Apr 4, 2026 Ed, a 64-year-old American living in Da Nang, retired overseas 3 years before he was eligible for Social Security. In this interview, Ed explains how he was able to retire early and travel to 14 countries in 6 years before discovering his favorite country in the world, Vietnam.
My name is Dan. I left the USA 19 years ago, and I teach people how to reduce risk when retiring overseas. For details, click the following link to learn why we have the most comprehensive system for retiring overseas.
American Retires in Da Nang on Only Social Security
Hãy nghe anh già Mỹ, 64 tuổi, tâm sự về cuộc sống ơ Đà Nẳng, VN với nhưng chia sẻ khá thú vị về đời sống và kinh nghiệm khi ông này đi trải nghiệm ở cả chục quốc gia khác nhau!!
Just moments after completing the Artemis II lunar flyby, the crew shared their first reactions — including a live conversation with Donald Trump during the opening minutes. In this video, you’ll hear how the astronauts describe the experience in real time — not as a scripted explanation, but as raw, immediate reactions after witnessing one of the most critical phases of the mission. They talk about how quickly the flyby unfolded, how the Moon appeared up close, and what it felt like to see Earth from such a distance.
Thật XÓT XA CUỘC ĐỜI! Sài Gòn CƠM TỪ THIỆN & GIÁ LEO THANG | Xóm NHÀ THƯƠNG Quận 5 | Sài Gòn Hôm Nay
🖤SÀI GÒN HÔM NAY xin chào Cô Bác Anh Chị!🖤 Xin cảm ơn Cô Bác Anh Chị đã xem và đồng hành cùng với kênh SÀI GÒN HÔM NAY.
GIỮA CUỘC SỐNG TẤT BẬT BỘN BỀ LO TOAN, SÀI GÒN HÔM NAY MỐN GHI LẠI LƯU GIỮ LẠI VÀ GỬI ĐẾN CÔ BÁC ANH CHỊ NHỮNG HÌNH ẢNH CHÂN THẬT CỦA SÀI GÒN, NHỮNG HÌNH ẢNH XƯA VÀ NAY, NHỮNG KHOẢNH KHẮC MỖI NGÀY. HY VỌNG CÔ BÁC ANH CHỊ CÓ DỊP ÔN LẠI NHỮNG CON ĐƯỜNG KỶ NIỆM THÂN QUEN ĐÃ TỪNG. SÀI GÒN HÔM NAY XIN CẢM ƠN CÔ BÁC ANH CHỊ.
BÊN CẠNH ĐÓ, SẼ LÀ NHỮNG THÔNG TIN CẬP NHẬT MỖI NGÀY ĐỂ CÔ BÁC ANH CHỊ CÓ CÁI NHÌN RÕ NÉT HƠN VỀ SÀI GÒN HÔM NAY. CHÚC CÔ BÁC ANH CHỊ VÀ CÁC BẠN THẬT NHIỀU SỨC KHỎE VÀ BÌNH AN TRONG CUỘC SỐNG.
** Có những anh chàng không quản công sức và tiền bạc, ngày đêm đi làm "phóng sự đường phố" quý báu này, chúng ta người Việt đang sống xa quê hương, mới cảm nhận được hiện trạng của đất nước qua những hình ảnh, video clip thật trung thục, thật sống động!! Quý hóa thay!
"Đường Tăng" Trì Trọng Thụy trở thành tâm điểm chú ý khi thông tin về khối tài sản khổng lồ mà ông được thừa kế từ người vợ tỷ phú được hé lộ. Bởi Trần Lệ Hoa - vợ của "Đường Tăng" Trì Trọng Thụy - là một trong những nữ doanh nhân quyền lực nhất Trung Quốc. Từ hoàn cảnh nghèo khó, bà đã xây dựng nên đế chế riêng, sau khi vợ là nữ doanh nhân Trần Lệ Hoa qua đời ở tuổi 85, Trì Trọng Thụy được thừa hưởng hàng chục tỷ nhân dân tệ. Trước đó, bà đã lập di chúc từ năm 2019, phân chia tài sản rất rõ ràng cho các thành viên trong gia đình.
Ngày 7/4, truyền thông Trung Quốc đưa tin bà Trần Lệ Hoa qua đời ở tuổi 85. Theo thông báo từ Tập đoàn Quốc tế Fu Wah, bà trút hơi thở cuối cùng tại Bắc Kinh vào tối 5/4.
Người phụ nữ xuất thân từ một gia đình nghèo khó đã viết nên huyền thoại kinh doanh tại khu vực thương mại trọng điểm của Bắc Kinh bằng lòng dũng cảm và sự quyết đoán phi thường, iFeng viết.
Bà cũng là tâm điểm chú ý của dư luận trong nhiều năm qua vì cuộc hôn nhân với Trì Trọng Thụy, nam diễn viên thủ vai Đường Tăng trong bộ phim kinh điển Tây Du Ký.
“Cuộc đời Trần Lệ Hoa rực rỡ hơn cả tiểu thuyết”
Đó là tiêu đề bài viết mới nhất về nữ tỷ phú trên trang iFeng.
Trần Lệ Hoa sinh ra ở Bắc Kinh vào tháng 4/1941. Gia đình nghèo khó buộc bà phải bỏ học trung học. Sau đó, Trần Lệ Hoa làm việc tại một xưởng may địa phương rồi mở cửa hàng riêng để kiếm sống. Vào thời gian rảnh, bà thường sửa chữa những món đồ gỗ cũ còn sót lại trong nhà và sở thích này đã đặt nền tảng cho sự nghiệp tương lai của bà.
Năm 1977, theo lời khuyên của hàng xóm, bà mở một cửa hàng sửa chữa đồ nội thất, chính thức bắt đầu hành trình kinh doanh.
Có 2 phiên bản khác nhau về câu chuyện Trần Lệ Hoa lập nghiệp, iFeng viết. Theo một trong 2 phiên bản, đầu năm 1981, bà đến Hong Kong và dựa vào các mối quan hệ để dấn thân vào lĩnh vực bất động sản. Năm 1988, bà thành lập Tập đoàn Quốc tế Fu Wah và mua 12 biệt thự ở Beverly Hills, nhanh chóng tích lũy được khối tài sản khổng lồ bằng cách mua giá thấp, bán giá cao.
Bà Trần Lệ Hoa qua đời ở tuổi 85. Ảnh: Sohu, 360 Yule.
Theo thông tin khác, vào giữa những năm 1980, khi bà biết được Nhà máy sản xuất đồ gỗ Trung Quốc Longshuncheng Bắc Kinh có lượng lớn đồ gỗ hồng mộc và gỗ nam mộc vàng thời Minh, Thanh "không có chủ sở hữu". Bà đã mua một số món đồ đó với giá thấp, từ đó tích luỹ được số vốn ban đầu.
