn cho món ăn
Bên cạnh việc tác động đến vị giác, đường còn tham gia vào những biến đổi hóa học quan trọng dưới tác động của nhiệt độ để chinh phục khứu giác và thị giác. Phản ứng Caramel hóa và phản ứng Maillard (tương tác giữa đường và protein) chính là chìa khóa tạo ra mùi thơm đặc trưng và màu cánh gián óng ả cho thực phẩm.
Việc thắng nước màu thủ công từ đường hoặc dùng đường ướp vào thịt nướng không chỉ giúp món ăn đẹp mắt hơn mà còn tạo ra một lớp hương thơm phức hợp, thứ mà các loại gia vị công nghiệp khó lòng mô phỏng hoàn hảo. Chính lớp "áo" này giúp miếng thịt giữ được độ ẩm bên trong và có lớp vỏ ngoài giòn thơm, đậm vị.
Kỹ thuật nêm nếm và những rào cản cần lưu ý
Để đạt được hiệu quả như các đầu bếp chuyên nghiệp, nguyên tắc quan trọng nhất là sử dụng đường như một lớp nền ẩn. Trong các món canh, lượng đường chỉ nên dao động từ một phần tư đến nửa thìa cà phê. Với các món kho hoặc rim, định lượng có thể tăng lên một đến hai thìa tùy theo khối lượng nguyên liệu, nhưng mục tiêu cuối cùng vẫn là để vị ngọt không được lộ rõ trên bề mặt vị giác.
Tuy nhiên, kỹ thuật này cũng đòi hỏi sự chọn lọc khắt khe tùy theo tính chất nguyên liệu. Đường có thể là "vàng" đối với món kho đậm đà nhưng sẽ là "thảm họa" đối với những món cần giữ độ thanh khiết tuyệt đối. Những loại thực phẩm như nước rau luộc, canh bí xanh hay hải sản tươi sống vốn đã có vị ngọt thanh tự nhiên. Việc thêm đường vào những trường hợp này sẽ phá vỡ cấu trúc hương vị nguyên bản, tạo ra cảm giác lợ và làm mất đi sự mát lành đặc trưng của món ăn.
Việc hiểu đúng và đủ về vai trò của đường trong món mặn không chỉ giúp nâng tầm tay nghề nấu nướng mà còn giúp người nội trợ kiểm soát tốt hơn khẩu vị gia đình. Một thìa đường đúng lúc, đúng chỗ chính là ranh giới giữa một món ăn bình thường và một tác phẩm ẩm thực thực thụ.
Một con rắn hổ mang đực dài tới 4,6 mét bất ngờ xuất hiện trong khuôn viên nhà máy tại Ấn Độ khiến nhiều người hoảng sợ. Lực lượng chức năng đã nhanh chóng có mặt, khống chế và thả con vật về môi trường tự nhiên.
Ảnh cắt từ clip.Ảnh cắt từ clip.
Cục Lâm nghiệp Tamil Nadu, Ấn Độ đã tổ chức giải cứu thành công một con rắn hổ mang đực có chiều dài lên tới 4,6 mét, được phát hiện trong khuôn viên một nhà máy tư nhân tại khu đô thị Kadayam, thuộc quận Tenkasi.
Vụ việc xảy ra gần khu vực Govindaperi, nơi con rắn khổng lồ bất ngờ xuất hiện, khiến nhiều người dân xung quanh rơi vào trạng thái hoảng loạn. Ngay sau khi phát hiện sự việc, người dân địa phương đã nhanh chóng thông báo cho các cơ quan chức năng.
Tiếp nhận tin báo, lực lượng kiểm lâm đã lập tức có mặt tại hiện trường, triển khai các biện pháp nghiệp vụ để tiếp cận và khống chế con vật. Do đây là loài rắn cực độc và có kích thước lớn, quá trình bắt giữ được thực hiện hết sức thận trọng nhằm đảm bảo an toàn cho cả lực lượng chức năng và người dân.
Sau khi khống chế thành công, con rắn hổ mang được cho vào bao tải chuyên dụng và vận chuyển đến khu vực rừng tự nhiên để thả về môi trường sống phù hợp.
