Cổ phiếu của công ty quốc phòng lớn nhất Nhật Bản Mitsubishi Heavy Industries (MHI) tăng gần 4% trong phiên giao dịch ngày 20/4. Đà tăng xuất hiện sau khi Nhật Bản hoàn tất thỏa thuận đóng 3 tàu khi trục đa năng cho Australia.
Đây là dự án xuất khẩu tàu chiến đầu tiên trong lịch sử của Nhật Bản. Theo kế hoạch, con tàu đầu tiên sẽ được bàn giao cho Hải quân Hoàng gia Australia vào năm 2029. Trong vòng 12 tháng qua, giá cổ phiếu của MHI đã tăng khoảng 75%.
Thỏa thuận này có trị giá 10 tỷ đô la Australia (khoảng 7,15 tỷ USD). Dự án được công bố lần đầu vào tháng 8 trong bối cảnh Nhật Bản chuẩn bị nới lỏng các hạn chế về vận chuyển vũ khí vào cuối tháng này. Động thái trên sẽ mở đường cho việc chính thức xuất khẩu các loại vũ khí có tính sát thương.
Trong khi đó, chính quyền Canberra đã cam kết chi tới 20 tỷ đô la Australia cho đội tàu gồm 11 chiếc khu trục đa năng. MHI sẽ đảm nhận việc đóng 3 chiếc đầu tiên trong số này. Các tàu chiến mới được phát triển dựa trên lớp tàu khu trục Mogami nâng cấp. Chúng sẽ thay thế lớp tàu ANZAC cũ vốn đã phục vụ trong Hải quân Australia từ những năm 1980.
Mitsubishi Heavy Industries đã đánh bại đối thủ ThyssenKrupp Marine Systems của Đức để giành được hợp đồng này. Theo hãng tin ABC của Australia, Nhật Bản đã chiếm ưu thế trong cuộc đua trị giá 10 tỷ đô la Australia nhờ cam kết bàn giao tàu nâng cấp cho Australia sớm hơn cả hải quân nước mình.
Tờ Nikkei cho biết các doanh nghiệp khác cũng tham gia vào thương vụ này bao gồm Tập đoàn NEC, Mitsubishi Electric và Hitachi. Các công ty này sẽ cung cấp hệ thống radar, ăng-ten và các thiết bị điện tử khác cho tàu.
Kết thúc phiên giao dịch, cổ phiếu Mitsubishi Electric tăng 3,64%, cổ phiếu Hitachi tăng nhẹ 0,8%, trong khi cổ phiếu NEC giảm 0,6%.
Cơ quan Thực thi Pháp luật Ấn Độ (ED) đã khám xét 7 địa điểm tại Delhi-NCR, Goa, Jaipur và Mumbai liên quan đến công ty bất động sản 32nd Avenue Group. Trong đợt rà soát này, lực lượng chức năng đã thu giữ 10,5 triệu rupee tiền mặt (khoảng 3,2 tỷ VNĐ) và số trang sức trị giá 15 triệu rupee (khoảng 4,6 tỷ VNĐ).
Chiến dịch khám xét nhắm vào các giám đốc điều hành kiêm người sáng lập công ty là Anubhav Sharma, Dhruv Sharma và các đối tượng liên quan. Theo tuyên bố từ ED, các đối tượng này đã sử dụng tiền chiếm đoạt từ những nhà đầu tư nhẹ dạ để phục vụ lối sống xa hoa. Tài sản bất chính được dùng để mua các căn hộ cao cấp tại Gurugram và sở hữu du thuyền riêng tại Goa.
Hiện tại, hai bị cáo Dhruv Sharma và Shirin Sharma đã bị cảnh sát bang Haryana bắt giữ và đang trong diện tạm giam. Trong khi đó, Anubhav Sharma và Mamta Sharma hiện đã bỏ trốn.
