Đã năm năm trôi qua, vụ án ở đồn cảnh sát vẫn treo lơ lửng, tờ rơi tìm người chồng lên hết lớp này đến lớp khác trên tường.
Hôm đó tôi đang ở chợ, thì một con chó lang thang bẩn thỉu bất ngờ lao tới, cắn rách bắp chân tôi.
Tôi đau đớn quỵ xuống, định xô nó ra.
Nhưng lại nhìn thấy trên chân nó buộc một sợi dây đỏ.
Đó chính là sợi dây tôi tự tay buộc cho con gái trước khi con bé rời khỏi nhà.
Tay tôi bắt đầu run lên, con chó bỗng quay đầu, chạy đi không hề ngoảnh lại.
Tôi lê cái chân đang chảy máu đuổi theo.
Nó dẫn tôi vòng vèo qua mấy con hẻm, rồi dừng lại trước một cánh cửa.
Cánh cửa ấy… là nhà của chồng cũ tôi.

1
Máu từ bắp chân rỉ ra, thấm đẫm ống quần xám, kéo thành những vệt sẫm màu.
Rất đau.
Nhưng vẫn không bằng một phần vạn nỗi đau trong lòng.
Tôi đứng trước cánh cửa quen thuộc này.
Năm năm rồi, lớp sơn đỏ sẫm đã bong tróc, lộ ra màu gỗ bên trong.
Bên trong thấp thoáng vang ra tiếng tivi, tiếng cười của phụ nữ và trẻ nhỏ.
Ấm áp, vui vẻ.
Sau khi con gái Nhạc Nhạc của tôi mất tích, Cao Vĩ – chồng cũ tôi – chưa đầy một năm đã ly hôn.
Anh ta nói tôi điên rồi, vì một đứa con không tìm thấy mà tiêu sạch tiền của cả gia đình.
Anh ta nói không chịu nổi cái không khí ngày nào về nhà cũng như có tang.
Sau đó, anh ta dọn ra ngoài, mang theo toàn bộ tiền tiết kiệm.
Con chó đen kia – tôi gọi nó là Hắc Tử – đang ngồi xổm trước cửa, cổ họng phát ra tiếng rên ư ử, cái đuôi bồn chồn quét đất.
Sợi dây đỏ trên chân nó, trong hành lang tối, giống như một ngọn lửa đang cháy.
Chính tay tôi tết sợi dây đó, dùng loại chỉ đỏ mà Nhạc Nhạc thích nhất, còn xỏ ba hạt cườm nhỏ cầu may.
Nhạc Nhạc từng nói: “Mẹ ơi, buộc như vậy thì mẹ sẽ không bị lạc đường đâu.”
Bây giờ, nó lại buộc trên chân một con chó.
Và con chó này… dẫn tôi tới nhà của chồng cũ.
Tay tôi run dữ dội, phải vịn vào tường lạnh mới đứng vững.
Tim đập dồn dập.
Tôi không biết phía sau cánh cửa kia là gì.
Là địa ngục… hay là tia hy vọng cuối cùng?
Tôi hít sâu một hơi, giơ tay đập mạnh vào cửa.
Rầm! Rầm! Rầm!
Tiếng cười bên trong lập tức im bặt.
Tiếng bước chân dần tiến lại gần.
“Ai vậy?” Giọng một người phụ nữ đầy vẻ khó chịu.
Cửa mở ra.
Người mở cửa là một người phụ nữ mặc đồ ngủ lụa, tên Phương Mai – tôi từng thấy qua ảnh.
Cô ta nhìn thấy tôi thì sững lại một chút, rồi nhanh chóng lộ ra vẻ chán ghét.
“Chị là ai? Tìm ai?”
Tôi không nhìn cô ta.
Ánh mắt tôi vượt qua cô ta, hướng vào phòng khách.
Cao Vĩ đang ngồi trên sofa, ôm một cậu bé khoảng năm sáu tuổi, vừa gọt táo vừa dỗ dành.
Trên bàn trà đầy đồ ăn vặt và trái cây.
Một gia đình ba người, sum vầy hạnh phúc.
Đẹp đẽ đến chói mắt.
Thế giới của tôi đã sụp đổ suốt năm năm.