Mùa hè năm 1988, Trần Lệ Hoa trở về Bắc Kinh với tư cách một nữ doanh nhân Hong Kong và dồn gần như toàn bộ nguồn lực vào việc xây dựng tòa nhà Trường An. Đồng thời, bà cũng phát triển các hoạt động kinh doanh bất động sản tại Australia, Đông Nam Á và các nơi khác.
Đầu những năm 1990, bà đã mua một khu đất đắc địa gần Quảng trường Thiên An Môn và đầu tư 800 triệu NDT để xây dựng tòa nhà Trường An. 6 tầng trên cùng của tòa nhà này là câu lạc bộ tư nhân 5 sao đầu tiên của Bắc Kinh.
Do vị trí gần Tử Cấm Thành và trùng với thời điểm diễn ra Đại hội Thể thao châu Á Bắc Kinh, dự án gặp phải nhiều trở ngại trong việc xin phép xây dựng. Đến 1994, việc thi công mới bắt đầu.
Sau khi hoàn thành, công ty quản lý của Mỹ không hài lòng với thiết kế nội thất, vì vậy họ quyết định phá bỏ và xây dựng lại. Năm 1996, Câu lạc bộ Trường An chính thức khai trương, thu hút nhiều người Trung Quốc giàu có. Nơi đây trở thành biểu tượng của sự giàu có và địa vị vào thời điểm đó.
Sau đó, Trần Lệ Hoa tiếp tục phát triển các dự án xung quanh Vương Phủ Tỉnh - phố đi bộ và mua sắm sầm uất bậc nhất quận Đông Thành, Bắc Kinh, Trung Quốc.
Năm 1998, bà trúng thầu dự án cải tạo đường Kim Bảo. Tuân thủ nguyên tắc "thà mất tiền còn hơn mất người", bà hoàn thành việc di dời 2.100 hộ gia đình trong 28 ngày, lập kỷ lục trong ngành bất động sản. Đây là một trong những dấu ấn quan trọng nhất trong suốt sự nghiệp lẫy lừng của nữ tỷ phú này, The Paper nhận định.
Sau đó, phố Kim Bảo được phát triển thành khu tập trung các doanh nghiệp cao cấp, bao gồm khách sạn Regent, câu lạc bộ đua ngựa Hong Kong hay đặc biệt trung tâm mua sắm Kim Bảo, thu hút nhiều thương hiệu xa xỉ quốc tế.
Nữ hoàng bất động sản
Theo trang web chính thức của Tập đoàn Quốc tế Fu Wah, thuộc sở hữu của Trần Lệ Hoa, Fu Wah được thành lập tại Hong Kong năm 1988 và là một công ty đầu tư công nghiệp đa ngành bao gồm bất động sản, vận hành và quản lý tài sản, văn hóa nghệ thuật, tài chính. Các dự án của tập đoàn nằm ở Bắc Kinh, Thiên Tân, An Huy, Chu Hải, Tam Á, Melbourne và các nơi khác… Trong đó, Fu Wah có hơn 1,5 triệu m2 dự án đầu tư bất động sản thương mại tại Bắc Kinh đã hoàn thành và đang được xây dựng.
Năm 2016, Viện Nghiên cứu Hurun công bố danh sách phụ nữ giàu nhất Hurun. Bà Trần Lệ Hoa - nữ hoàng bất động sản - lần đầu tiên trở thành người phụ nữ giàu nhất Trung Quốc với khối tài sản 50,5 tỷ NDT.
Ngày 5/3, Viện Nghiên cứu Hurun công bố Danh sách người giàu toàn cầu Hurun năm 2026, Trần Lệ Hoa xếp hạng 656 trên thế giới với giá trị tài sản ròng là 47 tỷ NDT.
Trước đó, bà từng nhiều lần lọt top những người giàu nhất Trung Quốc do Forbes công bố. Năm 2014, bà đứng đầu danh sách 400 người giàu nhất Trung Quốc của Forbes, đồng thời được xem là nữ tỷ phú tự thân giàu nhất thế giới thời điểm đó.
Không chỉ dừng ở kinh doanh, bà còn dành tâm huyết cho lĩnh vực văn hóa khi đầu tư hàng trăm triệu NDT xây dựng bảo tàng gỗ - một trong những bảo tàng tư nhân đầu tiên tại Trung Quốc.
Sự ra đi của Trần Lệ Hoa khép lại hành trình của một nữ doanh nhân có ảnh hưởng lớn. Bà không chỉ xây dựng đế chế kinh doanh riêng mà còn góp phần định hình hình ảnh phụ nữ thành đạt trong giới tài chính Trung Quốc.
Cuộc hôn nhân với "Đường Tăng" Trì Trọng Thụy
Sau khi bộ phim truyền hình Tây Du Ký năm 1986 được phát sóng, Trì Trọng Thụy trở thành hiện tượng chỉ sau một đêm. Ông trở thành nhân vật được yêu mến trên khắp cả nước, đến mức người ta thường kính cẩn gọi ông là "sư phụ" khi bắt gặp ông trên đường.
Là một người đam mê kinh kịch, bà gặp Trì Trọng Thụy khi ông đang biểu diễn tại Đoàn Kinh kịch Quốc gia Trung Quốc. Hai người nhanh chóng trở nên thân thiết và làm bạn với nhau gần 2 năm.
Sau khi kết hôn, Trì Trọng Thụy luôn đồng hành cùng vợ trong mọi hoạt động. Ảnh: Sohu.
Trần Lệ Hoa hơn Trì Trọng Thụy 11 tuổi. Bà từng thừa nhận chủ động theo đuổi ông xã vì ngưỡng mộ vẻ ngoài điển trai và tính cách dịu dàng của ông. Trước khi bắt đầu mối quan hệ với diễn viên nổi tiếng, bà đã tham khảo ý kiến của 3 người con và chính thức hẹn hò khi nhận được sự ủng hộ từ các con.
Ban đầu, Trần Lệ Hoa khá do dự bởi lo ngại khoảng cách tuổi tác và tin đồn Trì Trọng Thụy đến với bà vì tiền.
Trong khi đó, Trì Trọng Thụy cũng liên tục bị bủa vây bởi những lời đồn thổi, chê bai từ người ngoài. Họ gọi ông là "kẻ đào mỏ", "kẻ hám tiền" và "đi đường tắt" nhưng cuối cùng 2 người đã chứng minh bằng tình yêu bền chặt suốt 36 năm.
Năm 1990, bà Trần Lệ Hoa 49 tuổi và Trì Trọng Thụy 38 tuổi, đăng ký kết hôn tại Hong Kong.