Cuộc điều tra của ED được tiến hành dựa trên nhiều đơn tố giác tội phạm do cảnh sát Delhi và Gurugram ghi nhận. Các bị cáo bị cáo buộc thực hiện hoạt động tội phạm có tổ chức và có hệ thống thông qua việc dụ dỗ nhà đầu tư, không bàn giao bất động sản và biển thủ công quỹ.
Nhóm đối tượng còn bị cáo buộc làm giả tài liệu, trốn nộp các khoản thuế phí quy định và rửa tiền qua nhiều thực thể khác nhau. Kết quả điều tra cho thấy các bị cáo đã tạo ra khoản lợi nhuận bất chính vượt 5 tỷ rupee. Số tiền này sau đó được chuyển qua nhiều tài khoản của các công ty ma hoặc các thực thể đứng tên hộ nhằm xóa dấu vết.
Thủ đoạn chính của nhóm lừa đảo là bán các "không gian ảo" cho nhiều nhà đầu tư cùng lúc. Sau đó, chúng cho thuê lại chính các diện tích này và cam kết trả lợi nhuận thuê nhà hấp dẫn trong vài tháng đầu.
Thực tế, cùng một không gian ảo đã được thay đổi bản vẽ thiết kế dự án để bán lại cho nhiều người khác. Bằng cách này, một mô hình gian lận đã được vận hành dưới hình thức kinh doanh không gian thương mại ảo bất hợp pháp để lừa đảo công chúng trên diện rộng.
Gần 5 năm nay, một đội máy bay do Trung Quốc sản xuất vẫn nằm im tại sân bay Kathmandu (Nepal). Từng được kỳ vọng là bước tiến hướng tới việc củng cố đội bay nội địa của hãng hàng không quốc gia Nepal Airlines, những chiếc máy bay này giờ đây lại trở thành một vấn đề nan giải bất chấp nỗ lực của giới chức trong nước.
Câu chuyện về những chiếc máy bay này bắt nguồn từ hơn một thập kỷ trước.
Nepal Airlines tiếp nhận chiếc máy bay MA-60 đầu tiên từ Trung Quốc vào ngày 27/4/2014, tiếp theo là chiếc Y-12E vào ngày 14/11 cùng năm. Cả 2 đều là hàng viện trợ từ Trung Quốc. Trong những năm tiếp theo, hãng đã mở rộng đội bay bằng cách mua thêm một chiếc MA-60 vào tháng 1/2017, một chiếc Y-12E vào tháng 2 cùng năm, và 2 chiếc nữa vào cuối tháng 2/2018.
Thương vụ này được thực hiện bằng sự kết hợp giữa các khoản trợ cấp và cho vay từ Trung Quốc, tổng cộng 408 triệu nhân dân tệ – tương đương khoảng 6,67 tỷ rupee (1,17 nghìn tỷ VNĐ) vào thời điểm đó. Trong đó, 180 triệu nhân dân tệ là trợ cấp, còn 228 triệu nhân dân tệ là khoản vay ưu đãi. Theo các điều khoản cho vay, Bộ Tài chính Nepal, đơn vị sở hữu máy bay cho đến khi khoản vay được trả hết, sẽ trả lãi suất hàng năm là 1,5% cộng với phí dịch vụ. Đổi lại, bộ tính lãi suất 1,75% cho hãng hàng không Nepal Airlines.
Ban đầu, gánh nặng tài chính được giảm nhẹ nhờ thời gian ân hạn 7 năm, trong đó Nepal Airlines không bị bắt buộc phải trả nợ. Thời gian ân hạn kết thúc vào tháng 3/2021. Tuy nhiên, đến lúc đó, các máy bay đã bắt đầu ngừng hoạt động.
Những thách thức về vận hành đã xuất hiện ngay từ đầu. Nepal Airlines đối mặt với tình trạng thiếu phi công được đào tạo bài bản để vận hành máy bay Trung Quốc. Phụ tùng thay thế không dễ kiếm, và khi có thì giá rất cao. Phí bảo hiểm cũng rất đắt đỏ. Nhu cầu thị trường đối với loại máy bay này không lớn. Ngoài ra, việc đào tạo phi công và kỹ sư lại tốn kém.