Còn thế giới của anh ta… đã nở hoa từ lâu.
Cao Vĩ nhìn thấy tôi, nụ cười cứng lại, con dao suýt rơi khỏi tay.
Sự kinh ngạc và hoảng loạn trong mắt anh ta như kim nhọn đâm thẳng vào tim tôi.
“Chu Thanh? Sao cô lại tới đây?”
Tôi không trả lời, chỉ chỉ ra ngoài cửa, giọng khản đặc:
“Cao Vĩ.”
“Anh nhìn con chó kia đi.”
“Nói cho tôi biết… vì sao sợi dây đỏ của Nhạc Nhạc lại ở trên chân nó?”
2
Ánh mắt Cao Vĩ theo ngón tay tôi nhìn sang sợi dây đỏ trên chân Hắc Tử.
Sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch.
Không phải vì ngạc nhiên.
Mà là vì sợ hãi.
Một nỗi sợ đến tận xương khi bí mật bị lật ra.
Anh ta bật dậy, làm đứa trẻ trong lòng giật mình kêu lên.
“Tôi… tôi không hiểu cô đang nói gì!” Anh ta lắp bắp.
“Sợi dây đỏ gì? Con chó gì?”
Phương Mai cau mày bước tới, ánh mắt đầy khinh miệt.
“Mụ điên này từ đâu ra vậy? Cao Vĩ, anh quen à?”
Tôi không thèm để ý cô ta, ánh mắt ghim chặt vào Cao Vĩ.
Năm năm rồi.
Ngày nào tôi cũng nghĩ Nhạc Nhạc rốt cuộc đã đi đâu.
Tôi tưởng tượng ra hàng nghìn khả năng.
Bị buôn người bắt đi.
Gặp tai nạn.
Thậm chí…
Tôi chưa từng nghĩ…
Chuyện này lại liên quan đến chính người đàn ông này.
Cha ruột của con bé.
“Anh không biết?” Tôi cười lạnh.
“Ngày Nhạc Nhạc mất tích, con bé mặc váy đỏ, đeo sợi dây này.”
“Anh dám nói anh không nhớ?”
Môi Cao Vĩ run lên, không nói được lời nào.
Phương Mai mất kiên nhẫn đẩy anh ta:
“Anh nói đi chứ! Người đàn bà này là ai? Nhạc Nhạc là ai?”
Cao Vĩ còn chưa kịp mở miệng, cậu bé trong lòng anh ta đột nhiên chỉ ra ngoài cửa.
“Mẹ ơi, con biết.”
“Con chó đó… là của chị gái.”
Trong khoảnh khắc, cả phòng khách im lặng đến đáng sợ.
Tôi quay phắt lại nhìn cậu bé.
Sắc mặt Cao Vĩ và Phương Mai tái xanh.
Cao Vĩ vội bịt miệng con trai, giọng run lên:
“Tiểu Bảo! Đừng nói bậy!”
Phương Mai cũng vội cúi xuống, cố cười:
“Tiểu Bảo ngoan, nhà mình làm gì có chị gái? Con xem hoạt hình nhiều quá rồi đúng không?”
Cậu bé bị bịt miệng, ư ử vùng vẫy, ánh mắt đầy hoang mang.
Tim tôi chìm xuống từng chút một.
Hắc Tử đột nhiên lao tới sủa dữ dội về phía Cao Vĩ.
Tôi bước lên, đẩy Phương Mai sang một bên.
Cô ta loạng choạng đập vào tủ giày, hét lên:
“Chị làm cái gì vậy!”
Tôi không nhìn cô ta, từng bước tiến tới trước mặt Cao Vĩ.
Tôi cúi xuống, nhìn cậu bé, cố giữ giọng dịu lại:
“Cháu nói cho cô biết… chị gái cháu đang ở đâu?”
Tiểu Bảo nhìn tôi, rồi nhìn bố nó, sợ hãi co người lại.
Cao Vĩ ôm chặt con trai, gào lên:
“Chu Thanh! Cô điên rồi à! Cút ra ngoài ngay!”
“Cút?”
Tôi đứng thẳng dậy, nhìn vào mắt anh ta.