Theo 360 Yule, khi mới kết hôn với bà Trần, Trì Trọng Thụy đang ở đỉnh cao sự nghiệp. Tuy nhiên, ông đã từ bỏ ngành giải trí vì Trần Lệ Hoa, chuyển đến Hong Kong rồi sau đó trở lại Bắc Kinh để được đồng hành cùng vợ.
Khi tham dự các sự kiện hay những cuộc thảo luận về chủ đề kinh doanh, Trì Trọng Thụy luôn ở cạnh vợ để đóng vai trò như một người góp ý. Theo truyền thông Trung Quốc, trong đời sống hàng ngày, “Đường Tăng” luôn rất kính trọng bà Trần, thậm chí ở nhà ông cũng dùng kính ngữ để xưng hô. Tưởng chừng cách đối đáp đó quá dè dặt, khách sáo nhưng chính sự tôn trọng, nể phục nhau là bí quyết để họ gắn kết suốt nhiều năm. Trì Trọng Thụy từng chia sẻ ông không khép nép, lo sợ mà thích sự mạnh mẽ, quyết đoán của vợ.
Trong một cuộc phỏng vấn, Trì Trọng Thụy nói: "Chủ tịch là người đứng đầu gia đình, vì vậy tôi nể bà ấy. Bà ấy có tính khí nóng nảy và mỗi khi bà ấy nổi giận, tôi đều không nói một lời. Khi cơn giận nguôi ngoai, bà ấy sẽ đối xử với tôi tốt hơn".
Về phần Trần Lệ Hoa, bà từng thừa nhận có mối quan hệ rất gắn bó với ông xã và họ chưa bao giờ cãi nhau.
Trong một chương trình truyền hình, Trần Lệ Hoa từng nói về lối sống giản dị của bà. Bà không hút thuốc, không uống rượu, không uống cà phê. Bà chỉ thích ăn cơm om với cải muối chua. Chi phí sinh hoạt hàng ngày của bà không quá 10 NDT và niềm đam mê suốt đời của bà là nghệ thuật chạm khắc gỗ. Trong chương trình đó, Trì Trọng Thụy luôn đứng cạnh, nhẹ nhàng rót cho vợ một tách trà nóng.
Những năm qua, vợ chồng Trì Trọng Thụy cùng nhau phát triển bảo tàng gỗ Trung Quốc chuyên phục chế các di vật và quảng bá văn hóa truyền thống. Nơi đây được bà Trần đầu tư hơn 200 triệu NDT và là bảo tàng tư nhân đầu tiên, lớn nhất Trung Quốc. Đây cũng là nguồn an ủi tinh thần của vợ chồng nữ tỷ phú trong suốt nửa cuộc đời.
Theo như quốc gia Na Uy làm điều ngược lại cả thế giới khi biến dầu mỏ thành ‘kho tiền’ 2.000 tỷ USD không bao giờ vơi. Đằng sau sự yên bình của quốc gia này là một trong những tổ chức tài chính mạnh nhất hành tinh. Năm 1969, khi những mũi khoan đầu tiên chạm vào trữ lượng dầu khổng lồ dưới lòng Biển Bắc, Na Uy bất ngờ bước vào một “cú nhảy vọt” mà không phải quốc gia nào cũng may mắn có được. Nhưng đi cùng với vận may đó là một bài toán khó mà rất nhiều nước giàu tài nguyên từng thất bại.
Khi nhắc đến Na Uy, người ta thường nghĩ đến những cảnh quan phủ đầy tuyết, mùa đông kéo dài hay những dải cực quang nhảy múa trên bầu trời đêm. Quốc gia Bắc Âu này cũng được biết đến nhiều hơn như một trong những nơi hạnh phúc nhất thế giới. Nhưng đằng sau sự yên bình đó là một trong những tổ chức tài chính mạnh nhất hành tinh.
Năm 1969, khi những mũi khoan đầu tiên chạm vào trữ lượng dầu khổng lồ dưới lòng Biển Bắc, Na Uy bất ngờ bước vào một “cú nhảy vọt” mà không phải quốc gia nào cũng may mắn có được. Nhưng đi cùng với vận may đó là một bài toán khó mà rất nhiều nước giàu tài nguyên từng thất bại: Làm sao biến dòng tiền khổng lồ, đến nhanh và mang tính tạm thời, thành nền tảng thịnh vượng bền vững thay vì để nó làm méo mó nền kinh tế hoặc cạn kiệt chỉ sau một thế hệ.
Trong khi nhiều quốc gia lựa chọn con đường quen thuộc là tăng chi tiêu, thúc đẩy tăng trưởng ngắn hạn hoặc “đốt” tài nguyên để đổi lấy sự bùng nổ tức thời, Na Uy lại đi theo hướng gần như ngược lại. Họ chọn sự kiềm chế, một quyết định có phần “phi tự nhiên” trong bối cảnh tiền đổ về ồ ạt.
Thay vì tiêu, họ giữ lại. Thay vì tập trung trong nước, họ mang tiền đi đầu tư ra toàn cầu. Và thay vì tối đa hóa lợi ích trước mắt, họ thiết kế một hệ thống để đảm bảo lợi ích cho cả những thế hệ chưa ra đời.
Chính lựa chọn mang tính kỷ luật này, qua nhiều thập kỷ, đã tạo ra một trong những định chế tài chính đặc biệt nhất thế giới: Quỹ Hưu trí Chính phủ Toàn cầu (Government Pension Fund Global – GPFG, hay tên gọi khác là Oid Fund Norway). Từ một công cụ quản lý nguồn thu dầu khí, quỹ dần trở thành một “cỗ máy đầu tư” quy mô toàn cầu, nắm giữ cổ phần tại hàng nghìn doanh nghiệp và hiện diện trên hầu hết các thị trường tài chính lớn.
Đến nay, quy mô quỹ đã vượt 21,2 nghìn tỷ kroner Na Uy, tương đương hơn 2.000 tỷ USD, một con số khổng lồ nếu đặt cạnh quy mô dân số chỉ hơn 5 triệu người, hay so với GDP của nhiều nền kinh tế lớn trên thế giới. Nhưng giá trị thực sự của quỹ không nằm ở quy mô, mà nằm ở cách nó vận hành.
Đây không đơn thuần là nơi “cất tiền dầu”. Nó là một cấu trúc tài chính được thiết kế có chủ đích: Chuyển hóa tài nguyên hữu hạn thành danh mục tài sản sinh lời dài hạn. Dòng tiền từ dầu khí chỉ là điểm khởi đầu; phần tăng trưởng chính đến từ lợi nhuận đầu tư toàn cầu, từ cổ phiếu, trái phiếu, bất động sản cho tới hạ tầng năng lượng.