Trước những khó khăn ngày càng gia tăng, hội đồng quản trị Nepal Airlines quyết định đình chỉ hoạt động toàn bộ đội máy bay Trung Quốc vào ngày 29/6/2020. Kể từ đó, các máy bay vẫn nằm im tại chỗ và dần xuống cấp do ảnh hưởng của thời tiết.
Những nỗ lực tìm cách giải quyết vấn đề liên tục thất bại. Vào tháng 9/2022, Nepal Airlines thông báo công khai tìm khách thuê máy bay nhưng không nhận được phản hồi nào. Sau đó, những nỗ lực để bán máy bay cũng gặp phải số phận tương tự: sự im lặng từ thị trường.
Hãng hàng không sau đó đã chuyển sang các kênh ngoại giao. Vào tháng 12/2024, CEO lúc bấy giờ là Yubaraj Adhikari đã nêu vấn đề này với Tập đoàn Công nghiệp Hàng không Trung Quốc (AVIC), nhà cung cấp máy bay. Ông đề xuất AVIC nhận lại máy bay như một động thái thiện chí, xét đến mối quan hệ song phương thân thiết giữa Nepal và Trung Quốc. Ông cũng đề nghị phối hợp với AVIC để tạo điều kiện thuận lợi cho việc bán máy bay.
Tuy nhiên, đề xuất này đã gặp phải những khó khăn, bắt nguồn từ thỏa thuận ban đầu.
Đại diện AVIC làm rõ rằng theo thỏa thuận liên chính phủ, các máy bay này trước tiên được chuyển giao cho chính phủ Trung Quốc trước khi được bàn giao cho Nepal Airlines. Do đó, bất kỳ quyết định nào về việc bán chúng đều cần sự chấp thuận từ Bắc Kinh.
Mặc dù AVIC từ chối chấp thuận ngay lập tức việc bán máy bay, nhưng họ vẫn đưa ra một số hỗ trợ nhỏ. Công ty cho biết họ có thể giúp xác định các nhà khai thác tiềm năng, đồng thời cho biết một số máy bay Y-12E vẫn đang được sử dụng tại Trung Quốc. Họ cũng gợi ý các tổ chức trong nước như Quân đội Nepal hoặc Cục Hàng không Dân dụng Nepal có thể xem xét việc triển khai loại máy bay này.
Do không có giải pháp rõ ràng, vấn đề đã leo thang lên các cấp chính phủ cao hơn. Trong một diễn biến mới đây, Bộ trưởng Tài chính Nepal đã chỉ đạo Nepal Airlines xem xét khả năng đưa máy bay trở lại hoạt động. Các quan chức cho biết, chính phủ Trung Quốc không thoải mái với việc cho phép bán các máy bay được mua theo thỏa thuận giữa chính phủ 2 nước.
Chỉ thị này thực chất đã đẩy hãng hàng không trở lại vạch xuất phát bởi việc khôi phục đội bay không phải là một nhiệm vụ đơn giản.
Theo hãng hàng không, việc này sẽ đòi hỏi khoản đầu tư hơn 2 tỷ rupee (hơn 350 tỷ VNĐ). Hãng sẽ cần phải tuyển dụng các phi công và đào tạo các cơ trưởng mới, một quá trình có thể mất nhiều năm. Chưa kể việc đảm bảo nguồn cung phụ tùng thay thế ổn định vẫn là một thách thức lớn.
Trong khi đó, thời gian đang khiến những chiếc máy bay xuống cấp trầm trọng. Giá trị của chúng đã giảm mạnh. Năm 2023, một cuộc thẩm định độc lập của một công ty Mỹ ước tính toàn bộ phi đội chỉ đáng giá 220 triệu rupee (gần 40 tỷ VNĐ) – một phần nhỏ so với chi phí ban đầu.