Vụ việc một lần nữa cho thấy nguy cơ động vật hoang dã xuất hiện tại khu dân cư, đặc biệt ở những khu vực gần rừng. Các cơ quan chức năng khuyến cáo người dân cần giữ khoảng cách an toàn, không tự ý tiếp cận hoặc xử lý khi phát hiện động vật nguy hiểm mà nên báo ngay cho lực lượng chuyên trách để được hỗ trợ kịp thời.
ANH NGỌC “ ĐUỔI CHỢ” MUỐN BỔ NHIỆM QUAN CHỨC NHƯ TIẾN CỬ THỜI PHONG KIẾN
Ngày 13/4, quy định về việc thí điểm chỉ định Bí thư, Phó Bí thư được đưa ra. Vấn đề không nằm ở hai chữ “thí điểm”. Vấn đề nằm ở logic quen thuộc: cái gì đã “thí điểm” thì sớm muộn cũng trở thành mặc định. Và một khi đã thành mặc định, cánh cửa quay lại những cơ chế có sự tham gia rộng hơn gần như đóng lại.
Gọi đó là chuyện nội bộ là một cách né tránh. Bởi những vị trí này không tồn tại trong khoảng không. Họ nắm quyền điều hành, họ quyết định chính sách, và họ sử dụng ngân sách từ thuế của người dân. Quyền lực tác động trực tiếp đến xã hội, nhưng cách lựa chọn lại ngày càng thu hẹp phạm vi giám sát.
Vốn dĩ, quy trình nhân sự đã thiếu minh bạch. Nay chuyển sang cơ chế chỉ định, tức là rút ngắn thêm một bước kiểm soát. Khi việc lựa chọn không còn dựa trên cạnh tranh hay đánh giá rộng rãi, mà phụ thuộc vào quyết định từ trên xuống, thì tiêu chuẩn năng lực trở thành một câu hỏi không có lời giải công khai.
Lập luận “tinh gọn”, “linh hoạt” thường được đưa ra để biện minh. Nhưng tinh gọn không đồng nghĩa với việc giảm trách nhiệm giải trình. Ngược lại, càng tập trung quyền lực thì càng cần cơ chế kiểm soát chặt hơn. Nếu không, “linh hoạt” rất dễ biến thành tùy tiện.
Một hệ thống mà việc bổ nhiệm không cần sự kiểm chứng thực chất sẽ đối mặt với rủi ro rõ ràng: chọn sai người nhưng không có cách sửa sai kịp thời. Khi đó, hậu quả không dừng ở nội bộ, mà lan ra toàn xã hội.
Điều đáng lo nhất không phải là một quy định cụ thể, mà là hướng đi mà nó thể hiện. Khi quyền lực được trao đi theo con đường ngày càng khép kín, thì khoảng cách giữa người ra quyết định và người chịu tác động sẽ ngày càng lớn. Và khi khoảng cách đó đủ xa, thì sai lầm không còn là khả năng, mà là điều sớm muộn sẽ xảy ra.
MIỄN KIỂM ĐỊNH 5 NĂM: GIẢI PHÁP HAY MỞ ĐƯỜNG CHO MỘT GÁNH NẶNG MỚI?
Tháng 4/2026, đề xuất miễn kiểm định khí thải cho xe máy dưới 5 năm tuổi được đưa ra như một bước “nới lỏng”. Nhưng điều khiến dư luận không yên tâm lại nằm ở phần phía sau: sau 5 năm, hàng triệu xe sẽ phải bước vào vòng kiểm định bắt buộc, kéo theo chi phí, thủ tục và rủi ro mà người dân gần như không có lựa chọn né tránh.
Thực tế rất đơn giản. Xe máy là phương tiện sống còn của phần lớn người lao động. Không ai “giàu” đến mức cứ 5 năm lại thay xe mới nếu không đạt chuẩn. Với nhiều gia đình, chiếc xe không chỉ là tài sản, mà là công cụ kiếm sống. Đặt họ vào tình thế phải kiểm định định kỳ, thậm chí buộc thay xe nếu không đạt, khác nào đẩy thêm một gánh nặng trực tiếp lên sinh kế.