Nhờ đó, Na Uy không chỉ tận dụng được thời kỳ hoàng kim của dầu mỏ, mà còn xây dựng được một nền tảng tài chính có khả năng duy trì sức mạnh kinh tế ngay cả khi nguồn tài nguyên này dần suy giảm. Nói cách khác, họ không chỉ khai thác dầu, họ “tái chế” dầu thành một cỗ máy tạo ra của cải lâu dài.
M ÁY IN TIỀN VÔ HẠN
Sự bùng nổ của dầu mỏ đã nhanh chóng đưa Na Uy bước sang một trạng thái kinh tế hoàn toàn khác. Chỉ trong vài năm sau khi khai thác các mỏ ngoài khơi, tốc độ tăng trưởng tăng vọt, nguồn thu ngân sách dồi dào chưa từng có, và quốc gia Bắc Âu này đứng trước một cơ hội hiếm hoi để “đổi đời” ở quy mô quốc gia. Nhưng cùng lúc đó, các nhà hoạch định chính sách cũng nhìn thấy rất rõ mặt trái của sự giàu có đến quá nhanh.
Họ hiểu rằng dầu mỏ không phải là “máy in tiền” vô hạn. Giá dầu có thể lên xuống thất thường theo chu kỳ toàn cầu, và bản thân trữ lượng dầu khí cũng sẽ cạn kiệt theo thời gian. Nếu dòng tiền này được bơm trực tiếp vào nền kinh tế, nó có thể gây ra lạm phát, làm méo mó cấu trúc sản xuất và khiến quốc gia rơi vào cái bẫy quen thuộc của nhiều nước giàu tài nguyên: Tăng trưởng nóng trong ngắn hạn nhưng thiếu bền vững về dài hạn.
Chính vì vậy, Na Uy đã chọn một cách tiếp cận gần như đi ngược bản năng: Không tiêu ngay, mà “khóa” dòng tiền lại. Năm 1990, quốc hội thông qua việc thành lập một quỹ tài chính đặc biệt có tên Oil Fund - tiền thân của Government Pension Fund Global ngày nay với vai trò như một “bộ lọc” giữa nguồn thu dầu khí và nền kinh tế trong nước.
Phải đến năm 1996, khi ngân sách bắt đầu ghi nhận thặng dư ổn định từ dầu khí, những khoản tiền đầu tiên mới chính thức được chuyển vào quỹ. Đây là một chi tiết quan trọng: Na Uy không vội vàng, mà chỉ đưa tiền vào quỹ khi đã có nền tảng tài khóa đủ vững.
Mục tiêu của quỹ ngay từ đầu đã rất rõ ràng và nhất quán: Biến nguồn thu tạm thời từ dầu khí thành tài sản tài chính lâu dài. Thay vì để tài nguyên được khai thác rồi “tiêu hết” trong một thế hệ, Na Uy chọn cách tích lũy, đầu tư và để tài sản đó tiếp tục sinh lời theo thời gian.
Nói cách khác, quỹ không chỉ là công cụ quản lý tiền, mà là một cơ chế chuyển đổi: Từ tài nguyên hữu hạn sang của cải bền vững, từ lợi ích trước mắt sang lợi ích liên thế hệ. Đây cũng chính là nền tảng giúp Na Uy tránh được “lời nguyền tài nguyên”, điều mà rất nhiều quốc gia khác đã không làm được.
“CỔ ĐÔNG” LỚN NHẤT THẾ GIỚI
Một trong những quyết định mang tính “định hình số phận” của quỹ dầu mỏ Na Uy là: Gần như toàn bộ nguồn tiền được đầu tư ra bên ngoài quốc gia. Đây không chỉ là lựa chọn kỹ thuật, mà là một chiến lược kinh tế vĩ mô có chủ đích, nhằm tránh cái bẫy mà nhiều nền kinh tế giàu tài nguyên từng mắc phải.
Nếu dòng tiền dầu khí được bơm trực tiếp vào nền kinh tế trong nước, hệ quả gần như chắc chắn sẽ là lạm phát tăng cao, chi phí lao động leo thang, đồng nội tệ lên giá và các ngành xuất khẩu ngoài dầu khí mất dần sức cạnh tranh. Na Uy nhận thức rất sớm rủi ro này, và chọn cách “cách ly” nguồn tiền dầu khỏi nền kinh tế nội địa.
Thay vì chi tiêu, họ mang tiền đi đầu tư toàn cầu.
Cách tiếp cận này tạo ra hai lợi ích đồng thời. Thứ nhất, nó giúp nền kinh tế trong nước vận hành ổn định, không bị “quá nhiệt” bởi dòng tiền lớn. Thứ hai, nó cho phép Na Uy tận dụng tăng trưởng của toàn bộ nền kinh tế thế giới, thay vì chỉ phụ thuộc vào một thị trường nhỏ với dân số hơn 5 triệu người.
Theo dữ liệu mới nhất, quỹ hiện đầu tư tại khoảng 68 quốc gia, với hơn 10.000 khoản đầu tư riêng lẻ, trải rộng từ cổ phiếu, trái phiếu cho đến bất động sản và hạ tầng năng lượng. Danh mục này không chỉ đa dạng về địa lý, mà còn bao phủ gần như toàn bộ các ngành kinh tế quan trọng trên toàn cầu.
Trụ cột lớn nhất của quỹ là cổ phiếu, chiếm khoảng 71% tổng giá trị – tương đương hơn 15,1 nghìn tỷ kroner. Đây là lựa chọn mang tính chiến lược: Chấp nhận biến động trong ngắn hạn để đổi lấy tăng trưởng dài hạn. Thông qua danh mục này, quỹ nắm giữ cổ phần tại khoảng 7.200 doanh nghiệp trên 60 quốc gia, từ các tập đoàn công nghệ hàng đầu thế giới, ngân hàng, hãng tiêu dùng, cho đến các công ty công nghiệp và năng lượng.
Ở quy mô hiện tại, quỹ nắm giữ khoảng 1,5% tổng giá trị cổ phiếu niêm yết toàn cầu, một con số đủ để biến Na Uy, về mặt tài chính, trở thành một trong những “cổ đông thầm lặng” lớn nhất thế giới.
Song song với đó là lớp tài sản ổn định hơn: Trái phiếu, chiếm khoảng 26,5% danh mục, tương đương khoảng 5,6 nghìn tỷ kroner. Đây là các khoản đầu tư vào trái phiếu chính phủ và doanh nghiệp tại 48 quốc gia, đóng vai trò tạo dòng thu nhập đều đặn và giảm độ biến động tổng thể của quỹ. Nếu cổ phiếu là “động cơ tăng trưởng”, thì trái phiếu chính là “bộ giảm xóc” giúp danh mục vận hành ổn định qua các chu kỳ thị trường.