Trong khi đó, Nepal Airlines tiếp tục chật vật. Hãng đang gánh khoản nợ vượt 50 tỷ rupee (8,8 nghìn tỷ VNĐ), và việc đội bay Trung Quốc bị đình chỉ hoạt động càng làm trầm trọng thêm cuộc khủng hoảng.
Các khoản vay mà chính phủ Nepal nhận để mua những máy bay này vẫn tiếp tục phát sinh lãi. Chỉ riêng trong năm qua, gánh nặng lãi suất liên quan đến các máy bay MA-60 và Y-12e đã khiến tổng nợ phải trả tăng thêm hơn 681 triệu rupee (120 tỷ VNĐ)
Thiệt hại về tài chính không dừng lại ở đó. Ngay cả khi không hoạt động, máy bay vẫn cần được bảo trì.
Chi phí bảo hiểm, đậu máy bay, bảo dưỡng động cơ và sửa đổi hướng dẫn sử dụng tiêu tốn của hãng gần 200 triệu rupee (35 tỷ VNĐ) mỗi năm. Trong đó, khoảng 115 triệu rupee được chi cho máy bay MA-60 và 85 triệu rupee cho máy bay Y-12E nhỏ hơn, theo báo cáo của Văn phòng Tổng Kiểm toán Nepal. Tại Nepal Airlines, sự thất vọng ngày càng gia tăng. “Chúng tôi đã cố gắng bán hoặc cho thuê máy bay từ năm 2022, nhưng không ai quan tâm”, một quan chức cấp cao giấu tên của hãng cho biết.
Total videos: https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7
LUẬT SƯ GIỜ THÀNH CÁI GAI TRONG MẮT ĐÁM QUAN THAM CẤP XÃ
Chưa cần chờ đến khi Nghị định 109/2026 có hiệu lực, áp lực lên giới luật sư đã xuất hiện. Ngày 13/4/2026, UBND xã Long Thành ban hành Văn bản số 2275 gửi Đoàn Luật sư tỉnh, đề nghị “chấn chỉnh” luật sư.
Nội dung này đã được chính ông Lê Hoàng Sơn Chủ tịch UBND xã xác nhận. Thay vì giải quyết khiếu nại, lại tìm cách tác động vào người hỗ trợ pháp lý cho người dân. Tức là không xử lý vấn đề, mà xử lý người giúp nói ra vấn đề.
Khi luật sư bị gây áp lực vì hỗ trợ quyền khiếu nại, thì quyền khiếu nại bị bóp nghẹt từ gốc. Không cần cấm đoán công khai, chỉ cần khiến người tư vấn pháp lý dè chừng là đủ để quyền của người dân bị thu hẹp trên thực tế.
Và khi đó, vấn đề không còn là một văn bản cụ thể, mà là cách quyền lực vận hành không giải quyết tiếng nói, mà hạn chế nó xuất hiện. Khi con đường pháp lý không còn tiếng nói, thì niềm tin vào công lý cũng khó còn nguyên vẹn.
KHI CÔNG AN DÙNG QUYỀN LỰC LÀM KINH TẾ
Việc Bộ Công an Việt Nam đề xuất sửa Bộ luật Hình sự đã lần thứ ba trong vòng mười năm qua, với hai điểm chính là giảm số tội có án tù và t.ửhinh, trong khi tăng gấp đôi tiền phạt.
Theo dự thảo, án tu.hinh sẽ chỉ giữ lại với các tội “đặc biệt nghiêm trọng”, nói là đáp ứng tiêu chuẩn quốc tế và tạo điều kiện cho người phạm tội “tiếp tục lao động, cống hiến”. Tuy nhiên, lại không có danh sách cụ thể tội danh nào sẽ được loại bỏ.