Lập luận quản lý môi trường nghe có vẻ hợp lý, nhưng cách triển khai lại xa rời thực tế. Khi hạ tầng kiểm định chưa sẵn sàng, việc hàng triệu xe cùng phải xếp hàng kiểm tra sẽ tạo ra một “nút thắt” mới. Người dân phải chờ đợi, gián đoạn công việc, mất thu nhập. Nếu xe không đạt chuẩn, câu hỏi rất thực tế đặt ra là: họ sẽ đi làm bằng gì?
Quan trọng hơn, hiệu quả môi trường của đề xuất này vẫn là dấu hỏi lớn. Khi nguồn gây ô nhiễm chính chưa được xử lý triệt để, việc dồn áp lực lên phương tiện phổ biến nhất của người dân dễ bị hiểu là một cách quản lý đơn giản nhưng thiếu công bằng. Không giải quyết gốc rễ, nhưng lại đánh trực tiếp vào túi tiền người sử dụng.
Một chính sách nếu không xuất phát từ thực tế đời sống sẽ nhanh chóng trở thành gánh nặng. Miễn kiểm định 5 năm nghe có vẻ “nhẹ”, nhưng phần chi phí và rủi ro dồn về sau mới là điều đáng nói. Và khi người dân buộc phải tuân theo một quy định thiếu khả thi, thì câu chuyện không còn là quản lý, mà là áp đặt.
VỪA LÊN CHỨC, LÊ MINH HƯNG ĐÃ MỊ DÂN
Sáng ngày 12/04/2026 tại lễ kỷ niệm 80 năm “Ngày truyền thống lực lượng Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội”. Lê Minh Hưng hùng hồn tuyên bố: sẽ họp với các bộ, ngành trong tuần tới để bàn về việc cắt giảm thủ tục hành chính, điều kiện kinh doanh, với mục tiêu giảm chi phí và tạo thuận lợi cho người dân, doanh nghiệp.
Điều đáng nói, văn này quá quen và đã được áp dụng mỗi khi lên chức của các quan chức CSVN gần như lặp lại mỗi khi có thay đổi nhân sự, và dần trở thành một công thức.
Nhưng thủ tục không tự nhiên biến mất chỉ vì một cuộc họp. Giấy tờ cũng không tự giảm chỉ vì một chỉ đạo. Nếu cách làm không thay đổi, thì mọi “cắt giảm” rất dễ chỉ dừng lại ở việc điều chỉnh trên văn bản, trong khi thực tế vẫn giữ nguyên.
Nể cái cách Lê Minh Hưng nói bớt giấy tờ mà không nói bớt khúc nào. Chả mấy chốc kỉ nguyên giấy tờ không những không giảm có khi lại lên một tầm cao mới.
SỬA ĐỔI THEO HƯỚNG NÀO?
Việc Bộ Chính trị ĐCSVN, đứng đầu là TBT-CTN Tô Lâm, đưa ra định hướng “nghiên cứu tổng kết, sửa đổi tổng thể Hiến pháp 2013” đặt ra một vấn đề đáng suy ngẫm trong bối cảnh hội nhập hiện nay.
Bản thân ông Tô Lâm nhiều lần nhấn mạnh rằng con đường phát triển của Việt Nam không thể tách rời xu thế chung của thế giới và nền văn minh nhân loại, trong khi xu thế ấy ngày càng đề cao nhân quyền, dân chủ và tự do.
Vì vậy, câu hỏi lớn được đặt ra là: việc sửa đổi Hiến pháp lần này sẽ đi theo định hướng xã hội chủ nghĩa như lâu nay, hay sẽ tiệm cận hơn với các giá trị dân chủ – tự do phổ quát?
Nếu vẫn giữ nguyên định hướng XHCN như hiện tại, thì nhiều ý kiến cho rằng điều đó không còn nhiều ý nghĩa mới mẻ, bởi một phần định hướng ấy đã được ông Tô Lâm thực hiện qua các chính sách gần đây như chiến dịch tinh gọn bộ máy...
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.