Ngoài các tài sản tài chính truyền thống, quỹ còn nắm giữ một phần tài sản hữu hình trên toàn cầu. Danh mục bất động sản gồm 1.389 tài sản tại 14 quốc gia, trị giá khoảng 372 tỷ kroner, bao gồm các tòa nhà văn phòng, trung tâm thương mại và bất động sản thương mại tại những thành phố lớn. Đây là nguồn tạo ra dòng tiền thuê ổn định và giúp đa dạng hóa rủi ro.
Bên cạnh đó, quỹ cũng bắt đầu mở rộng sang hạ tầng năng lượng tái tạo, một lĩnh vực còn chiếm tỷ trọng nhỏ nhưng mang ý nghĩa chiến lược dài hạn. Các khoản đầu tư này trải dài tại nhiều quốc gia, phản ánh định hướng từng bước chuyển dịch từ tài sản gắn với dầu khí sang những nguồn năng lượng của tương lai.
Tổng thể, danh mục của quỹ được xây dựng theo nguyên tắc rất rõ ràng: Đa dạng hóa tối đa, cân bằng giữa tăng trưởng và ổn định, và trải rộng trên toàn cầu để không phụ thuộc vào bất kỳ thị trường hay ngành nghề nào. Chính cấu trúc này đã giúp quỹ không chỉ bảo toàn giá trị, mà còn liên tục tạo ra lợi nhuận qua nhiều thập kỷ, biến nguồn tiền từ dầu mỏ thành một hệ sinh thái tài sản có khả năng tự sinh sôi.
DẦU MỎ CHỈ LÀ “NGUỒN VỐN ĐẦU VÀO”
Một trong những điểm ít được chú ý nhưng lại mang tính quyết định trong câu chuyện của quỹ dầu mỏ Na Uy là: Dầu không còn là nguồn tạo ra sự giàu có chính. Vai trò của dầu dần thu hẹp về “nguồn vốn đầu vào”, trong khi động cơ tăng trưởng thực sự lại nằm ở thị trường tài chính toàn cầu.
Trong những năm đầu, dòng tiền từ dầu khí chiếm tỷ trọng lớn trong giá trị quỹ. Nhưng theo thời gian, khi quy mô danh mục tăng lên và bắt đầu sinh lời, cán cân đã đảo chiều. Hiện nay, hơn một nửa giá trị của quỹ đến từ lợi nhuận đầu tư, tức là từ cổ phiếu, trái phiếu, bất động sản và các tài sản tài chính khác chứ không phải từ việc khai thác thêm dầu.
Diễn biến tăng trưởng của quỹ phản ánh rất rõ sự chuyển dịch này. Từ một quỹ gần như “trống” vào cuối những năm 1990, giá trị chỉ mới ở mức vài trăm tỷ kroner, quỹ nhanh chóng vượt mốc 1.000 tỷ kroner vào giữa những năm 2000. Đến năm 2013, con số này đã đạt khoảng 5.000 tỷ kroner. Nhưng giai đoạn tăng trưởng mạnh nhất lại diễn ra trong thập kỷ gần đây, khi thị trường tài chính toàn cầu bước vào chu kỳ tăng dài, đặc biệt là sự bùng nổ của cổ phiếu công nghệ.
Bất chấp những cú sốc như khủng hoảng tài chính, đại dịch Covid-19 hay các biến động địa chính trị, giá trị quỹ vẫn tiếp tục đi lên, vượt mốc 20.000 tỷ kroner vào năm 2024 và duy trì đà tăng trong năm 2025. Điều này cho thấy một thực tế quan trọng: quỹ không phụ thuộc vào một chu kỳ kinh tế đơn lẻ, mà được neo vào tăng trưởng dài hạn của toàn bộ nền kinh tế thế giới.
Điểm đáng chú ý là toàn bộ chiến lược này được xây dựng trên nguyên tắc kiên nhẫn và kỷ luật. Quỹ không chạy theo xu hướng ngắn hạn, không cố “đánh bại thị trường” bằng các quyết định đầu cơ, mà duy trì phân bổ tài sản rộng, chi phí thấp và thời gian nắm giữ dài. Chính cách tiếp cận này giúp quỹ hấp thụ được biến động ngắn hạn, đồng thời tối đa hóa lợi nhuận trong dài hạn.
Nói một cách đơn giản, Na Uy đã hoàn tất một bước chuyển quan trọng: Từ việc khai thác tài nguyên để kiếm tiền, sang việc để tiền tự kiếm tiền. Và khi quá trình này đủ lâu và đủ lớn, dầu mỏ, thứ từng là nền tảng của sự giàu có dần trở thành yếu tố thứ yếu trong bức tranh tài chính của quốc gia.
Một ngày trước khi tối hậu thư của ông Trump hết hạn, Iran đã đáp trả bằng cách đưa ra 10 điều kiện riêng của mình cho một thỏa thuận hòa bình. Về cơ bản, Mỹ đang yêu cầu sự đầu hàng và ehran đã nghiên cứu 15 điểm mà Washington đưa ra trong hai tuần và sau đó đưa ra các yêu cầu của riêng mình.
Nhà bình luận Petr Akopov đã có bài viết trên tờ RIA. Theo ông Petr Akopov, không phải là một lệnh ngừng bắn tạm thời, mà là chấm dứt chiến tranh và một giải pháp lâu dài. Người Iran đang nhấn mạnh điều gì?
Về việc rút các căn cứ và quân đội Mỹ khỏi các nước vùng Vịnh Ba Tư. Về việc rút quân đội Israel khỏi Gaza và Lebanon. Về việc bồi thường thiệt hại mà Iran phải gánh chịu trong cuộc xung đột Mỹ-Israel. Về việc dỡ bỏ các lệnh trừng phạt kinh tế đối với Iran và trả lại các tài sản bị tịch thu. Về thỏa thuận các quy tắc cho việc tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz, cho phép Iran thu thuế. Về các đảm bảo không gây hấn đối với Iran, không chỉ từ Mỹ và Israel , hay thậm chí từ Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc.
Đây là những yêu cầu cơ bản và Iran sẽ không lùi bước và đã chuẩn bị cho một cuộc xâm lược trên bộ của Mỹ. Rõ ràng là Mỹ sẽ không bao giờ chấp nhận bất cứ điều gì giống như 10 điểm này, nhưng lập trường và khả năng phục hồi của Tehran là rất quan trọng. Người Mỹ đã thất bại trong việc bẻ gãy ý chí của giới lãnh đạo Iran và toàn bộ Iran vậy thì ông Trump nên làm gì bây giờ?