Còn đề xuất tăng gấp đôi mức phạt tiền trong các lĩnh vực như sản xuất, kinh doanh, thuế, tài chính, ngân hàng, chứng khoán, bảo hiểm, công nghệ thông tin, viễn thông... Hầu hết tăng mức phạt ở mọi lĩnh vực.
Có thể thấy vấn đề không nằm ở “nhân đạo”, mà nằm ở tiền. Một bên là giảm án tù nhưng chưa rõ giảm cái gì, bên kia là tăng mạnh chế tài tài chính đã được xác định cụ thể. Bởi vì “tiền trong dân còn rất nhiều” mà, cứ “huy động” thôi.
VỊ THẾ LUẬT SỰ BỊ THU HẸP SAU KHI ÔNG MẪN PHÁT BIỂU
Trong bài phát biểu nhậm chức ngày 6/4, Trần Thanh Mẫn khẳng định Quốc hội là hiện thân của nhà nước pháp quyền. Nhưng ngay trong “hiện thân” đó, giới luật sư, những người trực tiếp bảo vệ pháp luật lại bị gạt khỏi nghị trường.
Cùng lúc, các quy định đưa ra tiếp tục thu hẹp vị thế luật sư. Khi để một chủ tịch xã có thể tước bỏ chứng chỉ hành nghề nghiệp trong một số trường hợp, ranh giới giữa quản lý hành chính và tư pháp bị bóp méo.
Tại phiên tòa, nơi luật sư hành nghề, ý kiến của họ nhiều khi không được tranh luận công bằng và cũng không được ghi nhận đầy đủ trong bản án. Vai trò bào chữa vì thế bị đẩy xuống thành hình thức, thay vì là một trụ cột của công lý.
Vì vậy vấn đề không chỉ là vị thế luật sư bị thu hẹp, mà là người dân đang mất dần chỗ dựa pháp lý của mình. Khi “người gác đền” bị làm yếu đi, thì công lý chuyển sang bảo vệ chính quyền còn người dân để tính sau.
CẮT ĐIỆN, XỬ PHẠT CÁC ĐIỂM BUÔN BÁN VỈA HÈ ĐANG BÓP NGHẸT SINH KẾ NGƯỜI NGHÈO
Tại Hà Nội và TP.HCM, cắt điện các điểm buôn bán vỉa hè được coi “lập lại trật tự”. Đây là một hình thức xử phạt đánh thẳng vào sinh kế của người nghèo, những người dựa vào vài mét vỉa hè để tồn tại mỗi ngày.
Việc cắt điện không nằm trong chế tài xử phạt vi phạm trật tự đô thị, nhưng lại đang bị sử dụng để cưỡng chế. Chính quyền đang dùng quyền để xử lý khiến người lao động mất kế sinh nhai.
Trong khi đời sống người dân khó khăn: Lạm phát, thất nghiệp, vật giá leo thang, giá xăng biến động, doanh nghiệp đóng cửa đời sống người sống người dân khó khăn chồng chất khó khăn không lối thoát. Vậy mà họ phải đối diện với rất nhiều luật lệ thuế phí và bây giờ lại còn cắt điện, xử phạt các điểm buôn bán vỉa hè thì đời sống người dân sẽ ra sao đây?
Những biện pháp mạnh tay như cắt điện hay cưỡng chế đang làm gia tăng áp lực xã hội, khoét sâu thêm khoảng cách giữa chính sách và đời sống thực tế của người dân.
Sau những va chạm nảy lửa trên biển, sự chú ý của dư luận quốc tế hiện đang đổ dồn về thủ đô Islamabad của Pakistan – nơi được hy vọng sẽ trở thành "nhịp cầu" nối lại những đổ vỡ, dù bóng ma xung đột vẫn đang lởn vởn ngay sát sườn.