“Hôm nay không nói rõ tung tích của Nhạc Nhạc… đừng ai mong rời khỏi đây.”
Tôi rút điện thoại ra.
“Tôi sẽ báo cảnh sát.”
“Nói rằng… manh mối về đứa con gái mất tích năm năm của tôi… đang ở ngay nhà anh.”
3
“Báo cảnh sát?”
Cao Vĩ cố nặn ra vẻ hung hãn:
“Chu Thanh, cô dựa vào cái gì? Lời nói của một mụ điên và một đứa trẻ?”
Phương Mai lập tức phụ họa:
“Đúng! Tôi thấy chị muốn đến tống tiền thì có! Tôi gọi bảo vệ đuổi chị đi!”
Cô ta định bấm máy liên lạc.
Tôi không ngăn.
Chỉ bình tĩnh nhìn Cao Vĩ.
“Cao Vĩ, Tiểu Bảo nói thật hay không… trong lòng anh rõ nhất.”
Tôi giơ điện thoại lên, chụp một tấm ảnh.
Trong ảnh: Cao Vĩ tái mét, Phương Mai méo mặt, đứa bé vô tội.
Và căn nhà sang trọng phía sau.
Tất cả… đều được xây bằng tiền mồ hôi nước mắt của tôi.
Sau khi Nhạc Nhạc mất tích, tôi đã bán căn nhà cưới duy nhất để tìm con.
Còn anh ta… mang số tiền đó đi xây tổ ấm mới.
“Chu Thanh… cô rốt cuộc muốn gì?” Giọng anh ta run lên.
“Tôi không muốn gì cả.”
“Tôi chỉ cần con gái tôi.”
“Con bé đâu?”
Tôi lắc điện thoại:
“Tấm ảnh này, cộng với con chó ngoài kia, tôi sẽ giao cho cảnh sát.”
“Anh nghĩ… họ tin anh, hay tin một người mẹ tìm con suốt năm năm?”
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Cao Vĩ.
Phương Mai cũng chết lặng.
Cả phòng chìm trong im lặng đáng sợ.
Chỉ có Tiểu Bảo khe khẽ hỏi:
“Bố ơi… cô ấy là ai?”
Cơ thể Cao Vĩ khẽ run.
Tôi nhìn thấy.
Anh ta sợ rồi.
Tôi biết… mình đã đúng.
Sự mất tích của Nhạc Nhạc chắc chắn liên quan đến anh ta.
Tôi không ép nữa.
Chưa đến lúc.
Tôi cất điện thoại, quay người rời đi.
Chân vẫn chảy máu, mỗi bước như giẫm lên dao.
Nhưng tôi bước rất vững.
Sau lưng, Cao Vĩ gào lên:
“Chu Thanh! Quay lại! Nói rõ đi!”
Tôi không quay đầu.
Đến cửa, tôi cúi xuống xoa đầu Hắc Tử.
“Ngoan, đi thôi.”
Tôi bước ra ngoài.
Cánh cửa sau lưng đóng sầm.
Ngăn cách tất cả.
Tôi tựa vào tường, trượt xuống.
Nước mắt vỡ òa.
Không phải vì đau.
Mà vì con gái tôi…
Năm năm qua đã phải chịu những gì?
Vì sao vật của con lại xuất hiện trên người một con chó?
Thang máy mở.
Một người hàng xóm nhìn thấy tôi, hoảng hốt:
“Cô sao vậy? Có cần gọi cấp cứu không?”
Tôi lắc đầu, lau nước mắt, cố đứng dậy.
“Bác ơi… người đàn ông ở đây… có con gái không ạ?”
Bà ngẩn ra, rồi nói:
“Cậu Cao à? Không có đâu, chỉ có một đứa con trai thôi, quý lắm.”
Bà chần chừ một chút, hạ giọng:
“Nhưng mà… tôi có nghe cháu tôi nói…”
“Sau vườn nhà họ… hình như có nhốt một đứa bé…”
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
“… Gầy gò, nhỏ xíu, như con khỉ con… suốt ngày không nói gì, chỉ ôm con chó đen kia.”
Bà vẫn lẩm bẩm nói tiếp.
VietBF@sưu tập