Hãy chấm dứt và rút quân, không phải rút khỏi khu vực, mà là rút khỏi cuộc chiến chống Iran. Đúng vậy, có tối hậu thư của ông Trump, sẽ hết hạn vào tối thứ Tư, và lời hứa của ông về việc tổ chức "Ngày Cầu và Nhà máy Điện", nghĩa là phá hủy hoàn toàn cơ sở hạ tầng của Iran. Về lý thuyết, Washington có thể làm điều này, nhưng tại sao? Chắc chắn điều đó sẽ không thay đổi lập trường của Iran, và danh tiếng của Mỹ và cá nhân tổng thống Mỹ sẽ bị ảnh hưởng.
Thật ra, điều đó phụ thuộc vào cách bạn nhìn nhận: tất cả các thủ đô quan trọng đều đang theo dõi sát sao những cơn thịnh nộ (dù là kịch tính hay thực sự) của Nhà Trắng và đưa ra những kết luận sâu rộng, không cái nào có lợi cho người Mỹ. Chắc chắn, nếu ông Trump đạt được sự đầu hàng của Iran bằng cách phá hủy cơ sở hạ tầng dân sự, điều đó có thể được dùng làm lý lẽ biện minh cho các cuộc ném bom – tất nhiên là khủng khiếp, nhưng hiệu quả. Tuy nhiên, gần như chắc chắn rằng người Iran sẽ không đầu hàng. Vậy tại sao lại phải ném bom họ?
Và sau đó chuyển sang một chiến dịch trên bộ? Nhưng rõ ràng là ông Trump hoàn toàn không muốn (và không thể) làm điều đó: ngay cả một chiến dịch mạo hiểm, gây chấn động nhằm vào đảo Kharg hoặc một cuộc đột kích mang tính biểu dương để chiếm đoạt uranium của Iran dường như ngày càng khó xảy ra. Mỹ cần phải giảm bớt căng thẳng trong chiến dịch này, đặc biệt là vì, ngoài các yếu tố bên ngoài hoàn toàn khách quan, còn có những vấn đề nội bộ cấp bách hơn. Bằng cách leo thang ngay bây giờ và sa lầy vào một chiến dịch trên bộ, ông Trump sẽ mất một số cử tri và chắc chắn sẽ có một Quốc hội đối lập. Nói cách khác, ông sẽ tự hạn chế quyền lực của mình.
Vậy là giờ đây ông Trump về cơ bản chỉ còn một lựa chọn để thoát khỏi tình huống này với tương đối ít đổ máu: tuyên bố rằng "chế độ mới" ở Iran tất nhiên là xấu, nhưng tốt hơn các chế độ trước đây, và người Iran là "những người rất kiên cường". Hơn nữa, người Mỹ muốn đưa quân đội của họ về nước, nên ông sẽ không "lấy dầu". Ông Trump đã nói tất cả những điều này vào thứ Hai, và giờ tất cả những gì còn lại để ông làm là cẩn thận ném bom một vài cây cầu và nhà máy điện - như một hình phạt dành cho "những người Iran" đã từ chối tối hậu thư của ông Trump. Và tuyên bố chiến thắng và kết thúc chiến dịch - trong khi không ai tỉnh ngộ.
Nhưng chắc chắn kết quả như vậy sẽ bị coi là thất bại đối với Mỹ và ông Trump và xét trên nhiều khía cạnh. Nhưng vấn đề là lựa chọn thay thế còn tồi tệ hơn nhiều: sau khi tiến thêm một bước quyết định trên con đường leo thang, ông Trump sẽ ngay lập tức nhận ra rằng những bước đi phía sau ông đã sụp đổ và những bước đi bây giờ chỉ dẫn đến phía trước. Tình thế hiện tại là một thế khó cho ông Trump.
Chuẩn tướng Majid Khademi – phụ trách tình báo của lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) – vừa thiệt mạng trong một cuộc không kích của Mỹ và Israel. Đây được cho là đòn giáng mạnh cả về tình báo lẫn quân sự đối với IRGC.
Vụ không kích do lực lượng Mỹ và Israel phối hợp thực hiện, nhắm vào các mục tiêu chiến lược ngay tại trung tâm thủ đô Tehran.
Chi tiết vụ tấn công và cú đánh vào “ngôi nhà bí mật”
Thông tin mới nhất về vụ việc xác nhận rằng nhà riêng của tướng Khademi, người đứng đầu cơ quan tình báo của IRGC đã bị tấn công trực diện.
Các báo cáo cho thấy, đòn đánh được thực hiện trong khuôn khổ chiến dịch phối hợp giữa Mỹ và Israel, sử dụng kết hợp máy bay tàng hình, tên lửa dẫn đường chính xác và dữ liệu tình báo thời gian thực. Mục tiêu là một “ngôi nhà an toàn” (safe house) tại thủ đô Tehran – nơi được cho là địa điểm hoạt động bí mật của ông Khademi.
Việc xác định chính xác vị trí của một nhân vật cấp cao như ông Khademi được cho là kết quả của quá trình theo dõi kéo dài, kết hợp giữa do thám tín hiệu (SIGINT), vệ tinh và mạng lưới điệp báo thực địa.
Cái chết của tướng Khademi được đánh giá là một trong những tổn thất nghiêm trọng nhất đối với bộ máy an ninh Iran trong giai đoạn xung đột hiện nay và phơi bày một lỗ hổng an ninh nghiêm trọng của Tehran, bởi ông hiện nắm giữ vị trí cực kỳ nhạy cảm.
Theo các nguồn tin an ninh khu vực, cuộc không kích khiến tướng Majid Khademi thiệt mạng không phải là một đòn tấn công ngẫu nhiên, mà là chiến dịch có tính toán kỹ lưỡng, nhằm triệt tiêu trung tâm chỉ huy tình báo của IRGC.
Nó cũng diễn ra ngay tại thủ đô Tehran – khu vực được bảo vệ nghiêm ngặt – cho thấy mức độ thâm nhập sâu của Mỹ và Israel vào hệ thống an ninh Iran. Một số nguồn mô tả đây là “đòn đánh vào trung tâm chỉ huy”, làm suy yếu năng lực điều hành và phản gián của IRGC.
Tướng Majid Khademi - một nhân vật quyền lực bí ẩn ở Tehran
Chuẩn tướng Khademi được xem là một trong những nhân vật bí ẩn và có ảnh hưởng lớn nhất trong IRGC. Ông trực tiếp phụ trách thu thập tình báo và tham mưu chiến lược cho lãnh đạo cấp cao Iran.
Tướng Khademi sở hữu hai bằng tiến sĩ – một về “An ninh quốc gia” và một về “Nghiên cứu phòng thủ chiến lược”.
Hình ảnh của ông trong truyền thông cũng đầy ẩn số: Có lúc ông xuất hiện với tên “Majid Khademi”, có lúc lại là “Majid Hosseini”, trong khi tên thật của ông vẫn là một bí mật được giữ kín trong nội bộ IRGC.