Islamabad trong vòng vây an ninh: Khi hòa bình chỉ là hy vọng mong manh
Sáng nay, bầu không khí tại Islamabad đặc quánh sự căng thẳng. Khu vực "Vùng Đỏ" – trái tim chính trị của Pakistan, nơi đặt trụ sở Quốc hội và các đại sứ quán – đã bị phong tỏa nghiêm ngặt. Cảnh sát túc trực tại mọi ngả đường, các khách sạn hạng sang như Serena và Marriott đã được sơ tán toàn bộ khách lưu trú để sẵn sàng đón tiếp các phái đoàn ngoại giao. Người dân địa phương được yêu cầu làm việc tại nhà, xe cộ đình trệ, tất cả tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng đến đáng sợ trước giờ G.
Việc thắt chặt an ninh này cho thấy tính chất đặc biệt quan trọng và cũng đầy rủi ro của vòng đàm phán thứ hai giữa Mỹ và Iran. Dù phía Tehran vẫn giữ thái độ "lửng lơ con cá vàng", chưa chính thức xác nhận việc tham dự, nhưng các nguồn tin thân cận tiết lộ một phái đoàn Iran dự kiến sẽ đặt chân đến Pakistan vào thứ Ba này.
Vụ bắt giữ tàu Touska: "Gậy ông đập lưng ông" hay bước đi chiến lược?
Hòa đàm chưa thấy đâu, nhưng tiếng súng đã vang lên trên biển. Chủ nhật vừa qua, tàu khu trục USS Spruance của Mỹ đã nã đạn vào buồng máy tàu vận tải Touska mang cờ Iran sau khi con tàu này phớt lờ các cảnh báo chặn đường. Video từ CENTCOM cho thấy lính Thủy quân lục chiến từ tàu USS Tripoli đã đổ bộ từ trực thăng xuống boong tàu giữa màn đêm đen kịt.
Hành động này như một gáo nước lạnh dội vào nỗ lực ngoại giao. Phía Iran giận dữ cáo buộc Mỹ phá hủy thiết bị điều hướng, trong khi các chuyên gia hải quân nhận định chiếc Touska có thể bị coi là "chiến lợi phẩm" theo luật chiến tranh biển. Số phận của thủy thủ đoàn – dù là người Ấn Độ, Philippines hay Iran – vẫn đang nằm trong vòng nghi vấn. Thật đúng là "Tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa", khi nỗ lực xây dựng lòng tin bằng cách dỡ bỏ một phần phong tỏa trước đó đã hoàn toàn phá sản.
Những "nút thắt" khó gỡ trên bàn đàm phán
Tại sao Iran lại chấp nhận ngồi vào bàn đàm phán khi tình hình đang sục sôi? Câu trả lời nằm ở sự bế tắc của các lựa chọn chiến lược. Rashid Al-Mohanadi, chuyên gia từ Hội đồng Trung Đông về Quan hệ Toàn cầu, nhận định: "Ngoài chiến tranh, Iran chỉ còn lá bài đàm phán trên bàn". Tuy nhiên, khoảng cách giữa đôi bên vẫn xa vời vợi như "Mặt trăng với mặt trời".
Các điểm mấu chốt gây tranh cãi bao gồm:
Kho dự trữ Uranium: Mỹ muốn Iran chuyển giao 400kg Uranium làm giàu 60% sang Mỹ, một yêu cầu mà Tehran coi là "không thể chấp nhận".
Thời gian đình chỉ hạt nhân: Washington muốn một quãng nghỉ 20 năm, trong khi Iran chỉ chấp nhận 5 năm.
Eo biển Hormuz: "Huyết mạch" dầu mỏ của thế giới vẫn đang bị siết chặt. Dù có thông báo mở lại, nhưng thực tế không một tàu chở dầu nào dám đi qua sau những tuyên bố cứng rắn của Tổng thống Donald Trump về việc tiếp tục phong tỏa cho đến khi đạt được thỏa thuận.
Hệ lụy toàn cầu: Khi "Trâu bò húc nhau, ruồi muỗi chết lây"
Cuộc xung đột này không chỉ dừng lại ở biên giới hai nước mà đang bóp nghẹt nền kinh tế toàn cầu. Tại Hàn Quốc, hãng hàng không Korean Air đã phải tăng phụ phí nhiên liệu lên gấp 7 lần so với trước chiến tranh. Một tấm vé đi Mỹ giờ đây trở thành món đồ xa xỉ với mức phí phụ trội khổng lồ.
Tại Mỹ, Bộ trưởng Năng lượng Chris Wright cảnh báo giá xăng có thể sẽ không quay đầu về mức dưới 3 USD/gallon cho đến tận năm 2027. "Cơm không lành, canh không ngọt" giữa các cường quốc đang khiến người dân khắp thế giới phải móc hầu bao chi trả cho những giọt xăng đắt đỏ.
Nỗi lo của các quốc gia vùng Vịnh và bóng hồng "ngoại lệ"
Các quốc gia vùng Vịnh đang đứng ngồi không yên. Mối lo ngại lớn nhất của họ là làm sao kiềm chế mối đe dọa quân sự từ Iran và các lực lượng ủy nhiệm. Trong khi đó, tại miền Nam Lebanon, một sự việc đáng tiếc khác lại xảy ra khi hình ảnh một binh sĩ Israel phá hoại tượng Chúa Kitô bị lan truyền, buộc Ngoại trưởng Israel phải lên tiếng xin lỗi nhằm xoa dịu dư luận Kitô giáo. Những tia lửa nhỏ này hoàn toàn có thể bùng phát thành một đám cháy lớn nếu không được kiểm soát khéo léo.
Tất cả đang chờ đợi một câu trả lời: Iran có thực sự tham gia đàm phán tại Pakistan hay không?
Nếu có, đó sẽ là tia hy vọng le lói giữa màn đêm chiến tranh. Nếu không, nguy cơ xung đột leo thang là điều khó tránh khỏi.
Thánh Rắc Muối từng phục vụ cho các nhà độc tài như Maduro hay Tô Lâm.
Trong thế giới phù hoa của mạng xã hội, có những người bước lên đỉnh cao chỉ sau một đêm nhờ một vài giây ngắn ngủi trên màn hình. Nhưng cổ nhân có câu: "Mua danh ba vạn, bán danh ba đồng", câu nói này dường như đang vận vào đúng cuộc đời và sự nghiệp của Nusret Gökçe – người mà cả thế giới biết đến với cái tên "Thánh rắc muối" Salt Bae. Từng là biểu tượng của sự sang chảnh, là điểm đến của những nhà tài phiệt và cả những chính khách đầy tai tiếng, nhưng giờ đây, đế chế của người đàn ông 42 tuổi này đang lung lay dữ dội trước bờ vực phá sản. Từ đỉnh cao hào quang đến bước đường cùng của sự phô trương
Ngược dòng thời gian về năm 2017, hình ảnh một người đàn ông đeo kính râm đen, diện áo thun trắng bó sát, thực hiện những nhát dao cắt thịt điệu nghệ rồi rắc muối từ khuỷu tay đã tạo nên một cơn địa chấn toàn cầu. Salt Bae bỗng chốc trở thành một "meme" sống, một hiện tượng không thể thay thế. Tận dụng sức nóng ấy, Nusret nhanh chóng bành trướng vòi bạch tuộc của mình khắp các thủ đô hoa lệ từ New York, Miami cho đến London và Trung Đông. Thế nhưng, "Tháng tròn lại khuyết, nước đầy lại vơi", sự hào nhoáng dựa trên những giá trị ảo chẳng bao giờ bền vững. Từng sở hữu hơn 30 chi nhánh phủ sóng toàn cầu, nay chuỗi nhà hàng Nusr-Et đã thu hẹp một cách thảm hại, chỉ còn khoảng 17 địa điểm thoi thóp hoạt động. Tại Mỹ, nhiều chi nhánh đã phải lặng lẽ đóng cửa, để lại những mặt bằng trống huếch và một danh tiếng bị sứt mẻ nghiêm trọng.