Tướng Khademi từng đảm nhiệm nhiều vị trí then chốt trong lĩnh vực an ninh: Tháng 5/2018, ông đứng đầu đơn vị bảo vệ tình báo thuộc Bộ Quốc phòng Iran. Năm 7/2022: ông trở thành lãnh đạo đơn vị bảo vệ tình báo của IRGC.
Ông chỉ mới được bổ nhiệm vào vị trí đứng đầu tình báo IRGC từ năm 2025, sau khi người tiền nhiệm là Mohammad Kazemi thiệt mạng trong một cuộc không kích trước đó.
Điều này đồng nghĩa Iran đã mất liên tiếp hai lãnh đạo tình báo cấp cao trong thời gian ngắn – một kịch bản hiếm thấy trong lịch sử lực lượng này.
Các chiến dịch không kích gần đây của Mỹ và Israel đã nhắm vào hàng loạt nhân vật cấp cao trong hệ thống chính trị – quân sự Iran, từ lãnh đạo an ninh đến các tướng lĩnh chủ chốt.
Giới phân tích nhận định đây là chiến lược “đánh vào đầu não” nhằm làm tê liệt khả năng chỉ huy và kiểm soát của Tehran trong cuộc xung đột đang leo thang.
Iran khẳng định quyết tâm chiến đấu bất chấp các vụ ám sát
Sau khi Tướng Majid Khademi bị sát hại, lãnh tụ Tối cao Iran Mojtaba Khamenei tuyên bố lực lượng Iran sẽ không bị lung lay bởi các vụ ám sát nhằm vào các chỉ huy.
Ông Khamenei cho biết Tướng Khademi “đã dành hàng chục năm phục vụ thầm lặng và tận tụy trong các lĩnh vực an ninh, tình báo và quốc phòng”.
“Tuy nhiên, đội ngũ chiến binh không thể bị phá vỡ trên con đường chân lý của Iran Hồi giáo, cùng với các lực lượng vũ trang sẵn sàng hy sinh, tạo thành một mặt trận vững chắc, ăn sâu bén rễ đến mức khủng bố và tội ác không thể làm lung lay quyết tâm theo đuổi lý tưởng thánh chiến của họ,” ông nói.
Một trong những “máy bay ngày tận thế” của Mỹ đã được phát hiện bay vòng phía trên một căn cứ không quân quan trọng ở bang Nebraska vào thứ Hai — chỉ vài giờ trước khi thời hạn mà Tổng thống Trump đưa ra để Iran chấp nhận thỏa thuận hòa bình sắp hết.
Chiếc Boeing E-4B Nightwatch được thiết kế để bảo vệ các quan chức an ninh quốc gia và duy trì hoạt động của chính phủ trong trường hợp chiến tranh hạt nhân. Nó đã được các hệ thống theo dõi chuyến bay ghi nhận phía trên Căn cứ Không quân Offutt, nơi đặt trụ sở Bộ Tư lệnh Chiến lược Mỹ.
Theo Daily Mail, máy bay cất cánh từ Offutt lúc 10h17 sáng (giờ miền Đông Mỹ) ngày 6/4 (tối cùng ngày giờ Hà Nội), bay vòng quanh khu vực ít nhất 6 lần trước khi hạ cánh trở lại căn cứ.
E-4B Nightwatch được coi là một “Lầu Năm Góc bay” trong tình huống khẩn cấp quốc gia.
Hoạt động của máy bay này thường được giới theo dõi hàng không chú ý trong các thời điểm căng thẳng cao, trong đó có một chuyến bay năm ngoái thu hút sự quan tâm chỉ vài ngày trước khi Mỹ tham gia cùng Israel trong chiến dịch không kích kéo dài 12 ngày nhằm vào các cơ sở hạt nhân của Iran.
Hiện ông Trump đã đặt thời hạn đến thứ Ba để Iran chấp nhận kế hoạch hòa bình của ông và mở lại eo biển Hormuz, nếu không Mỹ sẽ phá hủy các nhà máy điện và cầu của nước Cộng hòa Hồi giáo này.
“Cả đất nước đó có thể bị đánh gục chỉ trong một đêm, và đêm đó có thể là đêm mai” - ông Trump nói với các phóng viên tại Nhà Trắng hôm thứ Hai.
Mỹ sở hữu đội bay gồm 4 chiếc E-4B, thường xuyên thực hiện các chuyến bay quanh năm nhằm duy trì trạng thái sẵn sàng quân sự.
Nightwatch đóng vai trò là trung tâm chỉ huy trên không dành cho tổng thống, bộ trưởng quốc phòng và Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, nhằm đảm bảo duy trì năng lực chỉ huy, kiểm soát và liên lạc trong các tình huống khẩn cấp.
Với 18 giường ngủ, phòng họp báo, khu làm việc nhóm, phòng hội nghị, phòng chỉ huy và khu nghỉ ngơi trải dài trên ba tầng, chiếc máy bay được thiết kế như một “Lầu Năm Góc bay” trong trường hợp khẩn cấp quốc gia.
Máy bay được cải tiến đặc biệt để có thể chịu được vụ nổ hạt nhân, các cuộc tấn công mạng, xung điện từ và những thảm họa khác có thể đe dọa nước Mỹ.
Mỗi chiếc E-4B Nightwatch có thể chở tối đa 112 người và có tầm bay hơn 7.000 dặm.
Máy bay cũng được trang bị lớp bảo vệ nhiệt và hạt nhân, đồng thời có khả năng liên lạc với bất kỳ ai ở bất cứ đâu trên thế giới nhờ hệ thống 67 ăng-ten và đĩa vệ tinh đặt trong vòm radar của nó.
Lực lượng Ukraine vừa tiến hành một đòn tấn công nhằm vào khinh hạm Admiral Makarov – được cho là tàu chiến cuối cùng của Nga tại Biển Đen còn khả năng mang và phóng tên lửa hành trình Kalibr.
Theo Defense Express, trong cuộc tấn công quy mô lớn vào cảng Novorossiysk ngày 6/3, lực lượng máy bay không người lái của Ukraine không chỉ đánh trúng kho dầu Sheskharis mà còn nhắm vào một tàu chiến lớp Project 11356R Burevestnik của Nga.
Đoạn video ghi lại khoảnh khắc trước khi tấn công đã được chỉ huy lực lượng hệ thống không người lái Ukraine, Robert Brovdi, công bố trên trang cá nhân.
Sau đó, các nguồn tin xác nhận, mục tiêu chính là khinh hạm Admiral Makarov – tàu chiến mang tên lửa Kalibr cuối cùng còn hoạt động của Nga tại Biển Đen.