Phục vụ độc tài và những bê bối đánh mất lòng tin
Sự lao dốc của Salt Bae không chỉ nằm ở vấn đề kinh tế mà còn ở sự sa sút về hình ảnh cá nhân. Người ta không quên những lần nam đầu bếp này cúi mình phục vụ những bữa ăn "vàng" xa xỉ cho những nhà lãnh đạo độc tài như Nicolas Maduro hay mới đây là những tranh cãi liên quan đến Tô Lâm. Giữa bối cảnh nhiều quốc gia còn nghèo đói, những miếng steak dát vàng trị giá hàng ngàn USD trở thành biểu tượng của sự xa hoa lố bịch và vô cảm. "Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng", việc gắn liền hình ảnh với những nhân vật gây tranh cãi đã khiến Salt Bae mất đi thiện cảm của công chúng tiến bộ. Chưa dừng lại ở đó, tại World Cup 2022, hành động chen lấn vào sân cỏ, "giành" cúp vàng từ tay các cầu thủ Argentina để chụp ảnh sống ảo đã biến anh trở thành "cái gai" trong mắt người hâm mộ bóng đá toàn cầu, buộc FIFA phải vào cuộc điều tra về sự lố lăng này.
Nghịch lý giá chát – chất kém và những rắc rối pháp lý bủa vây
Dân gian có câu: "Tốt gỗ hơn tốt nước sơn", nhưng nhà hàng của Salt Bae dường như chỉ chăm chút cho lớp sơn phủ vàng bên ngoài mà quên đi cái gốc của ẩm thực. Các chuyên gia ẩm thực hàng đầu liên tục chấm điểm thấp cho Nusr-Et, cho rằng mức giá gần 1.000 USD cho một phần thịt là "không tưởng" so với chất lượng thực tế. Những rắc rối tài chính cũng bắt đầu ập đến như thác lũ. Cuối năm 2024, chi nhánh tại London ghi nhận khoản lỗ kinh hoàng lên tới 5,5 triệu bảng Anh (khoảng 195 tỷ đồng). Cuối năm 2025, anh lại cay đắng thua kiện khi nỗ lực độc quyền từ "muối" (salt) tại Anh, dẫn đến những khoản án phí khổng lồ. Bên cạnh đó, Salt Bae còn đối mặt với hàng loạt vụ kiện từ chính nhân viên của mình về việc ăn chặn tiền tip và điều kiện lao động tồi tệ. Những vụ dàn xếp bằng tiền chỉ là cách "che mắt thế gian" tạm thời cho một hệ thống đang mục rỗng từ bên trong.
Cái kết buồn cho một "giấc mơ Thổ Nhĩ Kỳ"
Nhìn lại hành trình của Nusret Gökçe, không ai có thể phủ nhận nỗ lực vượt khó của một cậu bé phải nghỉ học từ năm 12 tuổi để đi làm thuê trong lò mổ. Từ một kẻ không có gì trong tay, anh đã đi khắp Argentina và Mỹ để học nghề, rồi mở nhà hàng đầu tiên tại Istanbul năm 2010. Đó từng là một câu chuyện truyền cảm hứng đầy mạnh mẽ. Thế nhưng, khi danh vọng đến quá nhanh và lòng tham không đáy lấn át đạo đức nghề nghiệp, Salt Bae đã tự tay đập tan chén cơm của mình. "Trèo cao thì ngã đau", sự ảo tưởng về quyền lực và sự hào nhoáng của những miếng steak dát vàng đã đưa anh vào con đường "sập tiệm" không thể cứu vãn. Sự lụi tàn của đế chế Salt Bae chính là bài học nhãn tiền cho những giá trị được xây dựng trên sự phô trương và thiếu thực chất. Ngày nay, khi nhìn lại những bức ảnh rắc muối năm nào, người ta có lẽ chỉ còn thấy một sự kệch cỡm của một thời kỳ hoàng kim đã mất.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.