Khoảnh khắc trước cuộc tấn công vào tàu khu trục Admiral Makarov. Ảnh Defence
Hạm đội Biển Đen suy yếu nghiêm trọng
Trong biên chế Hạm đội Biển Đen của Nga hiện chỉ còn 3 khinh hạm lớp này, gồm: Admiral Makarov; Admiral Essen; Admiral Grigorovich
Tuy nhiên, tình trạng của các tàu này đang ở mức đáng báo động, trong đó: Admiral Essen đã bị tấn công trước đó vào ngày 2/3 tại Novorossiysk, chịu thiệt hại nghiêm trọng, đặc biệt ở hệ thống phòng không và radar giám sát, khiến khả năng tác chiến suy giảm đáng kể.
Tàu Admiral Grigorovich thì không còn hiện diện tại Biển Đen từ năm 2021 và không thể quay lại do eo biển Bosphorus bị phong tỏa.
Điều này khiến Admiral Makarov trở thành tàu chiến duy nhất còn duy trì năng lực tấn công bằng tên lửa Kalibr trong khu vực – trước khi bị Ukraine nhắm tới.
Đòn đánh chính xác vào “trái tim” của tàu chiến Nga
Phân tích hình ảnh cho thấy UAV Ukraine có thể đã nhắm vào: Buồng chỉ huy (bridge) – trung tâm điều khiển hoạt động của tàu; Hoặc hệ thống phóng thẳng đứng (VLS) – nơi chứa và phóng tên lửa Kalibr
Nếu phần buồng chỉ huy bị đánh trúng, khả năng điều hành con tàu sẽ bị tê liệt nghiêm trọng. Trong khi đó, nếu hệ thống phóng tên lửa bị phá hủy, tàu gần như mất toàn bộ năng lực chiến đấu chủ lực.
Hiện mức độ thiệt hại cụ thể vẫn chưa được xác nhận và cần thêm hình ảnh vệ tinh để đánh giá chính xác.
Novorossiysk – từ căn cứ chiến lược thành “nghĩa địa” hải quân?
Sau khi phải rút bớt lực lượng khỏi Crimea, Nga đã chuyển nhiều tài sản hải quân về Novorossiysk nhằm tránh các đòn tấn công của Ukraine.
Tuy nhiên, các diễn biến gần đây cho thấy chính căn cứ này cũng đang trở thành mục tiêu tấn công liên tiếp.
Trước đó, ngày 15/12/2025, một tàu ngầm lớp Kilo (Project 636.3) có khả năng mang tên lửa Kalibr cũng đã bị hư hại nặng sau khi trúng đòn tấn công bằng drone hải quân của Ukraine.
Cục diện thay đổi trên Biển Đen
Việc khinh hạm Admiral Makarov bị tấn công – nếu thiệt hại nghiêm trọng được xác nhận – sẽ trở thành một đòn giáng mạnh vào năng lực tấn công tầm xa của Nga tại Biển Đen.
Trong bối cảnh Ukraine ngày càng mở rộng chiến dịch sử dụng UAV và drone hải quân, ưu thế truyền thống của Nga trên mặt biển đang bị thách thức rõ rệt, thậm chí có nguy cơ bị đảo ngược trong thời gian tới.
Một bản ghi nhớ ngoại giao bị rò rỉ cho rằng ông Mojtaba Khamenei - người vừa được bổ nhiệm làm Lãnh tụ tối cao Iran - đang trong tình trạng hôn mê và được điều trị vì bệnh lý “nghiêm trọng” tại thành phố linh thiêng Qom. Thông tin này dựa trên đánh giá tình báo Mỹ và Israel, được tờ The Times tiếp cận và công bố ngày 7/4.
Dù chưa được xác nhận độc lập, báo cáo trên làm dấy lên thêm nghi vấn về việc quyền lực tại Iran đang rơi vào tay giới quân sự trong bối cảnh Lãnh tụ tối cao Mojtaba Khamenei không thể trực tiếp điều hành đất nước.
Theo nội dung bản ghi nhớ, ông Mojtaba Khamenei “đang được điều trị trong tình trạng nghiêm trọng tại Qom và không thể tham gia vào bất kỳ quyết định nào của chính quyền”. Đây cũng là lần đầu tiên vị trí của ông được tiết lộ kể từ khi xung đột giữa Mỹ, Israel và Iran bùng nổ.
Ông Mojtaba Khamenei, 56 tuổi, lên nắm quyền sau khi cha ông – cố lãnh tụ tối cao Ali Khamenei – thiệt mạng trong các đợt không kích mở màn của Mỹ và Israel hôm 28/2. Tuy nhiên, kể từ đó, ông gần như “biến mất” khỏi đời sống công chúng.
Phía Iran trước đó khẳng định ông chỉ bị thương nhẹ ở chân trong vụ tấn công khiến nhiều thành viên gia đình thiệt mạng. Tuy nhiên, kể từ khi nhậm chức, ông chưa từng xuất hiện công khai.
Một số hình ảnh và video được công bố gần đây – bao gồm đoạn clip ngày 5/4 được cho là ghi lại cảnh ông bước vào hầm ngầm – đã nhanh chóng bị nghi ngờ là sản phẩm trí tuệ nhân tạo (AI). Một video khác ngày 6/4, mô tả ông trong “phòng tác chiến”, cũng bị cho là giả.
Trong khi đó, bản ghi âm rò rỉ từ vụ không kích ngày 28/2 cho thấy ông Mojtaba đã thoát chết trong gang tấc, khi rời khỏi vị trí chỉ vài phút trước khi tên lửa đánh trúng.
Các đồn đoán khác, như việc ông được bí mật đưa sang Nga điều trị, đã bị Đại sứ Nga tại Iran bác bỏ.
Bộ Ngoại giao Iran ngày 1/4 khẳng định ông Mojtaba “hoàn toàn khỏe mạnh”, và việc không xuất hiện trước công chúng là điều “không bất thường trong thời chiến”.
Trong bối cảnh đó, câu hỏi lớn được đặt ra là: ai đang thực sự điều hành Iran khi Lãnh tụ tối cao vắng mặt? Chủ tịch Quốc hội Mohammad Bagher Ghalibaf, Tổng thống Masoud Pezeshkian và lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran vẫn liên tục đưa ra các chỉ đạo và tuyên bố trong suốt cuộc xung đột.
Các chuyên gia cảnh báo, những thông tin trong tài liệu rò rỉ cần được tiếp cận thận trọng, bởi đánh giá tình báo từ Mỹ và Israel cũng có thể được sử dụng như một phần của cuộc chiến thông tin nhằm định hình nhận thức về năng lực lãnh đạo và quân sự của Iran.
Phía Tehran đến nay vẫn kiên quyết bác bỏ mọi tin đồn liên quan đến tình trạng sức khỏe của ông Mojtaba Khamenei.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.